Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 141: Đôi khi hành động mang lại tác dụng mạnh hơn lời nói.

 

Tỉnh Nam Trực Lệ.

 

Hợp Phì.

 

Khi nhóm của Uyên Xích Hà băng qua được Thục Chu và đến Hợp Phì đã vào khoảng cuối tháng 3.

 

Thương thế của Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức đã hoàn toàn bình phục.

 

Ở bên nhau hơn hai tháng, nhóm của Nam Cung Thế Gia và Tích Sa Thủy đã trở nên khá thân thiết. Vì cũng là thành viên của Chính Nghĩa Minh nên vô hình chung cũng có nhiều điểm tương đồng.

 

Tất nhiên, ngay cả khi đó, Nam Cung Nhiên vẫn duy trì khoảng cách thích hợp và biểu cảm thờ ơ đặc trưng của mình.

 

Nhan sắc của Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ thu hút sự chú ý của mọi người ở bất cứ nơi nào họ đến, nhưng không có tranh cãi nào xảy ra. Đó là bởi vì không có ai đủ gan đối phó với bảy người võ lâm để tiếp cận mỹ nhân cả.

 

Nhờ đó, họ có thể thuận lợi một đường đi thẳng tới Hợp Phì.





 

Vào khoảng giữa trưa.

 

Cỗ xe ghé qua phạn điếm một lúc rồi lại tiếp tục chạy xuyên qua thị trấn, tiến ra phía ngoại vi.

 

Uyên Xích Hà ngồi cạnh mã phu, ngủ gà ngủ gật.

 

Ánh nắng ấm áp, giớ thổi hiu hiu, cơn buồn ngù cũng theo đó ập đến khiến cậu không tài nào chịu nổi.

 

Lộc cộc.

 

Chiếc xe ngựa đang di chuyển chậm chạp bỗng nhiên dừng lại.

 

Người Uyên Xích Hà ngả về phía trước.

 

Cậu dụi dụi mắt, khó chịu quay sang mã phu.

 

Thấy gương mặt gắt ngủ như sắp đánh người đó, mã phu vội vàng giải thích. 

 

"Có thương đoàn đang chắn đường phía trước nên tại hạ mới dừng lại một chút."

 

Cậu dụi đôi mắt ngái ngủ và quay đầu về phía trước.

 

Đúng như mã phu đã nói, khoảng 50 thương nhân đang lấp đầy quan đạo.


 

Thấy rằng một số võ giả đang bận chạy xung quanh để giải quyết tình hình, có vẻ đó là một sự cố ngoài ý muốn.

 

Đúng như dự đoán, một võ giả trẻ tuổi tiến đến gần xe ngựa.

 

"Thật xin lỗi. Chúng tôi là người của Triều Dương thương bang ở Hợp Phì. Trình tự xuất phát có chút lộn xộn nên đường bị tắc. Mọi chuyện sẽ sớm được giải quyết thôi, vì vậy xin các vị hãy vui lòng đợi một chút."

 

Mã phu mỉm cười và gật đầu lời nói của lịch sự của võ giả. 

 

"Vâng, vâng. Mọi người cứ giải quyết tiếp đi."

 

Khi võ giả đang định quay lại, đột nhiên Uyên Xích Hà lên tiếng.

 

"Đợi đã!"

 

"Có chuyện gì sao?"

 

“Vâng, huynh có biết phải mất bao lâu để đến Cửu Hoa Sơn không?”

 

“Nếu thiếu hiệp đang nói đến Cửu Hoa Sơn ở huyện Lỗ Giang thì chỉ cần mất khoảng một ngày đường là tới nơi. Nhưng nếu được thì tốt hơn là các vị hãy quay lại đi con đường khác đi".

 

"Tại sao vậy?"

 

“Dạo này Tam Đạo sơn trại ở đó như phát điên luôn đấy”

 

"Phát điên sao?"

 

"Trước kia vốn đã có tiếng xấu rồi, nhưng càng ngày chúng càng không coi ai ra gì. Bây giờ ngay cả các thương bang cũng tránh mặt chúng."

 

"Ồ, vậy sao?"

 

“Có tin đồn rằng chúng đa ly khai khỏi Lục Lâm nên mới ngày càng không có phép tắc như vậy.”

 

"Nghe có vẻ nghiêm trọng quá nhỉ?"

 

"Trên đường đi thiếu hiệp cứ hỏi thử người huyện Lỗ Giang thì biết ngay"

 

"À, vâng. Đa tạ."

 

"Vậy ta đi đây."

 

Võ giả nói xong liền quay đầu rời đi.

 

Mã phu liếc nhìn Uyên Xích Hà.

 

"Ta vẫn đi chứ?"

 

"Tất nhiên rồi."

 

Khoàng một lát sau, các thương nhân đã xử lí xong và tản ra hai bên đường

Cỗ xe thận trọng di chuyển về phía trước, và sau khi vượt qua thương đoàm, nó lại tăng tốc trở lại.

 

Tối hôm đó, họ cuối cùng đã đến địa phận huyện Lỗ Giang.

 

Mặt trời đã bắt đầu lặn nên không tiện đi thẳng đến Cửu Hoa Sơn.

 

Cỗ xe chậm rãi tiến vào thị trấn, tìm kiếm một nơi để ở lại.

 

Mã phu lẩm bẩm, nhìn trái nhìn phải.

 

"Có rất nhiều nhà nhưng trên đường phố không lại thấy mấy người nhỉ?"

 

“Đúng thật"

 

Tích Sa Thủy, người ngồi cạnh ghế lái, gật đầu.

 

So với quy mô của thị trấn, số người qua lại trêm đường phố lại quá ít ỏi.

 

Nếu không phải các ngôi nhà trông vẫn lành lặn, có lẽ họ đã nghĩ có một cuộc chiến nảy lửa vừa quét qua đây.

 

"Ài!"

 

Tiếng thở dài tuôn ra từ miệng Tích Sa Thủy.

 

Đáng ra vào thời điểm này đường phố phải chật ních thương nhân tìm chỗ trọ, nhưng nhìn đi ngó lại một hồi cũng chẳng thấy ai cả.

 

Nghĩ lại thì, có vẻ như quan đạo đã vắng người kể từ khi họ bước vào địa phận huyện Lỗ Giang.

 

'Đám người Tam Đạo sơn trại đó biến thị trấn tấp nập thành bộ dạng gì thế này?"

 

Hắn nhớ lại những gì võ giả trẻ tuổi đã nói ban trưa.

 

Trong lúc đó, mã phu dừng xe trước quán trọ lớn nhất.

 

Từng người một xuống xe và đi vào quán trọ.

 

Đúng như dự đoán,bên trong quán trọ không một bóng người.

 

"Xin mời  các khách quan vào! Các vị đến đúng nơi rồi!”

 

Một người đàn ông khoảng 50 tuổi ở quầy thanh toán vội vã  nhảy ra và dẫn họ đến chỗ ngồi.

 

Tích Sa Thủy hỏi người đàn ông.

 

“Nhìn lão có vẻ hơi quá tuổi để gọi là tiểu nhị đấy nhỉ? Lão là chủ nhân của quán trọ này sao?”

 

“Vâng, vì không có khách nên quán chúng tôi không còn thuê tiểu nhị từ vài tháng trước rồi”.

 

"Ở đây không có thương đoàn nào qua lại, không lẽ là vì….?"


 

"Đúng vậy. Tam Đạo sơn trại đã biến toàn bộ khu vực huyện Lỗ Giang chúng tôi thành một mớ hỗn độn......"

 

Chân Tuyết Hạ kéo ghế ngồi xuống.

 

"Nhưng lại sao huyện lệnh lại đứng yên để huyện Lỗ Giang rơi vào tình trạng này vậy?"

 

"Quan quân đã từng điều người đến vài lần để đàn áp, nhưng tất cả đều thất bại. Người ta nói rằng võ công của trại chủ Tam Đạo sơn trại đó vô cùng lợi hại. Dần dần, huyện Lỗ Giang đã trở thành một thị trấn rất ma. Chuyện này cũng không phải là ngày một ngày hai, chúng tôi cũng đã quen rồi."

 

Vừa dứt câu, chủ quán buông tiếng thở dài chán nản.

 

Như thường lệ, Uyên Xích Hà và nhóm của cậu ngồi xuống hai bàn và gọi đồ ăn.

 

Vì quán không có khách nên đồ ăn được bê lên rất nhanh.

 

Uyên Xích Hà, người đang nghịch đũa như thể vô cùng đói bụng, hỏi với vẻ mặt háo hức.

 

“Ca ca, đồ ăn có ngon không?

 

"Ừm, được lắm. Đáng tiếc là việc kinh doanh lại không suôn sẻ."

 

Nam Cung Thiên nhìn quanh nhà ăn vắng vẻ với đôi mắt tiếc nuối.

 

Cửu Thiên Nộ Đao nãy giờ im lặng ăn cơm cũng không khỏi tức cảnh sinh tình.

 

"Nhìn bên ngoài kìa. Thời tiết đẹp thế này mà lại không có ai trên phố."

 

Ánh mắt Uyên Xích Hà hướng ra cửa sổ.

 

Đường phố rộng thênh thang nhưng lại không có lấy một bóng người.

 

Cảnh tượng hoang vắng này hoàn toàn không phù hợp với ánh hoàng hôn ấm áp của mùa xuân và những khóm hoa đang đua nhau nở rộ.


 

***

 

Ngày hôm sau.

 

Sau bữa sáng, Uyên Xích Hà và nhóm của cậu lại tiếp tục lên đường.

 

Sau khi chạy được khoảng nửa canh giờ (1 tiếng) thì trước mắt xuất hiện một cái hồ rất lớn.

 

Chân Tuyết Hạ thốt lên khi nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

"Ồ! Có hồ nước sao?"

 

Nam Cung Thiên vốn là người gốc Hợp Phì, liền giải thích.

 

“Đó là Hoàng Phi Hồ. Đi thêm nửa canh giờ nữa là sẽ đến Cửu Hoa Sơn.”


 

Khuôn mặt của Tích Sa Thủy và nhóm của hắn hơi cứng lại khi nghe nói rằng sắp đến Cửu Hoa Sơn.

 

 Ký ức về lần suýt chết trong trận chiến với Thập Thủ Ma Binh lập tức hiện về.


 

Chân Tuyết Hạ quay sang Uyên Xích Hà.

 

"Uyên Thiếu hiệp, có bao nhiêu Thập Thủ Ma Binh ở Tam Đạo sơn trại?"

 

"Ta không biết. Nghe chủ quán trọ nói thì tên trại chủ đó rất đáng ngờ. Có thể hắn chính là  Thập Thủ Ma Binh, không biết còn ai nữa không.."

 

Nam Cung Nhiên, người đang im lặng lắng nghe, mở miệng.

 

"Có một Giáo Đường Di Minh Giáo, cách Cửu Hoa Sơn khoảng 2 canh giờ (bốn giờ) đi đường về phía bắc, tên là Mỗ San Tiểu Súc. Lần này ta không nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc dễ dàng như ở Thái Sơn đâu."

 

Lưu Cận Thức, người vừa bình phục chấn thương, bày ra khuôn mặt méo mó.

 

‘Minh chủ à, ngài có biết rằng bọn ta đang xả thân làm một việc nguy hiểm như thế này  không?



 

***


 

Từ xa họ đã trông thấy một ngọn núi cao chót vót.

 

Đó chính là Cửu Hoa Sơn. 

 

Tia căm hận trào ra từ đôi mắt của Nam Cung Thiên, người đang ngồi cạnh ghế lái.

 

Nếu trại chủ của Tam Đạo sơn trại là người của Mỗ San Tiểu Súc, thì đó chính là kẻ thù không đội trời chung của Nam Cung Thế Gia.

 

Vài ngày trước, khi đi ngang qua Hợp Phì, y đã một mình ghé qua Tàn tích của Nam Cung Thế Gia.

 

Ngày hôm đó, y đã thề sẽ trả thù trước một ngôi mộ khổng lồ mà các võ giả Hợp Phì chung tay xây nên.

 

Nam Cung Thiên nhìn lên bầu trời xanh của quê hương.

 

'Cha. Người còn sống phải không? Người nhất định phải sống, nhất định phải chờ con.'

 

Chỉ khi đó, y mới có thể chân chính báo thù dưới danh nghĩa Nam Cung Thế Gia.

 

Y nắm chặt cán kiếm.

 

Y tự oán trách năng lực kiếm thuật của bản thân còn nhiều thiếu sót.

 

Nếu y thông minh như Nam Cung Nhiên thì đã có thể một mình xử lí được Thập Thủ Ma Binh rồi.

 

Y thực sự muốn giúp Uyên Xích Hà, nhưng lại lực bất tòng tâm.

 

'Đáng ra mình nên cố gắng hơn một chút, một chút nữa thôi … '





 

Ngôi làng dưới chân Cửu Hoa Sơn đã bị phá hủy vô cùng thê thảm.

 

Không một ngôi nhà nào còn nguyên vẹn. 

 

Khi cỗ xe chậm rãi băng qua ngôi làng, lác đác có một hai người xuất hiện trên đường phố.

 

Đó là những người vẫn còn hy vọng và bám trụ ở lại làng

 

Hơn một nửa trong số họ là trẻ em.

 

Không giống như những người lớn đứng nhìn từ xa, lũ trẻ tiến tới chạy vòng quanh cỗ xe.

 

"Cho con một xu thôi!"

 

"Giúp chúng con đi mà!"

 

"Các ngài! Xin hãy cho con chút gì đó để ăn!"

 

Mã phu không thể tăng tốc vì sợ bọn trẻ sẽ bị thương.

 

Do đó, khoảng cách giữa cỗ xe và lũ trẻ ngày càng bị thu hẹp.

 

Chẳng mấy chốc, khuôn mặt của những đứa trẻ trần truồng và đói khát đã gần ngay trong tầm tay.

 

Bối rối và không biết phải làm gì, Chân Tuyết Hạ ném chiếc túi đang đeo bên hông ra ngoài.

 

"Ồ!"

 

Lũ rẻ hò reo, đổ xô đến chiếc túi.

 

Chỉ sau đó, mã phu mới vội vàng lắc dây cương và cho cỗ xe tăng tốc.

 

Một vài đứa trẻ chạy theo sau xe, nhưng chẳng mấy chốc đã bỏ cuộc rồi ngồi bệt xuống lề đường.

 

Không một ai trong xe mở miệng.

 

Cho đến tận khi rời khỏi ngôi làng, Uyên Xích Hà mới hỏi.

 

“Chân tiểu thư, trong đó có bao nhiêu?”



 

Chân Tuyết Hạ trả lời với vẻ mặt bối rối.

 

“Ta không có nhiều tiền. Có lẽ mười lượng hoặc hơn một chút thôi. Trong đó có thịt khô nên ta mới ném luôn cho chúng."

 

Uyên Xích Hà gật đầu, lấy ra mười lượng từ trong hầu bao và đưa cho Chân Tuyết Hạ.

 

"Thiếu hiệp cho ta sao?"

 

Chân Tuyết Hạ mở to mắt nhìn Uyên Xích Hà.

 

Không nói một lời nào, Uyên Xích Hà đặt 10 lượng vào tay Chân Tuyết Hạ. Sau đó lại chống cằm, thẫn thờ  nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Hoa Dung Đọc Tâm Nam Cung Nhiên, người đang ngồi cạnh Uyên Xích Hà, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình.

 

Trong giây phút ngắn ngủi lên đường, Chân Tuyết Hạ đã ném chiếc túi của mình xuống.

 

Cô là một người tốt bụng và cao thượng. Điều đó là không thể phủ nhận.

 

Nam Cung Nhiên có chút hối hận vì không kịp phản ứng khi bọn trẻ đến gần.

 

Đôi khi hành động mang lại tác dụng mạnh hơn lời nói.

 

Không phải cô ghen tị với việc Uyên Xích Hà chiếu cố riêng Chân Tuyết Hạ.

 

Nhưng có một cái gì đó khó chịu và bức bối vẫn nghẹn ứ trong lồng ngực. 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...