Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 149
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 149. Lãng mạn chỉ dành cho kẻ nhàn rỗi
Nam Cung Nhiên mở cánh cổng tồi tàn và bước vào quán trọ.
Nam Cung Thiên đang nhàn nhã ngồi bên hiên thưởng trà, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên.
"Không tìm được người sao?"
"Có vẻ đệ ấy ấy chỉ đang nghỉ ngơi bên bờ sông thôi, nên muội không muốn làm phiền."
"Thế sao? Chà, đôi khi đệ đấy cũng cần ở một mình thật. Muội Làm tốt lắm."
Nam Cung Nhiên không nghi ngờ gì, chuẩn bị cởi giày bước vào phòng.
"Ca ca."
Nam Cung Nhiên đột nhiên cất tiếng gọi.
"Hả?"
"Tại sao huynh vẫn chưa thành hôn?"
Trong một khoảnh khắc, đôi vai của Nam Cung Thiên hơi run rẩy.
Đó là câu hỏi riêng tư đầu tiên y nghe được từ muội muội vốn trầm lặng và kín đáo của mình.
"Tại sao á? Đương nhiên là bởi vì ta chưa động lòng với nữ nhân nào rồi."
"À,"
Nam Cung Nhiên khẽ gật đầu rồi bước vào phòng. Nam Cung Thiên ở bên ngoài lại nói với theo.
"Nhiên nhi, nếu muội thích một chàng trai nào, thì nhất định phải nắm lấy. Cứ chần chừ thì sẽ già đi như ta đó. Thời gian không chờ đợi ai đâu. Cảm giác như chỉ mới hôm qua ta còn theo cha mẹ đến núi Võ Đang, vậy mà nay ta đã 32 tuổi rồi."
Đó là sự thật.
Y đã ghé qua Ngọa Long Trang cùng gia đình khi y mới 18 tuổi. Mười bốn năm thế mà trôi qua trong chớp mắt.
Mã phu đã chuẩn bị bữa sáng đơn giản.
Đáng ra họ đã có thể ăn lương khô cho tiện, nhưng quả thực họ đã chán ngấy thứ đồ khô khốc đó rồi.
Món phụ duy nhất là cá nướng và rau xanh, nhưng mọi người đều ăn như bị bỏ đói cả tháng trời vậy.
Cơm mềm dẻo và cá nướng thơm ngon hơn lương khô cứng như đá nhiều.
Lưu Cận Thức, người đang kiên trì gỡ thịt ra khỏi xương đột nhiên hỏi.
“Chân muội, sáng nay ta không thấy muội, muội đã đi đâu vậy?"
“À, muội đã học được cách ném đá không chìm từ Uyên thiếu hiệp đấy.”
"Chậc chậc! Muốn học thì phải học võ công, Học ném đá là cái quái gì chứ? Có dùng vào việc gì được không? Ném chó hoang hả?"
"Huynh chẳng biết lãng mạn gì cả."
"Trong hoàn cảnh sống nay chết mai njw thế này thì làm gì có chỗ cho mấy trò lãng mạn đó, phải không Nam Cung tiểu thư?"
Lưu Cận Thức khẽ nhướn mày với Nam Cung Nhiên.
Tất nhiên, đây cũng chỉ là một phần của trò đùa.
Tuy nhiên, Nam Cung Nhiên, người đang lặng lẽ lại bất ngờ đáp lại với giọng nghiêm túc.
"Mỗ San Lãng Lãng Lý Mai Hoa, ả ta vô cùng gian xảo, và không dễ dàng từ bỏ. Vì vậy ta mong cô hãy suy nghĩ về việc sống sót trước nghĩ đến sự lãng mạn đó."
Không chỉ lời nói, mà vẻ mặt của cô cũng lạnh như băng.
Chân Tuyết Hạ bỗng nhiên chột dạ, đáp lại với giạng nói lí nhí như kiến bò.
"Ta xin lỗi. Ta chỉ buột miệng nói thế thôi, ta không thực sự có ý đó."
"Mong là vậy."
Lưu Cận Thức đặt đũa xuống với vẻ mặt bối rối.
"Haha! Chân tiểu thư, Lưu thiếu hiệp, không sao đâu. Nhiên nhi nhà ta lúc nào cũng cứng nhắc vậy đó. Càng đối mặt với kẻ thù nguy hiểm thì chúng ta càng phải giữ cho tâm trạng thoải mái. Phải không Thẩm tiền bối?"
Khi bầu không khí chùng xuống, Nam Cung Thiên đành cầu cứu Thẩm Thống cùng giải vây.
Và quả nhiên lão đã không phụ lòng mong đợi của y.
"Đúng vậy. Công tử nhà ta cũng luôn dạy ta điều đó. Cho dù là trong tình huống nào thì cũng phải bình tĩnh mới làm được việc."
"Ồ! Đúng vậy! Quả là một câu nói tuyệt vời."
Tuy nhiên, Nam Cung Nhiên lại ngay lập tức bác bỏ.
"Lãng mạn và bình tĩnh là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Sự lãng mạn viển vông đó chỉ dành cho những người nhàn rỗi thôi”.
"..."
Nam Cung Thiên cũng im lặng trước những lời lẽ hợp lý của cô.
Có vẻ như y đã cố gắng làm dịu bầu không khí một chút, nhưng chỉ để lộ ra sự ngu ngốc của mình mà thôi.
Trong khi đó, Chân Tuyết Hạ đỏ mặt trước lời nói của Nam Cung Thiên.
Đó là bởi vì từ ‘những người nhàn rỗi’ nghe giống như ám chỉ đến chính bản thân cô vậy.
Trên thực tế, cô và hai huynh của mình đã không làm được bất cứ điều gì có ích trong chuyến đi này.
Không, ngược lại mà nói thì đúng hơn là bọn họ còn không ít lần ngáng chân 4 người còn lại.
Trước những đòn tấn công của Thập Thủ Ma Binh, họ đã được Nam Cung Nhiên và Thẩm Thống bảo vệ nhiều lần.
Vậy mà giờ cô còn ngồi đây nói mấy lời sáo rỗng nữa, quả thực muốn đào một cái lỗ để chui xuống mà.
Đã khoảng ba tháng kể từ khi cả nhóm gặp nhau ở Trịnh Châu đệ nhất lâu.
Trong suốt khoảng thời gian đó, cô cảm thấy rằng tất cả đã trở nên khá thân thiết, nhưng có lẽ cô đã lầm.
***
Vào khoảng giờ Mùi (1-3 giờ chiều).
Chiếc thuyền chở Uyên Xích Hà và nhóm của cậu từ từ đi qua Mã Đang trấn.
Thuyền trưởng thận trọng tiến đến gần những người đang nhàn nhã ngắm nhìn phong cảnh.
“Các vị võ giả….”
Mặt lão có vẻ như muốn nói điều gì đó, thế những lại vẫn ngập ngừng.
Lưu Cận Thức, không biết từ bao giờ đã mặc nhiên đảm nhiệm các công việc thế này, cất tiếng hỏi.
"Có chuyện gì vậy?"
Thuyền trưởng chỉ vào một hòn đảo ở phía đằng xa.
"Đảo đó tên là Hoàn Bộ Chu. Thỉnh thoảng có thủy tặc xuất hiện ở đó. Thông thường, tôi phải trả phí để đi qua, nhưng lần này tôi không biết phải làm gì đây."
Nói một cách dễ hiểu, điều đó có nghĩa là ‘các vị có thể bảo vệ con thuyền khỏi những tên thủy tặc đó chứ?’.
Nam Cung Thiên tỏ ra thích thú với đám thủy tặc.
"Quy mô số lượng thế nào?"
“Đó là một nhóm khoảng mười tên cướp đi lang thang trên một chiếc thuyền và làm khó thuyền bè qua lại”.
"Chỉ cần nộp phí là được hả?"
"Không đâu. Bọn chúng là những kẻ xấu xa đê tiện nhất trần đời. Thuế thông hành đã là gì, nhiều lần chúng còn cướp cả tài sản hoặc bắt đi phụ nữ nữa."
Nam Cung Thiên cau mày.
"Ta hiểu rồi. Lão đừng lo lắng và cứ cho thuyền đi như bình thường. Nếu bất kỳ tên thủy tặc nào xuất hiện, chúng ta sẽ xử lý chúng."
"Ôi chao! Đa tạ các vị đại hiệp."
Khuôn mặt của thuyền trưởng sáng lên ngay lập tức.
Từ trước đến nay, tiền được lấy đều đặn, ba bốn ngày một lần.
Đối với những lương dân kiếm ăn từ việc chở khách như lão, quả thực tiền kiếm được vốn đã không nhiều, lại còn phải dâng tay nộp phí cho thủy tặc, quỷ thực còn lại chẳng bao nhiêu.
Ước chừng khoảng nửa canh giờ trôi qua.
Khi thuyền đi qua Hoàn Bộ Chu, một chiếc thuyền đang lẩn trốn trong đám lau sậy cao quá đầu người bất thình lình phóng ra.
Đó chính là những tên thủy tặc mà thuyền trưởng nói tới.
Khi thuyền của đám thủy tặc chặn ngang phía trước, thuyền trưởng vội vàng dừng thuyền lại.
Hai chiếc thuyền đối diện nhau, nhẹ nhàng lắc lư theo sóng.
Mặc dù gặp phải một toán cướp, nhưng Chân Tuyết Hạ vẫn nhìn ngắm xung quanh với vẻ mặt thoải mái.
Mặt nước lấp lánh dưới ánh mặt trời giữa trưa, tán xạ ánh sáng ra tứ phía.
Nếu không phải đám thủy tặc kia làm ô uế thì cô có thể nói rằng đó là một cảnh tượng vô cùng thơ mộng rồi.
'A! Thích quá đi'
Đang định nói điều gì đó, Chân Tuyết Hạ lại thở dài với vẻ mặt chán nản. Đó là vì cô nhớ đến những lời của Nam Cung Nhiên vào buổi sáng.
Cô lén liếc nhìn Nam Cung Nhiên.
Nam Cung Nhiên vẫn như thường lệ, đeo một lớp băng mỏng trên mặt.
'Ha! Không được học ném đá nữa. Huynh nói đúng, phải học cái gì có ích hơn thôi...'
Âm Dương Công Tử Dương Chân Hỗ, tên thủy tặc đứng ngay trước mạn thuyền, nhanh chóng nhìn lướt các hành khách phía trước.
Đó là để kiểm tra xem có người võ lâm nào trong số họ không.
'Trời đất ơi! Chúng là người võ lâm!'
Khuôn mặt của Dương Chân Hỗ đanh lại khi phát hiện ra sự thật muộn màng.
Thực ra hắn đã ngó ra để kiểm tra trước, nhưng lại không nhìn thấy đao kiếm do bị hành lí và đám đông người trên thuyền che mất.
Đối thủ có bảy người.
Nhìn khuôn mặt thong dong của bọn họ, những kẻ này chắc chắn không phải là những kẻ tầm thường.
Dương Chân Hỗ nhanh chóng quay lại và hét vào đám đàn em..
“Rút lui!"
Nhưng trước khi chúng kịp làm gì, Nam Cung Thiên và nhóm của Tich Sa Thủy đã nhanh như chớp nhảy xuống thuyền của bọn chúng.
Ba bốn tên thủy tặc bị đấm liên vào mặt, lăn lộn kêu gào trên sàn thuyề.
Dương Chân Hỗ nghe thấy tiếng la hét của đàn em, nhưng hắn không dừng lại.
Thay vào đó, vì đã biết đối thủ mạnh như thế nào thế nên chuồn là thượng sách.
Hắn nhảy vào chiếc thuyền nhỏ đang neo ở gần đó, giục mấy tên thủy tặc còn đang ngơ ngác đứng chôn chân một chố.
"Đi! Mau lên!"
Đó là lúc thuyền của Dương Chân Hỗ đã nới rộng khoảng cách ra được khoảng 1 trượng (3 mét).
Nam Cung Thiên dường nhún người bay lên không trung, ngay sau đó thuận lợi đáp xuống trước mặt Dương Chân Hỗ.
Hắn ta sợ hãi rút đao ra và hét lên.
"Ngươi là ai! Chúng ta còn chưa làm gì ngươi!"
"Các ngươi chính là đám đạo tặc ác ôn ở Hoàn Bộ Chu?"
"Không không. Chúng ta chỉ là đang đi ngang qua nơi này thì nước uống và lương thực bị cạn kiệt."
"Nói nhảm! Cho thuyền quay lại!"
Tất cả bọn cướp tay run như cầy sấy, đồng loạt nhìn vào Dương Chân Hỗ.
Dương Chân Hỗ cắn môi nhìn người đàn ông trước mặt.
Trong khi đó, khoảng cách ngày càng xa dần và hiện tại đã đạt hai trượng (khoảng 6 mét).
Ở khoảng cách này, cho dù có là cao thủ giỏi cũng khó có thể vượt qua.
'Thà tập trung đối phó với một tên duy nhất này còn hơn quay lại để phải chiến đấu với cả 7 tên’.
Nếu biết là hang cọp mà còn cố bò vào thì chỉ có kẻ ngu mà thôi
Dương Chân Hỗ hạ quyết tâm, ngay lập tức hắn xông vào Nam Cung Thiên.
"Lên hết cho ta!"
Như đã chờ đợi sẵn, những tên thủy tặc khác cũng đồng loạt rút đao.
Cha Cha Chang.
Đao kiếm đan vào nhau, tạo ra những âm thanh chói tai, vang vọng cả một vùng sông nước.
Mặc dù bị bao vây bởi năm tên cướp, vẻ mặt Nam Cung Thiên vẫn vô cùng điềm tĩnh.
Mười bốn năm trước, y ấy đã là một kiếm khách xuất sắc, đến mức được ca tụng là Thanh Vân Kiếm.
Chưa kể, sau nhiều lần tỷ võ và học hỏi từ Uyên Xích Hà, y đã tiến tới một cảnh giới mới.
Nếu so với Thập Thủ Ma Binh thì có chút lép vế, nhưng cũng không ngoa khi nói rằng y chính là một trong những cao thủ võ lâm hàng đầu.
Y chỉ cần vung kiếm nhẹ nhàng, máu từ vai của ba tên cướp đã ồ ạt phun ra.
Những thanh đao ngay lập tức rơi khỏi tay những tên cướp đang bị đâm xuyên qua vai.
Phải đến lúc đó, một tên thủy tặc sau khi nhìn thấy võ công của đối phương đã lén lút hạ đao xuống rồi lùi lại.
Nam Cung Thiên hỏi trong khi nhìn chằm chằm vào Dương Chân Hỗ, người vẫn đang lăm lăm thanh đao.
"Có muốn nếm thử không? Hay muốn quay thuyền lại?"
Dương Chân Hỗ run rẩy.
“Đại hiệp, chúng tôi chỉ là những tên lang thang trên biển để kiếm miếng ăn qua ngày, Chúng tôi cũng chưa động gì đến các ngài, mong ngài rộng lượng bỏ qua!”
“Nếu các ngươi chỉ đơn giản là thu phí thông hành thì ta còn có thể nhắm mắt cho qua. Nhưng các ngươi còn dám bắt cả phụ nữ? Cái đó cũng là để kiếm miếng ăn hả?."
“Ngài định giết chúng tôi sao?"
"Ta sẽ giao các ngươi cho quan phủ ở bến cảng tiếp theo”..
“Cái gì, quan phủ ư? Nếu thế chúng tôi sẽ chết mất. Chúng tôi sẽ giao hết tiền của đã cướp bóc ra, mong đại hiệp nhắm mắt bỏ quá cho”.
"Những người lương dân cũng đã cầu xin ngươi thế này, ngươi đã từng tha cho họ chưa?"
"..."
Đến lúc này, Dương Chân Hỗ mới ném thanh đao của mình xuống với vẻ mặt tuyệt vọng.
Đám thủy tặc đằng sau cũng đồng loạt buông đao xuống sàn.
“Quay thuyền.”
Dương Chân Hỗ chỉ về phía Nam Cung Thiên.
Bởi vì bánh lái được đặt ở dưới chân của y.
Khi Nam Cung Thiên bước sang một bên, Dương Chân Hỗ cúi xuống và đưa tay ra.
Đúng lúc đó, Thẩm Thống đang theo dõi từ xa hét lên như sấm sét.
"Là ám khí! Mau tránh ra!"

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook