Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 148. Ngươi sẽ trở thành Thập Thủ Ma Binh chứ?

 

Đến cuối cuộc trò chuyện, Dương Tiêu Lan hỏi với vẻ nghi hoặc..

 

“Nhưng mà đường chủ, tại sao Lý Tiêu Lượng và Bạch Sơn chết thì biến thành quái bật, chuyện này là thế nào ạ?”

 

Muốn trở thành Thập Thủ Ma Binh Di Minh Giáo, lưỡi kiếm của chúng đã vấy máu của ít nhất 10 tu sĩ.

 

Bởi vì đạt được quyền lực theo cách xấu xa như vậy, nên chúng rất nhạy cảm với những thay đổi sau khi chết. Đó là vì chúng không biết hậu quả của những gì chúng đã làm để mang người của thế giời bên kia đến.

 

"Gần đây ta cũng đã nghe qua tin đồn kiểu đó rồi. Sắp tới sẽ có một cuộc họp của các Bách Thủ Ma Quân, tới lúc đó sẽ rõ thôi."

 

"Vâng!

 

Một nụ cười cay đắng nở trên môi Dương Tiêu Lan.

 

Quyền lực có được từ Di Minh Giáo là rất lớn, nhưng chắc chắn cái giá phải trả cũng không nhỏ.

 

Phải ngâm mình trong máu của đồng môn, ăn tim gan của người vô tội, v.v. Ngay cả khi chưa cần phải chết đi Thập Thủ Ma Binh chưa đã là những con quái vật rồi.


 

Sau khi ra khỏi phòng của đường chủ, Dương Tiêu Lan mau chóng trở về để thu dọn hành lí. 

 

Đang bận rộn băng qua khu vườn, Ả bỗng nghe tiếng đốt pháo ở xa xa.

 

Dương Tiêu Lan hơi quay đầu về phía Tiêu Hồ.

 

Những con thuyền chở khách vãn cảnh tứ phương với những chiếc đèn lồng đầy màu sắc đập vào mắt ả.Nhìn những người say mê ăn chơi thưởng lạc đến tận đêm khuya khiến ả nhớ đến Bạch Sơn.

 

Lão là một người rất nghiêm khắc với bản thân mình.

 

Trong số những giáo đồ ở Mỗ San Tiểu Súc, chỉ có riêng lão là luôn kiên quyết tránh xa rượu và phụ nữ.

 

Sau khi chết đi, người đó có hóa thành ngôi sao không nhỉ?

 

Dương Tiêu Lan ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm.

 

'Huynh đã được gặp vợ con như ý nguyện không?'

 

Tuy nhiên, bầu trời phản chiếu trong mắt ả chỉ toàn là bóng tối.

 

"Ha!"

 

Một tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng Dương Tiêu Lan.

 

Nếu chỉ nghe tin lão chết, thì ít ra trong lòng còn dễ chịu hơn lúc này.

 

Nhưng đột nhiên lại nghe nói lão biến thành quái vật lôi thần gì đó, trong lòng ả như mắc một cái dằm không thể gỡ. 

 

'Lẽ nào huynh đến chết cũng phải chịu đựng dày vò, đau khổ sao?'

 

Ả hy vọng là không.

 

Vì đó cũng chính là tương lai của bản thân ả.

 

Giống như đang cười nhạo suy nghĩ đó, từ xa xa tiếng cười của lanh lảnh một kỹ bắt đầu nữ vọng lại bên bờ.

 

***

 

Tỉnh Hà Nam.

 

Yển Sư.

 

Nguyệt Hạ giáo đường.

 

Trời giờ đã về đêm.

 

Nguyệt Hạ Tiên Tử, chủ nhân của Nguyệt Hạ giáo đường, đã rời khỏi vị trí của mình.

 

Những tên thuộc hạ đang đợi ở khu vực riêng lặng lẽ đi theo bà ta. 

 

Ánh mắt của Nguyệt Hạ Tiên Tử, người đang thong thả bước đi như thể đang đi dạo hướng về phía điện các phía trong góc.

 

Biển hiệu đề tên Tàng Kinh Các lấp lánh dưới ánh trăng.

 

Đây là một điện các lưu trữ kinh thư của Di Minh Giáo, cũng như một số kinh thư của Phật giáo và Đạo giáo.

 

Khi chúng đến gần Tàng Kinh Các, một luồng ánh sáng yếu ớt phát ra.

 

Nguyệt Hạ Tiên Tử mỉm cười như thể biết trước điều đó, bà ta đẩy cửa bước vào Tàng Kinh Các.

 

Một người phụ nữ trung tuổi đang mải mê đọc sách bên ánh đèn lờ mờ.

 

Đó chính là Bạch Mỹ Chu.

 

Ả ta đang chăm chú đọc kinh thư Di Minh Giáo, tập trung đến mức không biết phát hiện có người bước vào.


 

"Thế nào, có tiến triển gì không?"

 

Bạch Mỹ Chu giật mình trước giọng nói của Nguyệt Hạ Tiên Tử và đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi.

 

"Thưa đường chủ."

 

"Không sao. Cứ ngồi thoài mái đi."

 

Khi được Nguyệt Hạ Tiên Tử cho phép, Bạch Mỹ Chu lại ngồi xuống.

 

"Ngươi đang đọc gì vậy?"

 

“Đây là Thánh Ước Thiên.”

 

“Có vẻ ngươi đã đọc nó rất lâu rồi nhỉ?”

 

“Càng đọc càng phát hiện ra nhiều ý nghĩa mới mẻ.”

 

"Tốt lắm."

 

Gương mặt Nguyệt Hạ Tiên Tử lộ rõ sự hài lòng. 

 

Cô ta vốn chỉ nghĩ Bạch Mỹ Chu là người phụ nữ tham lam, nhưng không hiểu sao gần đây lại một lòng quy phục Di Minh Giáo.

 

Những người khác chỉ quan tâm đến sức mạnh siêu năng của các Di Minh Giáo, nhưng Bạch Mỹ Chu thì khác. Ả ta thực sự có hứng thú với các giáo lí của Di Minh Giáo.

 

Cho dù không ai yêu cầu nhưng ả vẫn gần như sống trong Tàng Kinh Các.

 

Vài tháng trước đây, khi ả ta đột ngột tìm đến, Nguyệt Hạ Tiên Tử không thể ngờ rằng ả ta sẽ thay đổi thế này.

 

Đến khoảng một tháng trước, cô ta muốn biến ả thành Thập Thủ Ma Binh, nhưng ả lại muốn xin thêm một chút thời gian. Kể từ đó đến nay, ả ta đã cắm rễ tại Tàng Kinh Các, đọc kinh thư không sót một ngày nào.

 

Đến mức Nguyệt Hạ Tiên Tử nghĩ rằng có lẽ bây giờ Bạch Mỹ Chu còn hiểu rõ về Di Minh Giáo hơn cả bản thân cô ta.

 

"Có cần thêm thời gian nữa không?"

 

"..."

 

Bạch Mỹ Chu không trả lời ngay.

 

Ả ta do dự vì ả biết ý nghĩa của Thập Thủ Ma Binh rõ hơn bất kỳ ai khác. Đối với người lớn lên trong một võ gia chính phái như ả, việc giết một tu sĩ là không hề dễ dàng.

 

“Ngươi có biết rằng Bạch Gia Trang đã bị thiêu rụi không?”

 

"Sao cơ?"

 

"Ôi trời. Có vẻ như ngươi vẫn chưa nghe được tin tức gì nhỉ. Khoảng hai tháng trước, Bạch Gia Trang đã bị một đám đạo tặc thiêu rụi. Cha của ngươi - Bạch Thừa Hổ, đã mất mạng vào ngày hôm đó. Và sau sự cố ấy, Dương Gia Trang cũng đã tự tuyên bố bế môn. Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang cứ thế mà sụp đổ.”

 

"..."

 

Bạch Mỹ Chu nhắm mắt lại.

 

Bạch Gia Trang dù sao cũng là danh môn ở Trịnh Châu, ả không ngờ nó lại có kết thúc thảm hại như vậy.

 

  • "Nghĩ lại thì Uyên Xích Hà đó cũng thật là độc ác. Dù gì Bạch Gia Trang cũng coi như gia đình nhà ngoại, vậy mà hắn lại ra tay tàn đốc như vậy… chậc chậc."

 

Bạch Mỹ Chu, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng nhiên mở mắt ra.

 

Nguyệt Hạ Tiên Tử nhìn Bạch Mỹ Chu với ánh mắt đầy ẩn ý.

 

"Ngươi sẽ trở thành Thập Thủ Ma Binh chứ? Với ý chí và quyết tâm của ngươi, ta nghĩ ngay cả trở thành Bách Thủ Ma Quân cũng không có gì khó."

 

“Đường chủ có thể biến ta thành Bách Thủ Ma Quân không?”

 

"Cái đò thì chỉ có Giáo chủ mới có thể quyết định. Đó là luật."

 

"Được rồi."

 

Bạch Mỹ Chu lẩm bẩm với khuôn mặt mệt mỏi.

 

Ả ta cũng biết rằng Thập Thủ Ma Binh sẽ không thể trở thành đối thủ củ Uyên Xích Hà.

 

"Đừng quá thất vọng. Giáo chủ là người thấu tình đạt lý, ngài ấy nhất định sẽ giúp ngươi trở thành Bách Thủ Ma Quân. Nhưng để làm được điều đó, trước tiên ngươi phải bắt đầu từ Thập Thủ Ma Binh đã..."

 

"Ta đồng ý."

 

Cuối cùng, Bạch Mỹ Chu đã đưa ra quyết định.

 

‘Đây là cách duy nhất để ta giải quyết mối nghiệt duyên dai dẳng giữa ta và mẹ con ả hồ ly Lý Phù Dung đó…’

 

Một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt Nguyệt Hạ Tiên Tử.

 

Trong số các võ giả mà cô ta đã thu phục được, Bạch Mỹ Chu là người lý tưởng nhất.

 

Lòng tham không đáy và sự thù hằn sâu sắc của ả chính là mảnh đất màu mỡ nhất để tội ác nảy mầm.

 

***

 

Tỉnh Nam Trực Lệ.

 

Trương Hồ trấn.


 

Sáng sớm tinh mơ.

 

Cánh cửa gỗ của quán trọ bật mở, và Uyên Xích Hà bước ra ngoài.

 

Mặt cậu tối sầm, cất bước chậm rãi về phía bờ sông mù sương.

 

Cái chết của Bạch Sơn vẫn còn quá ám ảnh, thế nên đêm qua cậu lại gặp ác mộng.

 

Mỗi lần thở, sương mù u ám ập vào cơ thể.

 

Đột nhiên, hình ảnh sương mù thoát ra từ miệng Nhân Đầu Xà lại xuất hiện trong tâm trí. Cậu cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

Không biết bao lâu đã trôi qua, trời đã tờ mờ sáng.

 

Khi sương mù trong tan biến, mặt nước dập dềnh của Trường Giang dần lộ ra trước mắt.

 

Chiếc thuyền lớn vẫn còn đang neo ở bến.

 

Suy nghĩ 'phải đi trên nó và giết ai đó một lần nữa' khiến cậu cảm thấy không khỏi cay đắng.

 

Giống như Thập Thủ Ma Binh giết các tu sĩ, cậu cũng giết Thập Thủ Ma Binh.

 

Còn nhớ ngày trước, Thẩm Thống đã từng nói, 'Để trở thành một cao thủ, trước hết phải là một đồ tể.'

 

Uyên Xích Hà đã bao lần tự hỏi: Làm sao giết người xong mà trong lòng có thể thoải mái an yên được chứ? Bởi ngay cả việc tiêu diệt đám Thập Thủ Ma Binh hung ác đối với cậu cũng đã là một gánh nặng rồi.

 

Nếu gặp một Thập Thủ Ma Binh như Bạch Sơn, cậu không chắc bản thân có thể xuống tay một lần nữa hay không.

 

Cậu đi dọc bờ sông với tâm trạng bức bối., cúi xuống nhặt những viên sỏi dưới chân và ném ra giưã mặt sông tĩnh lặng.

 

Tõm.

 

Cậu không ngừng ném.

 

Uyên Xích Hà ném giống như muốn ném hết những gánh nặng trong lòng mình vậy.

 

Đang mải ném đá không suy nghĩ, cậu bỗng nhiên nghe thấy tiếng cười sảng khoái từ phía sau.

 

"Haha! Ta đang tự hỏi thiếu hiệp sáng sớm đã đi đâu đấy, thiếu hiệp đang làm gì ở đây vậy?"

 

Khi cậu quay lại, Chân Tuyết Hạ đang đến gần.

 

"Ta đang ném đá sao cho nó không chìm mà phải nảy trên mặt nước. Lần tốt nhất nó đã nảy được 12 lần trước khi chìm đấy…."

 

"Nghe có vẻ thú vị nhỉ. Làm như nào thế?"

 

Chân Tuyết Hạ tỏ ra thích thú.

 

"Đầu tiên phải tìm một hòn đá phẳng và dễ cầm trên tay, giống như thế này."

 

Uyên Xích Hà đưa hòn đá đang cầm trên tay ra.

 

"Ồ! Rồi sao nữa?"

 

"Hạ thấp người xuống, gần như ngang mặt nước ấy. Sau đó ném thật mạnh."

 

Cùng với lời nói, Uyên Xích Hà hạ mình, vung tay ném mạnh hòn đá.

 

Vút...póc.póc.póc….

 

Viên sỏi nảy trên mặt nước mười ba lần rồi mới chìm xuống.

 

"Ồ! Không phải mười ba lần sao?"

 

"Haha. Chắc tại có Chân tiểu thư ở đây nên mới được thế đấy.."

 

"Vì ta sao?"

 

Chân Tuyết Hạ cười và nói đùa.

 

Nhưng Uyên Xích Hà lại không bắt được ẩn ý trong nụ cười đó.

 

"Ta có ném được không nhỉ?"

 

“Chắc là được”.

 

Uyên Xích Hà nhún vai.





 

Nam Cung Thiên nhìn quanh quán trọ một hồi liền quay sang hỏi Nam Cung Nhiên.

 

"Nãy giờ không thấy Xích Hà đâu? Muội có biết đệ ấy đi đâu rồi không?"

 

“Hình  như là đã đi dạo dọc bờ sông.”

 

"Vậy sao? Tối hôm qua đệ ấy trằn trọc rất lâu, sao không ngủ thêm một chút chứ."

 

"Xích Hà sao?"

 

"Ừm. Thẩm tiền bối nói rằng đệ ấy thường xuyên gặp ác mộng. Bên trong đệ ấy chắc chắn không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài đâu."

 

“Có vẻ đệ ấy vẫn suy nghĩ về chuyện của Bạch Sơn.”

 

"Nghĩ đến lão ư, quả thật ta cũng có chút buồn. Xích Hà sẽ không sao chứ?"

 

"Muội sẽ đi tìm đệ ấy."

 

"Vậy thì tốt quá, muội hãy lắng nghe đệ ấy tâm sự một chút. Chúng ta là những người duy nhất đệ ấy ấy có thể thoải mái trò chuyện mà. Có rất nhiều điều phải lo lắng, nhưng hãy bảo đệ ấy phải biết để ý đến sức khỏe bản thân một nhé."

 

Nam Cung Nhiên gật đầu.

 

Hôm nay là lần đầu tiên cô biết rằng Uyên Xích Hà thường xuyên gặp ác mộng.

 

Phòng trọ của nam và nữ tách biệt, thế nên nếu không nói ra thì bên còn lại sẽ không thể nào biết được.

 

'Đáng ra mình nên quan tâm đệ ấy  hơn một chút mới phải... '

 

Vừa tự trách mình, Nam Cung Nhiên vừa vội vã đi ra bờ sông.


 

Không khó để tìm thấy một người ở một bến cảng nhỏ như Trương Hồ trấn.

 

Cô đứng ở nơi con thuyền neo đậu và nhìn ra bờ sông.

 

Uyên Xích Hà và Chân Tuyết Hạ đang nô đùa như những đứa trẻ, liên tục ném đá xuống lòng sông.

 

Tiếng cười lanh lảnh của Chân Tuyết Hạ vang lên bên tai cô.

 

‘Nam Cung Thiên, liệu huynh có biết không?’

 

Rằng chúng ta không phải là những người duy nhất mà Uyên Xích Hà có thể thoải mái trò chuyện.

 

Thẫn thờ một hồi lâu, Nam Cung Nhiên chậm rãi quay về.

 

Đáng ra cô nên chúc mừng cậu về người bạn mới, nhưng cô lại không thể nghĩ ra từ nào thích hợp. 

 

Cảm giác giống như vừa bị sét đánh, trong đầu chỉ còn lại một mảng trắng xóa vậy.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...