Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 151. Ngươi có biết gì về Phá Thiên Ma Quân không?

 

Ngay khi Uyên Xích Hà và Thẩm Thống vừa ngồi xuống, tiểu nhị đã ba chân bốn cẳng chạy đến.

 

"Không biết hai vị khách quan đây muốn dùng gì ạ? Khách điếm chúng tiểu nhân có Ôn Xuân Tửu lừng danh khắp chốn, được ủ bằng nước lấy từ giếng trời ngàn năm tuổi. Rượu này chúng tiểu nhân phải nhờ các thương nhân băng qua sông Trường Giang để lấy về đấy, các khách điếm khác ở đây không có đâu ."

 

Thẩm Thống gọi món thay cho Uyên Xích Hà.

 

"Mang lên chút đồ nhắm và một bình Ôn Xuân Tửu gì đó đi."

 

"Vâng, vâng, tiểu nhân sẽ chuẩn bị thịt heo xào và rau xanh chần sơ để ăn nhẹ ạ."

 

Tiểu nhị lia lịa gật đầu rồi chạy biến vào nhà bếp.

 

Ngồi một lúc, Uyên Xích Hà bống nhiên hỏi như thể chợt nhớ ra.

 

“Lão Thẩm, lão có biết gì về Phá Thiên Ma Quân không?"

 

"Haha. Có người Lục Lâm nào mà không biết Phá Thiên Ma Quân chứ? Tất nhiên là biết rồi."

 

"Phá Thiên Ma Quân đó là người như thế nào?"

 

"Hắn ta đã tu luyện tại Thiếu Lâm Tự khi còn nhỏ, rồi dần dần trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ. Ám Thiên Tu La Đao của hắn đến nay vẫn chưa ai sánh kịp."

 

Vừa nói, Thẩm Thống vừa liếc nhìn Uyên Xích Hà.

 

"Tại sao lại nhìn ta như vậy?"

 

"Nhưng nếu là kiếm của công tử thì có lẽ…”

 

Giọng Thẩm Thống ngày càng nhỏ lại.

 

Phá Thiên Ma Quân là thánh sống của hầu hết nhưng người trong Lục Lâm, ngay cả đến Tà Phái cũng bảy phần nể sợ hắn, thế nên quả thực không nên nói bừa chuyện này.

 

"Sao không nói tiếp đi. Nếu là kiếm thuật của ta thì có thể thắng được hắn ta không?"

 

"Dù có là Giáo chủ Di Minh Giáo thì cũng tốt hơn hết là không nên chống lại Phá Thiên Ma Quân."

 

"Người đó đáng sợ như vậy sao?"

 

"Không phải như vậy đâu, gần như những ai thuộc tà phái trên thiên hạ đều nghe theo lời của hắn, cho nên cẩn thận một chút vẫn hơn."

 

"Tà phá mà lại nghe theo Tổng trại chủ Lục Lâm sao?"

 

"Không phải Lục Lâm cũng là tà phái sao? Hắn ta là người duy nhất có thể địch lại thất phái nhị môn, vì vậy bọn chúng cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghe theo hắn. Nhưng tại sao đột nhiên công tử lại hỏi vậy?"

 

"Sáng nay Tích thiếu hiệp đã hỏi ta. Huynh ấy không ngờ rằng Lục Lâm còn rút kiếm nhắm vào Di Minh Giáo trước cả Chính Nghĩa Minh. Ta vốn nghĩ rằng Phá Thiên Ma Quân đơn giản chỉ là một đại ma đầu, nhưng nhìn lại thì có vẻ như hắn cũng biết thế nào là nghĩa hiệp.”

 

"Haha. Đám người chính phái đó cũng giỏi suy diễn thật đấy."

 

"Ngươi nói ‘giỏi suy diễn’ là có ý gì?"

 

“Công tử thử nghĩ xem, Phá Thiên Ma Quân đã từng công khai sẽ đối địch với Di Minh Giáo chưa?"

 

Suy nghĩ một hồi, Uyên Xích Hà lắc đầu.

 

"Không. Hình như hắn ta chưa nói thế bao giờ."

 

“Và Phá Thiên Ma Quân đã bảo công tử dọn dẹp những trại có dính líu tới Di Minh Giáo đúng chứ?"

 

"Đại loại như vậy."

 

"Vậy theo công tử, Di Minh Giáo là chính phái hay tà phái?"

 

"Không phải bọn chúng gần như là tà phái sao? Trong số Thập Thủ Ma Binh, có rất nhiều người xuất thân từ Lục Lâm. Mà dù không phải là Lục Lâm thì cũng toàn là những kẻ xấu."

 

"Đúng vậy. Di Minh Giáo có thể nói là tà phái không nghe theo Phá Thiên Ma Quân. Trước đó ta đã đề cập đến việc tà phái đi theo Phá Thiên Ma Quân rồi đúng không?"

 

"Ừ."

 

“Lý do là vì Phá Thiên Ma Quân cực kỳ ghét Thất Phái Nhị Môn.”

 

“Cực kỳ ghét sao?”

 

"Ha ha, đúng vậy. Trên đời có hai thứ mà Phá Thiên Ma Quân ghét nhất. Công tử đã từng nghe qua chưa?"

 

"Ta không biết. Làm sao ta biết được chứ?"

 

Thẩm Thống nhìn Uyên Xích Hà với vẻ mặt kinh ngạc.

 

Mặc dù đã sống ở Ngũ Phong sơn trại được vài năm, vậy mà cậu lại có vẻ như không biết gì về Phá Thiên Ma Quân vậy.

 

“Hừm, Phá Thiên Ma Quân cực kỳ căm ghét những tu sĩ và những kẻ đạo đức giả của chính phái.”

 

“Tu sĩ ư? Nhưng mà tại sao chứ?"

 

Đôi mắt của Uyên Xích Hà mở to.

“Những kẻ đạo đức giả của chính phái" thì cậu có thể hiểu được. Bởi bản thân cậu cũng khó chịu khi nhìn thấy những người như vậy.

 

Nhưng tại sao lại ghét cả tu sĩ?

 

"Nếu ở Thiếu Lâm Tự mà không được đối xử như một con người thì tự nhiên sẽ sinh ra căm ghét. Nỗi đau đó của hắn hẳn chỉ những người đã từng trải qua mới hiểu được thôi."

 

"À, là vậy sao."

 

Sau khi suy nghĩ một lúc, Uyên Xích Hà gật đầu.

 

Nghĩ lại thì, Ngọa Long Trang kia bề ngoài cũng là một võ gia chính phái, nhưng chỉ có trời mới biết bản thân cậu khi ở đó đã phải chịu đủ mọi ngược đãi thế nào.

 

"Phá Thiên Ma Quân gây chiến với tà phái ư? Đám chính phái đó đúng là chỉ thích suy diễn theo ý mình mà."

 

"Nhưng không phải ta đang chiến đấu với Thập Thủ Ma Binh sao?"

 

"Đó là bởi vì chúng đã giở trò trước hòng chiếm lấy 72 trại của chúng ta.”

 

“Vậy là Phá Thiên Ma Quân sẽ không gây chiến với Di Minh Giáo sao?”

 

“Còn tùy. Nếu chúng vẫn còn tiếp tục nhúng tay vào các trại, Phá Thiên Ma Quân hẳn sẽ không để yên."

 

"Nếu không đụng vào thì sẽ không đánh phải đúng chứ?"

 

"Hehe. Cho đến bây giờ, kẻ thù thực sự của Lục Lâm là Chính Nghĩa Minh. Không phải chúng liên tục mượn cớ ‘hành hiệp trượng nghĩa’ để quấy rầy các trại sao? Tóm lại là sẽ không có chuyện Lục Lâm bắt tay với Chính Nghĩa Minh để chống lại Di Minh Giáo đâu”.

 

"Vậy thì ta đang làm gì chứ?"

 

"Chỉ đơn giản là một lời cảnh báo gửi đến Di Minh Giáo để chúng biết điều mà đừng động vào Lục Lâm nữa thôi."

 

"..."

 

Uyên Xích Hà bàng hoàng như bị sét đánh.

 

Lục Lâm, tà phái, Di Minh Giáo, Chính Nghĩa Minh, nhóm của Tích Sa Thủy, Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên, tất cả mọi thứ chồng chéo lên nhau, đồng loạt hiện ra trước mắt cậu.

 

‘Vậy là từ trước đến giờ mình đã đồng hành cùng kẻ thù sao?’

 

Cậu sững sờ một lúc trước sự thật rằng kẻ thù thực sự của bản thân không phải là Di Minh Giáo

 

“Công tử có ngạc nhiên không?"

 

Thẩm Thống nhếch miệng cười, liếc nhìn Uyên Xích Hà.

 

Có vẻ lâu nay cậu vẫn nghĩ rằng Phá Thiên Ma Quân đang cố gắng đánh bại Di Minh Giáo bằng cách bắt tay với Chính Nghĩa Minh.

 

Tất nhiên, bản thân Thẩm Thống cũng không biết chắc được trong đầu Phá Thiên Ma Quân suy nghĩ điều gì.

 

Nhưng theo những gì lão được biết, hắn ta ghét thất phái nhị môn hơn Di Minh Giáo. 

 

Vừa đúng lúc đó, tiểu nhị mang Ôn Xuân Tửu và đồ ăn nhẹ ra.

 

Thẩm Thống cầm vò rượu rót đầy vào chén của Uyên Xích Hà, người vẫn còn chưa định thần lại.

 

"Công tử, có gì mà phải ngạc nhiên vậy? Trong thiên hạ này vốn dĩ không có đồng minh vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là trường tồn thôi.”

 

Uyên Xích Hà nâng chén uống cạn một hơi và lẩm bẩm.

 

“Chậc chậc! Ta đúng là một tên ngốc mà."

 

"Haha. Kẻ ngốc là ta và Ngũ Phong thập kiệt mới phải, những người mà học mãi không xong tam bách tự ấy."

 

Nỗi Thẩm Thống lại nhanh chóng đổ đầy chén của Uyên Xích Hà.

 

“Nếu lão Thẩm đã nghĩ vậy thì chắc Nhiên tỷ cũng phải biết chứ nhỉ?”

 

“Không biết nữa, nhưng chắc nàng ta hiểu biết nhiều hơn ta.”

 

Thẩm Thống lắc đầu.

 

Lão không ngại bày tỏ sự tôn trọng dành cho Nam Cung Nhiên.

 

Lúc đầu, lão ta nghe theo huynh  muội Nam Cung Thiên vì mối quan hệ của họ với Uyên Xích Hà, nhưng bây giờ thì khác.

 

Thẩm Thống đã thực sư tin rằng Nam Cung Nhiên quả thật ‘vô bất thông tri’, không gì là không biết.

 

Đột nhiên, Thẩm Thống hạ thấp giọng.

 

"À, công tử, công tử nói Cửu Thiên Huyền Nữ có gương mặt rất giống Nam Cung tiểu thư sao?"

 

"Ừ."

 

"Đây chỉ là suy nghĩa của ta thôi. Nhưng biết đâu Nam Cung tiểu thư chính là hóa thân của Cửu Thiên Huyền Nữ thì sao?."

 

“Nói vớ vẩn gì vậy? Lão mới uống có vài chén mà đã say rồi à?”

 

"Không, nhưng mà …quả thực nàng ta biết mọi thứ. Một người bình thường sao có thể trên thông thiên văn dưới tường địa lý như vậy được chứ? So với Nam Cung tiểu thư, người của người của Gia Cát thế gia cũng không bằng cái móng chân. Chắc chắn nàng ta không phải người bình thường mà là Cửu Thiên Huyền Nữ."

 

"Chậc chậc! Đến lúc lão phải đi rồi nhỉ? Gần đất xa trời rồi nên đầu óc cũng lẩm cẩm thế này đây. Muốn ăn cái gì liền nói cho ta biết nhé, ta sẽ đi mua toàn bộ cho lão."

 

Cậu vừa nói vừa lắc đầu như thể tiếc nuối.

 

“Công tử, ngay cả những con quỷ của thế giới bên kia cũng đang trú ngụ trong cơ thể của Thập Thủ Ma Binh, thế thì làm sao mà Cửu Thiên Huyền Nữ là không thể giáng thế trong cơ thể của Nam Cung tiểu thư chứ?."

 

"Ôi trời, lão im lặng đi. Lão cứ nói nhảm thế này sẽ làm ta nghi ngờ những lời nói về Phá Thiên Ma Quân của lão trước đó đấy.."

 

"Những gì ta nói về Phá Thiên Ma Quân chính là sự thật mười mươi. Nếu không tin thì công tử cứ thử hỏi đại một người có thâm niên trong tà phái đi, chắc chắn hắn sẽ nói điều tương tự như ta thôi."

 

Đúng lúc đó, Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên vừa bước xuống cầu thang, đã ngay lập tức nhìn thấy Uyên Xích Hà và tiến lại gần.

 

Y vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh cậu.

 

"Hai người đang nói về cái gì mà vẻ mặt nghiêm túc thế?"

 

Thẩm Thống ngồi một bên giật bắn mình, sợ rằng Uyên Xích Hà sẽ nói điều gì đó ngu ngốc nên nhanh chóng đỡ lời.

 

"Công tử tò mò về Phá Thiên Ma Quân nên ta đã nói cho công tử một vài điều mà ta biết thôi."

 

"A, Phá Thiên Ma Quân sao? Hắn ta là một người vô cùng đáng sợ. Phải không Thẩm tiền bối?"

 

Nam Cung Thiên nhìn Thẩm Thống với ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Lão gật đầu với gương mặt bối rối.

 

"Chà, cũng có thể nói như thế."

 

Cho dù trước đó lão đã hùng hổ khẳng định Phá Thiên Ma Quân là thiên hạ đệ nhất cao thủ, nhưng bây giờ lão phải chú ý lời nói hơn trước.

 

Điều này là do Nam Cung Thiên là nghĩa huynh của Uyên Xích Hà, nhưng mặt khác, y cũng là một cao thủ của chính phái.

 

Nam Cung Thiên mỉm cười và nói với Uyên Xích Hà.

 

"Phá Thiên Ma Quân xuất thân từ Thiếu Lâm Tự, nhưng chết dưới lưỡi đao của hắn cũng không ít người của Thiếu Lâm Tự. Đúng là độc ác máu lạnh. Điều nực cười hơn nữa là hắn cũng đã giết rất nhiều cao thủ tà phái. Dường như hắn có một tiêu chuẩn riêng để giết người chứ không phân biệt chính phái - tà phái, nhưng không ai biết đó là gì. Vì vậy tốt hơn hết là đệ không nên quá tin tưởng vào hắn."

 

"Ôi trời, Nam Cung công tử, công tử đang chê trách Lục Lâm Vương trước mặt Lục Lâm Tổng Tuần Sát đấy à? Vậy thì bây giờ ta cũng kể cho công tử nghe mấy câu chuyện thú vị về Phong Lôi Đao, Minh chủ Chính Nghĩa Minh các người nhé?"

 

"Ha ha! Bí mật gì chứ! Tính cách của Minh chủ vốn nóng nảy, có ai mà không biết đâu."

 

"Hehe. Phong Lôi Đao cũng hay dài tay quản chuyện lắm, chính phái hay tà phái ông ấy cũng đâu chê."

 

Nam Cung Thiên nhún vai trước lời nói mỉa mai của Thẩm Thống.

 

Trên thực tế, tính cách của Minh chủ Chính Nghĩa Minh và Phong Lôi Đao và Phá Thiên Ma Quân có phần tương tự nhau.

 

Cả hai đều là những người nóng nảy, muốn gì làm nấy.

 

Uyên Xích Hà thở dài khi nghe hai người khẩu chiến.

 

Mặc dù trên danh nghĩa là tà phái, nhưng cậu lại xuất thân từ danh gia chính phái, thế nên quả thực trong những tình huống như này cậu không biết phải đứng về phe nào mới phải.

 

***

 

Cửu Giang.

 

Mặt trời vừa mới nhô lên khỏi mặt sông.

 

Ba người đàn ông đã cưỡi ngựa suốt đêm dừng lại trên một ngọn đồi nhìn ra một hòn đảo lớn.

 

Đó chính là Độc Tâm Quỷ Lãng Dương Tiêu Lan cùng với Huyết Kiếm và Ngọc Bất.

 

Huyết Kiếm tiến đến gần Dương Tiêu Lan, người đang nghỉ ngơi trên lưng ngựa.

 

"Tổng hộ pháp, bây giờ chúng ta làm gì đây? Đến thẳng chỗ Trường Giang Nhất Quái, hay là..."

 

Giọng nói của hắn dần nhỏ lại.

 

Hòn đảo trước mắt ba người chính là Giang Châu Trấn, nơi Trường Giang Thủy Trại tọa lac.

 

Nếu ra bờ sông bắt thuyền thì chỉ khoảng chưa đến nửa canh giờ là có thể đến nơi.

 

"Trước tiên cứ theo dõi xem sao đã. Nếu là Trường Giang Nhất Quái thì sẽ không dễ bị lừa đâu."

 

Trước lời nói của Dương Tiêu Lan, Huyết Kiếm gật đầu với vẻ mặt hài lòng.

 

"Ngài nói đúng. Uyên Xích Hà đó dù sao cũng chỉ là một tiểu tử vắt mũi chưa sạch, lão ma đầu kia lại là người đứng đầu Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại. Tiểu tử đó không dễ gì mà qua mặt được lão đâu."

 

Ngọc Bất gật đầu đồng ý.

 

“Nếu biết chúng ta đã đến đây, chắc hắn cũng quẳng tên đó lại cho chúng ta mà chạy biến cho mà xem”.

 

Dù sao thì cũng phải có ai đó phải ra tay trước trong cuộc chiến với Uyên Xích Hà.


 

Nếu vậy, việc giao nhiệm vụ đó cho Trường Giang Nhất Quái, người không có mặt ở đây cũng là điều đương nhiên.




Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...