Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 154
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 154. Quỷ không biết thần không hay
Cửu Gia thôn.
Trên lầu hai của kỹ lâu hướng ra bến cảng.
Độc Tâm Quỷ Lãng Dương Tiêu Lan lẩm bẩm khi nhìn con thuyền đang chìm trong biển lửa.
"Quả nhiên là Trường Giang Nhất Quái. Không ngờ hắn lại mạnh tay như vậy. Nhưng tiểu tử đó cũng không dễ đối phó đâu, để ta xem xem vở kịch này sẽ kết thúc thế nào.”
Huyết Kiếm và Ngọc Bất cũng đặt chén rượu đnag cầm trên tay xuống mà không nói một lời.
Chúng không tin người có võ công xuất chúng như Uyên Xích Hà lại dễ dàng bị đánh bại như vậy.
Những vị khách ở tửu lâu ồ ạt đổ về phía cửa sổ. Những cái đầu chen chúc nhau qua khung của nhỏ hẹp hướng về phía tâm chấn.
Ầm ầm.
Uyên Xích Hà đang bám vào một tấm vãn gỗ lớn, lênh đênh trên sông.
Sóng lớn ào ào qua vai, đập vào mặt cậu.
Mỗi lần như vậy, cậu lại nhắm chặt mắt lại.
‘Chết tiệt!’
Cậu đã quá ngây thờ khi nghĩ rằng mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp. Cảm giác bị đâm sau lưng khiến cậu vô cùng khó chịu.
May mắn thay, dường như không có ai thiệt mạng hoặc bị thương quá nặng trong vụ nổ.
Cũng như cậu, mọi người đang liểu mạng ôm lấy những mảnh vỡ của con thuyền đắm.
Bên cạnh thân tàu đang cháy, Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống lại phá lên cười.
"Công tử! Có biết bơi không?"
"Không biết."
"Vậy công tử định làm gì tiếp theo? Chúng sẽ tới để kiểm tra ngay thôi."
"Từ đây đến bờ sông là khoảng hai mươi trượng (60 mét) à?"
"Ừm. Chắc cũng cỡ đó."
"Vậy thì cũng đáng để thử đấy. Lão Thẩm sẽ không sao chứ? Vì lão không có mỡ nên dễ chìm xuống lắm đấy."
"Ha ha, không thành vấn đề, khi còn trẻ ta đã suýt nữa thì trở thành thủy tặc còn gì, bơi lội là điều căn bản."
Trong lúc đó, từng người một đã tụ tập lại xung quanh Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà nói với vẻ mặt bối rối.
"Thực xin lỗi. Cũng tại ta mà mọi chuyện mới thành ra thế này "
"Không! Thiếu hiệp có lỗi gì chứ. Tất cả là tại tên lừa đảo kia."
Sau lời của Chân Tuyết Hạ, Nam Cung Thiên cũng thêm vào.
"Đúng đó, Xích Hà. Đệ không cần phải tự trách bản thân. Đây là điều mà ngay cả những người có kinh nghiệm dày dặn cũng không thể lường trước được. Đúng không? Thẩm tiền bối?"
“Đúng đúng, Nam Cung công tử nói phải. Ngay cả quỷ thần cũng không biết chuyện này sẽ xảy ra."
Cuối câu, Thẩm Thống vô tình liếc nhìn Nam Cung Nhiên.
Đột nhiên một suy nghĩ chạy lướt qua đầu lão: 'Không biết Nam Cung Nhiên tiểu thư có biết không nhỉ?'
Thế nhưng nàng lại không có biểu hiện gì. Thế là lão lại chuyển ánh mắt qua những người bên cạnh.
Tích Sa Thủy và nhóm của hắn, và cả mã phu cũng đều đang lênh đênh trên những mảnh ván.
Nghĩ lại thì, mã phu lúc nào cũng ở bên xe ngựa.
Xe ngựa đã chìm thì làm sao mà lão lại có thể bình an vô sự được?
‘Lão già này vận khí tốt thật chứ?’
Lúc đó, bỗng nhiên Nam Cung Nhiên nói.
"Đám thủy tặc đang đến. Chúng sẽ nhắm vào chúng ta từ dưới nước. Những người không thông thạo thủy công thì đừng quá sức mà hãy tập trung tự bảo vệ mình trước đã. Mã phu, lão hãy theo sát ta. Xích Hà, ở chỗ này đừng đánh nhau, đệ hãy mau lên bờ trước đi. Đệ lên bờ sông rồi thì chúng sẽ không chú ý tới nơi này nữa.”
"À, vâng."
Uyên Xích Hà ngay lập tức hiểu ý của Nam Cung Nhiên.
Đám thủy tặc đang nhắm vào cậu, nếu cậu ở lại đây sẽ khiến những người khác gặp nguy hiểm theo. Vì vậy cậu cần lên bờ càng nhanh càng tốt.
"Vậy, ta đi trước đây."
Uyên Xích Hà liên tục khua chân múa tay, rẽ nước tiến vào bờ.
Ùm. Ùm.
Dáng vẻ khẩn trương và chật vật của cậu khiến Thẩm Thống phải cắn chặt môi để không phá lên cười.
Cùng lúc đó, những tiếng cười nhạo báng phát ra từ chỗ đám thủy tặc.
Chúng cũng nhìn thấy dáng vẻ hài hước của cậu.
Dù nhìn thế nào thì dáng vẻ đó bảo là biết bơi còn miễn cưỡng chứ đừng nói đến thành thạo thủy công.
Chiến đấu trên bộ và dưới nước là hoàn toàn khác nhau.
Cho dù có là cao thủ tuyệt thế, nếu đánh nhau dưới nước mà không thạo thủy công thì dù có 10 cái mạng cũng không đỡ nổi.
Khoảng cách giữa quân địch và Uyên Xích Hà dần dần được thu hẹp, cho đến khi chỉ còn lại khoảng 3 trượng (9 mét).
Xích Phát Ma Quỷ Chu Ngân Trang đang bơi dẫn đầu, đã vẫy tay ra hiệu.
Khoảng hai mươi tên thủy tặc lập tức dàn rộng sang hai bên trái phải giống như một đôi cánh khổng lồ.
Tuy nhiên, Uyên Xích Hà lại không phản ứng, cứ thế tiếp tục khua chân múa tay loạn xạ trong nước, ánh mắt hưỡng thảng về phía bờ sông.
Cuối cùng, đám thủy tặc bao vây Uyên Xích Hà thành một vòng tròn lớn.
Chu Ngân Trang vươn tay lên cao, nắm chặt lại thành quyền.
Như thể đã chờ đợi từu trước, khoảng hai mươi tên thủy tặc ngay lập tức lặn sâu xuống nước.
Ùm. ùm.
Nước bắn tung tóe, nhìn xa như giống như đang có một trận chiến của những thủy quái dưới lòng nước sâu.
Dương Đại Hổ, người đang quan sát từ bờ sông, nhếch miệng cười đắc ý.
'Kết thúc ở đây thôi.'
Bất cứ ai cũng sẽ nghĩ như vậy trong tình huống này.
Rằng những tên đạo tặc hung ác sẽ cắn xé Tổng Tuần Sát không biết bơi kia như một đàn cá mập.
“Treo đầu tên tiểu tử đó trước Trường Long Điện, để hắn còn có thể thưởng thức nốt bữa tiệc chưa hoàn thành kia.”
Nghĩ về bữa tiệc, khuôn mặt và thân hình yêu kiều của những nữ tử đi cùng với Uyên Xích Hà lại hiện ra trước mặt lão.
Một trong đó còn là nữ nhân xinh đẹp nhất hắn trừng gặp trên đời.
Giống như là tâm đầu ý hợp, Thần Nhị Trung ở bên cạnh cười nói.
"Hehe, tiểu nhân đã ra lệnh bắt sống hai nữ nhân kia. Tiểu nhân sẽ cho tắm rửa sạch sẽ, hong khô và dâng lên cho trại chủ vui đùa tối nay."
"Tốt nhất là đừng để tên khốn nào chạm vào chúng."
“Vâng vâng, ngài đừng lo. Nếu có tên nào dám chạm bàn tay vẩn thỉu của chúng vào cơ thể của các mỹ nhân trước trại chủ, tiểu nhân nhất định sẽ … ."
Thần Nhị Trung hào hứng nịnh bợ.
Dương Đại Hổ ở bên cạnh cũng vừa nghe vừa nheo mắt nhìn về phía lòng sông với vẻ mặt hài lòng.
Khi đám thủy tặc đã đến gần, chúng dùng cả hai tay đập vào tấm ván.
Ầm.
Cơ thể của Uyên Xích Hà đang trốn trong nước bất thình lình trồi lên.
Sau đó, chân cậu đạp nhẹ vào tấm ván và nhảy lên không trung.
Khi đám cướp còn chưa kịp định thần thì kiếm đã ra khỏi vỏ.
Thanh kiếm bay vút lên trời, vẽ lên không trung một đường cong hình bán nguyệt.
Thay vì đáp xuống những tấm ván trên mặt nước, cậu lại đáp xuống thân kiếm vừa lướt qua dưới chân mình.
Đó chính là chung cực chiêu của Cửu Thiên Cực Kiếm, Lăng Vân Tiêu Diêu.
Thanh kiếm nhẹ như cánh chim, chao liệng qua mặt nước, phóng thắng đến phía bờ sông.
Bọn thủy tặc ngụp lặn ở dưới lần lượt thò đầu lên khỏi mặt nước.
Chu Ngân Trang, người cuối cùng ló đầu lên, kinh ngạc mở miệng.
'Trời đất ơi! Cái quái gì thế này?”
Đám thủy tặc bây lấy hắn.
"Đại ca, chúng ta phải làm gì bây giờ?"
"Còn làm cái quái gì nữa. Ngậm miệng lại và chờ xem ai sẽ thắng. Đây không phải chỗ chúng ta có thể xen vào."
"Vâng."
Khoảng hơn hai mươi tên thủy tặc túm tụm lại một chỗ, lén lút bơi trở lại bờ sông.
Khuôn mặt của Dương Đại Hổ và Thần Nhị Trung trở nên trầm ngâm khi Uyên Xích Hà cưỡi kiếm lao tới.
"Trại, trại chủ. Cái đó là gì vậy?"
"Có vẻ như là ngự kiếm phi hành."
“Sao tiểu tử đó lại có thể….?”
Thần Nhị Trung há hốc mồm, không thể hiểu được tình hình hiện tại.
Đây đâu phải là nơi so tài giữa các cao thủ chính phái, hắn không thể ngờ rằng có thể nhìn thấy chiêu thức đó từ một tên đạo tặc Lục Lâm!
Đám cận thần tập trung xung quanh Dương Đại Hổ và Thần Nhị Trung cũng xì xào với khuôn mặt trắng bệch.
Nếu biết võ công của tổng tuần sát lợi hại đến mức đó, chúng đã không dại gì đi theo Dương Đại Hổ rồi.
Cưỡi kiếm bay trên mặt nước sao!
Không biết đến khi Uyên Xích hà vào được đến bờ rồi thì đầu chúng còn trên cổ không nữa.
Nghĩ vậy, cả đám toàn loạn bỏ chạy như cào cào.
Trong khi đó, lênh đênh giữa sông, Thẩm Thống, huynh muội Nam Cung Thiên, cùng Tích Sa Thủy và nhóm của hắn cũng vừa trải qua một trận chiến khốc liệt với đám thủy tặc.
Xung quanh Thẩm Thống, Nam Cung Thiên, Tích Sa Thủy tràn ngập máu tươi và xác chết.
So với họ, Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ lại khá sạch sẽ.
Điều này là do đám thủy tặc chỉ tập trung vào đàn ông để loại họ trước khi bắt phụ nữ.
Bất chấp ưu thế về quân số, bọn cướp chỉ trong nháy mắt đã mất hơn 10 mạng.
Thẩm Thống khi còn trẻ đã sống ở ven Trường Giang trong một thời gian dài, thế nên chuyện này không khác gì cá gặp nước.
Không chỉ Nam Cung Thiên, người vốn thành tạo những kỹ năng cần có để hành tẩu giang hồ, mà cả Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức cũng đã hoàn thành phần việc của mình một cách xuất sắc.
Trong thời gian còn làm việc tại chi bộ Trịnh Châu của Chính Nghĩa Minh, việc thường xuyên phải chiến đấu với những tên thủy tặc ở sông Hoàng Hà giúp cho thủy công của họ được nâng cao không ít.
Ở phía bên kia, Uyên Xích Hà lướt qua mặt nước và đáp xuống bờ sông.
Thanh kiếm dồn quá nhiều lực bay xa hơn một chút và rơi xuống nền đất.
Uyên Xích Hà cảm thấy hơi chóng mặt, nhưng vẫn cố đứng thẳng lưng với vẻ mặt bình tĩnh.
Sau khi lao tới khoảng 10 trượng ( 30 mét) bằng Lăng Vân Tiêu Diêu, nội lực của cậu đã gần như bị rút cạn. Thế nên 5 trượng còn lại (khoảng 15 mét) cậu phải dùng hết sức bình sinh mới có thể giữ cho kiếm không rơi xuống nước.
Cũng vì thế mà bây giờ đầu gối cậu run lẩy bẩy.
Tuy nhiên, nhìn bề ngoài thì lại có vẻ như không có vấn đề gì lớn bởi vì cậu đang âm thầm vận Cửu Thiên Khí.
Không biết điều ấy, Dương Đại Hổ và Thần Nhị Trung toát mồ hôi hột.
Trạng thái căng thẳng kéo dài một lúc.
Trong một khoảnh khắc, tia sáng lóe lên trong mắt Uyên Xích hà.
Sau khi vận Cửu Thiên Khí vài lần, cơ thể cậu như đã được nạp đầy năng lượng.
Uyên Xích Hà đột ngột chìa tay ra.
Ngay lập tức, thanh kiếm cắm dưới đất đã trở lại lòng bàn tay cậu như một chú cún con ngoan ngoãn.
Khuôn mặt Dương Đại Hổ méo mó.
Không ngờ có ngày lão lại được tận mắt chứng kiến Ngự Kiếm Phi Hành trong truyền thuyết như thế.
Bách Thủ Ma Quân chắc gì đã thực hiện được tuyệt pháp này?
Thập Thủ Ma Quân như hắn chắc chắn không phải là đối thủ của tiểu tử kia.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Dương Đại Hổ hét lên theo phản xạ.
"Tổng Tuần Sát đại nhân! Xin ngài thứ lỗi! Tiểu nhân đã ngu ngốc nghe theo lời đám thuộc hạ nói mà hành sự lỗ mãng."
Thần Nhị Trung đơ người khi thấy Dương Đại Hổ tỉnh bơ đẩy mọi tội lỗi lên đám thuộc hạ, nhưng hắn không dám xen vào mà chỉ đảo mắt liên hồi.
Uyên Xích Hà nói bằng giọng điềm tĩnh.
“Giờ ngươi thực sự muốn quay trở lại Di Minh Giáo?”
"Nếu ngài cho phép thưa đại nhân. Tiểu nhân sẽ quay trở lại và nỗ lực làm việc vì tình hữu nghị bao năm qua giữa Di Minh Giáo và Lục Lâm ạ."
Dương Đại Hổ đã bí mật đặt Di Minh Giáo ở phía trước.
Bởi vì lão biết rằng Uyên Xích Hà không muốn tham gia vào cuộc chiến giữa Di Minh Giáo và Lục Lâm.
"Thế thôi chưa đủ. Thể hiện sự hối lỗi của ngươi tích cực hơn chút xem nào."
Cùng với lời nói, Uyên Xích Hà liếc nhìn Thần Nhị Trung.
Ngay lập tức, Dương Đại Hổ rút kiếm như một tia sét.
Chỉ một chớp mắt sau, đầu của Thần Nhị Trung, người nãy giờ vẫn đứng ngây ra đó. đã lăn lông lốc trên mặt đất.
“Hy vọng Tổng tuần sát đại nhân có thể hiểu được sự chân thành của thuộc hạ.”
Biểu cảm của Dương Đại Hổ méo mó như ăn phải độc.
Mọi chuyện bây giờ đã thực sự kết thúc.
Cho dù có ai yêu cầu lão ta ở lại, lão cũng không còn mặt mũi nào mà ngẩng mặt nhìn đám thuộc hạ của mình nữa.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook