Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 155: Ta chỉ trả lại những gì ta phải nhận thôi

 

Thấy Dương Đại Hổ chém đầu phó trại chủ, Uyên Xích Hà gật đầu với vẻ mặt hài lòng.

 

"Thành ý của ngươi ta hiểu rồi. Mong rằng từ nay về sau sẽ không có cuộc đụng độ nào nữa giữa Di Minh Giáo và Lục Lâm nữa."

 

Cùng với lời nói, Uyên Xích Hà tiến lại gần Dương Đại Hổ.

 

Dương Đại Hổ không dám nhìn thẳng, lập tức cúi đầu.

 

“Tiểu nhân nhất định sẽ chuyển lời của Tổng tuần sát đại nhân đến Mỗ San Tiểu…Khục!”

 

Lưỡi kiếm sắc nhọn bất thình lình đâm xuyên qua ngực lão.

 

Dương Đại Hổ trợn trừng mắt.

 

"Tại sao..."

 

"Ta nhận được gì thì sẽ trả lại nấy. Ngươi cũng thử cảm nhận cảm giác bị đâm sau lưng chút đi."

 

"Hự…a…."

 

Dương Đại Hổ phun ra máu và ngã ngửa về phía sau.




 

"Không!"

 

Một tiếng hét phát ra từ miệng của  Dương Tiêu Lan, người đang theo dõi từ xa.

 

Sau khi quan sát trận đấu giữa Dương Đại Hổ và Uyên Xích Hà, ả ta đã cố gắng can thiệp nhưng đã quá muộn.

 

Bộ dạng của Huyết Kiếm và Ngọc Bất cũng chẳng khác là bao.

 

Ngay sau đó, Dương Tiêu Lan, Huyết Kiếm và Ngọc Bất lao đến bờ sông như gió với vũ khí trên tay.

 

Cho dù đối phương có là cao thủ đạt đến cảnh giới thiên ngoại thiên thì chúng cũng không thể trơ mắt nhìn như vậy được.

 

Khi chỉ còn cách bờ sông khoảng 7 trượng (21 mét).

 

Cả ba người đang lao như bay bất thình lình dừng lại.

 

Đó là vì có một con quái vật khổng lồ đột nhiên thoát ra khỏi cơ thể của Dương Đại Hổ đã chết.

 

Dương Tiêu Lan kinh hãi nhìn con quái vật cao hơn 10 thước phía trước(khoảng 3 mét).

 

"Cái…cái quái gì vậy?"

 

"Tổng hộ pháp! Đó hẳn là con quái vật trong lời đồn. Vậy là tin đồn đó là sự thật sao!!"

 

Huyết Kiếm hét lên.

 

Sau đó, một cuộc chiến khốc liệt nổ ra giữa Uyên Xích Hà và Dương Đại Hổ, người đã biến thành quái vật.

 

Dương Tiêu Lan do dự một lúc, sau đó quyết định không can thiệp vội mà đứng ngoài quan sát tình hình.

 

Tại thời điểm này, thật khó để xác định Dương Đại Hổ, người vừa biến thành quái vật kia, rốt cục là kẻ thù hay đồng minh.






 

Keng. keng, keng.

 

Kiếm phong trút xuống như thác lũ, âm thanh chói tai vang vọng khắp một vùng sông nước.

 

“Kyaaaaa!”

 

Dương Đại Hổ vùng vẫy như cá mắc cạn.

 

Không biết có phải do đã bị những đường kiếm đầy uy lực của Uyên Xích Hà làm hắn trọng thương hay không mà chuyển động tay của lão ta đã chậm chạp hơn nhiều so với ban đầu.

 

Uyên Xích Hà nhẹ nhàng nhún chân bay lên, đồng thời thanh kiếm cũng họa trên không trung một đường cong hình bán nguyệt.

 

Koang.

 

Thanh kiếm chính xác đâm vào giữa ngực Dương Đại Hổ, một âm thanh đau đớn thoát ra khỏi miệng lão ta.

 

"Gừ….aaaaaa!"

 

Khoảnh khắc tiếp theo, tấm lưng khổng lồ của Dương Đại Hổ nổ tung với một âm thanh đinh tai nhức óc.

 

Đó chính là Cửu Thiên Khí ở đầu mũi kiếm đã kéo dài đâm xuyên qua ngực lão ta.








 

Dương Tiêu Lan, Huyết Kiếm và Ngọc Bất đứng sững sờ nhìn con quái vật tan thành mây khói.

 

Dương Tiêu Lan lắc đầu với khuôn mặt cắt không còn một giọt máu.

 

"Không. Không thể như thế này được…."

 

Ả ta chưa bao giờ nghĩ rằng kết cục của Thập Thủ Ma Binh lại thảm hại như thế này.






 

Một lúc sau, Uyên Xích Hà hướng ánh mắt về phía ba người đang đứng co rúm lại một chỗ như những con bò sắp bị đưa vào lò mổ.

 

"Các ngươi là ai? Hả? Lẽ nào cũng là Thập Thủ Ma Binh?"

 

Uyên Xích Hà cau mày khi cảm nhận được một nguồn năng lượng kỳ lạ phát ra từ Bát Chủ Lệnh đeo trên ngực.

 

Dương Tiêu Lan đến lúc này mới định thần lại, lập tức vẫy tay ra hiệu cho Huyết Kiếm và Ngọc Bất.

 

Huyết kiếm và Ngọc Bất nhanh chóng bao quanh Uyên Xích Hà, tạo thành 3 gọng kìm vây cậu ở trong.

 

Dương Tiêu Lan trầm giọng hỏi.

 

"Chúng ta đến từ Mỗ San Tiểu Súc. Tại sao ngươi lại giết Thập Thủ Ma Binh?"






 

Ở một diễn biến khác, khi đám thủy tặc rút lui, Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống, huynh muội Nam Cung Thiên, nhóm của Tích Sa Thủy và mã phu mới mau chóng bơi lên bờ.

 

Thẩm Thống và Nam Cung Nhiên chưa kịp thở đã ngay lập tức chạy về phía Uyên Xích Hà. Họ lo sợ nếu 3 kẻ trước mắt đầu là Thập Thủ Ma Binh thì quả thực một mình cậu sẽ không dễ đối phó.

 

Uyên Xích Hà đáp lại với vẻ mặt oan ức.

 

"Tổng trại chủ lệnh cho ta giải quyết đám Thập Thủ Ma Binh đang quấy phá các sơn trại Lục Lâm mà. Thực ra ta không cố tình giết chúng đâu. Nhưng nếu ta không giết chúng thì chúng sẽ giết ta, thế nên là…."

 

"..."

 

Dương Tiêu Lan không thế phản bác, Bởi vì quả thực ả ta đã tận mắt chứng kiến Dương Đại Hổ đã cố gắng lấy mạng Uyên Xích Hà.

 

Trong lúc đó, Thẩm Thống và Nam Cung Nhiên đã xuất hiện phía sau Ngọc Bất và Huyết Kiếm.

 

Đôi mắt của Dương Tiêu Lan mở to.

 

Đó là bởi vì lão già và nữ tử trẻ tuổi kia đối diện với Thập Thủ Ma Binh mà khuôn mặt lại vô cùng lãnh đạm.

 

"Ta biết ngươi là Cửu Thiên Nộ Đao, nhưng còn đằng kia là ai?"

 

Nam Cung Nhiên không trả lời mà chỉ nhìn Dương Tiêu Lan với vẻ mặt thờ ơ.

 

'Khó chịu thật.'

 

Ả có cảm giác như bị nhìn thấu tâm can vậy.

 

Kể từ khi trở thành Thập Thủ Ma Binh đến giờ, đây là lần đầu tiên ả ta mất tinh thần trong một trận chiến.

 

Đó là một ánh mắt khiến ả trốn tránh, không muốn đối mặt, cho dù chẳng hề liên quan đến võ công cao thấp.

 

Dương Tiêu Lan nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

 

Uyên Xích Hà, người sánh ngang với Bách Thủ Ma Quân, và Cửu Thiên Nộ Đao, người được cho là không thua kém gì Thập Thủ Ma Binh, và bây giờ lại còn từ đâu xuất hiện một nữ tử bí ẩn nữa.  

 

'Chết tiệt! Hôm nay ra khỏi nhà quên xem quẻ rồi.'

 

Ả ta không thể mạo hiểm mạng sống của mình để trả thù cho Bạch Sơn. Trên thực tế, tình nghĩa giữa họ không sâu sắc đến mức đó. Ả đơn giản chỉ buồn lòng vì một người tử tế đã ra đi mà thôi.

 

"Uyên Xích Hà, nếu chúng ta rút lui, ngươi có thả chúng ta đi không?"

 

Dương Tiêu Lan nhìn chằm chằm vào Uyên Xích Hà với biểu cảm vô cùng căng thẳng.

 

Uyên Xích Hà nhún vai.

 

"Ta đã nói rồi, Thập Thủ Ma Quân muốn giết ta nên ta mới buộc phải rút kiếm. Ta chỉ trả lại những gì ta phải nhận thôi. Nếu ngươi không động thủ, ta cũng sẽ như vậy."

 

"Vậy ta sẽ tin ngươi."

 

Dương Tiêu Lan cẩn thận tra thanh kiếm đang cầm vào bao.

 

Không phải vì ả ta thực sự tin tưởng, mà là cho dù bây giờ có động thủ thì ả cũng chỉ có đường chết. Thế thì chi bằng đặt cược vào lời hứa của người trước mặt một lần.

 

Huyết Kiếm và Ngọc Bất do dự một hồi, cuối cùng cũng hạ vũ khí xuống.

 

Dương Tiêu Lan vừa định quay đầu, bỗng nhiên dừng lại.

 

"Nhưng ta nhất định sẽ không để Bạch Sơn chết một cách oan ức như vậy. Một ngày nào đó ta nhất định sẽ quay lại hỏi tội ngươi."

 

Uyên Xích Hà lạnh lùng đáp lời.

 

"Này mụ già. Vậy còn những tu sĩ mà các ngươi đã giết có đáng phải chết thảm như thế không hả? Ngươi ra vẻ trượng nghĩa với cho ai xem vậy chứ? Sống với sự dằn vặt và đợi chờ trong vô vọng thì có ích gì hả? Ta làm thế chính là giải thoát cho lão ta. Ngươi biết cái gì mà ồn ào?”

 

Dương Tiêu Lan nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt sửng sốt.

 

‘Tiểu tử đó biết bí mật của Thập Thủ Ma Binh sao?’

 

Sự hổ thẹn và nhục nhã dâng lên trong lòng, ả quay đầu lại và biến mất, nhanh như cách chúng xuất hiện vậy.







 

Uyên Xích Hà và nhóm của cậu một lần nữa quay trở lại Trường Long điện.

 

Đám thủy tặc của Trường Giang Thủy Trại và Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại lao đến và đồng loạt cúi đầu.

 

Không một ai dám hé răng vì biết hậu quả của việc đã đắc tội với một cao thủ tuyệt thế là thế nào, chỉ biết lén lút quan sát sắc mặt của Uyên Xích Hà.

 

Uyên Xích Hà nhíu mày nhìn đám thủy tặc..

 

“Các người đã cho nổ tung con thuyền, làm cỗ xe và ngựa của chúng ta đều chìm xuống đáy sông. Ngoài ra còn có tay nải chúng ta mang theo nữa. Trong đó có lương khô, bạc trắng, bản đồ,.. nhiều thứ lắm."

 

"Xin đại nhân tha mạng!"

 

"Chúng tiểu nhân sẽ bồi thường tất cả!"

 

"Không ngờ Trường Giang Nhất Quái đó lại dám làm ra chuyện như vậy!"

 

"Đúng vậy, là lỗi của mấy người! Chúng ta không biết gì hết."

 

Đại sảnh ngay lập tức trở nên hỗn loạn. Đảm thủy tặc điên cuồng đổ lỗi cho nhau hòng thoát tội.

 

Thiên Thủy Tán, người mới được bổ nhiệm làm tân trại chủ của Trường Giang Thủy Trại, đã nhanh chóng đứng ra dọn dẹp mớ hỗn độn.

 

"Tổng tuần sát đại nhân, quả thực việc này không phải là ý đồ của tất cả chúng tiểu nhân. Đó là Trường Giang Nhất Quái và một số tên ác nhân khác cầm đầu. Tiểu nhân sẽ nhanh chóng cho điều tra và giết tất cả những kẻ có liên quan."

 

“Sau đó thì sao?"

 

"Sao ạ?"

 

Thiên Thủy Tán nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt khó hiểu.

 

Hắn đã cầu xin sự tha thứ và hứa sẽ xử lí hết những kẻ phản bội, vậy cậu còn muốn gì nữa chứ?

 

"Ta đã nói rồi, xe ngựa, tay nải, tiền bạc của chúng ta đi hết rồi. Chuyện này ngươi tính thế nào đây?"

 

"A! Tất nhiên là phải bồi thường rồi. Chúng tiểu nhân sẽ đền bù tất cả thiệt hại mà các ngài phải chịu ạ".

 

"Được. Vậy ta sẽ đợi. Mong là các ngươi đừng nuốt lời như tên khốn kia”.

 

“Không không, tuyệt đối không có chuyện đó. Chúng tiểu nhân sẽ xin chịu trách nhiệm và trả lại mọi thứ như ban đầu ạ".

 

"Không biết ngươi có biết không, nhưng chúng ta đã mang theo khá nhiều tiền đấy. Để xem nào, trong đó có tất cả số tiền tích góp được từ hồi ở Ngũ Phong Sơn Trại. Của ta khoảng mười ba ngàn lượng. Lão thẩm, của lão bao nhiêu?"

 

Thẩm Thống gãi đầu.

 

“Của ta à… không nhầm thì là một ngàn năm trăm lượng.”

 

'Trời đất! Lão già này!'

 

Uyên Xích Hà trợn tròn mắt trước lời nói dối trắng trợn của Thẩm Thống, người vốn gần như trắng tay. Thế nhưng cậu không thể vạch trần lão, thế nên đã vờ như không biết.

 

Nhận được cái lườm sắc lẹm của Uyên Xích Hà, Thẩm Thống ngay lập tức quay ngoắt đầu đi. 

 

“E hèm…còn những người khác đã mất bao nhiêu? Mọi người dường như đều mang theo rất nhiều tiền thì phải."

 

‘Da mặt lão già này phải dày cả thước!’. Uyên Xích Hà nghĩ thầm.

 

Thế nhưng khác với lão, huynh muội Nam Cung Thiên và nhóm Tích Sa Thủy đều là người chính phái nên không khai khống lừa tiền. Đối với họ, lòng tự trọng và thanh danh còn quan trọng hơn cả mạng sống.  

 

Còn mã phu chỉ cũng chỉ có hơn một trăm lượng, không đáng là bao.  

 

Thiên Thủy Tán đã mở kho của Trường Giang thủy trại để trả lại số tiền đó mà không hề thắc mắc hay chất vấn gì.

 

"Chúng tiểu nhân sẽ mua xe và ngựa từ huyện lân cận. Cho đến lúc đó, chúng tiểu nhân sẽ đưa các ngài đến Cửu Gia thôn. Như vậy được chứ ạ?"

 

"Ừm. Cách xử lí của trại chủ đúng là thấu tình đạt lý. Tại sao một người tài năng như vậy mà đến bây giờ mới trở thành trại chủ chứ. Các ngươi đúng là không có mắt nhìn người mà."

 

Uyên Xích Hà vỗ vai Thiên Thủy Tán với vẻ mặt hài lòng.

 

Chỉ bơi dưới nước một lát, tài sản đã tăng gấp đôi. Thế nên cậu đã ngay lập tức quên đi cảm giác mất mặt khi khua tay múa chân như một con cún con đuối nước.

 

Sau đó, Thiên Thủy Tán dẫn nhóm Uyên Xích Hà đến một quán trọ sang trọng ở Cửu Gia thôn.

 

"Đây là Cửu Long khách điếm, là nơi lui tới ưa thích của các thủ lĩnh Liên Minh Trường Giang Thủy Lộ Trại, quy mô lớn thế này thậm chí ở các tỉnh  lân cận cũng rất khó tìm được."

 

Bên trong khách điếm vô cùng rộng lớn và sạch sẽ.

 

Nó gọn gàng đến mức không thể tin được đây là nơi lui tới của đám thủy tặc đầu trâu mặt ngựa.

 

"Trong thời gian Tổng Tuần Sát đại nhân và các vị đây lưu lại, tiểu nhân sẽ lệnh cho khách điếm không nhận bất kỳ khách nào khác. Thế nên các vị cứ coi như đây là Ngũ Phong sơn trại mà thoải mái nghỉ ngơi nhé ạ."

 

Thiên Thủy Tán cúi đầu cho đến khi đầu gần chạm sàn rồi quay trở lại.

 

Uyên Xích Hà lẩm bẩm khi nhìn hắn lùi dần.

 

"Thân thiện quá đi, giống như một tiểu nhị thực thụ vậy.."

 

"Ha ha. Huyết Trúc Ngự Hùng thân thiện sao? Công tử hẳn là người đầu tiên nói như vậy đấy."

 

“Lão biết hắn ta à?"

 

"Hắn ta là kiểu người sẽ dùng cần câu đánh chết ai đó chỉ vì dám nhìn thẳng vào hắn. Vì cần câu của hắn không bao giờ khô máu, thế nên mới gọi là ‘huyết trúc’ đó'."

 

"Người tốt bụng và khiêm tốn như hắn mà lại làm ra chuyện như vậy sao?"

 

"Chỉ có công tử mới thấy vậy thôi. Phải không, Nam Cung công tử?"

 

"Haha, Thẩm tiền bối nói đúng đấy. Hàng năm trong Chính Nghĩa Minh luôn có cuộc bầu chọn ra 10 ma đầu khét tiếng nhất. Và cái tên này suốt 10 năm qua chưa từng vắng mặt đâu, thậm chí thứ hạng lại ngày càng tăng nữa."

 

"Hơ! Võ công của người đó cao đến mức đó sao? Một trong 10 ma đầu mạnh nhất luôn ư?"

 

Sau đó, Chân Tuyết Hạ nói như thể giải thích.

 

“'Chính Nghĩa Minh chọn ra 10 ma đầu tàn ác khét tiếng nhất chứ không phải cõ võ công cao cường nhất."

 

"Vậy khác nhau gì sao?"

 

"Đó sẽ là những kẻ đã giết nhiều người nhất.  Sau khi bầu chọn, mỗi ma đầu sẽ bị Chính Nghĩa Minh gán cho một Thứ Sát Lệnh. Và mục tiêu trong năm của chúng ta chính là diệt trừ hết đám ma đầu ác ôn đó."

 

Tích Sa Thủy thêm vào.

 

"Đương nhiên là trên cổ bọn chúng cũng treo một số tiền thưởng kha khá."

 

"À!"

 

Một câu cảm thán thoát ra từ miệng Uyên Xích Hà.

 

Chỉ với điều đó thôi, cậu đã hiểu được mối quan hệ giữa Chính Nghĩa Minh với Lục Lâm “tốt đẹp” đến thế nào rồi.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...