Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 158 Lên Trước 2 Chap
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 158. Cùng đường
Sát Thiên Đao Cốc Môn Thượng, môn chủ Thất Thượng Môn, đến từ tỉnh Quảng Tây và từng phục vụ trong lang binh (狼兵, đội quân được thành lập để tiêu diệt thổ phỉ và thủy tặc).
Người ta nói rằng tuyệt kỹ của lão, Á Lang Đao Pháp cũng được dạy bởi một kỳ tài mà lão đã gặp trong những ngày đi lính.
Lang binh giỏi xông pha trận mạc, nhưng lại thiếu kỷ luật và rất vô tổ chức. Thậm chí còn không ít lần cướp bóc bách tính nên không được lòng ai.
Có lẽ vì thói quen được hình thành từ khi đó nên Cốc Môn Thượng hiện tại cũng ưng ý thứ gì thì liền lấy đi thứ đó.
Các đệ tử của Thất Thượng Môn cũng giống lão ta và bị người dân ở Vũ Hán gọi là 'bầy sói'.
Trên lầu hai của Sa Hải phạn điếm.
Mười đệ tử của Thất Thượng Môn đã chặn lối vào lầu.
Cốc Môn Thượng ấn Bang chủ Thái Bình Thương Bang, Liên Hải Bình xuống chiếc ghế bên cạnh rồi dáo dác nhìn ngó xung quanh.
Đó là để kiểm tra lại xem liệu có ai có thể trở thành chướng ngại vật cản đường kế hoạch của lão hay không.
Không lâu sau, ánh mắt lão ta dừng lại ở nhóm Uyên Xích Hà.
Nhìn thấy những nữ tử yêu kiều và những thanh niên khí độ bất phàm kia khiến hắn không khỏi khó chịu.
Tại sao à?
Đó là bời vì những nữ tử như vậy không bao giờ di chuyển một mình.
Một là họ có có năng lực để bảo vệ chính mình, hai là họ đi cùng người có năng lực bảo vệ họ.
'Ai vậy nhỉ?"
Cốc Môn Thượng nheo mắt lại.
Nhưng dù hắn có vắt óc suy nghĩ bao lâu cũng không đoán ra được.
…
Ở bên cạnh, Liên Hải Bình sợ Cốc Môn Thượng và Giang Nam Tam Quái đến mức không dám nhúc nhích, chỉ giám liếc nhìn môn chủ Thiên Kiếm Môn, Lưu Chân Nguyên với ánh mắt ai oán.
Nhìn thấy khuôn mặt đăm chiêu của Cốc Môn Thượng, Nhất Quái Đàm Nhân Hàn liền hỏi.
"Cốc Môn Chủ, có chuyện gì sao?"
"Không. Ta chỉ tò mò bọn chúng là ai."
Cốc Môn Thượng hất cằm hướng vào nhóm Uyên Xích Hà.
Đôi mắt của tam quái đồng loạt quay theo cằm lão ta.
"Các ngài có biết bọn chúng là ai không?"
Tam quái lắc đầu.
Nhị Quái Thiên Kế Hoa quan sát một hồi, sau đó lẩm bẩm cảm thán.
"Đúng là hai nữ nhân xin đẹp hiếm thấy. Mấy tên đàn ông kia cũng được lắm. Là đệ tử của Thất Phái Nhị Môn sao?"
Tam Quái Trịnh Xuân Sơn gật đầu.
"Chắc chắn không phải là người bình thường. Nếu không phải là đệ tử của Thất Phái Nhị Môn thì có lẽ cũng là hậu duệ của Tứ Đại Thế Gia."
Nghe đến đây, khuôn mặt của Cốc Môn Thượng đanh lại.
Nhất Quái Đàm Nhân Hàn thấy thế nhếch miệng.
"Môn chủ à, sao ngài phải căng thẳng thế? Nếu là khi trước, lúc Chính nGhĩa Minh còn lớn mạnh thì không nói làm gì. Nhưng bây giờ, Thất Phái Nhị Môn hay Tứ Đại Thế Gia cũng chỉ là hổ mất răng, chim gãy cánh thôi”.
"Hahaha! Vậy sao? Hôm nay Cốc mỗ ta xem ra sẽ được mở rộng tầm mắt rồi. Nào, để ta rót cho các ngài một ly."
Cốc Môn Thượng rót đầy Tiêu Hồng Tửu vào ly của Tam Quái rồi mới rót tới ly của mình.
“Nào nào các vị, hôm nay là ngày mà Thất Thượng Môn và Thái Bình Thương Bang hòa làm một…”
Nhưng lão ta chưa kịp nói hết câu…
Hoắc Nhất Kiếm Lưu Chân Nguyên đã đạp đổ ghế và hét lên.
"Ngươi thật là không biết xấu hổ! Ngươi nói thế là muốn cưỡng ép bang chủ Thái Bình Thương Bang sao?"
Nhưng Cốc Môn Thượng thậm chí còn không thèm liếc đến hắn y.
"Mùa xuân đến rồi, thời tiết ấm áp nên ruồi nhặng cũng nhiều thật đấy. Các vị không cần quan tâm, một ngày đẹp trời như hôm nay sao chúng ta lại không cạn ly…"
Trùng hợp thay, ngay lúc đó, tám thanh niên đã lao lên cầu thang.
Bảy môn đồ sang đang chặn lối vào lầu hai lùi lại vì ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của các đệ tử Thiên Kiếm Môn.
Đôi mắt của Cốc Môn Thượng ngay lập tức lóe lên sát khí.
Trong thời gian ngắn như vậy mà họ đã đi qua được lầu một nơi có rất nhiều môn đồ Thất Thượng Môn canh gác.
Điều đó đồng nghĩa với việc có một trận chiến đã xảy ra.
"Đám khốn kiếp! Đúng là chó con không biết sợ hổ mà! Ta sẽ cho các ngươi kết kết cục của kẻ dám động vào Thất Thượng Môn!"
Cửu Môn Thượng tức giận nhảy ra khỏi chỗ ngồi.
Khi lên đấn lầu hai, Lý Thiết Sơn đã nhanh chóng quan sát xung quanh.
Ở phía sao 7 môn đồ đang đứng chắn như một bức tường, có thể lờ mờ thấy Cốc Môn Thượng và 3 lão già.
'Chắc đó chính là Tam Quái.'
Lúc đó, hắn nghe thấy một giọng nói gọi tên mình, “Lý võ sư!”.
Đó hình như là giọng nói của Lưu Chân Nguyên, nhưng hắn không có thời gian để kiểm tra.
Đó là bởi vì Cốc Môn Thượng đang lao đến như một con bò tót phát điên ngay trước mắt hắn.
Tam Quái đi theo Cốc Môn Thượng với vẻ mặt háo hức xem kịch hay
Khi Cốc Môn Thượng và Tam Quái bước tới, bảy môn dồ mới tách ra hai bên để nhường đường.
Cốc Môn Thượng lướt một đường từ trên xuống dưới Lý Thiết Sơn.
"Ngươi là võ sư mới?"
"Đúng vậy."
"Dám can thiệp vào sự kiện của Thất Thượng Môn sao? Nhà ngươi chán sống rồi à?"
"Làm gì có chuyện đó chứ. Ta chỉ đến đây theo lời gọi của Môn Chủ thôi".
Lý Thiết Sơn cố gắng bỏ lại cách ăn nói xuồng xã nơi sơn trại, cố gắng tỏ ra lịch sự nhất có thể.
“Câm miệng! Không phải lí do lí trấu.”
Cốc Môn Thượng lập tức rút đao.
Xoẹt.
Lý Thiết Sơn vội vàng bật mình lên không trung để tránh lưỡi kiếm sắc nhọn.
Tuy nhiên, một môn đồ Thiên Kiếm Môn ở gần đó đã không kịp tránh và bị kiếm cắt ngang bên hông.
"Á!"
Cậu gục xuống với một tiếng hét đau đớn.
Các môn đồ hai bên giật mình sợ hãi, liền vội vàng lùi lại để tránh tai bay vạ gió.
Ngay sau đó, cuộc chiến giữa Cốc Môn Thượng và Lý Thiết Sơn đã nổ ra ở giữa lối vào lầu hai.
cheng cheng cheng-
Đao kiếm không ngừng lao về phía đối thủ, tiêng kim loại vang lên đinh tai nhức óc.
Một câu cảm thán phát ra từ miệng của Lưu Chân Nguyên, người theo dõi trận đấu từ xa.
"Chà! Đúng là tuyệt học đao pháp!”
Đao khí màu ngọc bích vờn quay đầu mũi đao.
Y vốn biết Cốc Môn Thượng đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao, nhưng đây là lần đầu tiên y được tận mắt chứng kiến.
Tuy nhiên, người khiến y ngạc nhiên hơn lại chính là Lý Thiết Sơn.
Hắn không hề tỏ ra yếu thế trước Cốc Môn Thượng. Thậm chí ở đầu mũi đao của hắn thỉnh thoảng cũng phát ra đao khí xanh ngọc chập chờn, tuy nhiên vẫn còn chưa rõ ràng.
Ở Vũ Hán, có rất ít người có thể cạnh tranh với lão.
Ngạc nhiên trước đao khí của Lý Thiết Sơn, Cốc Môn Thượng xuất chiêu thận trọng hơn.
Mỗi khi lão tưởng chừng đã đẩy lùi hắn được một tấc, hắn lại lập tức trả đũa chiếm lại một tấc.
Có lẽ đã hơn hai khắc trôi qua (30 phút).
‘Chết tiệt!’
Một trận chiến kéo dài như thế này sẽ chỉ gây bất lợi cho chính lão ta.
Không có gì mất mặt hơn khi tin đồn cao thủ võ lâm như lão lại không đánh lại nổi một võ sư vô danh tiểu tốt lan khắp mọi ngõ ngách.
Ánh mắt của Cốc Môn Thượng chuyển sang Tam Quái.
Nhận ra nỗi khổ tâm của lão, Nhất Quái Đàm Nhân Hàn ngay lập tức bước tới.
Lão cười nham hiểm, hai tay nắm cặt Càn Khôn Quyển (vũ khí hình bán nguyệt có lưỡi kiếm).
“Cốc Môn chủ, thời gian qua ngài đã tiếp đãi chúng ta rất chu đáo, thế thì để ta phụ ngài dọn đống rác này.”
Trong tích tắc, gương mặt Cốc Môn Thượng tươi sáng trở lại.
Võ công của Tam Quái cao hơn lão rất nhiều.
"Hahaha. Các vị khách sáo quá. Nhưng có qua có lại quan hệ mới lâu bền. Thế thì Cốc mỗ xin nhờ các vị đây vậy."
Cùng với Đàm Nhân Hàn, Thiên Kế Hoa cùng rút đao và Trịnh Xuân Sơn nắm chặt Nga My Thích (một loại vũ khí có hai đầu là một thanh sắt dài khoảng 30 cm với hai đầu được mài nhọn như bút lông).
Chính vì lý do này mà chúng được gọi là Tam Quái. Chúng luôn chiến đấu cùng nhau mặc dù võ công cá nhân đã đạt đến đỉnh phong.
Nhìn thấy Tam Quái đến gần, Lý Thiết Sơn cau mày.
Khí thế của chúng vượt xa Cốc Môn Thượng, giống như tử thần đang phân thân hiện hình trước mặt vậy.
Đám môn đồ Thiên Kiếm Môn chân tay run lẩy bẩy, hoàn toàn chôn chân tại chỗ.
‘Chính phái mà sao như tà phái vậy chứ?’
Nhìn những chúng như vậy, hắn mới thấy bản thân trước giờ luôn cố gắng xóa bỏ quá khứ Lục Lâm thật nực cười biết bao.
'Vậy là kết thúc sao'
Hắn không oán hận những môn đồ Thiên Kiếm Môn chỉ đứng nhìn trong sợ hãi.
Dù sao nếu bọn họ liều mạng lao vào thì cũng chỉ làm tăng số lượng thương vong thôi.
'Phù!'
Lý Thiết Sơn thở dài và vươn thẳng hai vai.
Nghĩ đến Ngũ Phong Thập Kiệt, hắn tự nhủ bản thân có chết cũng phải chết ngẩng cao đầu.
…
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Coi bầy sói đánh nhau này!"
Trước những nói của Uyên Xích Hà, Thẩm Thống bật cười.
“Haha. Nghĩa đệ của công tử gọi là sói thì còn nghe được. Chứ đám ngu ngốc kia gọi là chó cũng chẳng xứng."
Đôi mắt của Tích Sa Thủy và huynh muội Nam Cung Thiên đồng loạt hướng về võ sư.
Nghĩa đệ của Uyên Xích Hà?
Chân Tuyết Hạ thì thầm vào tai Tích Sa Thủy.
“Sư huynh, có vẻ đó là một trong Ngũ Phong Thập Kiệt.”
"Đúng vậy. Thất Thượng Môn đã động vào người không nên động rồi."
Chân Tuyết Hạ và Lưu Cận Thức cũng gật đầu đồng ý.
Nghe thấy những lời chế nhạo của Thẩm Thống, Tam Quái trừng mắt nhìn lão.
Nhất Quái Đàm Nhân Hàn thầm thở dài.
‘Chết tiệt! Rắc rối rồi.”
Vì ban đầu đối thủ chỉ là Lý Thiết Sơn nên bọn chúng mới sẵn sàng ra mặt, thế nhưng những người trước mặt đây chắc chắn không dễ xử lí như vậy.
Trong khi đó, khuôn mặt Lý Thiết Sơn lập tức trở nên rạng rỡ khi nhìn thấy chủ nhân của giọng nói.
"Uyên ca!"
Lý Thiết Sơn nhanh chóng chạy về phía Uyên Xích Hà.
Bảy môn đồ không dám chặn hắn ta, lảo đảo tránh sang một bên.
Uyên Xích Hà bật cười, vỗ vai Lý Thiết Sơn.
"Coi này, lớn hơn nhiều rồi."
"Cũng nhờ huynh cả đó. Thái Liên và Tiểu Bạch mà biết huynh ở chỗ này thì sẽ sẽ chạy đến ngay cho mà xem."
“Hai người đó cũng ở đây hả?”
“Vâng, nhưng hai muội ấy đang làm việc cho thương bang ở Vũ Hán. Lương bổng cũng tốt hơn đệ nhiều”.
"Chậc chậc! Quần áo bên hông rách cả rồi, nhất định là vừa rồi bị đao đâm trúng. Đao kiếm không có mắt, đúng là thứ đáng sợ nhất trần đời."
Cốc Môn Thượng khó chịu tiến đến lại gần bọn họ.
"Ta là Cốc Môn Thượng của Thất Thượng Môn, các ngươi là ai mà dám…”.
"Này lão già. nhìn bề ngoài thì có vẻ như lão và ta đi cùng đường đấy nhỉ. Vậy thì hôm nay ta sẽ đích thân khóc đưa tiễn ngươi."
Cốc Môn Thượng nhìn Uyên Xích Hà với khuôn mặt sững sờ.
Bỏ qua việc tiểu tử trước mắt vắt mũi chưa sạch mà đã ăn nói hỗn xược, nhưng ‘cùng đường’ là sao chứ?
‘Không lẽ hắn cũng xuất thân từ lang binh?’
"Đúng là tên khốn không biết trên biết dưới! Nhưng ngươi nói cùng đường là có ý gì?"

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook