Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 161. Cảm ơn ngươi vì đã là một kẻ tồi tệ

 

Cỗ xe ngựa  phóng như bay về phía Đông Hồ thủy trại.

 

Đường núi quá dốc khiến mã phu không thể kiểm soát được tốc độ, cỗ xe nghiêng ngả, tựa hồ như muốn văng khỏi bìa rừng.

 

Đám thủy tặc trên đường tán loạn chạy sang bên như đàn châu chấu.

 

Đến tận khi cỗ xe đã đi qua, bọn chúng mới nhảy ra lòng đường và la hét đến khản cả cổ họng.

 

"Này! Đồ khốn điên khùng kia!"

 

"Đám khốn nạn!"

 

Bỏ lại những lời chửi bới văng vẳng của đám cướp, cô xe tiếp tục băng băng tiến vào Đông Hồ thủy trại.

 

"Ôi! Ối! Ối!"

 

Mã phu nắm lấy dây cương và xiết chặt, cỗ xe nhanh chóng giảm tốc độ.

Sau khi đi qua cổng chính, xe ngựa dừng lại sân trước trang viên.

 

“Híhiiiii! Híiiii!”

 

Hai con ngựa phấn khích đạp chân loạn xạ và kêu ầm ĩ.

 

Thấy náo loạn, đám thủy tặc bên trong thủy trại lập tức lao ra ngoài.

 

Thẩm Thống là người đầu tiên bước xuống xe, nhìn trái nhìn phải một hồi liền quát lớn.

 

“Lục Lâm Tổng Tuần Sát đã đến! Trại chủ Đông Hồ Thủy trại ở đâu, còn không mau ra nghênh đón!”

 

Nghe thấy thế, bọn cướp do dự không dám tiến lại gần.

 

Một lúc sau, Huyết Phi Đao Chính Thương Bạch, Phó trại chủ Đông Hồ Thủy Trại, hớt hải chạy ra ngoài.

 

"Ôi trời, thuộc hạ là Huyết Phi Đao, phó trại chủ nơi này. Trại chủ đang dạo chơi bên ngoài, có lẽ khó mà về trước bình minh. Cho đến lúc đó, thuộc hạ sẽ phục vụ Lục Lâm Tổng Tuần Sát đại nhân chu đáo”.

 

Uyên Xích Hà từ trên xe nhìn xuống, lạnh giọng hỏi.

 

"Ngươi đang bảo ta phải ngồi đợi trại chủ nhà ngươi đi chơi về à?"

 

“A, yến tiệc đã chuẩn bị sẵn rồi, đại nhân…”

 

Mặt Chính Thương Bạch cắt không còn một giọt máu.

 

Tim hắn như lỡ đi một nhịp khi nhớ lại những tin đồn khủng khiếp về Lục Lâm Tổng Tuần Sát.

 

"Hừ! Chủ nhà đi vắng thì còn tiệc tùng gì chứ? Chi bằng ngươi cứ đưa ta đến chỗ trại chủ ngươi đi. Để ta xem chốn ăn chơi ở Đông Hồ này thú vị đến mức nào."

 

Trước lời nói của Uyên Xích Hà, Chính Thương Bạch cúi đầu.

 

"Ờm, vâng. Nếu vậy thì thuộc hạ sẽ đưa ngài đến đó. Nhưng có lẽ sẽ mất chút thời gian để tìm được thuyền của trại chủ ạ."

 

"Ồ, một canh giờ đủ không?"

 

"Không không, không đến mức đó đâu ạ."

 

"Được, vậy đi chuẩn bị đi."

 

"Nhưng mà···· "

 

"Còn chuyện gì nữa?"

 

Thấy Uyên Xích Hà khó chịu, Chính Thương Bạch vội vàng giải thích.

 

“Thuyền lớn trại chủ đã đem theo rồi, hiện tại ở chỗ chúng thuộc hạ chỉ còn lại thuyền nhỏ thôi ạ.”

 

“Chúng ta chỉ có 8 người thôi. Chẳng lẽ thuyền của các ngươi không chở nổi à?”

 

"Ôi trời! Không phải thế. Đương nhiên là có thể chở được. Thuộc hạ chỉ tiếc là Lục Lâm Tổng Tuần Sát đại nhân hiếm khi hạ cố đến thăm mà lại không thể phục vụ ngài bằng con thuyền tốt nhất...."

 

"Thôi được rồi, chuẩn bị nhanh đi."

 

"Vâng, xin đại nhân và các vị đây đợi một lát. Thuộc hạ cho chuẩn bị xong sẽ lập tức đến đón các vị”.

 

Chính Thương Bạch vừa nói vừa cúi người rồi chạy đi mất.

 

Mã phu thì thầm vào tai Uyên Xích Hà.

 

“Công tử, lần này thuyền sẽ không nổ tung như lần trước đó chứ?”

 

"Chúng không biết tại sao ta lại đến đây nên sẽ không có chuyện đó đâu."

 

"Mong là thế."

 

Vẻ mặt mã phu vẫn không khỏi bất an.

 

Khoảng một khắc sau (15 phút), Chính Thương Bạch vừa chạy lại vừa thở hổn hển.

 

"Tổng Tuần Sát đại nhân! Thuyền đã sẵn sàng. Các vị hãy theo thuộc hạ."

 

Chiếc thuyền chở nhóm Uyên Xích Hà ẽ sóng lướt về phía giữa hồ.

 

Mặt trời vẫn chưa lặn nhưng Chính Thương Bạch đã thắp đèn lồng khắp mạn thuyền.

 

Thấy Uyên Xích Hà cau mặt nhìn những dàn đèn lồng rực rỡ trước mắt, Chính Thương Bạch nhanh chóng giải thích.

 

"Ha ha, trời tối rồi thì sẽ khó thắp, thế nên cứ vào tầm này nếu hạ thủy thì chúng thuộc hạ đều sẽ thắp đèn trước."

 

Uyên Xích Hà nhìn quanh và gật đầu.

 

Nhìn lại thì, những con tàu khác cũng thắp đèn lờ mờ ở hai bên.

 

“Trời tối thế này chắc là khó tìm lắm hả?”

 

"À! Cái đó thì không phải. Thuyền của trại chủ càng tối thì càng dễ tìm ạ."

 

"Tại sao?"

 

“Chiếc thuyền nào được thắp sáng rực rỡ và chói mắt nhất thì đó chính là thuyền của trại chủ.”

 

“À!”

 

Một tiếng cảm thán phát ra từ miệng Uyên Xích Hà.

 

Trên đời có những thứ, trời càng tối thì càng dễ tìm…






 

Ước chừng khoảng nửa canh giờ đã trôi qua.

 

Ở phía xa xa, một con thuyền lớn tỏa sáng rực rỡ trong bóng tối.

 

Dù còn ở khá xa nhưng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng tiếng pháo bông, đàn hát tưng bừng và giọng cười của yêu mị của những kỹ nữ.

 

Chính Thương Bạch đạp chân lên mũi tàu, hét lớn.

 

"Tổng tuần sát đại nhân! Tìm thấy rồi! Chính là con thuyền đó!"

 

***

 

Thoát Minh Huyết Trưởng Ngũ Chấn Hùng, trại chủ Đông Hồ thủy trại, đã say đến không biết trời đất gì, đặt ly rượu xuống bàn tiệc.

 

Rượu sóng sánh trào ra ngoài.

 

Lão lảo đảo tiến đến gần nữ tử xinh đẹp ở đang gảy đàn ở chính giữa mạn thuyền.

 

Tiếng đàn trong trẻo chợt ngưng lại.

 

“Nàng là Ân Nguyệt?”

 

"Vâng."

 

“Đã tấu đàn cả nửa canh giờ rồi, tay nàng không sao chứ?”

 

"Vâng."

 

Ân Nguyệt co rúm người lại.

 

Nàng là nghệ kỹ, bán nghệ không bán thân, thế nên vẫn không khó chịu với những tiếp xúc quá xuồng xã thế này.

 

“Không sao gì chứ, đưa ta xem tay nàng.”

 

Ngũ Chấn Hùng chìa tay ra trước mặt Ân Nguyệt.

 

Các kỹ nữ xung quanh họ cười khúc khích, bộ mặt ngóng chờ xem trò vui.

 

"Nàng có biết biệt hiệu của ta là gì không?"

 

“Là Thoát Minh Huyết Trưởng…”

 

“Đúng vậy, ta không đếm nổi đã có bao nhiêu người bị ta ném vào Đông Hồ bằng chính bàn tay này. Nhưng nàng yên tâm, nó sẽ không làm đau mỹ nhân đâu”.

 

Trước lời đe dọa kín đáo của Ngũ Chấn Hùng, Ân Nguyệt đành phải đưa tay ra.

 

Lão nắm chặt tay nàng không chịu buông.






 

"Tay nàng thật đẹp. Vừa mềm mại lại đàn hồi, nếu học trưởng pháp chẳng bao lâu mà sẽ trở thành cao thủ. Có muốn ta dạy cho vài chiêu Thát Minh Cửu Trưởng không…”

 

Ngũ Chấn Hùng nhìn gương mặt ngọc ngà của nàng với ánh mắt thèm khát.

 

Tất nhiên, lão chỉ khoác lác cho vui. Thoát Minh Cửu Trưởng là tuyệt kỹ hắn dày công khổ luyện, đâu thể nói truyền là truyền cho phường kỹ nữ.

 

Ngay sau đó, lão ta vòng tay qua vai Ân Nguyệt.

 

Ân Nguyệt giật bắn mình, vội vàng co người tránh né.

 

"Ngài đang làm gì vậy! Buông ra! Ta chỉ đến đây để gảy đàn thôi!"

 

"Ban đầu ai cũng nói như nàng hết. Nhưng cứ thử một lần là liền không muốn rời đi. Phải không?"

 

Đám kỹ nữ đang theo dõi kịch hay đồng thanh trả lời: "Vâng!"

 

Ân Nguyệt tái mặt, ánh mắt rưng rưng như sắp khóc.

 

“Xin hãy tha cho tôi. Làm ơn."

 

Trước lời cầu xin của Ân Nguyệt, các kỹ nữ càng cười lớn hơn.

 

Những nhạc công đi cùng cũng không dám bước ra, quay đầu lại như vờ như không nhìn thấy.

 

Đó là lúc những ngón tay bẩn thỉu của Ngũ Chấn Hùng đang chuẩn bị cởi bỏ y phục trên người Ân Nguyệt.

 

Một tên thuộc hạ đột nhiên gọi lớn.

 

"Trại chủ! Tàu của thủy trại chúng ta đang đến gần."

 

“Hở!”

 

Ngũ Chấn Hùng đang lên thì đứt dây đàn, nghiên răng nghiến lợi.

 

"Dám phá hoại chuyện tốt của ta. Dù không biết đó là tên khốn anof, nhưng chắc chắn hôm nay xác hắn sẽ làm mồi cho cá Đông Hồ."

 

Ngũ Chấn Hùng nhìn chằm chằm vào bóng tối..

 

Một lúc sau, một chiếc thuyền cỡ trung tiến đến gần.

 

Một tấm ván được đặt giữa hai chiếc thuyền, sau đó hơn chục người bước qua.

 

Chính Thương Bạch, người đầu tiên bước sang, nhanh chóng chạy đến trước mặt Ngũ Chấn Hùng.

 

"Trại chủ! Lục Lâm tổng tuần sát nói muốn gặp trại chủ nên thuộc hạ đã đưa ngài ấy đến đây!"

 

"Cái gì cơ?"

 

Ngũ Chấn Hùng đứng dậy khỏi chỗ ngồi và phẩy tay với Ân Nguyệt đang nằm dưới đất.

 

Một luồng gió nhẹ lướt qua phần thân trên của Ân Nguyệt.

 

Nàng giật bắn mình như thể bị sét đánh, vội vàng vơ lấy y phục xộ xệch, run rẩy bò sang một bên.






 

Một lát sau Uyên Xích Hà và nhóm của cậu mới nhàn nhã bước sang thuyền.

 

"Tổng tuần sát đại nhân, đây là Thoát Minh Huyết Trưởng, trại chủ của Đông Hồ thủy trại."

 

"Thật thất lễ quá. Ta là Ngũ Chấn Hùng. Kể từ sau khi trở thành tuần sát, đây là lần đầu tiên ta được gặp ngài. Đáng lẽ ra ta nên đến thăm và chào hỏi ngài sớm hơn mới phải. Hahaha!"

 

Ngũ Chấn Hùng cố tình nhấn mạnh việc lão cũng đang ở vị trí ‘tuần sát’.

 

Tuần sát tuy ở dưới Tổng tuần sát, nhưng vẫn cao hơn so với trại chủ.

 

Hắn muốn ám chỉ rằng địa vị của bản thân không hề thấp kém.

 

Ánh mắt Uyên Xích Hà đập vào tấm chăn dệt kim rực rỡ trên sàn.

 

Mặt cậu nóng bừng lên khi nhìn thấy năm kỹ nữ đang cuộn mình trong tấm chăn, những đôi chân dài trắng muốt lộ ra đầy phóng túng.

 

"Hả?"

 

Đột nhiên, cậu nhìn thấy một kỹ nữ đang khom mình ôm lấy chiếc đàn cầm trong lòng, cố ý che đi phần thân trên không một mảnh vải.

 

Nhìn người phụ nữ bán khỏa thân run rẩy trong gió lạnh, cậu dù có ngờ nghệch thế nào cũng biết chuyện gì vừa xảy ra.

 

Uyên Xích Hà quay đầu lại nhìn Ngũ Chấn Hùng.

 

“Ngươi có tập tính lang chạ y như chó nhỉ.”

 

"..."

 

Ngũ Chấn Hùng đã vào khoảng ngũ tuần, choáng váng khi nghe Uyên Xích Hà, người chỉ đáng bằng tuổi con trai lão, nói những lời đó một cách thản nhiên.

 

Một lúc sau, lão mới tỉnh táo lại và đáp trả với gương mặt không mấy ôn hòa.

 

"Tổng tuần sát, ngài nói vậy không phải có hơi quá lời sao?"

 

"Gì đây? Ngươi đang trừng mắt với ta đấy à? Đám thuộc hạ của ngươi cũng thế. Xem xa cái Đông Hồ thủy trại này không hề có tôn ti trật tự, rặt một bầy chó với nhau mà thôi.”

 

Gương mặt Ngũ Chấn Hùng trở nên méo mó.

 

'Chuyện quái gì vậy?'

 

Lão nhanh chóng lục lọi lại trong trí nhớ xem liệu mình có từng động chạm gì đến tên Tổng tuần sát trước mặt hay không.

 

Nhưng dù tôi có nghĩ bao lâu đi chăng nữa thì cũng chẳng thấy gì. 

 

Ngũ Chấn Hùng nói với vẻ lúng túng.

 

"Đại nhân hiểu lầm rồi. Sao ta dám trừng mắt nhìn ngài chứ. Còn đám thuộc hạ ngu ngốc đó nếu có lỡ làm gì bất kính với ngài, xin ngài cứ nói, ta sẽ thay ngài trừng trị chúng thật nặng."

 

Uyên Xích Hà chỉ vào kỹ nữ đang run rẩy.

 

“Cô gái đó là gì vậy? Người ta không thích tại sao các ngươi lại bắt ép?"

 

“Làm gì có chuyện đó. Cô ta là kỹ nữ, bán thân lấy tiền, sao có thể nói là không thích được chứ?”

 

Ân Nguyệt giận run trước lời nói dối vô liêm sỉ của lão.

 

Những nhạc công bên cạnh lắc đầu, ý muốn bảo cô đừng nói gì cả.

 

Họ lo sợ nếu làm lão phật lòng, Đông Hồ thủy trại sẽ khiến họ phải trả giá đắt.

 

Nam Cung Nhiên, người đang đứng đằng sau Uyên Xích Hà, vừa nói vừa nhìn kỹ nữ đang ôm đàn.

 

"Ngươi nói dối, cô ấy rõ ràng không phải kỹ nữ."


 

"Câm ngay! Không biết gì về đám kỹ nữ ở Đông Hồ chúng ta thì đừng có tùy tiện mở miệng! Con đàn bà ngu ngốc  nhà ngươi d… Hự!”

 

Ngũ Chấn Hùng đang trừng mắt quát mắng Nam Cung Nhiên đột nhiên vòng tay ôm bụng, lảo đảo lùi lại một bước.

 

Cửu Thiên Thế Pháp vô cùng tinh vi, lại nhanh đến mức hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình.

 

"Ngươi giỏi trưởng pháp, ta thạo kiếm pháp, muốn giao lưu một trận không?"

 

"Khục! Ta chính là trại chủ Đông Hồ thủy trại, đồng thời cũng là tuần sát Lục Lâm. Ngài làm vậy là có ý gì?"

 

"À! Nghe cho kỹ này. Ta theo lệnh của Tổng trại chủ đi xử lí đám Thập Thủ Ma Binh. Đó là lý do tại sao ta đến đây. Ngũ trại chủ, cảm ơn ngươi, bời vì ngươi đã là một kẻ tồi tệ. Thế thì lần này ta có thể tiễn ngươi đi mà không cảm thấy dằn vặt trong lòng nữa rồi."


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...