Cửu Thiên Cực Kiếm
Chapter 163 Mai Sẽ Có 4 Chap Tạ Lỗi Cùng Anh Em!

Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 163. Tri kỷ khó tìm

 

Ân Nguyệt vừa gảy đàn vừa lén liếc nhìn Uyên Xích Hà.

 

Ban đầu, nàng vốn không có kế hoạch lên con thuyền này.

 

Nàng chỉ đồng ý tới đây theo lời nhờ vả của một người trong kỹ lâu, đương nhiên là cùng với lời hứa hẹn ‘bán nghệ không bán thân’.

 

Khi biết mình bị lừa, nàng đã không ngừng oán than thói đời bạc bẽo đó.

 

Nhưng hiện tại thì khác, nàng lại cảm thấy rất biết ơn vì cơ duyên đã đưa đẩy nàng gặp được Uyên Xích Hà.

 

Ẩn trong tiếng huyền cầm của khúc Cao Sơn Lưu Thủy là một giai thoại kim cổ khó tìm.

 

Tương truyền thời Xuân thu, nước Sở có một nhà soạn nhạc nổi tiếng là Du Bá Nha. 

 

Bá Nha từ nhỏ đã rất thông minh tài năng, lại vô cùng yêu thích âm nhạc. Ông theo học đàn với Thành Liên – một vị cầm sư rất nổi tiếng thời bấy giờ.

 

Bá Nha học ba năm là thành tài, ông bắt đầu đi du ngoạn khắp nơi, luyện tập cầm nghệ, kỹ năng của ông ngày càng vượt trội. 

 

Một ngày nọ, Bá Nha sau khi đi sứ nước Sở trở về đến sông Hán, gặp đêm trung thu trăng thanh gió mát, trong lúc cao hứng ông liền mang đàn ra gẩy. Khi ấy tình cờ ông lại gặp được một người tiều phu tên là Chung Tử Kỳ, người ấy vậy mà có thể hiểu và thấu cảm được tiếng đàn, cũng là tấm chân tình của Bá Nha.

 

Hai người nhanh chóng trở thành những người bạn tâm giao. 

 

Bá Nha có ý mời Tử Kỳ cùng mình về kinh nhưng Tử Kỳ từ chối vì muốn báo hiếu cha mẹ tuổi già. Sau đó, Bá Nha ước hẹn tại nơi này một ngày nào đó sẽ quay lại đón Tử Kỳ. 

 

Mùa thu ba năm sau, Bá Nha quay lại chốn cũ nhưng Tử Kỳ nay đã không còn nữa, từ đó hai người âm dương cách biệt. 

 

Bá Nha tìm đến mộ Tử Kỳ, đàn một khúc nhạc ai điếu rồi phá bỏ cây đàn, từ đó không bao giờ đánh đàn nữa, bởi người có thể thấu cảm tiếng đàn của ông nay đã không còn trên đời nữa rồi.

 

Lần đầu tiên nghe về câu chuyện đó, nàng ước gì mình cũng gặp được một người như thế.

 

Nàng muốn đàn một khúc cho người mình thương, chứ không phải mua vui trong những bữa tiệc như thế này

 

Cao Sơn Lưu Thủy, tri kỷ khó tìm.

 

Có lẽ đó là ước mơ của không chỉ Ân Nguyệt mà của tất cả những kỹ nghệ đang bị giam lỏng tuổi xuân nơi kỹ lâu nhơ nhuốc.

 

Tịch tình tang.

 

Ngón tay đã dừng lướt trên dây đàn, nhưng người đứng nghe vẫn ngơ ngẩn chưa thể bình tâm.

 

Ân Nguyệt lặng lẽ rời đi sau khi thu dọn huyền cầm.

 

Lưu Cận Thức ngây người nhìn theo bóng nàng một lúc.

 

"Ồ! Đây không phải lần đầu tiên ta nghe thất huyền cầm, nhưng quả thực ta chưa nghe thấy bản tấu nào hay như vậy."

 

"Ừm, nó không giống một bản đàn, mà giống như đang nói hết ra lời trong lòng vậy. Rõ ràng đó không phải một nữ tử bình thường."

 

Chân Tuyết Hạ nhìn vào bóng lưng Ân Nguyệt với ánh mắt ngạc nhiên.

 

Nếu lấy võ công làm hệ quy chiếu, thì nàng ta nhất định đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong. 

 

Nam Cung Thiên lúc này cũng xen vào.

 

"Đúng vậy, quả là khiến con người ta day dứt không thôi. Cho đến nay ta đã nghe khá nhiều màn đàn tấu, nhưng đây là lần đầu tiên có cảm giác rung động thế này. Ân Nguyệt..."

 

"Có vẻ như Nam Cung thiếu hiệp khá thường xuyên ghé thăm kỹ lâu nhỉ?"

 

Trước lời nói của Chân Tuyết Hạ, Nam Cung Thiên vội vàng xua tay.

 

"A. Không phải vậy. Chỉ là khoảng hơn mười năm trước ta thường gặp gỡ các hậu khởi chi tú* thôi."

(hậu khởi chi tú: nhân tài mới xuất hiện)

 

Như thể thấy phản ứng của Nam Cung Thiên thật buồn cười, Chân Tuyết Hạ còn cố ý trêu chọc thêm vài lần nữa.

 

Uyên Xích Hà cười nhạt, sau đó lại chuyển tầm mắt ra ngoài ra.

 

Ánh đèn nơi đất liền đã bắt đầu xuất hiện.

 

Một cơn gió lướt qua tóc cậu.

 

Gió đêm mát lạnh, dường như mùa xuân cũng đã qua rồi.

 

"Ha! Chưa gì đã nửa năm trôi qua rồi."

 

Hành trình này cậu chưa từng ngờ lại có thể dài đến như vậy.

 

Mỗi ngày đều có sinh mạng chết dưới tay cậu.

 

Dù đều là những kẻ tàn ác thiên lý bất dung, nhưng ánh mắt cuối cùng của chúng vẫn khiến lòng cậu nặng trĩu.

 

May mắn thay, cuối cùng thì điểm cuối của hành trình vạn dặm này đã ở trong tầm mắt.

 

Nam Cung Nhiên nhẹ nhàng đến gần Uyên Xích Hà đang đứng trong gió.

 

"Đệ đang nghĩ gì vậy?"

 

“Đại Biệt Sơn Trại. Tỷ có biết gì về nơi đó không?"

 

"Từ Sơ Hạ thôn ở Tân huyện, tỉnh Hà Nam đi khoảng 20 dặm về phía Đông Bắc sẽ thấy dãy Hoàng Sơn. Đại Biệt Sơn Trại nằm ở đó."

 

"Ở Hoàng Sơn mà tại sao lại gọi là Đại Biệt Sơn Trại?"

 

"Đại Biệt Sơn Mạch là những ngọn núi khổng lồ phân chia các tỉnh Hồ Quảng, Hà Nam và Nam Trực Lệ, Hoàng Sơn là một trong số đó. Có lẽ chúng đặt tên cho nó như thế vì muốn trở thành kẻ đứng đầu ba tỉnh chăng?"

 

“Đúng là những tên đạo tặc có ước mơ lớn lao.”

 

“Ngũ Phong Sơn Trại thì thế nào?”

 

"Hừm, trại chủ đại ca rất đơn giản. Đó là lý do tại sao huynh ấy chỉ thu một lượng bạc từ mỗi thương gia đi ngang qua. Cũng có vài tên đạo tặc phàn nàn rằng như thế là quá ít, nhưng huynh ấy chẳng mấy quan tâm. "

 

"Đúng là một người tuyệt vời."

 

"Haha, chỉ là huynh ấy ít tham lam hơn những tên đạo tặc khác một chút thôi."

 

"Thế là đang đi ngược lại với Đại Biệt Sơn Trại đấy."

 

“Vậy sao? Đại ca luôn nói rằng hãy tránh thị phi càng xa càng tốt. Không nổi bật chính là cách tốt nhất để giữ bản thân an toàn.”

 

"Quả là một người khôn ngoan. Thật may mắn khi đệ có được mối quan hệ với một người như huynh ấy."

 

Nam Cung Nhiên đã thật lòng nghĩ như vậy.

 

“Đệ đã học được cách sống trên đời cũng nhờ các ca ca. Nhưng tỷ tỷ ơi."

 

"Hả?"

 

“Đại Biệt Sơn Trại có nguy hiểm không?”

 

“Có chứ.”

 

"Vậy sao? Đệ đã rất bất ngờ khi lần này Ngũ trại chủ có vẻ đã biết đệ đấy. Các trại chủ khác đâu có biết."

 

“Bởi vì có rất nhiều thương nhân qua lại giữa Vũ Hán, Trịnh Châu và Lạc Dương. Tin đồn hẳn đã lan rộng rồi..”

 

"Vậy có nghĩa là Di Minh Giáo cũng biết đúng không."

 

"Ta đoán vậy."

 

"Nếu Di Minh Giáo nhắm vào đệ, sẽ có một cuộc chiến lớn ở Đại Biệt Sơn Trại, đúng chứ?"

 

Nam Cung Nhiên gật đầu.

 

Để đến Đại Biệt Sơn Trại, bọn họ phải đi qua vùng phía bắc Vũ Hán trong khoảng 15 ngày.

 

Đó là thời gian đủ để Di Minh Giáo chuẩn bị.

 

Uyên Xích Hà lặng yên trong giây lát.

 

Chính tay cậu đã giết chết biết bao Thập Thủ Ma Binh, Di Minh Giáo tất nhiên sẽ không thể ngồi yên. 

 

Cậu không sợ, cũng không oán trách.

 

Vấn đề là Thẩm Thống, Nam Cung Thiên, Nam Cung Nhiên, Tích Sa Thủy và bạn bè của họ nữa.

 

Họ sẽ có thể bị vì cậu mà bị liên lụy.

 

"Đệ nghĩ sẽ tốt hơn nếu đệ đi một mình đến Đại Biệt Sơn Trại."

 

"..."

 

Nam Cung Nhiên không trả lời ngay lập tức.

 

Điều cậu nói không phải không hợp lý. Nếu ba hoặc có nhiều hơn Thập Thủ ma Binh đến thì Tích Sa Thủy và nhóm của hắn ta chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

 

"Nhóm Tích thiếu hiệp đã thu thập đủ thông tin về Thập Thủ Ma Binh rồi. Thế nên họ không cần phải mạo hiểm nữa. Đệ không muốn thấy họ bỏ mạng vô ích. Cả Thiên huynh và tỷ tỷ nữa, đệ không muốn bất kỳ ai bị thương cả."

 

Sau khi suy nghĩ một lúc, Nam Cung Nhiên nói.

 

"Vậy thì chúng ta hãy cùng nhau đi tới Sơ Hạ thôn đi. Dù sao thì đệ cũng cần người chỉ đường mà. Vả lại..."

 

Cô ấy chợt dừng lại.

 

"Sao ạ?"

 

“Đệ cũng không cần phải quá sức đâu. Ngay cả Phá Thiên Ma Quân cũng khó có thể xử lý được hơn ba Thập Thủ Ma Binh một lúc. Cho dù đệ có bỏ cuộc, hắn cũng sẽ không thể trách cứ gì đệ."

 

"Đệ biết rồi. Đệ cũng không muốn mạo hiểm mạng sống của mình vì mấy chuyện kiểu này đâu."

 

Nam Cung Nhiên bất ngờ nhìn Uyên Xích Hà.

 

Từ 'mấy chuyện kiểu này' phần nào khiến cô cảm nhận được sâu sắc hơn khoảng cách giữa cậu và bản thân cô.

 

Ngay cả Tích Sa Thủy và nhóm của hắn cũng đang mạo hiểm mạng sống của mình để thu thập thông tin về Thập Thủ Ma Binh. Họ là những người sẽ làm bất cứ điều gì vì chính nghĩa.

 

Tuy nhiên, Uyên Xích Hà lại chán nản với công việc này.

 

Tất nhiên, đó là do Phá Thiên Ma Quân ra lệnh.

 

Nhưng ngay cả khi không được ai phó thác, thì đây vẫn là một điều đúng đắn.

 

Nam Cung Nhiên sinh ra và lớn lên trong chính phái thế gia, thế nên cô cũng thực lòng mong muốn Uyên Xích Hà có thể theo đuổi chính đạo.







 

Thuyền cập bến Đông Hồ thủy trại.

 

Khi Uyên Xích Hà và nhóm của cậu vừa xuống thuyền, Chính Thương Bạch đã vội vã đi theo.

 

"Tổng Tuần Sát đại nhân! Để tiểu nhân đưa ngài đến cung điện của trại chủ."

 

"Thôi được rồi, đi bảo mã phu mang xe tới đi."

 

"Đêm khuya rồi, các ngài nghỉ lại một đêm rồi hãy đi."


 

"Không sao, ra ngoài một chút là tới ngay khách điếm rồi. Đồ ăn ở đó còn ngon hơn ở đây."

 

"Vâng, nhưng mà..."

 

Chính Thương Bạch không thể hiểu được việc này.

 

Tất nhiên, đồ ăn ở khách điếm sẽ ngon hơn, nhưng ở đây lại có nhiều loại rượu ngon và phụ nữ đẹp.

 

“Không lẽ hắn lại thích đồ ăn hơn rượu ngon và mỹ nhân?”

 

Thẩm Thống hất cằm nói với hắn.

 

"Ngươi là Chính Thương Bạch?"

 

"Vâng."

 

"Bây giờ phải gọi là Chính trại chủ nhỉ.  Đừng bắt ngài ấy phải nói hai lần. Đại nhân muốn đi đâu thì liền đi đó. Nếu muốn phục vụ quá thì ngươi trả tiền phòng đi."

 

"À! Vâng, vâng, tiểu nhân đi chuẩn bị ngay ạ"

 

Chính Thương Bạch co rúm người lại rồi nhanh chóng biến mất.

 

Uyên Xích Hà nheo mắt nhìn Thẩm Thống.

 

“Lão Thẩm, sao lão già rồi mà còn hám tiền vậy? Đến lúc chết rồi cũng đâu thể mang theo được đâu.”

 

"Ha ha, vốn là càng lớn tuổi càng không có tiền thì sẽ càng đáng thương mà. Công tử còn trẻ, không có tiền thì có thể từ từ kiếm, nhưng người già như ta đây làm gì còn thời gian chứ, khốn khổ vô cùng."

 

Uyên Xích Hà lắc đầu bất lực.

 

Ân Nguyệt nãy giờ vẫn theo dõi cuộc trò chuyện giữa hai người, đột nhiên bước ra ngoài.

 

“Ờm, tiểu nữ có biết một quán trọ khá tốt ở Đông Thu thôn phía trước. Nếu công tử vừa lòng, thế thì để tiểu nữ đưa ngài đến đó được không?”

 

"Vậy cũng được."

 

Uyên Xích Hà không từ chối.

 

Vì là nghệ kỹ đã sống lâu năm ở đây nên chắc chắn nàg sẽ biết nhiều nơi tốt. Đêm đã muộn nên bọn họ cũng không thể đi xa được.

 

Đúng lúc đó, cố xe ngựa tiến đến từ xa.






 

Cỗ xe lăn bánh rời khỏi Đông Hồ thủy trại. 

 

Ân Nguyệt ngồi giữa mã phu và Tích Sa Thủy.

 

Một câu cảm thán nhẹ phát ra từ miệng Tích Sa Thủy khi hắn nhìn về phía trước.

 

"A!"

 

Ở phía xa, các kỹ nữ và nhạc công đang lê bước trong bóng tối.

 

"Ôi trời, khoảng cách đến làng cũng khá xa mà. Phải đi bộ như thế chắc là vất vả lắm'

 

Sau đó, Ân Nguyệt nói với giọng lạnh lùng.

 

"Nghĩ lại những gì họ đã làm với tiểu nữ hôm nay thì một chút vất vả đó có là gì".

 

"Hả? Chuyện gì đã xảy ra trên thuyền vậy?"

 

"Khi thấy Ngũ trại chủ cố gắng cưỡng bức tiểu nữ, những kỹ nữ đó còn hùa nhau cười cợt. Còn đám nhạc công kia thì lại bắt tiểu nữ im lặng, mặc cho lão già kia nói dối không chớp mắt."

 

"Ồ, ta còn tưởng các cô rất thân thiết với nhau chứ?"

 

"Tiểu nữ bán nghệ chứ không bán thân, tuy ở chung một chỗ nhưng trước nay xa cách, Nhưng không hiểu sao hôm nay gặp các vị tiểu nữ lại thấy ấm áp lạ thường...."

 

Ân Nguyệt vô cùng xúc động trước những gì đã xảy ra trên con thuyền trước đó.

 

“Đây có phải là lần đầu tiên cô đến Đông Hồ Thủy Trại phải không?”

 

"Đúng vậy, đã lâu rồi tiểu nữ không đến Đông Hồ thủy trại. Vốn dĩ người sẽ đến là Vương thị nhưng cô ta đột nhiên nói bị ốm nên tiểu nữ mới đi thay..."

 

Ân Nguyệt lắc đầu, nàng không muốn nghĩ thêm về điều đó nữa.





 

Cỗ xe chạy trên quan đạo khoảng 2 khắc (30 phút), những ngôi nhà dần hiện ra dưới ánh trăng.

 

"Chúng ta sắp đến nơi rồi. Đi thêm chút nữa là sẽ đến thôn Đông Thu."

 

Giọng của Ân Nguyệt trở nên sôi nổi hơn.

 

Bỗng nhiên, cô quay sang Tích Sa Thủy như nhớ ra điều gì đó.

 

“Nhân tiện, Tích thiếu hiệp, Uyên công tử đó là người như thế nào vậy?”


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...