Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 164. Cơ hội chỉ đến một lần trong cuộc đời

 

Trước câu hỏi của Ân Nguyệt, Tích Sa Thủy đã không trả lời ngay lập tức.

 

Uyên Xích Hà là người như thế nào sao?

 

Ở Chính Nghĩa Minh nhiều người cũng hỏi hắn những câu tương tự.

 

Trước hết, cậu là một trong Ngũ Phong Thập Kiệt và là Lục Lâm Tổng Tuần Sát.

 

Nhưng chỉ điều đó thôi vẫn chưa thể giải thích được cậu là ai.

 

Dù thuộc về tà phái nhưng cậu lại không phải là người xấu.

 

Nhưng cũng không thể gọi cậu là một hiệp khách được.

 

Như chính miệng cậu từng nói, cậu đang đi con đường của riêng mình.

 

Sau khi suy nghĩ một lúc, hắn trả lời ngắn gọn.

 

"Cậu ấy là một người tốt."

 

Là một người không chính không tà.

 

Cậu ghét trẻ con, người già và phụ nữ. Nhưng hắn chưa bao giờ thấy cậu bắt nạt họ. Không, ngược lại cậu còn tích cực bảo vệ họ.

 

Hắn không lí giải được con người Uyên Xích Hà, chỉ có thể khẳng định cậu là một ‘người tốt’.

 

Ân Nguyệt mỉm cười và gật đầu.

 

"Quả nhiên là vậy, tiểu nữ biết ngay mà. Nhìn vào ánh mắt của người đó…  phải nói sao nhỉ, nhìn rất lương thiện."

 

'Cái đó có vẻ không đúng lắm… ta thấy anh mắt đó trông giống đang buồn ngủ hơn đấy.'

 

Tích Sa Thủy cười thầm, nhưng không phản bác.






 

Lọc cọc.

 

Tốc độ của xe ngựa chậm dần khi vào đến cổng làng.

 

Mã phu lái xe theo hướng Ân Nguyệt chỉ.

 

Sau khi rẽ vào vài con hẻm trong bóng tối, một quán trọ khá lớn xuất hiện bên đường.

 

Dưới ánh trăng, tấm biển ‘Hữu Hương khách điếm’ dường như cũng trở nên lung linh huyền ảo.

 

Ân Nguyệt bước xuống xe ngựa, nói với người bên trong qua cửa sổ.

 

“Mọi người cứ thong thả nhé. Chỗ này đóng cửa rồi, để tiểu nữ đi gọi chủ khách điếm trước đã”. Liền Sau đó, Ân Nguyệt chạy đến cửa quán như một đứa trẻ.

 

Trong khi Ân Nguyệt gõ cửa khách điếm, Uyên Xích Hà và nhóm của cậu chậm rãi xuống xe và ngó nhìn xung quanh.

 

Ngôi làng này khá rộng vì nằm gần Đông Hồ.

 

Sau khi Ân Nguyệt gõ cửa vài lần, ánh đèn bật sáng trong quán trọ tối tăm.

 

Một người đàn ông ngoài 50 tuổi, tên Thư Môn Học lịch sự bước ra mở cửa.

 

"Chào mừng các vị. Nghe nói các vị vẫn chưa ăn tối sao, thế thì theo tôi sang bên này dùng bữa trước đã nhé."

 

Uyên Xích Hà và nhóm của cậu tiến đến nhà hàng khi ông ta dẫn đường.

 

Dù đã tối muộn nhưng các món ăn được chuẩn bị vô cùng chu đáo. 

 

Hương vị đặc trưng của Đông Hồ khiến ai nấy đều thích thú.

 

Đến khi mọi người ăn xong, Ân Nguyệt nhanh chóng đứng dậy và đi đến chỗ Thư Môn Học đang đợi ở quầy tính tiền.

 

"Thư thúc."

 

"Uyên nhi, cần thêm gì sao?"

 

"Hôm nay thúc hãy bố trí cho con một căn phòng sạch sẽ và đẹp nhất nhé."

 

Thư Môn Học ngạc nhiên mở to mắt trước lời của Ân Nguyệt.

 

Nàng vốn là nghệ kỹ.

 

Đương nhiên, phần lớn khách hàng của nàng là nam giới.

 

Có rất nhiều người đàn ông muốn nàng, nhưng nàng chưa từng đồng ý qua đêm với bất kỳ ai.


 

Thế nên việc hôm nay cô chủ động sắp xếp phòng ngủ khiến lão như không thể tin vào tai mình.

 

"Ai trong số những vị khách kia đã chiếm được trái tim của ngươi vậy?"

 

“Người ngồi bên cửa sổ, đang uống trà.”

 

Thư Môn Học lén lút hướng ánh mắt về phía cửa sổ.

 

Một thiếu niên trẻ tuổi đang lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ và nhấp từng ngụm trà.

 

Lão nghe nói tất cả đều là người võ lâm, nhưng cậu ta lại trông rất bình thường.

 

'Nam nhân như thế chắc là cũng ổn thôi.'

Bởi nếu như đó là một người đàn ông quá nổi bật thì lại dễ mang đến nhiều phiền toái.

 

Sống một cuộc sống bình thường, hàng ngày thẩm đàn thưởng trà, yêu thương san sẻ lẫn nhau, chỉ cần như thế là đủ rồi.

 

"Được rồi. Ta sẽ chuẩn bị cho ngươi căn phòng tốt nhất.."

 

"Vâng, đa tạ thúc."

 

Ân Nguyệt quay trở lại chỗ ngồi của mình như không có chuyện gì xảy ra.

 

Ngay cả sau bữa ăn, Uyên Xích Hà và nhóm của cậu vẫn không đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

 

Bởi vì Uyên Xích Hà có điều muốn nói với mọi người.

 

Sau khi bàn đã được dọn sạch, cậu bắt đầu mở miệng.

 

"Chúng ta đã cùng trải qua biết bao khó khăn, không ít lần vào sinh ra tử. Giờ chỉ còn lại Đại Biệt sơn trại thôi. Ta đã bàn bạc với Uyên tỷ rồi. Và ta quyết định sẽ đến đó một mình."

 

Thẩm Thống lập tức nhảy cẫng lên.

 

"Công tử nói cái gì vậy hả? Công tử đi một mình ư? Công tử có bệnh đúng không? Những người khác ta không biết, nhưng ta nhất định sẽ đi cùng công tử đi đến cùng."

 

Uyên Xích Hà đáp lời với khuôn mặt bình tĩnh.

 

"Nếu đi thì lão sẽ chết đấy. Không phải nên tiêu hết số tiền đã kiếm được rồi mới chết sao?"

 

"Ơ…nhưng mà…."

 

Thẩm Thống cứ ú ớ, nhưng không thể phản bác được.

 

Bản thân lão cũng biết võ công của ba Thập Thủ Ma Binh cộng lại ghê gớm đến mức nào.

 

Nam Cung Thiên thở dài thườn thượt khi lần lượt nhìn Nam Cung Nhiên và Uyên Xích Hà.

 

Nếu cậu đã tham khảo ý kiến ​​của Nam Cung Nhiên thì chắc chắn sẽ không thể thay đổi nữa. Thật tiếc nhưng đúng thật đó là điều tốt nhất.

 

'Ha! Cũng là do võ công của mình quá yếu mà thôi.'

 

Hiện tại đi cùng cậu sẽ chỉ là gánh nặng.

 

Biết được điều đó, Nam Cung Thiên thậm chí không thể nói "ta sẽ đi cùng" dù chỉ là lời sáo rỗng.

 

Tích Sa Thủy và những người khác cũng nhìn Uyên Xích Hà với vẻ mặt bối rối.

 

Họ biết rõ hơn ai hết rằng bọn họ không phù hợp với hành trình đó.

 

Uyên Xích Hà bình tĩnh nhìn mọi người xung quanh.

 

“Vì vậy, ta quyết định chúng ta sẽ chỉ cùng nhau đi đến Sở Hạ thôn thôi. Nhóm Tích thiếu hiệp có thể từ đó về thẳng Trịnh Châu. Còn lão Thẩm và mã phu ở lại Sở Hạ Thôn chờ ta."

 

"Ta hiểu rồi, nhưng đừng quá sức đấy."

 

Thập Thủ Ma Binh không dễ đối phó. Lão chỉ hy vọng Uyên Xích Hà sẽ không mắc phải những thủ đoạn xảo quyệt của chúng.

 

"Xưa nay chỉ có lão là thích phí sức vì mấy chuyện vớ vẩn, giờ lại còn đòi dạy lại ta sao?"

 

Uyên Xích Hà nói đùa để xoa dịu bầu không khí, sau đó quay sang Nam Cung Thiên.

 

"Có lẽ đệ cũng phải nói lời từ biệt với ca ca và tỷ tỷ ở Sở Hạ Thôn. Hai người bây giờ cũng nên quay về vị trí ban đầu của mình. Hai người đã rời xa gia quyến quá lâu rồi."

 

“Đúng vậy, nhưng mà……….”

 

Nam Cung Thiên nhìn Uyên Xích Hà với vẻ mặt buồn bã.

 

Y muốn thấy cậu trở về bình an vô sự, nhưng tại sao cậu cứ nhất quyết muốn họ đi vậy chứ?

 

“Ca ca, trước đây đệ còn từng thoát được khỏi Dĩ Khí Ngự Kiếm của Nghĩa Thiên Kiếm Tôn đấy. Thế nên có mười Thập Thủ Ma Binh cũng không bắt được đệ đâu. Huynh yên tâm đi"


 

"..."

 

Đến đây Nam Cung Thiên mới gật đầu.

 

Khi cuộc trò chuyện kết thúc, mọi người lần lượt đứng dậy.

 

Thư Môn Học dẫn mọi người lên lầu trên.

 

Ân Nguyệt trang điểm kiều diễm, nhẹ nhàng nắm lấy cổ áo của Uyên Xích Hà, người đang theo sau họ.

 

“Để tiểu nữ đưa công tử về chỗ nghỉ.”

 

"Không phải hướng này sao?"

 

Uyên Xích Hà chỉ vào những người đang đi phía trước.

 

Ân Nguyệt mỉm cười e lệ.

 

"Tiểu nữ đã chuẩn bị một căn phòng đặc biệt cho ân công. Xin hãy đi lối này."

 

Nàng chỉ tay vào hướng ngược lại.

 

Sau khi do dự một lúc, Uyên Xích Hà đi theo Ân Nguyệt mà không suy nghĩ nhiều.







 

Nam Cung Nhiên bất giác nhìn lại.

 

Uyên Xích Hà đang đi đến một nơi khác với Ân Nguyệt.

 

Ân Nguyệt ăn vận lộng lẫy.Nhìn cảnh đó, nàng chờ cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

 

Đêm tối như này còn điểm trang cầu kỳ như thế làm gì chứ?

 

"Không lẽ……."

 

Suy nghĩ đó khiến nàng giật mình đến khó thở, nhưng bản thân lại không thể làm gì được

 

Nàng đâu có tư cách gì mà xen vào chuyện nam nữ giữa hai người họ.


 

Lúc đó, Nam Cung Thiên liếc nhìn lại và lẩm bẩm.

 

"Đây là thời điểm tốt."

 

Có vẻ như y cũng đã đoán ra được ý định của Ân Nguyệt.

 

Thẩm Thống và Tích Sa Thủy, những người đang đi theo chủ khách điếm, cũng lập tức quay lại.

 

Thẩm Thống hất cằm trêu chọc.

 

"Hehehe, ghen tị à?"

 

"Ghen tị gì chứ."

 

Nam Cung Thiên sải bước về phía trước.

 

Chân Tuyết Hạ, người đang nhìn hai người một nam một nữ rời đi với ánh mắt phức tạp, khẽ nói.

 

"Nam Cung tiểu thư, như thế cũng được sao?"

 

"Tại sao không?"

 

“Cô ta…cô ta đem công tử đi rồi.”

 

Nam Cung Nhiên trả lời với vẻ mặt cay đắng.

 

"Cô ấy cũng không phải kỹ nữ. Chuyện của hai người họ, đâu có chỗ cho người thứ ba xen vào nói này nói nọ."

 

“Vậy ư…"

 

Cô miễn cưỡng chấp nhận sự thật.

 

Đúng như Nam Cung Nhiên đã nói, đó là vấn đề chỉ người trong cuộc được quyết định.

 

Thư Môn Học lần lượt đưa mọi người về phòng, sau đó vui vẻ rời đi.







 

Chân Tuyết Hạ thẫn thờ ngồi trên giường, quay sang nói với Nam Cung Nhiên.

 

“Cô ta đúng là rất dũng cảm. Muội chưa bao giờ nghĩ mình có thể tiếp cận Uyên công tử như thế”.

 

“Mỗi người có một cách sống khác nhau mà.”

 

Nam Cung Nhiên cố gắng hết sức để giữ vẻ mặt bình tĩnh.

 

Như người ta vẫn nói, lạc hoa lưu thủy, nam nữ thanh niên bị thu hút lẫn nhau là điều hiển nhiên.

 

Đó không phải là lỗi của ai cả.

 

"Ha! Nhưng mà dù sao thì cũng mới gặp cô ta một canh giờ trước, sao có thể….."

 

“Có người chỉ mới gặp một ngày mà như đã thấu, có người thương nhớ mười năm cũng chẳng hay”.

 

Nam Cung Nhiên tựa cằm bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn xuống con phố tối om.

 

Nếu Ân Nguyệt là một ngày thì cô chính là mười năm.

 

Cao Sơn Lưu Thủy, có lẽ ngay từ khi tấu khúc đàn đó Ân Nguyệt đã tự tin vào vận mệnh của mình rồi.

 

Cơ hội chỉ đến một lần, nhưng ít có người biết để nắm bắt.

 

Sau đêm hôm nay, và cho đến hết cuộc đời, người chiếm trọn trái tim Uyên Xích Hà sẽ mãi là nàng ta.

 

‘Người sống vì hiện tại’ và 'người có thể nhìn thấy trước tương lai', ai sẽ là người chiến thắng?

 

Chắc chắn là người sống vì hiện tại.

 

Bởi vì cô ấy sẽ không để lãng phí cơ hội duy nhất của đời mình.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...