Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 165. Đệ thích tai như thế nào?

 

Uyên Xích Hà chậm chạp đi theo sau Ân Nguyệt.

Nghĩ đến việc có thể rời xa Thẩm Thống hay Nam Cung Thiên và được sử dụng phòng đơn, Uyên Xích Hà phát ra tiếng cười.

“Hôm nay mình không phải nghe tiếng ngáy của lão Thẩm nữa rồi.”

Nếu phải chọn một trong những điều khó khăn nhất trong chuyến hành trình vừa qua thì đó chính là tiếng ngáy của lão Thẩm

Tiếng ngáy của lão to đến nổi Uyên Xích Hà phải tỉnh giấc mấy lần trong đêm.

Nếu không trực tiếp trải nghiệm thì sẽ không ai hiểu tiếng ngáy như sấm rền đó kinh khủng đến mức nào đâu.

Ân Nguyệt đang cần mẫn bước đi thì dừng lại phía trước cửa của một căn phòng khá lớn.

Không chỉ kích thước mà cả cách trang trí của cánh cửa cũng khác biệt với những căn phong thông thường.

Ai nhìn vào cũng có cảm giác đây là căn phòng đặc biệt.

Ân Nguyệt thận trọng mở cửa rồi bước vào phòng trước.

“Đúng là một nữ nhân nhiệt tình.”

Thông thường mọi người chỉ dẫn đến trước cửa phòng nhưng nữ nhân này còn đi tận cả vào bên trong, Uyên Xích Hà hít một hơi thật sâu rồi bước vào.

Không giống những căn phòng ảm đạm khác, không hiểu sao căn phòng này lại thoảng thoảng hương thơm lạ thường.

“Oa. Mùi thơm quá.”

“Ôi, xin lỗi ân công. Vừa rồi tiểu nữ đã sử dụng căn phòng này một lúc, chắc vẫn còn lưu lại mùi phấn của tiểu nữ.”

Ân Nguyệt đỏ mặt.

Vừa rồi nàng ta đã ở đây trang trí căn phòng, nhưng giờ vẫn còn lưu lại mùi hương khi đó sao?

Người ta nói rằng cao thủ Võ Lâm giác quan khá nhạy bén, dường như đúng là vậy thật.

“À, vậy sao? Có gì phải xin lỗi chứ. Ngược lại ta nghĩ so với mùi hôi thì nó tốt hơn nhiều đấy”

“Nếu ân công nghĩ vậy thì may quá.”

Ân Nguyệt chúm chím cười rồi trở ra đóng cửa lại.

Cho đến lúc này Uyên Xích Hà vẫn không hiểu lý do tại sao nàng ta vẫn ở lại căn phòng.

Sau khi nhìn quanh căn phòng, Uyên Xích Hà đi đến bên cạnh cửa sổ và quan sát cẩn thận đường phố về đêm.

Việc quan sát xung quanh sau khi tìm được nơi ở đã trở thành thói quen của cậu.

Tất nhiên đây cũng là một trong những nguyên tắc an toàn khi đến một nơi xa lạ mà Uyên Xích Hà đã học được từ Thẩm Thống và Nam Cung Nhiên.

Mặt khác, Ân Nguyệt đang đặt tay lên lồng ngực đang đập thình thịch của nàng

Tiếng lồng ngực đập mạnh đến mức đầu óc Ân Nguyệt không còn tỉnh táo nữa.

Lúc này Uyên Xích Hà quay người lại và hỏi với vẻ mặt nghi vấn.

“Tiểu thư vẫn còn việc gì phải làm sao?”

Ân Nguyệt vội vàng cúi mặt xuống để che đi khuôn mặt đỏ bừng của mình.

“…Đêm nay… tiểu nữ sẽ phục vụ ân công.”

Uyên Xích Hà tối dạ nhưng không phải kẻ ngốc.

Khi biết lý do Ân Nguyệt dẫn riêng mình đến đây, Uyên Xích Hà liền nói bằng khuôn mặt hoảng hốt.

“Tiểu thư không cần phải làm thế này để trả ơn. Bởi vì không phải ta đánh nhau để cứu tiểu thư.”

Trước câu nói bất ngờ, Ân Nguyệt ngẩng đầu lên.

Nam nhân Vũ Hán không ít lần làm loạn lên chỉ vì để nắm nay nàng ta một lần, Ân Nguyệt không hiểu người trước mặt đang muốn nói gì nữa.

“Tiểu nữ không biết ân công làm điều đó là vô tình hay cố ý, nhưng tiểu nữ cũng đã mang ơn lớn của ân công. Mặc dù gọi là kỹ nữ nhưng cơ thể tiểu nữ vẫn chưa từng bị nam nhân động bài. Tiểu nữ cũng sẽ không bám riết lấy ân công, bắt ân công chỉ được nhìn mỗi tiểu nữ. Tiểu nữ sẽ ghi nhớ kí ức đêm nay trong trái tim cho đến hết đời cho nên…”

“Khoan đã.”

Uyên Xích Hà cắt lời Ân Nguyệt

“Sao ạ?”

“Tiểu thư nói ta đã cứu tiểu thư đúng chứ?”

Giọng nói vốn lịch sử của Uyên Xích Hà đã trở nên cục súc.

Uyên Xích Hà không cố gắng che giấu sự khó chịu của mình.

“Vâng.”

“Tiểu thư đã nói mặc dù tiểu thư không thích nhưng Ngũ Trại Chủ cứ bám lấy và làm phiền tiểu thư đúng chứ?”

“Vâng, không chỉ vậy, lão ta còn định chiếm lấy tiểu nữ bằng vũ lực. Nếu không có ân công thì tiểu nữ đã bị lão già kinh tởm đó…”

“Ngũ Trại chủ làm vậy là rất kinh tởm đúng không?”

“Vâng.”

“Vậy thì tiểu thư cũng không được ép ta mới phải. Tiểu thư phải hỏi ý kiến của ta trước chứ?”

“Sao ạ?”

Ân Nguyệt tròn mắt nhìn Uyên Xích Hà.

Hỏi ý kiến sao?

Đây quả là lời hoàn toàn xa lạ với Ân Nguyệt, người xưa nay chỉ toàn được nam nhân tán tỉnh.

“Đừng có tự ý quyết định rằng tiểu thư sẽ phục vụ ta, tiểu thư phải hỏi ý kiến của ta chứ. Tiểu thư đã nói là mặc dù rất ghét Ngũ trại chủ những lão ta vẫn cưỡng ép chiếm lấy tiểu thư nên thấy vô cùng kinh tởm còn gì. Không phải sao?”

Đến lúc này Ân Nguyệt mới hiểu được lời Uyên Xích Hà.

“Lẽ nào ân công không thích tiểu nữ sao?”

“Ờ.”

“Gì chứ tại sao?”

Ân Nguyệt nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt hoài nghi.

Những vị khách phong lưu ở Vũ Hán đều gọi nàng ta là “Vũ Hán Nhất Nguyệt” (武漢一月)

Ánh trăng duy nhất tại Vũ Hán.

Đó là biệt danh được đặt cho nàng bởi vẻ ngoài mĩ miều và tài năng chơi đàn của nàng.

Nhưng mà đối phương lại nói không thích “Ánh trăng duy nhất ở Vũ Hán” phục vụ mình sao?

Nếu là nam nhân thì không có lý nào lại như vậy được.

Cho dù là nam nhân bị cổ tử (yếu sinh lý) cũng sẽ không như vậy.

“Nói…nói dối…”

Ngay sau đó, đôi mắt Uyên Xích Hà trở nên lạnh lùng.

“Này tiểu thư. Ta rất ghét người nói dối. Sao tiểu thư lại cho rằng ta nói dối tiểu thư chứ?”

“Vậy...vậy ân công hãy nói đi, tại sao ân công không thích tiểu nữ?”

“Xin lỗi nhưng tiểu thư không phải thú hướng của ta (không phải gu). Vì vậy tiểu thư cũng đừng ép buộc ta. Lẽ nào tiểu thư muốn làm trò giống như Ngũ Trại chủ?”

“Hơ!”

Ân Nguyệt không thể nói tiếp.

Sao từ nãy đến giờ nam nhân này cứ nhắc hoài đến cái tên Ngũ Trại chủ kinh tởm kia vậy?

“Ta giống với lão già đó ư?”

Sao có thể so sánh một người xinh đẹp như hoa với lão già háo sắc đó chứ?

Ban đầu Ân Nguyệt chỉ nghĩ nam nhân đối diện đang nói đùa. Tuy nhiên khi nhìn biểu cảm cứng nhắc của y thì Ân Nguyệt hoàn toàn sửng sốt.

Đó là biểu cảm vô cùng ghét bỏ.

À không, nếu cứ cố gắng bám chặt thì không chừng y sẽ vung nắm đấm mất.

“Ân công không thích tiểu nữ đến như vậy sao?”

“Nam nhân thích tiểu thư hẳn là vẫn tồn tại ở đâu đó thôi. Hãy đi tìm một nam nhân như vậy đi.”

Tiếng thở dài thoát ra từ miệng Ân Nguyệt.

Tồn tại ở đâu đó ư?

Ở Vũ Hán này không có một nam nhân nào từ chối bản thân nàng cả.

“À không, có đúng một người.”

Định mệnh gì đây chứ, người nam nhân đầu tiên ta ôm ấp ý niệm trong lòng lại đẩy ta ra xa.

Ân Nguyệt bàng hoàng, nhưng đối phương đã nói không thích nên không còn cách nào khác phải lui ra.

“Nếu ý muốn của ân công là như vậy thì hôm nay tiểu nữ sẽ rời đi.”

“Kể cả sau này thì cũng đừng để ta thấy lại việc này nữa.”

“Hự!”

Lời nam nhân kia như mũi dao đâm vào lòng nàng.

Có thứ gì đó dâng lên trong lòng Ân Nguyệt nhưng nàng đã cố kìm nén lại.

Y là kẻ ngốc sao?

Nếu không sao mỹ nhân được gọi là Vũ Hán Nhất Nguyệt như ta đã nói sẽ phục vụ y một đêm mà y lại nói những lời như vậy chứ?

Ân Nguyệt nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt ngập tràn oán hận rồi lặng lẽ rời đi.

Ngay khi Ân Nguyệt rời khỏi phòng, Uyên Xích Hà ngồi xuống giường.

Khi nghĩ đến mùi hương thoang thoảng khắp phòng là mùi phấn của nữ nhân kia, Uyên Xích Hà liền cảm thấy khó chịu.

Những thứ không thích thì vẫn là không thích.

Uyên Xích Hà tặc lưỡi “chậc chậc”, mở tung cửa sổ rồi đi ra ngoài với ý định sẽ ngồi ở nhà ăn rồi uống trà nguội cho đến khi mùi phấn đó bay hết.

Nhà ăn đã chìm vào bóng tối.

Uyên Xích Hà ngồi xuống vị trí bên cạnh cửa sổ rồi thắp nến lên.

Chiếc bàn đã được dọn dẹp sạch sẽ nên giờ đã không còn gì để ăn.

Uyên Xích Hà lục tìm trong nhà bếp và lấy ra bình rượu.

Cậu không còn cách nào khác ngoài việc tự mình uống rượu giết thời gian.

Khi uống cạn ly thứ 2, Uyên Xích Hà nghe thấy có âm thanh vang lên từ phía sau.

“Hửm? Xích Hà hả? Sao đệ không ngủ mà còn làm gì ở đây?”

Là Hoa Dung Độc Tâm Nam Cung Nhiên.

“Như lời tỉ nói thì sao tỉ lại ra đây vào giờ này?”

“Vì ta không ngủ được. Đệ thì sao?”

“Trong phòng đệ có mùi. Đệ đã mở cửa sổ cho mùi bay đi hết và ra đây ngồi.”

“Ân tiểu thư đã đặc biệt chuẩn bị phòng cho đệ mà, đệ nói có mùi là sao?”

“Vâng, có mùi một chút.”

“Ra là vậy…”

Nam Cung Nhiên hỏi như thể không có gì đặc biệt.

“Ân tiểu thư sao rồi?”

“Đệ không biết. Tiểu thư ấy sao lại đi hỏi đệ chứ?”

Uyên Xích Hà nhìn Nam Cung Nhiên với vẻ mặt lầm lì.

Uyên Xích Hà ghét việc Nam Cung Nhiên coi bản thân và Ân Nguyệt ngang bằng nhau.

“Không phải 2 người ở cùng nhau sao?”

Trước câu hỏi thẳng thắn đó, Uyên Xích Hà im lặng một lúc.

Dường như những người khác đều biết tại sao Ân Nguyệt lại hành động như vậy. Chỉ có bản thân cậu là ngu ngốc khi đi theo nàng ta mà không nghĩ ngợi bất cứ điều gì.

“…Đệ đã từ chối rồi.”

Lúc này, khuôn mặt Nam Cung Nhiên mới có chút khí sắc.

Không ngờ nàng đến nhà ăn với tâm trạng bực bội mà lại nghe được những lời đáng ngạc nhiên thế này.

Nam Cung Nhiên ngồi xuống phía đối diện Uyên Xích Hà.

Sau đó lại hỏi với vẻ mặt như không có gì.

“Sao đệ lại làm vậy?”

“Nàng ta không phải thú hướng của đệ.”

“Tiểu như xinh đẹp đến thế kia mà vẫn không phải thú hướng của đệ sao?”

Nam Cung Nhiên kinh ngạc.

Ngay cả dưới con mắt nữ nhân như nàng thì Ân Nguyệt kia đúng là một mĩ nữ.

Còn lý do nào khác không? Nam Cung Nhiên vẫn không thể tin được Uyên Xích Hà từ chối Ân Nguyệt chỉ vì nàng không phải thú hướng của mình.

“Thật sao? Tiểu thư ấy chỗ nào không được ư?”

Uyên Xích Hà do dự một lát, nhìn xung quanh nên cẩn trọng nói.

“Tai tiểu thư ấy trông hơi kỳ.”

“Tai sao?”

Nam Cung Nhiên nghĩ đến tai Ân Nguyệt.

Đầu nàng ta đúng là có hơi nhọn nhưng không đến mức chướng mắt.

“Vâng.”

Trước khuôn mặt nghiêm túc của Uyên Xích Hà, Nam Cung Nhiên vô thức chạm vào tai mình.

“Đệ thích tai như thế nào?”

Nam Cung Nhiên nói ra những lời đó rồi cảm thấy gượng gạo.

Sao lại nói lời như vậy ở nơi này chứ, không giống bản thân mình gì hết.

“Tai tỉ tỉ.”

“haha!”

Nam Cung Nhiên đang lắng nghe đầy lo lắng thì phá lên cười.

“Sao tỉ lại cười?”

“Chỉ là thấy thú vị thôi. Tai của Chân tiểu thư thế nào?”

“Bình thường.”

Nam Cung Nhiên liên tục bật cười.

Tự nhiên từ nãy đến giờ hai người bọn họ cứ liên tục nói về tai.

Mặc dù không phải nội dung gì đặc biệt nhưng Nam Cung Nhiên lại cảm thấy vui vẻ như trái tim nàng đang nhảy múa vậy.

Sau khi Nam Cung Thế Gia bị diệt môn, đây là lần đầu tiên Nam Cung Nhiên cảm thấy hạnh phúc như thế này.

Hai người cứ ngồi nói chuyện này chuyện kia mà không để ý thời gian trôi qua.

***

Tỉnh Hà Nam.

Lệ Châu.

Ngân Hạ Trang.

Tổng Quản Thất Tuyệt Mã Đao Thần Dương cầm theo thứ gì đó rồi vội vàng chạy đi tìm Hỗn Thế Kiếm Ma Tích Chân Kinh.

“Đường chủ!”

“Có chuyện gì sao?”

“Vâng có bồ câu đưa thư đến từ Mỗ San Tiểu Súc.”

Thần Dương vừa nói vừa cung kính đưa đồ vật cầm trong tay cho Tích Chân Kinh.

Đó chính là mẫu giấy ghi bí văn (văn tự bí mật) của Di Minh Giáo.

Tiếng hắng giọng thoát ra khỏi miệng Tích Chân Kinh sau khi đọc bí văn.

“Hừm! Uyên Xích Hà đi đến Đại Biệt Sơn Trại sao?”

“ Có vẻ là vậy ạ.”

“Hắn ta đang xử lý những Thập Thủ Ma Binh có mặt trong Lục Lâm theo mệnh lệnh tên khốn Phá Thiên Ma Quân sao? Thiệt tình. Lúc tìm thì không thấy, giờ lại tự tìm đến chỗ chết.”

Để báo thù cho Đại Lực Quỷ- một trong Tứ Đại Thần Tướng, Tích Chân Kinh đã tra hỏi khắp nơi về Uyên Xích Hà trong suốt thời gian qua. Tuy nhiên hành tung Uyên Xích Hà cứ chập chờn như ma quỷ nên hắn tìm mãi vẫn không ra, vậy mà bây giờ hắn lại đang đi đến Đại Biệt Sơn Trại sao?

“Phía Mỗ San Tiểu Súc yêu cầu chúng ta hợp lực, ngài thấy thế nào ạ?”

“Thế nào gì chứ? Dù sao hắn cũng là tên nhãi chúng ta đang tìm kiếm. 3 thần tướng còn lại cũng muốn báo thù, không thể bỏ lỡ cơ hội này được.” 

“Phá Thiên Ma Quân sẽ để yên sao ạ?”

“Vấn đề của Lục Lâm thì để sau này từ từ suy nghĩ. Dù sao thì Phá Thiên Ma Quân chắc chắn cũng dự đoán được mức độ nào đó. Liệu lão ta tin tưởng rằng một mình tên nhãi Uyên Xích Hà có thể một mình xử lý Thập Thủ Ma Binh sao? Chắc chắn lão ta cũng chỉ định lợi dụng rồi vứt bỏ tên nhãi Uyên Xích Hà mà thôi.”

“Nếu vậy ngài định cử cả 3 thần tướng đi sao?”

“Tất nhiên là thế”

“Mỗ San Tiểu Súc cũng nói sẽ cử 3 người, như vậy không phải quá nhiều sao ạ?”

Thần Dương nghiêng đầu nghi ngờ.

Nếu là 6 Thập Thủ Ma Binh thì chính là lực lượng có thể tiêu diệt bất cứ Thất Phái Nhị Môn nào.

Phải dồn lực lượng như vậy chỉ để bắt một tên Uyên Xích Hà thôi sao?

Nếu các nhân sĩ Võ Lâm biết được sự việc này thì đó quả là một nổi ô nhục với Di Minh Giáo đấy.

Tích Chân Kinh lắc đầu.

“Ngươi nói vậy là pvì ngươi chưa biết gì về Lý Đường chủ của Mỗ San Tiểu Súc. Mỗ San Lãng Lãng là một nữ nhân rất cẩn trọng. Dù đã cử đi 3 người nhưng bà ta vẫn yêu cầu chúng ta hợp lực thì chắc hẳn đối phương là một kẻ vô cùng xuất sắc.”

“Thuộc hạ suy nghĩ nông cạn.”

“Lập tức truyền lệnh cho Âm Sơn Quỷ, Vô Song Quỷ, Vô Ảnh Quỷ đi đến Đại Biệt Sơn Trại. Nhất định phải giết chết Uyên Xích Hà, lấy lại thể diện cho Ngân Hạ Trang.”

“Tuân mệnh!”

Thần Dương đập đầu xuống sàn.

Đúng như lời Đường chủ nói, phải giết chết Uyên Xích Hà mới có thể lấy lại thể diện ở tỉnh Hà Nam cho Ngân Hạ Trang. Nếu muốn che đậy tin đồn “Đại Lực Quỷ đã bị tàn sát bởi hắn” thì nhất định phải làm như vậy.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...