Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 166
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 166. Ta sẽ kể cho đệ sau
Đêm khuya lặng lẽ trôi qua, trời đã tờ mờ sáng.
Ngay khi ngủ dậy, Uyên Xích Hà đi thẳng đến nhà ăn ở lầu một khách điếm.
Mọi người cũng đã tập trung đầy đủ tự bao giờ.
Như thường lệ, Uyên Xích Hà đi đến ngồi cạnh Thẩm Thống.
“Công tử, đêm qua ngủ ngon không?”
Trước câu hỏi Thẩm Thống, mọi người đều dừng động tác, lén lút liếc nhìn Uyên Xích Hà.
Đó tưởng chừng chỉ là một câu hỏi xã giao quen thuộc nhưng gương mặt ai nấy đều nóng bừng
Uyên Xích Hà gật đầu có lệ.
"Ờ."
Thấy cậu đáp lại một cách thờ ơ, mọi người lại cắm đầu vào bữa ăn của mình.
Trong một lúc lâu không có ai lên tiếng, chỉ có âm thanh bát đũa chạm vào nhau lách cách.
Cuối bữa ăn, Ân Nguyệt đột nhiên xuất hiện.
Sắc mặt nàng khá nhợt nhạt, có lẽ là do tối qua đã phải chịu đựng rất nhiều.
“Tiểu nữ ghé qua là để chào hỏi trước khi đi. Mong các vị đây thuận buồm xuôi gió. Ân huệ của các vị tiểu nữ nhất định sẽ cả đời không quên.”
Nói xong, nàng lịch sự cúi đầu rời đi.
Một bầu không khí khó xử lại bao trùm.
Thẩm Thống cố ý ném ra câu đùa.
"Ha ha. Công tử, trông dặt dẹo mà xem ra cũng khỏe quá đấy nhở. Nhìn mặt Ân Nguyệt tiểu thư phờ phạc thế kia mà."
"haha!"
“Khụ!"
Nghe thế mọi người không khỏi bật cười.
Chỉ có Chân Tuyết Hạ vẫn cắm đầu uống trà với vẻ mặt bối rối.
Cô nghĩ đã đến lúc bản thân phải buông bỏ những suy nghĩ với Uyên Xích Hà. Nếu cậu để tâm đến cô dù chỉ một chút thôi, vậy thì cậu đã không ngủ với Ân Nguyệt rồi.
Vị trà trong miệng đắng ngắt.
Đột nhiên, ánh mắt của Chân Tuyết Hạ hướng tới chỗ Nam Cung Nhiên.
‘Đúng là một nữ tử phi thường’.
Nam Cung Nhiên đang mỉm cười rạng rỡ, như thể cô không hề bận tâm đến chuyện của Uyên Xích Hà.
***
Tam Ly trấn, phía đông bắc Vũ Hán.
Vào khoảng giữa trưa.
Cỗ xe chở Uyên Xích Hà và những người khác dừng lại bên bờ sông.
Một lúc sau, mã phu liếc nhìn Tích Sa Thủy, người đang ngồi cạnh lão và nói.
"Thiếu hiệp, đó có vẻ là Tây Giang mà dân làng đã nói đến trước đó. Tôi không biết có thuyền nào để vượt qua không."
"Đi xem nào."
Mã phu cùng Tích Sa Thủy xuống xe và đi bộ ra bờ sông.
May mắn thay, gần đó có một chiếc thuyền làm bằng gỗ mộc.
Khi họ đến gần, đã có năm sáu người đang đợi đến lượt.
Mã phu nói với vẻ mặt sửng sốt.
"Hả! Đó không phải là thuyền mà là bè phải không?"
“Có đưa được xe ngựa quá không nhỉ?”
“Chà, có vẻ khó khăn đấy. Tôi đoán chúng ta sẽ phải chở xe và ngựa riêng biệt rồi.”
Mã phu lắc đầu.
Chiều rộng của chiếc bè dường như quá hẹp để có thể di chuyển ngựa và xe cùng một lúc.
"Vậy chúng ta phải chia ra để băng qua sông hai lần".
Khi hai người đang bàn bạc, một nhóm người bỗng nhiên xuất hiện từ phía sau với tiếng vó ngựa ầm ĩ.
Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên xuống ngựa và đi về phía bến thuyền..
Thanh kiếm treo trên thắt lưng rung chuyển và lắc lư mỗi khi hắn bước đi.
Những người đang chờ bè đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Địa Ngục Đao, Trung Đa Thiệu cất giọng.
"Chúng ta là người của Thanh Sơn bang, giờ phải qua sông gấp nên xin hãy nhường đường cho."
Hắn ta không thèm đợi câu trả lời của mọi người mà đã ra hiệu cho đám thuộc hạ,
Hàng chục con ngựa từ từ tiến đến.
Dân làng vội vã lùi lại phía sau vì sợ bị móng ngựa đá phải.
Trung Đa Thiệu tiến về phía hai người nãy giờ vẫn không chịu di chuyển.
"Xin thất lễ, ta là người của Thương Sơn bang, Trung Đa Thiệu. Cho hỏi hai vị đây danh tính thế nào?"
Hắn chăm chăm nhìn Tích Sa Thủy và mã phu với ánh mắt nghi ngờ.
Tích Sa Thủy vừa liếc qua một lượt đám người Thương Sơn bang vừa lạnh lùng đáp lời.
"Ta là Tích Sa Thủy. Các ngươi dù sao cũng không thể qua sông hết trong một lượt được, mà ta và người đi cùng chờ đợi cũng đã lâu rồi. Cứ theo thứ tự mà làm thì tốt hơn đấy."
Ánh mắt của Trung Đa Thiệu chuyển sang thanh kiếm treo trên thắt lưng của Tích Sa Thủy.
Xem ra người trước mắt cũng là một võ giả.
“Người đi cùng? Chẳng lẽ có cả chiếc xe ngựa đằng kia sao?”
"Đúng vậy."
Ngay lúc đó, cửa xe mở ra và Uyên Xích Hà cùng mọi người bước xuống.
Khi thấy sáu người võ lâm xuất hiện, khuôn mặt của Trung Đa Thiệu sầm lại.
Hắn tự hỏi liệu họ có liên quan đến Hắc Vân Bang hay không.
Thanh Sơn bang đang giao chiến với Hắc Vân Bang bên kia sông. Và hắn đang cho người đến viện trợ.
Trung Đa Thiệu thận trọng hỏi.
"Hình như ta chưa thấy các người bao giờ, xem ra không phải người ở đây. Các ngươi muốn qua sông làm gì?"
Tích Sa Thủy nhanh chóng phát hiện ra ánh mắt bất an của người đối diện. Trong trường hợp này, điều cần thiết nhất là cho đối phương biết rằng rằng bản thân là người đáng tin cậy.
"Chúng ta là người của Chính Nghĩa Minh, đang trên đường trở về Trịnh Châu sau khi xử lí xong công chuyện."
Khuôn mặt của Trung Đa Thiệu giãn ra khi nghe thấy từ "Chính Nghĩa Minh".
"A!Thì ra là người của Chính Nghĩa Minh, hân hạnh hân hạnh. Thế thì xin mời các vị đi trước."
Quả nhiên là có hiệu quả.
Hắn lùi về phía sau, nhường chỗ cho nhóm của Uyên Xích Hà tiến tới.
Một lúc sau, chiếc bè bên kia sông đã quay trở lại.
Đầu tiên, cỗ xe tách ra cùng Uyên Xích Hà, Thẩm Thống và Nam Cung Nhiên vượt sông.
Kế đó là nhóm của Tích Sa Thủy, Nam Cung Thiên, mã phu và hai con ngựa.
Đợi chiếc bè quay trở lại, Tích Sa Thủy tranh thủ tán ngẫu.
"Nghe nói Thanh Sơn bang và Hắc Vân Bang đang giao chiến thì phải"
“Họ lại xung đột vì chuyện gì vậy?”
Là người thừa kế cả một võ lâm thế gia, thế nên Nam Cung Thiên rất quan tâm đến các tranh chấp chốn giang hồ.
Chân Tuyết Hạ, người đang đứng bên cạnh Nam Cung Thiên, nhanh chóng trả lời.
"Hình như là về thương quyền thì phải."
“Hầy, sao dạo này đi đâu cũng nghe thấy các thương bang đấu đá vậy?"
“Không phải là vì Chính Nghĩa Minh đã bỏ bê mọi việc để tập trung vào Di Minh Giáo sao. Giờ chẳng có ai đứng ra hòa giải các tranh chấp cả. Các cuộc chiến cứ tự bùng lên rồi tự kết thúc thôi.”
Đúng lúc đó, bè đã cập bến bên bờ sông đối diện.
Mã phu dắt ngựa xuống bè. Khi mã phu nối dây xong xuôi thì cũng là lúc mọi người lại tiếp tục khởi hành.
Nam Cung Nhiên lơ đễnh ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Chân Tuyết Hạ.
Sau sự việc xảy ra với Ân Nguyệt hôm trước, cô ấy dường như đã không còn hứng thú với Uyên Xích Hà nữa.
Ngay cả bây giờ cũng vậy.
Cô vẫn đang vui vẻ trò chuyện với Nam Cung Thiên.
Nghĩ lại thì, vị trí ngồi cũng có chút thay đổi.
Vốn dĩ cô luôn ngồi đối diện với Uyên Xích Hà, nhưng hiện tại ngồi vị trí đó lại là Nam Cung Thiên.
Nam Cung Nhiên cười tủm tỉm nhìn khung cảnh lướt qua ngoài ô cửa nhỏ.
Rõ ràng là mọi người đang hiểu lầm về mối quan hệ giữa Uyên Xích Hà và Ân Nguyệt.
Cô suy nghĩ một lúc xem có nên nói sự thật không, nhưng cuối cùng lại gạt đi.
"Tỷ tỷ, có chuyện gì vui sao?"
"Ta sẽ kể với đệ sau."
Thẩm Thống liếc nhìn Uyên Xích Hà và Nam Cung Nhiên với đôi mắt nghi hoặc.
Lão không thể hiểu được Nam Cung Nhiên, người vốn ngày thường như một tảng băng lạnh lẽo không nói không cười, vậy mà hôm nay lại tươi sáng như nắng xuân ấm áp.
Phản ứng như Chân Tuyết Hạ mới là bình thường chứ nhỉ.
‘Thiệt tình, phụ nữ đúng là khó hiểu’.
Thẩm Thống lắc đầu.
Lão thực sự tò mò về những gì diễn ra trong đầu Nam Cung Nhiên.
***
Trong cánh rừng rậm rạp cạnh quan đạo.
Người dẫn đầu đội ám sát của Hắc Vân bang, Huyết Quỷ Xuân Thượng Công đang gần như nín thở.
Hắn nhận được tình báo rằng có đội viện trợ sắp tới ứng cứu Thanh Sơn bang.
Giết hết bọn chúng là nhiệm vụ mà hắn và ám sát đội được giao phó.
Xuân Thượng Công thận trọng tra một mũi tên vào cung, hướng về phía quan đạo.
Hàng chục cung tiễn cũng đồng loạt giương lên.
Ít nhất phải hạ được một nửa bằng đợt cung tiễn này.
Phải như vậy thì mới có thể áp đảo đối thủ mà không phải chịu bất kỳ thiệt hại nào.
Chúng đến bằng cách nào đây?
Đi bộ? Hay là cưỡi ngựa?
Cũng có thề là...
Hắn ta vừa nhìn chằm chằm vào quan đạo vắng tanh vừa tự mường tượng ra kẻ thù trong đầu.
Ngay sau đó, xa xa truyền đến tiếng vó ngựa lộc cộc.
Đi ngựa sao!
'Chết tiệt...'
Xuân Thượng Công nuốt nước bọt khô khốc.
Dù sao thì người cưỡi trên lưng ngựa khó đối phó hơn đi bộ nhiều.
Tốc độ di chuyển không những nhanh mà cơ thể người cưỡi còn rung lắc rát dữ dội. Việc này sẽ khiến cho bắn tên trúng mục tiểu trở nên khó hơn rất nhiều
Đám thuộc hạ xung hắn quanh ai nấy đều một mặt lo lắng.
Có lẽ mục tiêu hạ một nửa quân địch lúc này là bất khả thi.
"Chó má!"
Xuân Thượng Công buột miệng chửi thề khi nhìn thấy chiếc xe ngựa phía xa.
Trong tình cảnh thế này, nếu có thể giết được ba bốn tên thì đã là kỳ tích rồi.
Xuân Thượng Công cố trấn an bản thân và dùng hết sức bình sinh kéo căng dây cung.
Vút.
Mũi tên bay với âm thanh chói tai.
Lưu Cận Thức, người ngồi cạnh mã phu, giật mình chộp lấy thanh kiếm bên hông.
Rắc!
Mũi tên bị chặt gãy làm đôi khi chỉ còn cách mặt hắn một sải tay.
"Có mai phục!"
Vút, vút.
Tiếng thét của Lưu Cận Thức vừa dứt, hàng chục mũi tên đồng loạt bay ra khỏi rừng.
Hắn lập tức vung kiếm chặn lại 3 mũi tên, sau đó nhanh chóng kéo mã phu trốn đằng sau xe ngựa.
"Ôi trời đất ơi!”
Mã phu mặt mày xám ngoét, tay ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi.
Một lát sau, các mũi tên cùng ngừng lại.
Có vẻ như chúng biết rằng bắn cung vào một cỗ xe chắc chắn cũng chẳng ích gì.
Xuân Thượng Công nắm chặt mũi tên trong tay với vẻ mặt tiếc nuối.
Lần mai phục này chúng đã chuẩn bị vô cùng kỹ càng, và cũng chính là thời cơ ngàn vàng để tiêu diệt kẻ thù. Vậy mà cuối cùng lại kết thúc thế này đây.
‘Chết tiệt, ít nhất phải có một tên bước ra chứ.'
Nếu thế, hắn nhất định sẽ biến đối phương thành một con nhím.
Ngồi suốt một canh giờ cũng phải đồi lại được gì đó chứ!
Vào đúng lúc đó.
Với một âm thanh lớn, nóc xe ngựa vỡ tung, và một bóng ảnh bay vút lên không trung.
“Phải thế chứ!"
Khoảnh khắc đối thủ dừng lại trên không, Xuân Thượng Công nhanh chóng bắn tên.
Mũi tên leo nhanh như xé gió.
Đám sát thủ cũng đồng loạt nín thở như hổ rình mồi.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook