Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 165. Sao công tử không ngủ?

 

Uyên Xích Hà không nhìn về phía Quái Kiếm Phong Vũ Thành và Huyết Quỷ Xuân Thượng Công mà đến thẳng chỗ và ngồi xuống.

“Hê hê, xin chào quý khách. Quý khách dùng gì ạ?”

Tiểu nhị chạy đến và cúi lưng.

Thẩm Thống và Lưu Cận Thức thay mặt những người ngồi cùng bàn gọi món.

Ngay khi tiểu nhị quay đi, nhóm Uyên Xích Hà lại chậm rãi uống trà.

Nếu chỉ nhìn chuyện này thì trông họ giống những người đến đây chỉ để ăn uống chứ không phải đến vì có chuyện cần làm.

Xuân Thượng Công thì thầm vào tai Phong Vũ Thành.

“Nam nhân ngồi góc trong cùng trong 4 người đằng kia chính là Tổng Tuần Sát.”

Phong Vũ Thành khẽ nhíu mày, bởi đối phương nhìn giống một kẻ ăn chơi trác táng hơn là cao thủ Võ Lâm.

Một nam nhân trông vô cùng tầm thường lại có thể thi triển kiếm khí từ trên trời giáng xuống ư? Đúng là không thể tin được mà. Tuy nhiên Phong Vũ Thành biết rằng Xuân Thượng Công không có lý do gì để nói dối cả.

Phong Vũ Thành lập tức đứng dậy khỏi chỗ.

Sau đó hắn tiến lại gần Uyên Xích Hà và cúi đầu chào.

“Rất hân hạnh khi được diện kiến. Tại hạ là Võ Lâm Mạt Học Phong Vũ Thành xin gửi lời chào đến ngài Tổng Tuần Sát.”

Uyên Xích Hà trơ mắt nhìn hắn. 

“Ai cơ?”

“Tại hạ là Phong Vũ Thành của Hắc Vân Bang.”

“Rồi sao?”

Ngay khi Uyên Xích Hà nói chuyện bằng giọng điệu không thiện chí, khuôn mặt Phong Vũ Thành liền đanh lại.

“Tại hạ đã nghe chuyện bang đồ của Hắc Vân Bang phạm lỗi lớn với ngài Tổng Tuần Sát! Nếu ngài đây tha thứ thì…”

“Nếu ta tha thứ thì sao?”

Trước câu hỏi vặn lại đầy thẳng thắn, Phong Vũ Thành nuốt ừng ực từng ngụm nước miếng khô.

Phải đưa bao nhiêu hắn mới lặng lẽ cho qua chuyện này đây?

“3 ngàn lượng? 4 ngàn lượng? Chắc là không phải 5 ngàn lượng đấy chứ?”

Phong Vũ Thành suy tư một lúc rồi thận trọng lên tiếng.

“Tại hạ đã định mua xe ngựa mới nhưng trong làng lại không có xe ngựa nên tại hạ sẽ sửa lại xe ngựa cho ngài. Thay vào đó, tại hạ sẽ biếu ngài 3000 lượng coi như lời xin lỗi…”

Phong Vũ Thành khẽ quan sát sắc mặt Uyên Xích Hà.

Đối phương chỉ gật đầu như thể hài lòng với số tiền này.

“Ta biết rồi. Nếu ngươi đưa thì ta phải nhận chứ. Nhưng sau au khi ngươi đưa số tiền này cho ta, thì không được ăn nói linh tinh ra bên ngoài.”

Tâm trạng Uyên Xích Hà rất tốt.

Mái của xe ngựa bị hỏng trị giá 200 lượng nên họ đưa 3 ngàn lượng cũng là điều dễ hiểu.

“Ôi trời! Làm gì có chuyện đó? Tại hạ không phải là người nói hai lời đau.”

“Ta biết rồi. Nhưng mà…”

“Sao ạ?”

Phong Vũ Thành nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt lo lắng.

Không biết đối phương có định gây thêm chuyện gì không, lồng ngực Phong Vũ Thành đập thình thịch.

“Tại sao các ngươi lại đánh nhau với Thanh Sơn Bang?”

“À! Vân Hạc Thương Bang đã yêu cầu giao lại Hoàng Tiên Lâu mà bổn bang quản lý với giá hời. Khi phía tại hạ nói không bán, Vân Hạc Thương Bang đã kéo theo Thanh Sơn Bang đến tấn công chúng tại hạ.”

“Nhưng mà đương sự nói không bán thì mắc gì lại đánh nhau?”

“Vì Thanh Sơn Bang vốn có thế lực khá mạnh nên Vân Hạc Thương Bang đã dựa hơi vào uy thế đó.”

“Vì vậy các ngươi đã đánh nhau với Thanh Sơn Bang à?”

“Vâng.”

Uyên Xích Hà gãi gãi đầu.

Quả nhiên thế giới quá khác với vẻ bề ngoài. Vì bị Hắc Vân Bang phục kích Uyên Xích Hà nên cậu đã nghĩ rằng những người này là người xấu. Tuy nhiên phía khơi mào cuộc chiến trước lại là Vân Hạc Thương Bang ư? 

Lần này, Nam Cung Thiên lên tiếng hỏi sau khi nghe chuyện.

“Mất khoảng bao lâu để sửa lại xe ngựa?”

“Tại hạ đã cho gọi toàn bộ thợ mộc gần đây đến nên chắc sẽ mất khoảng 1 ngày.”

“Hừm! Hôm nay chúng ta phải ở lại nơi này rồi.”

“Tại hạ sẽ cung cấp phòng ốc để nhóm của ngài Tổng Tuần Sát có thể nghỉ ngơi thoải mái. Khách điếm này thực ra cũng là nơi do đệ tử của bang phái tại hạ vận hành.”

“Vậy thì may quá. Xích Hà, huynh nghỉ hôm nay nghỉ lại đây cũng được.”

“Huynh thấy vậy hả? Đệ thì thế nào cũng được.”

Thẩm Thống nói với Phong Vũ Thành.

“Tên kia. Công tử nhà ta ghét nhất là người không giữ lời hứa đấy. Đến ngày mai mà xe ngựa chưa được chuẩn bị xong xuôi thì ngươi sẽ…”

Thẩm Thống dùng khẩu hình miệng thì thầm từ “chết chắc” của mình Phong Vũ Thành nhìn thấy.

Trước ánh mắt dữ dội của Thẩm Thống, Phong Vũ Thành sợ run, gật đầu lia lịa.

***

Ngoại ô Hưng Trung Thôn.

Thần Đạo Sơn Trang.

Địa Ngục Đao Trung Đa Thiệu - cánh tay phải của Bang chủ đang báo cáo những việc vừa qua với Bang chủ Thanh Sơn Bang Cố Kiếm Nguyệt Lục Tư Triệu.

“Trên đường trở về thuộc hạ đã nhìn thấy đám người Hắc Vân Bang tấn công và đập phá xe ngựa của những người Chính Nghĩa Minh.”

“Vậy là đã xảy ra cuộc chiến giữa chúng là Chính Nghĩa Minh sao?”

“Không phải như vậy ạ. Những người Chính Nghĩa Minh có vẻ đã quyết định cho qua chuyện đó thì phải.”

“Chậc! Tiếc thật.”

“Tuy nhiên những người thuộc Chính Nghĩa Minh đã đi vào làng nên đám người Hắc Vân Bang chắc sẽ tạm thời im ắng một thời gian thôi.”

“Trong số những người của Chính Nghĩa Minh, có tên nào trông đáng dùng không?”

“Tất cả đều dường như đều trên mức trung bình. Đặc biệt có một lão già, chỉ cần chạm phải mắt lão là thuộc hạ đã nổi hết cả da gà cả lên rồi.”

“Nếu chúng ta yêu cầu đám người đó giúp thì bọn họ có giúp không nhỉ?”

“Thuộc hạ cũng đã quan sát tình hình một chút, nhưng bọn họ có vẻ đã quá mệt mỏi thì phải.”

“Ý ngươi là rốt cuộc thì chúng ta vẫn phải chiến đấu với Hắc Vân Bang bằng chính sức của chúng ta đúng chứ?”

“Đúng là vậy ạ.”

“Thật là! Ta cứ tưởng sẽ dễ dàng kết thúc, nhưng không ngờ sức kháng cự của Hắc Vân Bang lại mạnh đến như vậy.”

“Thưa Bang chủ. Tại sao phía Vân Hạc Thương Bang lại để mắt đến Hoàng Tiên Lâu đến như vậy ạ?”

“Họ nói rằng sẽ phát triển Hoàng Tiên Lâu giống như Hoàng Hạc Lâu.”

“Hơ? Giống như Hoàng Hạc Lâu sao? Đó đâu phải là việc dễ dàng gì chứ.”

“Ta nghe nói rằng số tiền có thể kiếm được từ thương quyền gần Hoàng Tiên Lâu là khá lớn Hoàng Hạc Lâu. Nếu Hoàng Tiên Lâu phát triển thì số lượng tiền kiếm được cũng sẽ tăng lên.”

“Nếu vậy thì Hắc Vân Bang cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”

“Nếu tiền không giải quyết được thì tiếp theo sẽ là đao kiếm. Chuyện Thương Bang đánh nhau với các Bang phái Võ Lâm đâu phải chuyện mới ngày một ngày hai.”

“Thuộc hạ không biết liệu chuyện này có càng ngày càng lớn hay không nữa?”

“Càng lớn chuyện càng tốt. Tên tuổi của Thanh Sơn Bang của chúng ta cũng sẽ được biết đến rộng rãi. Chúng ta đâu thể chỉ quanh quẩn ở vùng ngoại ô Vũ Hán mãi được. Chúng ta phải bám vào Vân Hạc Thương Bang rồi bay cao bay xa hơn nữa chứ?”

Khi hai người đang thảo luận về cuộc chiến của Thanh Vân Bang thì nghe thấy tiếng Tổng quản vọng đến từ bên ngoài cửa.

“Bang chủ, Lý Nguyệt Xuân – người đi đến làng đã quay trở về.”

“Cho hắn vào đi.”

“Vâng.”

Một lúc sau, cánh cửa điện các được mở ra, thanh niên độ tuổi 20 thận trọng bước vào.

Lục Tư Triệu nhìn hắn chằm chằm.

“Được rồi, hành động của Hắc Vân Bang thế nào?”

“Bọn họ vẫn ở Nhiệt Lệ Khách Điếm và không có động tĩnh gì cả. Nhìn vào việc y viên liên tục ra vào thì có vẻ bọn chúng đang tiến hành điều trị cho những người bị thương ở khách điếm ạ.”

“Hừm! Vẫn không nhìn thấy được sơ hở gì sao? Vậy làm thế nào có thể lôi bọn chúng ra đây chứ?”

Trung Đa Thiệu tò mò hỏi.

“Ngươi có nhìn thấy những ngoài thôn không?”

“À, tiểu nhân nghe nói nhóm của Lục Lâm Tổng Trại Chủ đang trú tại Nhiệt Lệ Khách Điếm.”

“Lục Lâm Tổng Trại Chủ sao?”

“Vâng, thuộc hạ nghe nói đám người Hắc Vân Bang không biết chuyện đó nên khi nhóm người Lục Lâm đi qua thì đã tấn công bọn họ. Vì vậy hiện tại phía Hắc Vân Bang đang phải sửa lại xe ngựa đã bị hỏng mái ạ...”

“Không phải Chính Nghĩa Minh mà là Lục Lâm sao?”

Đôi mắt Trung Đa Thiệu mở to như hòn bi ve.

Rõ ràng họ đã nói là Chính Nghĩa Minh mà, Trung Đa Thiệu không hiểu làm thế nào mà bây giờ lại biến thành Lục Lâm.

“Vâng, thuộc hạ rõ ràng đã nghe thấy như vậy.”

Lục Tư Triệu nhìn Trung Đa Thiệu với ánh mắt hoài nghi.

“Mọi chuyện là thế nào đây? Không phải ngươi nói họ là người Chính Nghĩa Minh sao?”

“Những người nói chuyện với thuộc hạ rõ ràng đã nói là họ đến từ chi bộ Trịnh Châu của Chính Nghĩa Minh.”

“Hơ! Chính Nghĩa Minh và Lục Lâm sao…?”

Lục Tư Triệu lẩm bẩm rồi quay sang nói với Lý Nguyệt Xuân.

“Dù là Chính Nghĩa Minh hay Lục Lâm thì đó cũng không phải chuyện quan trọng. Ngươi nói họ đang ở Nhiệt Lệ Khách Điếm sao?”

“Hắc Vân Bang đã nói sửa lại xe ngựa bị hỏng trước ngày mai như một lời xin lỗi ạ.”

“Nếu không thể sửa thì sao?”

“Hình như họ đã dọa giết chết Bang Chủ Hắc Vân Bang. Lũ Hắc Vân Bang đã rất kinh ngạc và cho gọi toàn bộ thợ mộc ở khu vực lân cận đấy ạ.”

“Vậy là lũ Hắc Vân Bang đã đụng đến xe ngựa của Lục Lâm và bây giờ thì chúng đã hứa là sẽ sửa xong xe ngựa trước sáng mai à?”

“Vâng.”

“Nếu không giữ được lời hứa đó thì Hắc Vân Bang sẽ bị thiệt hại nặng nề đúng chứ?”

“Đúng là vậy ạ.”

“Ô hô!”

Khóe miệng Lục Tư Triệu nhếch lên.

Lục Lâm mà lão biết chính là những ác ma hung tàn nhất thế gian này.

Không phải Lục Lâm chính là những kẻ sẽ kiếm cớ và gây sự cho dù người khác có đứng im sao?

Nếu không giữ được với hứa với chúng thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Chắc chắn Bang chủ Hắc Vân Bang sẽ phải chết. Vì biết điều đó nên phía Hắc Vân Bang mới loạn lên như vậy.

“Để xem nào?”

Nếu làm tốt thì có thể mượn tay giết người. 

“Ta biết rồi, ngươi cứ lui ra ngoài đi.”

“Vâng.”

Ngay khi Lý Nguyệt Xuân đi ra ngoài, Lục Tư Triệu nhìn chằm chằm Trung Đa Thiệu với ánh mắt đầy ẩn ý.

“Có lẽ sẽ dễ dàng xử lý Hắc Vân Bang hơn ta nghĩ đấy.”

“Ngài có cao kiến gì ạ?”

“Ngươi vẫn chưa hiểu sao? Chỉ cần đảm bảo xe ngựa không được sửa xong trước sáng mai là được. Sau đó Lục Lâm sẽ tự lo liệu và tiêu diệt Hắc Vân Bang.”

“A! Ý ngài nói cản trở việc sửa xe ngựa đúng không?”

“Có phương pháp gì đơn giản hơn việc đó à?”

“Không có thưa ngài. Nhưng mà nếu lỡ Lục Lâm biết được chúng ta đụng tay vào xe ngựa thì….”

Trung Đa Thiệu ngập ngừng.

Nếu điều đó xảy ra thì giống như Thanh Sơn Bang đã đụng vào sư tử đang ngủ vậy.

“Đương nhiên là phải làm sao để chúng không biết chứ. Nếu thành công, chúng ta có thể kết thúc cuộc chiến lần này mà không hề chịu thiệt hại nào cả. Điều này có nghĩa là Thanh Sơn Bang sẽ có thể tiến vào trung tâm của Vũ Hán.”

“Ngài định làm thế nào ạ?”

“Đừng suy nghĩ phức tạp quá. Ngươi chỉ cần đụng tay vào xe ngựa nhân lúc không có người là được.”

“Sao ạ? Nếu những tên Hắc Vân Bang nghe thấy tiếng động và nhảy ra thì thuộc hạ biết phải làm sao ạ…?”

“Lặng lẽ xử lý là được.”

“Dù sao thì cũng quá sức đối với thuộc hạ rồi. Làm thế nào có thể phá hủy xe ngựa mà không gây ra tiếng động chứ?”

“Ô hô! Đừng có nói không được mãi như thế, phải suy nghĩ cách vào ? Người gì mà toàn nghĩ tiêu cực vậy?”

“Nhưng mà…”

“Phải làm bằng mọi giá. Ngươi có thể làm được.”

“Hơ! Vâng…”

Trung Đa Thiệu không thể khước từ chỉ thị của Bang chủ.

Nếu yêu cầu một mình sửa chữa xe ngựa thì chắc là không thể. Nhưng việc phá hủy thì coi bộ dễ dàng hơn.

***

Nhiệt Lệ Khách Điếm.

Cuối giờ Hợi (11 giờ đêm)

Thẩm Thống đang nằm trên giường nhắm mắt thì cười tủm tỉm.

“Hừ hừ hừ. Dạo này Nam Cung tiểu thư hình như có chuyện vui thì phải, ta thấy tiểu thư rất hay cười. Đúng không Công tử?”

“Khác với ai đó thì tỉ tỉ chính là người dù có cười hay không cũng đều làm cho bầu không khí tốt đẹp hơn.”

“Ai đó ở đây chắc không phải ta chứ?”

“Ta không thích bị hỏi vặn đâu, biết chưa hả? Nếu có thể, Thẩm lão cũng đừng có cười nữa. Mỗi khi ta nghe tiếng cười “hừ hừ hừ” của lão ta đều nổi hết da gà đấy. Đến tận bây giờ ta vẫn bị giật mình mà tỉnh cả ngủ. nữa kìa.”

“Vậy cười “hô hô hô” thì như thế nào?”

“Im miệng và ngủ đi.”

Uyên Xích Hà lắc đầu và rời khỏi giường.

“Công tử không ngủ sao?”

“Hừ! Ta đã tỉnh giấc vì điệu cười của lão đấy. Giữa đêm tối mà nghe thấy âm thanh đó thì thực sự hoảng loạn lắm.”

Uyên Xích Hà càu nhàu rồi mở cửa phòng.

Thẩm Thống nhìn theo gáy của Uyên Xích Hà và nói.

“Hừ hừ hừ. Không phải công tử làm vậy vì muốn đi gặp người khác à?”

Cạch.

Uyên Xích Hà đóng cửa và đi xuống nhà ăn.

“Nói ta làm vậy vì muốn gặp người khác ư? Lẽ nào lão già này đã nhìn thấy ta trò chuyện cùng tỉ tỉ à?”

Uyên Xích Hà lại lấy từ nhà bếp ra một bình rượu và ngồi xuống vị trí bên cạnh cửa sổ.

Ánh trăng đêm nay rất sáng nên không cần phải thắp nến.

Không biết có phải do lời Thẩm Thống hay không mà Uyên Xích Hà cứ thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau.

Uyên Xích Hà nghĩ đến cảnh Nam Cung Nhiên sẽ sớm xuất hiện và nói “Hửm? Xích Hà? Sao đệ không ngủ mà còn làm gì ở đây.”

“Hửm?”

Uyên Xích Hà mở to mắt.

Thực sự Nam Cung Nhiên đang đi xuống cầu thang vào thời gian khá muộn này.

“Tỉ tỉ?”

“Ơ? Xích Hà? Đệ không ngủ à?”

Nam Cung Nhiên cười và tiến lại gần, Uyên Xích Hà liền vô thức véo má.

Bởi vì Uyên Xích Hà không phân biệt được đây là thực hay mơ nữa.

Nam Cung Nhiên ngồi xuống phía đối diện Uyên Xích Hà rồi nhìn ra ngoài cửa sổ lẩm bẩm.

“Xe ngựa ở đây sao?”

“Họ nói sửa xe ngựa ở phía trước khách điếm chứ không sửa ở chuồng ngựa.”

“Có lẽ do lũ ngựa khá nhạy cảm nên họ làm vậy.”

“À! Ra là thế”

Uyên Xích Hà vui vẻ cười và nhìn trộm Nam Cung Nhiên.

Quẹt Xoẹt.

Một âm thanh nặng nề chói tai vang lên bên ngoài cửa sổ.

Trong giây lát, đôi mắt Uyên Xích Hà trở nên cau có.

Là kẻ nào to gan mà dám phá hỏng bầu không khí tốt đẹp này hả?


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...