Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 171. Lão thấy tài năng của ta hữu dụng chứ?

 

Ngày thứ hai.

Những Thập Thủ Ma Binh chờ đợi Uyên Xích Hà với trạng thái căng thẳng còn hơn cả ngày đầu.

Chúng nghĩ rằng sau khi bị dày vò một ngày như thế, lần này nhất định Uyên Xích Hà sẽ đến.

Tuy nhiên không biết có chuyện gì xảy ra mà đến tận khi mặt trời lặn vẫn không thấy mặt mũi Uyên Xích Hà đâu.

Âm Sơn Quỷ không nhịn được nữa liền quay sang hỏi Trại chủ Truy Hồn Huyết Đạo Lý Vũ Chân.

“Liệu Uyên Xích Hà có đến không? Không phải là hắn đã đi nơi khác rồi chứ?”

“Lão già tên Thẩm Thống và xe ngựa vẫn còn ở Sơ Hạ Thôn. Uyên Xích Hà chắc chắn đang ở gần đây, hắn đang ở nơi nào đó và dõi theo chúng ta mà thôi.”

Trước lời đó, Độc Tâm Quỷ Lang Dương Tiêu Lan cũng tỏ ra đồng ý.

“Đúng vậy. Nếu Thẩm Thống và xe ngựa của hắn vẫn còn ở đây thì Uyên Xích Hà hẳn vẫn chưa rời đi. Hắn đang trốn ở nơi nào đó và chờ đợi chúng ta trở nên kiệt sức. Vốn dĩ trong những cuộc chiến thế này, kẻ bị lộ sẽ là kẻ gặp bất lợi còn gì.”

“Nếu vậy chúng ta cứ phải chờ đợi như thế này sao?”

“Ngươi còn có phương pháp gì khác ư? Nếu ngủ thì sẽ bị chém bay đầu, còn nếu tách ra thì lại bị tấn công riêng lẻ.”

Trước sự chỉ trích gay gắt của Dương Tiêu Lan, Âm Sơn Quỷ không thể nói gì thêm.

Lúc này, mặt trời đã hoàn toàn khuất bóng, đêm tối dần buông.

Phó trại chủ Quỷ Linh Sát Đao Liên Phá Cương cùng với các thủ hạ chạy khắp nơi để thắp lửa.

Tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng Lý Vũ Chân khi nhìn thấy đống củi chất cao như núi kia.

Toàn thân lão rã rời khi phải làm những điều tương tự đêm hôm qua.

Cả cơ thể lẫn tâm hồn đều kiệt quệ nhưng lão cũng biết rằng Uyên Xích Hà có thể tấn công bất cứ lúc nào.

“Nào nào. Đừng có mất tập trung, chúng ta phải cảnh giác ở mức tối đa. Nếu chúng ta lơ đễnh, thì trước khi có thời gian hối hận mọi chuyện đã chấm hết rồi.”

Trước lời Lý Vũ Chân, các Thập Thủ Ma Binh lại bắt đầu lấy lại tinh thần vốn đã hơi chùng xuống.

***

Có một người cũng đang cảm thấy bức bối giống như các Thập Thủ Ma Binh, đó chính là Uyên Xích Hà.

Cậu đã đi tìm Hoàng Sơn suốt cả ngày hôm nay nhưng vẫn chẳng tìm hiện ra. Sau khi mặt trời lặn, Uyên Xích Hà đi loanh quanh tìm chỗ dừng chân.

Lúc này, một con lợn múp míp chạy ra khỏi rừng, cậu chạy theo như cơn gió và tóm lấy nó.

Trong suốt thời gian qua chỉ hái trái cây rừng ăn nên khi nhìn thấy lợn rừng, mắt Uyên Xích Hà sáng rỡ.

Mặc dù đã tóm được lợn rừng nhưng khi nghĩ đến cách chế biến Uyên Xích Hà lại cảm thấy thật khó khăn.

Trước tiên, Uyên Xích Hà đốt lửa bằng viên đá lửa mà Nam Cung Nhiên đã nhét vào lồng ngực và nhắc phải luôn mang theo.

Sau đó Uyên Xích Hà đi nhặt củi khô ở xung quanh và đốt một đống lửa lớn.

Cho đến lúc này, Uyên Xích Hà vẫn làm theo đúng những gì Thẩm Thống và nhóm Tích Sa Thủy hay làm.

Vấn đề là ở tiếp theo.

Với một người trước giờ không hề nấu nướng như Uyên Xích Hà thì con lợn mập này quả là đáng ngại.

“A, không biết đâu.”

Cuối cùng, Uyên Xích Hà ném con lợn vào đống lửa và mặc kệ nó.

Thậm chí Uyên Xích Hà còn không nghĩ đến việc lấy nội tạng ra.

Cứ như vậy khoảng nửa canh giờ (một tiếng) trôi qua.

Khi thịt và mỡ bắt đầu cháy, mùi thơm đã tỏa ra.

Uyên Xích Hà vứt bỏ phần cháy đen bên ngoài và chỉ ăn phần thịt bên trong.

Tuy phần vứt đi còn nhiều hơn phần có thể cho vào miệng nhưng Uyên Xích Hà không bận tâm. Dù sao thì khi trời sáng cậu cũng phải di chuyển đến nơi khác rồi.

Tuy không có muối nên khá là nhạt nhẽo, nhưng dù gì vẫn là thịt nên Uyên Xích Hà cảm thấy đã chắc bụng.

Một lúc sau, Uyên Xích Hà chặt cành cây có nhiều lá, rồi trải ra mặt đất, cậu nằm dài ra và ngước nhìn bầu trời.

Đột nhiên cậu lại nghĩ đến Hoa Dung Độc Tâm Nam Cung Nhiên.

Tỉ ấy đã đi đến đâu rồi nhỉ?

Nếu đi đến Trịnh Châu thì tỉ ấy sẽ làm gì đây?

Có lẽ vì đã đồng hành cùng nhau hơn nửa năm, giờ phải chia xa nên Uyên Xích Hà cảm thấy trống rỗng.

***

Thức Huyện.

Hàm Tình Trấn.

Đà Tình Khách Điếm.

Vào giờ Tuất (Khoảng 7h-9h tối).

3 nam 2 nữa ngồi trò chuyện bên cạnh cửa sổ.

Đó chính là huynh muội Nam Cung Thiên, Nam Cung Nhiên và nhòm Tích Sa Thủy đang ngồi uống trà sau khi dùng xong bữa tối. Vì cùng điểm đến nên 5 người đi cùng nhau.

Lưu Cận Thức nhìn ra bên ngoài cửa sổ rồi nói.

“Bây giờ Uyên thiếu hiệp và Thẩm lão tiền bối chắc là đang trên đường đi đến Ngũ Phong Sơn nhỉ?”

“Đương nhiên rồi. Uyên thiếu hiệp đâu phải người chỉ nói những lời tầm phào.”

Chân Tuyết Hạ hơi nghiêng đầu trước câu nói của Tích Sa Thủy.

“Nhưng mà Tích huynh, Đại Biệt Sơn Mạch (dãy núi Đại Biệt), núi cũng nhiều và sâu đúng chứ? Hình như Uyên thiếu hiệp nhớ đường hơi kém, muội không biết liệu huynh ấy có tìm được không nữa?”

“Muội nói nhớ đường kém sao?”

“Vâng, khi chúng ta ghé Trương Hồ Trấn vào vài tháng trước đó. Muội và Uyên thiếu hiệp đã cùng chơi ném đá ở ven sông, nhưng khi quay về Uyên thiếu hiệp lại hoàn toàn không biết đường.” 

“Gì chứ, chỉ là ngôi làng bé như lòng bàn tay mà không biết đường à? Muội nói vậy mà tin được hả?”

“Huynh đúng là không để ý gì hết. Vì vậy nên muội mới đi trước dẫn đường mà.” 

“Ể! Ta không nghĩ ngôi làng đó có hơn 50 hộ gia đình đâu. Cho dù có mù đường đến cỡ nào thì cũng không đến mức đó chứ? Uyên thiếu hiệp làm vậy chắc vì muốn chọc muội thôi.”

Tích Sa Thủy bác bỏ lời Chân Tuyết Hạ.

Nếu không phải kẻ ngốc thì làm gì có ai lại bị lạc trong một ngôi làng nhỏ đến mức không có khách điếm chứ?

“Vậy sao?”

Thấy Tích Sa Thủy cương quyết như vậy, Chân Tuyết Hạ cũng bắt đầu nghĩ lại.

Một cao thủ như Uyên Xích Hà mà lại không biết chuyện dễ dàng như thế, đúng là không tin được.

Đêm hôm đó.

Nam Cung Nhiên lặng lẽ rời khỏi giường.

Vốn dĩ vào thời gian này, nàng ta luôn gặp riêng Uyên Xích Hà nên bây giờ không dễ gì ngủ được.

Đúng lúc này, Chân Tuyết Hạ đang nằm trằn trọc cũng lên tiếng.

“Tỉ không ngủ được sao?”

“Ta hơi khó ngủ chút.”

“Muội cũng vậy. Chúng ta làm chén trà chứ?”

“Được thôi.”

Lâu lắm rồi Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ mới đồng lòng đi xuống nhà ăn.

Ánh trăng sáng nên không cần thắp nến.

Mặc dù đã quyết định uống trà nhưng hai người vẫn lấy bình rượu từ trong bếp.

Và thản nhiên rót rượu cho nhau.

Chân Tuyết Hạ lên tiếng trước.

“Tỉ có lo lắng cho Uyên Thiếu Hiệp không?”

“Một chút.”

“Uyên thiếu hiệp sẽ làm tốt thôi. Tỉ cũng biết điều đó mà đúng không?”

“Ta cũng tin là như vậy.”

“Tỉ!”

Đột nhiên Chân Tuyết Hạ nhìn Nam Cung Nhiên.

“Sao thế?”

“Tỉ thích Uyên thiếu hiệp sao?”

Nam Cung Nhiên không trả lời.

Đương nhiên là thích rồi.

Tuy nhiên không hiểu tại sao nàng lại không thể dễ dàng đưa ra câu trả lời đơn giản đó.

Chân Tuyết Hạ nhìn chằm chằm vào mắt Nam Cung Nhiên rồi nói với giọng điệu bình tĩnh.

“Có ai đó từng nói thế này. Tiếng ho và tình yêu là thứ không thể che giấu được.”

“Vậy sao?”

“Khi Uyên thiếu hiệp nói rằng đã từ chối Ân Nguyệt, muội cảm nhận được rằng tỉ rất hạnh phúc. Lúc đó muội mới biết, đó không phải chỉ là sự thân thiết đơn thuần.”

Vẻ mặt Nam Cung Nhiên khẽ đơ lại.

Nam Cung Nhiên hơi sốc trước việc bản thân đã trông rất hạnh phúc như thế nào.

Sau khi gia môn bị tiêu diệt bởi Di Minh Giáo, mẫu thân qua đời, đến ngay cả phụ thân cũng không rõ sống chết…Trong hoàn cảnh éo le đó mà bản thân nàng đã rất hạnh phúc sao?

Nhận thấy sự thay đổi đột ngột của Nam Cung Nhiên, Chân Tuyết Hạ biết rằng mình đã phạm sai lầm và nhanh chóng xin lỗi.

“Muội xin lỗi nếu nói vậy làm tỉ không vui. Chắc là chỉ có mình muội nghĩ vậy thôi.”

“Không đâu. Nếu ta trông có vẻ như vậy thì đó là do ta đã ứng xử chưa phải.”

Trong lời nói của Nam Cung Nhiên có chứa đựng sự chân thật.

Nam Cung Nhiên cho rằng bây giờ chưa phải là lúc để mưu cầu hạnh phúc của bản thân.

Chân Tuyết Hạ nhìn thấy dáng vẻ đó liền cúi đầu xuống.

Quả nhiên đối phương trước mặt không phải là phàm nhân (凡人).

Chân Tuyết Hạ không thể ngẩng mặt lên trước sự nông cạn của bản thân khi lại nhìn nhận tất cả mọi chuyện chỉ bằng góc nhìn của nam nữ như thế này.

***

Hoàng Sơn.

Đại Biệt Sơn Trại.

Ngày thứ 3.

Ngay khi mặt trời ló dạng, những lời thô tục liền thoát ra khỏi miệng các Thập Thủ Ma Binh.

“Tên khốn kiếp không bằng con chó!”

“Mẹ kiếp! Tên khốn, ngươi đang ở đâu hả?! Còn không nhanh xuất hiện cho ta!!!”

“Ta biết ngươi đang lẫn trốn và theo dõi bọn ta! Nếu là con người thì hãy ra đây đi!”

“Xuất hiện đi! Tên khốn kiếp!”

Vì là những Thập Thủ Ma Binh lăn lộn trong Tà phái nên bọn họ đã vứt bỏ những thứ như thể diện từ lâu.

Cho dù có là cao thủ Võ Lâm đi chăng nữa nhưng việc giữ cho đôi mắt mở căng trong suốt 2 ngày cũng không phải việc dễ dàng gì. Ngay cả chỉ ngồi yên thì hiện tại bọn họ cũng đã cảm thấy chóng mặt rồi.

Khi cơn đau đầu ập đến, Lý Vũ Chân dùng hai ngón tay ấn vào thái dương.

Tuy lúc này đã kiệt sức, nhưng bọn họ đã không thể lùi bước.

Các Thập Thủ Ma Binh đã leo lên lưng cọp, nếu dừng tại đây các Thập Thủ Ma Binh chắc chắn sẽ bị cọp ăn thịt.

Khi nghĩ đến “Uyên Xích Hà đang rình rập như một con hổ đói bên ngoài cửa kia”, Lý Vũ Chân lại nổi hết da gà.

Không biết những Thập Thủ Ma Binh khác có cũng suy nghĩ hay không mà ánh mắt họ cũng ánh lên sát khí cùng sự điên cuồng như hắn.

Dương Tiêu Lan lẩm bẩm với vẻ mặt phờ phạc.

“Quả là một kẻ tựa như ác ma. Dù biết là không được để mất sức nhưng chúng ta chẳng thể nào nghỉ ngơi được…”

Các Thập Thủ Ma Binh đã gần như kiệt sức, nhưng bọn họ vẫn không thể chợp mắt vì mối nguy mang tên Uyên Xích Hà kia..

Giấc ngủ là một điều xa xỉ trong hoàn cảnh không biết lúc nào Uyên Xích Hà sẽ ập đến và cắt đứt cổ họ.

***

Uyên Xích Hà cứ đi lang thang, cuối cùng cũng phát hiện được một ngôi làng.

Lúc này là giờ chính ngọ (12h trưa) của ngày thứ 3.

Tuy nhiên không biết sao lối vào ngôi làng lại rất quen mắt.

Đôi mắt Uyên Xích Hà trợn to sau khi bước vào khu phố sầm uất.

“Thứ kia sao lại ở đây nhỉ?”

Uyên Xích Hà trông thấy biển hiệu của Vô Hạ Khách Điếm ở phía trước.

Có vẻ như Uyên Xích Hà đã quay lại Sơ Hạ Thôn sau khi bị lạc và đi lang thang một thời gian.

Ngay khi vừa bước vào khách điếm, người chủ thân quen đã nồng nhiệt tiếp đón.

“Xin mời vào. Ngài nói sẽ sớm trở lại mà, chắc có nhiều việc lắm nhỉ?”

“À, một chút thôi.”

Uyên Xích Hà ngập ngừng rồi gọi món mình chưa từng ăn trong thời gian qua và ngồi xuống ghế.

Đúng lúc này Thẩm Thống cũng đi xuống dùng bữa liên vội vàng chạy đến.

“Ôi chao! Công tử, sao công tử về trễ dữ vậy?”

Thẩm Thống cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới xem Uyên Xích Hà có bị vết thương nào không.

“À, chỉ là, chuyện là…”

“Nhưng mà vết nhọ trên mặt công tử là gì thế?”

Uyên Xích Hà lấy tay chà đi chà lại khuôn mặt.

Tuy nhiên, có vẻ như tay cũng dơ nên vết nhọ chỉ lan rộng ra thêm.

Thẩm Thống thấy như vậy liên cười “khừ khừ” trong lòng và nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Nhưng mà tên khốn Lý Vũ Chân thế nào rồi?”

“Ta vẫn chưa gặp.”

“Sao? Vậy còn những Thập Thủ Ma Binh khác?”

“Cũng chưa gặp luôn. Không biết Hoàng Sơn đi đâu rồi mà ta mãi không tìm thấy.”

“Công tử nói Hoàng Sơn đi đâu là đi đâu chứ? Lẽ nào công tử bị lạc đường à?”

“Ờ, nhưng cũng không sao. Ta đã bắt một con lợn rừng ăn, chơi vui vẻ rồi quay trở lại đây.”

“Hơ! Từ Sơ Hạ Thôn chỉ cần đi lên phía đông bắc nửa canh giờ là đến Hoàng Sơn, vậy mà công tử không thể tìm thấy hả?”

“Đi rồi ta mới thấy có rất nhiều núi. Nếu chỉ nghe lời hướng dẫn như vậy thì ngay cả Thẩm Lão cũng không thể tìm được đâu.”

“Nhưng tại sao công tử không quay lại mà lại quay về bằng con đường khác với đường đã được hướng dẫn?” 

“Đó là núi mà. Đường lúc lên và lúc xuống hình dạng hoàn toàn khác nhau. Nhưng dù sao ta cũng đã quay lại được Sơ Hạ Thôn chứ không phải một nơi xa lạ khác, lão không thấy tài năng đó của ta rất hữu dụng sao?”

“Hơ! Tài năng ư? Nếu là người bình thường thì chỉ cần một canh giờ để đi và quay trở lại rồi. Ta cứ tưởng đã xảy ra chuyện gì đấy, mà dù sao cũng còn may mắn. Công tử định làm thế nào với Đại Biệt Sơn Trại. Nhân tiện, hay chúng ta bỏ qua chuyện này rồi đi đến Ngũ Phong Sơn luôn đi?”

“Làm vậy đâu có được. Ta định thuê một người trong làng rồi đi tìm lại.”

“Đâu nhất thiết công tử phải làm như vậy. Tổng trại chủ chắc cũng sẽ không nói gì đâu.”

“Đã hứa thì phải giữ lời. Đó có phải việc gì khó khăn đâu mà né tránh chứ?”

“Công tử đã vất vả trong suốt 3 ngày thì đúng là việc khó rồi chứ gì nữa.”

“Ô hô. Chuyện đó sao lại là khó khăn chứ? Ta đã nuôi dưỡng tinh thần hào hiệp trong thiên nhiên rồi quay trở lại mà.”

Khi 2 người đang lời qua tiếng lại thì tiểu nhị bưng thức ăn ra.

Uyên Xích Hà đã không thể ăn gì tử tế trong suốt ba ngày nên khi nhìn thấy đồ ăn liền ăn lấy ăn để như ma đói nhập.

Trong suốt thời gian ăn, Thẩm Thống liên tục ngăn cản “công tử đừng có đi nữa”.

Cũng không có lý do gì để phải vội vàng đi đến Đại Biệt Sơn Trại- nơi những Thập Thủ Ma Binh đang đợi sẵn.

Tuy nhiên Uyên Xích Hà vẫn cố chấp.

Nếu cứ thế này thì kiểu gì Thẩm Thống cũng sẽ chọc ghẹo rằng “công tử bị lạc đường nên không thể đi được.”

Nếu phải tiếp tục nghe mấy lời này thì cậu thà đi thêm một lần rồi quay trở về còn hơn.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...