Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 178
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 178. Sự liên kết kỳ lạ
Thấy Uyên Xích Hà và Thẩm Thống vẫn do dự, cư gian chán nản cất lời.
“Hai vị cũng thấy rồi đấy, khách điếm vốn dĩ rất đắt tiền. Ở đây hầu như các khách điếm cũng từ 20 ngàn lượng trở lên, chỉ có duy nhất chỗ này có giá 12 ngàn lượng thôi. Tiểu nhân nói thật, cho dù hai vị có lật tung cả thiên hạ này lên thì cũng không tìm được khách điếm nào có rẻ hơn đâu. Họa may chỉ có trên núi hoặc sa mạc thì may ra….”
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống không phản bác.
Đi xem suốt cả buổi chiều, họ cũng đã có thể biết sơ bộ về giá thị trường.
Thẩm Thống thả lỏng bàn tay đang ấn vào thái dương của mình.
Khuôn mặt lão sáng lên như người vừa được giải thoát.
Người Lục Lâm vốn không nghĩ nhiều.
Việc đột kích và cướp bóc luôn đi kèm với các cuộc phản công, nên những quyết định trong tích tắc có thể quyết định sự sống hay cái chết của họ.
Thẩm Thống chính là một người Lục Lâm điển hình.
'Dù chỗ này hơi nát nhưng cũng phải công nhận, với số tiền mà công tử và mình có bây giờ chỉ có thể mua được khách điếm cỡ này thôi. Trước tiên cứ biến giấc mơ của công tử thành hiện thực đã rồi tính.”
Đây là lựa chọn tốt nhất mà họ có lúc này rồi.
"Công tử."
Thấy ánh mắt Thẩm Thống, Uyên Xích Hà lập tức lắc đầu.
“Đừng nói gì cả.”
“Công tử không nghe câu ‘việc hôm nay chớ để ngày mai’ sao?”
"Cũng đâu nhất thiết phải mua ngay bây giờ."
“Chỉ cần thuê vài người dọn phòng và thêm một đầu bếp, thế thì sau này công tử lại có thể an tâm ăn chơi rồi.”
“Lão Thẩm, lão nghiêm túc đấy chứ? Nhìn cái nơi tan hoang này mà lão còn nói thế được sao?”
“Ước mơ của công tử là kinh doanh khách điếm thật sao? Công tử định cả đời dốc sức vào khách điếm này à? Nếu không thì sao phải quan tâm tình trạng nó ra sao chứ?”
Mặc dù cách diễn đạt hơi lòng vòng nhưng Uyên Xích Hà vẫn có thể hiểu được ý mà Thẩm Thống muốn nói.
Nghĩ lại thì, khách điếm không phải là tất cả đối với cậu.
Nó chỉ là phương tiện hỗ trợ để cậu giải trí, ăn chơi mà thôi.
Uyên Xích Hà đưa mắt nhìn xung quanh một lần nữa.
Vẫn là đồ đạc bạc màu bẩn thỉu, không khí u ám và bốc mùi ẩm mốc, thế nhưng lần này nhìn lại cậu đã không còn cảm giác quá mức ghê tởm như hồi nãy.
“… … .”
Thẩm Thống biết Uyên Xích Hà đang mâu thuẫn.
Cậu là người ngây thơ, thế nên chỉ cần nói thêm vài lời, chắc chắn cậu sẽ xuôi theo dù không quá thích.
Thẩm Thống quay đầu về phía chủ nhân khách điếm.
“Khách điếm này có ưu điểm gì không?”
“Khách điếm của tại hạ là khách điếm duy nhất chỉ cách sông Hoàng Hà 3 trượng (khoảng 9 mét). Ban ngày có thể tận hưởng khung cảnh tuyệt đẹp của sông Hoàng Hà, ban đêm lại có thể thư giãn trong những làn gió trong lành và tiếng sóng vỗ rì rào. Hơn nữa, vì nó nằm ở một nơi khá yên tĩnh nên không có bang phái nào đến đòi tiền bảo kê cả.”
Trên thực tế, sông Hoàng Hà không đẹp vì màu nước khá đục.
Hơn nữa, nơi khách điếm tọa lạc trùng hợp lại là khúc sông có nước chảy xiết nên âm thanh nghe thấy vào ban đêm hẳn là sẽ dữ dội hơn nhiều so với từ 'rì rào' mà hắn vừa nói.
Và tất nhiên, đó cũng là nơi hẻo lánh và có ít khách hàng đến nỗi ngay cả các bang phái tham lam nhất cũng lười đến thu tiền bảo kê.
Cư gian ngay lập tức phụ họa.
“Hai vị không biết đâu, mỗi sớm tinh mơ, khi dòng sông vẫn còn được bao phủ bởi sương mù, đó quả thực là một khung cảnh thần tiên.”
Đúng là chỉ khi sương mù bao phủ, không nhìn thấy dòng nước đen ngòm phía dưới thì còn tạm ổn. Tuy nhiên, nếu sương mù nhiều như vậy thì cảnh vật phía trước cách một cánh tay có lẽ cũng chẳng thấy được gì. Đương nhiên, người từ nơi khác đến sẽ không nghĩ tới chuyện như vậy.
Uyên Xích Hà nghe một hồi liền bị thuyết phục.
"Ha! “Lão Thẩm, hay chúng ta ở lại đây một ngày rồi tính sau nhé.”
"Được. Chuẩn bị hai phòng sạch sẽ. Ngươi cũng ở lại đây chứ?”
Cư gian gật đầu trước câu hỏi Thẩm Thống.
“Đúng vậy, đêm đã khuya nên tiểu nhân nghĩ tốt hơn là nên ở lại qua đêm. Hai vị không cần lo về chi phí của tiểu nhân. Giá phòng ở đây rẻ nên tiểu nhân ở lại vài ngày cũng được.”
"Ta hiểu rồi. Có gì sáng mai nói chuyện tiếp. Nhân tiện, chủ quán?”
"Vâng?"
“Chúng ta vẫn chưa ăn tối. Có thể chuẩn bị cho chúng ta một bữa được không?”
“Bây giờ thì hơi khó… vì chỗ tại hạ hết nguyên liệu tươi rồi. Để sáng mai tại hạ nhập về sớm rồi chuẩn bị được không ạ?”
“Không cần thịnh soạn quá đâu. Hai tô mì đơn giản cũng được. Bụng đói thì làm sao mà ngủ được chứ.”
“À, vâng. “Vậy tại hạ sẽ đi chuẩn bị ngay.”
Chủ khách điếm dù rất muốn nghỉ ngơi vì mệt mỏi nhưng đành lọ mọ xuống bếp theo yêu cầu của họ. Bởi có vẻ như hai người họ sẽ không bỏ cuộc cho đến khi có thứ gì đó để bỏ vào miệng.
Một lúc sau, hắn mang ra ba bát mì bò.
Những sợi mì và các loại rau củ cắt to bằng lòng bàn tay em bé hòa quyện một cách hoàn hảo trong nước súp đậm đà ninh từ thịt lợn và xương sống cừu.
Uyên Xích Hà gắp một miếng mì mềm và một ít rau.
Rau đã héo như người chủ nói, nhưng cậu không quan tâm vì dù sao chúng cũng được luộc trong nước luộc thịt.
Có lẽ quá mệt mỏi vì suốt buổi chiều đi loanh quanh ngắm nghía các khách điếm nên mì vừa vào miệng còn chưa kịp nhai đã trôi tuột xuống cổ họng.
Ăn xong, cư gian theo chủ khách điếm đi lên lầu hai.
Uyên Xích Hà vẫn ngồi ở lầu dưới uống trà, lẩm bẩm.
“Không biết thế này có ổn không.”
"Đừng lo. Công tử đang làm rất tốt. Sau này chỉ cần mời thêm một đầu bếp lành nghề nữa là được.”
“Nhưng nó vẫn tốt hơn sống trên sơn trại, phải không?”
"Ôi trời! Tất nhiên rồi. Chỗ khỉ ho cò gáy đó đâu phải để cho người sống đâu.”
"Ừm."
Đối với đám sơn tặc cả đời sống nhờ vào nghề cướp bóc, nếu hỏi ‘có muốn xuống núi làm chủ một khách điếm không?’, chắc hẳn bất cứ ai cũng sẽ trả lời là có.
Tán ngẫu một lúc, cả hai cùng lên lầu dưới sự hướng dẫn của chủ quán.
Vẻ mặt của Uyên Xích Hà khi bước vào phòng rất điềm tĩnh.
Vì đã được dọn dẹp qua nên căn phòng ở tình trạng tốt hơn một chút so với lần đầu tiên cậu nhìn thấy. Không, có lẽ cậu cảm thấy như vậy vì đã vô thức thích ứng với nơi này chăng.
Sáng hôm sau.
Ngay khi vừa mở mắt, Uyên Xích Hà đã đi ra ngoài.
Đó là để kiểm tra xem phong cảnh có đẹp như chủ khách điếm và cư gian nói hay không.
"Ồ!"
Dường như ông trời cũng đã giúp đỡ chủ khách điếm.
Khung cảnh dọc bờ sông với một làn sương mù nhẹ bao phủ lững lờ trên mặt nước trông vô cùng thơ mộng.
Dường như mây cũng đang cuốn quanh bên hông khách điếm.
Khi đang đi dọc bờ sông, Uyên Xích Hà nhìn thấy một tảng đá lớn.
Nó giống như tảng đá mà cậu thường ngồi lúc luyện tập trên đỉnh núi cao nhất của Núi Ngũ Phong Sơn.
Uyên Xích Hà bỗng nhiên cảm thấy có một sự kết nối kỳ lạ.
Cậu nhanh chóng nhảy lên tảng đá.
Khi đứng trên tảng đá, cậu có thể nhìn thấy dòng sông khúc khuỷu được bao phủ bởi làn sương mỏng trong vòng 3 trượng (khoảng 9 mét).
Vì là nơi có thác ghềnh nên tiếng nước chảy ầm ĩ dưới chân tảng đá. Những âm thanh cậu nghe được tối qua có vẻ cũng xuất phát từ chỗ này.
Phía sau được bao phủ bởi một cánh rừng rậm rạp, khiến cậu có cảm giác như đang ở trong một khu rừng sâu.
Uyên Xích Hà đứng im lặng một lúc, chìm trong suy nghĩ.
Thành thật mà nói, cậu không thực sự quan tâm đến khách điếm.
Điều quan trọng là không lãng phí số tiền đã tiết kiệm được vào những thứ vô ích, tất nhiên cũng phải sinh lời để phục vụ cho tương lai. Và khách điếm chính là lựa chọn tuyệt vời có thể đáp ứng tất cả những yêu cầu đó.
“Công tử ra ngoài sớm thế. Thế nào? Như tiểu nhân đã nói, phong cảnh nơi này rất tuyệt phải không?”
Khi Uyên Xích Hà nhìn xuống, cư gian đã đứng đó từ bao giờ.
"Ừm. Ta thích khung cảnh bên ngoài hơn là bên trong khách điếm.”
“À, đúng vậy. Nhưng với giá đó thì đây là lựa chọn tốt nhất rồi. Chắc chắn công tử sẽ không bao giờ hối tiếc nếu quyết định mua nó đâu. Tên chủ quán kia thực ra khá lười biếng, nhưng nếu công tử chăm chỉ hơn chút, nhất định sẽ nhanh chóng kiếm được nhiều tiền.”
Uyên Xích Hà cười nhạt, sau đó lại hướng mắt về phía dòng sông.
Cư gian thấy cậu cứ yên lặng đứng trên “tảng đá tự sát”, khó hiểu nhìn cậu một lúc rồi cũng quay trở về trước.
Khoảng hơn một khắc trôi qua.
Uyên Xích Hà bước xuống khỏi tảng đá và đi về phía khách điếm.
Khi cậu bước vào khách điếm, mọi người đã tụ tập ở một chỗ.
Ngắm nghía khung cảnh bên ngoài xong, cậu đã không còn phản đối nữa.
Sau đó, mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Một lúc sau, Thẩm Thống đưa bản giao ước đã có chữ ký của chủ khách điếm cho Uyên Xích Hà.
Cậu gấp tờ giấy lại thật gọn gàng và bỏ vào túi.
Cậu cảm thấy có chút kỳ lạ, vì đây là lần đầu tiên cậu sở hữu một thứ lớn lao thế này cho riêng mình.
Người chủ cũ của khách điếm cúi đầu.
"Chúc mừng công tử. Kể từ lúc này công tử sẽ là chủ sở hữu mới của khách điếm, thế nên tại hạ sẽ không tính phí chỗ ở đêm qua của công tử. Mong rằng sau này công tử ở đây mọi chuyện đều thuận lợi, tiền bạc đầy rương.”
“Còn thúc sắp về quê à? Chúc thúc thượng lộ bình an.”
“Vậy tại hạ xin phép cáo từ. Gia đình tại hạ đã về trước rồi, chỉ còn lại một mình tại hạ ở đây, giờ khách điếm này cũng đã có người chăm sóc, thế thì tại hạ cũng không còn gì vướng bận nữa rồi.”
“Trưởng lão, công tử, việc đã xong, vậy tiểu nhân cũng xin đi trước. Nếu cần hỗ trợ, hai vị cứ liên hệ với tiểu nhân bất cứ lúc nào.
Cư gian đã nhận hoa hồng riêng từ Thẩm Thống cùng lúc đó cũng đứng lên.
Ngay sau đó, người chủ cũ và cư gian chào tạm biệt rồi rời đi.
Với tư cách là chủ nhân mới của khách điếm, Uyên Xích Hà đi ra cổng tiễn họ.
Chỉ vơi đi hai người mà đột nhiên căn phòng có cảm giác trống rỗng.
Thực ra, nói nó trống rỗng cũng không phải là cường điệu.
Bởi vì không có người nào khác ngoài ngoại trừ Uyên Xích Hà và Thẩm Thống.
Ngay khi người chủ cũ và cư gian biến mất khỏi tầm mắt, Uyên Xích Hà bước vào khách điếm.
“Lão Thẩm, giờ ta phải làm gì đây?”
“Tất nhiên là phải đến Khai Phong tìm một đầu bếp lành nghề rồi.”
“Còn tiền không?”
Cậu không biết làm cách nào để thuê đầu bếp sau khi đã vét sạch hết túi của mình để mua khách điếm.
“Hehehe. Thẩm Thống ta là ai cơ chứ? Ta biết tỏng chúng là người thế nào, thế nên đã nói chỉ có 12 ngàn lượng để tiện thương lượng giá. Ta nghĩ việc điều hành khách điếm cũng sẽ tốn chút tiền nên đã dành ra 500 lượng trước đó.”
"Ồ ồ! Quả nhiên là lão Thẩm, được lắm, được lắm.”
Sắc mặt Uyên Xích Hà ngay lập tức sáng lên.
Với 500 lượng, họ có thể thuê một đầu bếp và hoạt động ổn định trong vài năm.
Trong khi đó, khuôn mặt của người cư gian và chủ cũ của quán trọ, những người đang trên đường đến Khai Phong đang méo mó vì cười quá nhiều.
“hahaha! Đây là loại vận may gì vậy? 12 ngàn lượng ư? Đây là mơ hay là thật chứ”
Thạch Nhân, chủ cũ của quán trọ, quay sang hỏi Hoàng Tiêu với vẻ mặt nham hiểm.
“Hoàng huynh, chúng ta nên làm gì với Tiêu Tam đây?”
"Ý ngươi là gì?"
“Nếu ba chúng ta chia 12 ngàn lượng, mỗi người sẽ nhận được 4 ngàn lượng. Nhưng nếu chỉ chia thành hai phần thì mỗi người sẽ được 6 ngàn lượng. Ta thì thế nào cũng được, thế nên huynh hãy chọn đi."
Trong chốc lát, đôi mắt Hoàng Tiêu dao động.
Hắn, Thạch Nhân và Tiêu Tam từ lâu đã cùng nhau đi khắp nơi và lừa đảo những tên ngu ngốc xấu số.
Nhưng bây giờ, Thạch Nhân lại đề nghị đẩy Tiêu Tam ra ngoài.
Nhưng quả thực Tiêu Tam là người dù có vứt bỏ cũng không hề tiếc.
Hoàng Tiêu do dự chẳng nổi bao lâu.
“Chúng ta cứ thế đến Khai Phong nhé?”
"Quả nhiên Hoàng huynh không làm ta thất vọng. Quê chúng ta là Trịnh Châu nên nên chỉ cần né Trịnh Châu ra là được. Chúng ta nên đi đâu đây? Bộc Dương hay Tế Ninh?”
“Chỉ cần không phải Trịnh Châu là được!”
Hoàng Tiêu cười sảng khoái một hồi rồi nói như thể chợt nhớ ra điều gì đó.
"Nhưng bọn chúng trông giống như võ giả vậy. Sẽ không có vấn đề gì chứ?"
"Haha, Hoàng huynh, chúng ta cũng đâu phải lần đầu lừa võ giả. Bọn chúng chỉ được cái tứ chi phát triển thôi, chứ đầu óc chứa toàn phân. Qua một hai ngày nữa có khi chúng còn chả nhớ nổi mặt chúng ta ấy chứ!”
“Hừ, chắc là thế. Nhưng mà ai là chủ nhân của khách điếm đó? Ngươi có biết không?"
"Ta không biết. Chỗ đó bị bỏ hoang lâu rồi.”
“Để xem, đến khi chủ nhân thực sự của khách điếm đó quay lại, nhất định sẽ có kịch hay để xem. Haha!”
“Huynh xấu xa thật đấy!”
Hai kẻ lừa đảo vừa cười sảng khoái vừa tiến về phía Đông.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook