Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 179
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 179. Tại sao không có khách hàng?
Vào khoảng giữa trưa.
Uyên Xích Hà và Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống đã đến Khai Phong để tìm đầu bếp.
Cả hai vốn không quen biết ai cụ thể, thế nên đã quay trở lại tửu lâu trước kia. Tất nhiên là để nhờ Tiêu Tam giới thiệu.
Tiêu Tam có vẻ hơi ngạc nhiên trước những lời Thẩm Thống: ‘Ta đang tìm một đầu bếp.’
“Có vẻ như hai vị đã tiếp nhận khách điếm rồi ạ?”
"Đúng vậy. Giờ ta đang cần một đầu bếp, ngươi có thể tìm giúp chúng ta một cư gian giống lần trước không?”
“Vâng, tiểu nhân có quen biết một số người. Tiểu nhân sẽ dẫn đến ngay ạ”.
Tiêu Tam cúi người rồi nhanh chóng rời đi.
Thẩm Thống nhìn Tiêu Tam với ánh mắt hài lòng.
“Tiểu tử đó nhanh nhẹn thật đấy, ta đoán chắc hắn sẽ thành công với vị trí tiểu nhị đó thôi.”
"Ừm, ở Khai Phong tuyệt thật đấy. Ai cũng nhiệt tình và tốt bụng.”
Tiêu Tam chưa về, một tiểu nhị khác đã thay cậu mang rượu và đồ ăn ra.
Ngay khi hai vò Tiêu Hồng Tửu sắp cạn, Tiêu Tam đã quay lại cùng với một lão già.
“Hai vị quan khách, người này trước đây từng làm việc tại Khai Phong. Lão ấy nổi tiếng vì tài nấu ăn ngon đấy ạ.”
Lão già cúi đầu trước lời giới thiệu của Tiêu Tam.
“Tiểu nhân là Công Dự. Nghe nói hai vị đây đang tìm một đầu bếp. Tiểu nhân xưa nay vẫn nhận được nhiều lời khen về tài nấu nướng của mình, nhất định sẽ không khiến hai vị thất vọng.”
Thẩm Thống nhìn một lượt từ đầu đến cuối Công Dự, sau đó ra hiệu cho Tiêu Tam rời đi.
“Lão muốn mức lương hàng tháng là bao nhiêu?”
“Các đầu bếp lành nghề làm việc ở Khai Phong hơn mười năm thường sẽ được nhận 4 lượng mỗi tháng... Nhưng tiểu nhân đã ngừng làm việc được vài năm, thế nên chỉ cần 3 lượng cũng đủ mãn nguyện rồi.”
Thẩm Thống hướng ánh mắt về phía Uyên Xích Hà.
Dù sao cậu cũng là chủ của khách điếm, thế nên những chuyện quan trọng thế này lão vẫn muốn hỏi qua ý kiến của cậu.
Uyên Xích Hà chỉ đơn giản gật đầu.
Thẩm Thống thấy thế lại quay sang nhìn Công Dự.
“Lão vừa nói mình tên là Công Dự à?”
"Vâng."
“Vậy giờ chúng ta sẽ đến khách quán và nếm thử đồ ăn của lão ngay. Nếu đồ ăn thực sự ngon, ta sẽ trả 3 lượng bạc như lão muốn. Tuy nhiên, nếu đồ ăn dở, ta sẽ chặt một tay của lão vì dám lừa dối công tử của ta”.
“… … .”
Công Dự tái mặt, không dám nói câu nào trước ánh mắt nham hiểm của Thẩm Thống.
Sau khi đã nắm được thông tin đại khái, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống phủi quần đứng dậy.
Công Dự chậm chạp theo phía sau họ như con bò sắp bị đưa vào lò mổ.
Trước khi rời tửu lâu, Thẩm Thống thưởng một lượng bạc cho Tiêu Tam.
Tiêu Tam đang ngoan ngoãn cúi chào ở cửa tửu lâu cho đến khi bóng hai người khuất hẳn, sau đó ngay lập tức chạy về khu trọ và vội vàng thu dọn hành lý.
Hắn chuẩn bị ra đi mà không biết rằng Hoàng Tiêu và Thạch Nhân đã phản bội mình.
***
Lần này Tiêu Tam không lừa họ, có lẽ vì nếu có thì cũng sẽ sớm bị phát hiện rồi.
Kỹ năng nấu ăn của Công Dự đã làm hài lòng cả Uyên Xích Hà và Thẩm Thống.
Khi rời đi, Thẩm Thống mang thêm theo một lão già giỏi tính toán từ Hỏa Thượng Thôn.
Tất nhiên, đó là để xử lý việc thanh toán.
Lão già cũng tiện thể giới thiệu thêm một tiểu tử nhanh nhẹn làm tiểu nhị, và tiểu tử đó lại giới thiệu một người phụ nữ chăm chỉ để dọn dẹp khách điếm.
Sau khi hoàn tất việc chuẩn bị cho công việc kinh doanh chỉ trong nửa ngày, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống nhàn nhã uống rượu tại khách quán.
"Ôi trời. Cuối cùng cũng xong rồi. Giờ chúng ta chỉ việc chăm chú vào bản thân thôi.”
Thẩm Thống bật cười trước lời nói của Uyên Xích Hà.
“Hehehe. Đúng rồi. Nếu buồn ngủ thì vào phòng trống mà ngủ, nếu đói thì xuống lầu ăn. Cuộc sống thần tiên sắp tới rồi.”
“Nhưng còn vụ tửu lâu của lão thì sao? Sau này gom đủ tiền thì mua hoặc xây luôn một cái đi.”
“Được rồi được rồi, kiểu gì cũng xong thôi, công tử không cần lo.”
Hai người thực sự ngây thơ đến mức nghĩ rằng chỉ cần mở cửa là tiền sẽ tự lăn vào.
Ba ngày cứ thế trôi qua.
Hai người ngồi ăn tối trong khách điếm vắng tanh.
Uyên Xích Hà hỏi với vẻ mặt lo lắng.
“Lão Thẩm, như này chẳng phải ít khách quá sao?”
"Hừm, đúng thế."
Thẩm Thống gọi tiểu nhị Thượng Đô, người đang đứng ở một góc lại gần.
"Ngươi có biết tại sao không có mấy khách hàng đến không?"
Đó là một câu hỏi được đặt ra mà không có nhiều kỳ vọng, nhưng Thượng Đô lại trả lời không chút do dự.
"Có ạ."
"Ngươi biết sao?"
"Vâng."
“Tại sao?”
“Đó là vì bến phà bên này đã dịch chuyển xuống dưới 10 dặm (khoảng 4 km)”.
“Bến phà đã dịch chuyển sao?”
“Vâng, trước đây người ta thường đi theo con đường này để qua sông Hoàng Hà. Tuy nhiên, từ khi bến phà được chuyển đi, con đường này không còn được sử dụng nhiều nữa. Hai vị không biết sao?"
Uyên Xích Hà nghe thế liền hỏi.
“Tại sao bến phà lại bị dời đi?”
“Dòng nước quanh đây chảy xiết quá, rất nguy hiểm. Thế nên quan trên mới lệnh chuyển nó đến nơi có dòng chảy nhẹ hơn.”
"Vậy là không phải chủ cũ lười biếng nên mới kinh doanh không tốt sao?"
“Cái đó thì tiểu nhân không biết. Tất cả những gì tiểu nhân biết là mọi người đi đường khác vì bến phà….”
"Ôi trời! Ta đã bị lừa, ta đã bị lừa. Tên khốn kiếp đó nói rằng chỉ cần làm việc chăm chỉ hơn chút, ta nhất định sẽ kiếm được tiền nhanh chóng. Chúng ta bị lừa ròi!.”
Trước lời nói của Uyên Xích Hà, Thẩm Thống nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi.
“Lũ khốn kiếp này, phải đập chúng nó ra bã… .”
"Ngồi xuống đi. Đêm hôm thế này lão định đi đâu hả? Bắt được chúng cũng không có nghĩa là khách hàng sẽ đến đâu ”.
“Nhưng chúng đám lừa dối chúng ta, phải giết chết mới hả dạ.”
“Nếu lão giết người vì mất bình tĩnh thì khách điếm này cũng đóng cửa luôn chứ làm ăn gì nữa.”
“… .”
Thẩm Thống lặng lẽ cúi đầu.
Chính lão đã thuyết phục Uyên Xích Hà đổ toàn bộ tài sản vào đây, thế nên lúc này lão cảm thấy vô cùng có lỗi.
Thẩm Thống im lặng được một lúc thì bỗng nhiên vỗ tay một cái đánh ‘bép’.
Uyên Xích Hà giật nảy mình.
“Cái gì vậy?”
“Ta đã nghĩ ra một ý hay.”
"Là gì?"
“Nếu chúng ta dời bến phà về đây thì không phải khách cũng sẽ tự động đến sao?”
“Đúng vậy, nhưng bằng cách nào?”
“Hehe. Công tử cứ đợi đi. Ta nhất định sẽ chuyển bến phà tới đây.”
“Ta không biết lão đang nghĩ gì, nhưng tốt đừng có làm ai bị thương đấy.”
“Công tử yên tâm, sẽ không có ai bị thương đâu.”
Đôi mắt của Thẩm Thống đầy nham hiểm.
Lão ta đang lên kế hoạch phá hủy bến tàu mới được tạo ra.
Thế thì mọi người sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sử dụng bến phà gần đây.
Tất nhiên, mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp, thế nhưng lão lại không thể lường trước được điều đó.
***
Núi Võ Đang.
Võ Đang phái.
Sảnh tiếp khách.
Một nhóm người đang ngồi trò chuyện quanh bàn trà.
Họ chính là Kiếm Vương Nam Cung Bích, người vừa xuất hiện trở lại sau khi bế quan tu luyện, cùng với đó là Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên, Hoa Dung Độc Tâm Nam Cung Nhiên, Đội chủ Thanh Thiên đội - Xích Tà Kiếm Nam Cung Chấn, những người vừa vượt vạn dặm đường xa tới để tìm y.
“Thúc phụ, người sẽ gia nhập Thanh Thiên Đội của Chính Nghĩa Minh sao?”
Nam Cung Bích gật đầu trước câu hỏi của Nam Cung Chấn.
“Đúng vậy, những thành viên còn lại trong gia tộc đều có thể tham gia Chính Nghĩa Minh dưới danh nghĩa Thương Thiên Đội.”
Mặt Nam Cung Chấn đỏ bừng nghe nói Nam Cung thế gia sẽ quay lại Chính Nghĩa Minh thay vì thương bang.
Điều đó cho thấy ngày Nam Cung thế gia hồi sinh đang kề cận.
“Người định làm gì vậy ạ?”
Nam Cung Thiên nhìn phụ thân mình với ánh mắt tò mò.
“Ta dự định chỉ huy toàn bộ đội tiên phong của Thất Phái Nhị Môn.”
“Đội tiên phong?”
"Đúng vậy Ta đã đã nói chuyện với Chưởng môn nhân phái Võ Đang. Chúng ta sẽ thành lập một lực lượng đi đầu trong cuộc chiến chống lại Di Minh Giáo. Tất nhiên, Thanh Thiên Đội cũng sẽ thuộc đội tiên phong”.
“Thất Phái Nhị Môn cuối cùng đã hợp lực rồi ạ?”
“Thất Phái Nhị Môn đã hứa sẽ hành động sau khi ta kết thúc bế quan. Đó là lý do tại sao ta đề nghị sự hợp tác từ Phá Thiên Ma Quân. Nghe nói rằng Phá Thiên Ma Quân đã làm điều đó dưới danh nghĩa của Uyên Xích Hà. Các con cũng đã đồng hành cùng Uyên Xích Hà trong một khoảng thời gian khá lâu đúng không?”
"Vâng. Không hiểu sao con luôn có cảm giác như một lúc nào đó chúng ta sẽ chiến đấu chống lại Di Minh Giáo.”
"Làm tốt lắm. Theo con, võ công của Thập Thủ Ma Binh thế nào?
“Phụ thân, người đừng ngạc nhiên. Nhưng chúng có tận hai mạng.”
"Hai mạng?"
Nam Cung Bích nhìn con trai với ánh mắt khó hiểu.
“Vâng, con không biết chúng đã sử dụng loại thuật chú tà ác gì. Nhưng khi một Thập Thủ Ma Binh bị giết chết, một con quỷ khác sẽ xuất hiện từ cái đó đó. Đó là lý do tại sao con nói chúng có tận hai mạng.”
"Cái gì? Chuyện đó là thật sao?”
Nam Cung Bích vô thức quay sang Nam Cung Nhiên.
Không giống như Nam Cung Thiên, người hay ăn nói linh tinh, nàng ấy chưa bao giờ nói điều gì vô nghĩa.
"Vâng, ca ca nói đúng đấy ạ.”
Nam Cung Bích một lần nữa ngạc nhiên trước lời nói của con gái.
Bình thường nàng chỉ đáp lại bằng cách gật đầu, xem ra lâu ngày gặp lại nàng đã thay đổi không ít.
“Đúng là hoang đường mà. Nhưng các con đã tận mắt chứng kiến nên chắc chắn đó là sự thật. Vậy còn võ công của chúng thì sao?”
Nam Cung Thiên tiếp tục trả lời.
“Võ công của Thập Thủ Ma Binh rất khác nhau. Một số ở cấp độ của các trưởng lão Thất Phái Nhị Môn, nhưng một vài tên khác thì thậm chí có thể sánh ngang với các Chưởng môn nhân.”
“Kinh khủng thật!”
“Nhưng vấn đề là lũ quái vật xuất hiện sau khi Thập Thủ Ma Binh chết. Chúng khó đối phó hơn nhiều, cho dù là các cao thủ chính phái cũng khó mà áp chế được chúng.”
“Vậy còn Xích Hà thì sao? Thằng bé đối phó với chúng như thế nào?”
“Chuyện này nói ra cũng thật khó tin, nhưng Uyên đệ quả thực đã đạt đến cảnh giới Thiên Ngoại Thiên rồi ạ.”
Nam Cung Bích mở to mắt khi nghe thấy từ Thiên Ngoại Thiên.
Đó là bởi vì cho đến nay, từ đó chỉ dùng với Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ.
“Đứa trẻ đó đã gia nhập hàng ngũ Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ rồi sao?”
“Đúng vậy, xét đến việc Phá Thiên Ma Quân giao nhiệm vụ xử lí Thập Thủ Ma Binh cho đệ ấy, có vẻ như hắn cũng đã nhận thức được võ công của đệ ấy xuất chúng đến mức độ nào rồi.”
“Không phải con nói nó bị nhốt trong nhà kho mười năm sao? Một đứa trẻ như vậy thì học võ công ở đâu chứ”
“Đệ ấy nói rằng mình đã tình cờ tìm thấy chân bản của Cửu Thiên Cực Kiếm do tổ tiên của Uyên gia để lại trong nhà kho.”
"Ồ! Quả là kỳ duyên!”
Tham Nguyệt Kiếm Khách Uyên Vũ Long cũng chỉ với văn tự Cửu Thiên Kiếm Pháp còn sót lại mà trở thành cao thủ một thời.
Điều gì sẽ xảy ra nếu Uyên Xích Hà lĩnh hội được tất cả những điều đó?
Thế thì bất kể tuổi tác, việc đạt đến trình độ Thiên ngoại Thiên là điều đương nhiên.
“Uyên Xích Hà đệ đã có thể xử lý cùng lúc hai trong số Thập Thủ Ma Binh đã biến thành quái vật. Nhưng nếu tận 3 quái vật thì quả thực quá khó khăn.”
“Chúng như thế nào?”
“Có con thì cao tới một trượng (khoảng 3 mét), đầu mọc sừng, các ngón sắc nhọn như kiếm, quanh mình có vảy như rắn, có con lại bay lượn trên bầu trời như chim và thậm chí còn phun ra lửa từ miệng.”
Nam Cung Bích không giấu vẻ mặt bối rối khi nghe Nam Cung Thiên miêu tả về quái vật.
Mặc dù biết con trai sẽ nói đùa về những chuyện như thế này nhưng y vẫn không thể nào tiêu hóa hổi.
“Thế thì không biết Chính Nghĩa Minh có tin hay không đây, bởi ngay cả ta lúc này còn nửa tin nửa ngờ.”
“Chân tiểu thư của Chính Nghĩa Minh cũng nói vậy. Họ đã nộp bản ghi chép lên trên nhưng không ai tin họ cả.”
Nam Cung Nhiên nãy giờ lặng lẽ theo dõi cuộc trò chuyện giữa hai người, lúc này mới mở miệng.
“Đối mặt với chuyện hoang đường như vậy, phản ứng đó là khó tránh khỏi. Nhưng điều quan trọng là chúng ta không được để sai lầm lần trước lặp lại. Rách da thì sẽ bị cháy nắng. Nội bộ lục đục thì chưa cần kẻ thù động tay, chúng ta đã tự giết lẫn nhau rồi.”
Nam Cung Bích lặng lẽ gật đầu.
Phe Chính Nghĩa Minh tấn công Ngân Hạ Trang ngày hôm đó gần như đã bị tiêu diệt.
Nếu điều tương tự xảy ra lần này, chắc chắn Chính Nghĩa Minh sẽ phải gánh chịu thiệt hại không thể nào khắc phục.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook