Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 180
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 180. Cá bống trắng nhảy, mực ống cũng nhảy.
Chính Nghĩa Minh lặng lẽ gửi đi Võ Lâm Thiếp.
Nội dung là “Chính Nghĩa Minh sẽ tổ chức đại hội tỉ võ mùa thu tại Tổng Đoàn ở Nam Kinh nên kính mong quần hùng Võ Lâm tham gia.”
Ai nhìn vào cũng thấy đó là Võ Lâm Thiếp không có gì đặc biệt nhưng mây đen chiến tranh đã bao phủ khắp địa lục.
Tự dưng lại tổ chức Đại hội tỉ võ mùa thu sao?
Hơn nữa ai cũng thấy kì lạ vì Võ Lâm Thiếp gửi đi chỉ để thông báo tổ chức đại hội tỉ võ thế này.
Thiên hạ đều xôn xao nhưng Chính Nghĩa Minh không đưa ra thêm lời giải thích nào về vấn đề này.
Các môn phái thuộc Chính Nghĩa Minh cũng rất kỳ lạ.
Bọn họ bất ngờ hủy bỏ mọi lịch trình, lựa chọn những người tinh nhuệ rồi cử đến Nam Kinh.
Khi giang hồ đang ồn ào bởi Võ Lâm Thiếp của Chính Nghĩa Minh, Hoa Thượng Thôn cũng náo loạn.
Bởi vì bến tàu vốn đang được sử dụng tốt lại bị phá hủy trong một sáng một chiều.
Bến tàu vốn được dựng khá lớn giờ đã trở thành cát bụi đến mức khó mà thấy được một khúc gỗ nào to bằng cánh tay.
Đứng trên lập trường của người dân thì đây là trò do quỷ thần gây nên.
May mắn thay các tàu đang neo đậu lại không bị hư hại gì cả.
Mọi người vội vàng dựng lại bến tàu mới.
Tuy nhiên bến tàu mới cũng không tồn tại được một ngày.
Cuối cùng các quan nhân từ Khai Phong Phủ phải đến để điều tra. Tuy nhiên bọn họ vẫn chỉ mãi quanh quẩn “Là ai?” “Tại sao lại làm như vậy?” và không có tiến triển gì thêm.
Người dân trong làng lại dựng bến tàu một lần nữa và lần này họ quyết định sẽ thức thâu đêm để canh chừng.
Cuối cùng bến tàu thứ 3 cũng đã hoàn thành.
Đêm hôm đó.
Khoảng chục thanh niên trai tráng của Hoa Thượng Thôn mở to mắt bảo vệ bến phà.
Chuyện xảy ra vào lúc nửa đêm (12h).
Một trận cuồng phong từ đâu thổi đến và phá tan bến tàu trong chớp mắt.
Dân làng ngây thơ nghĩ rằng đó là do ông trời nổi giận hoặc quỷ thần giở trò. Vì vậy họ đã từ bỏ bến tàu này và chuyển tàu đến bến tàu ở thượng lưu.
Sau ngày hôm đấy, khách khứa lần lượt đến khách điếm mà Uyên Xích Hà đã mua.
Uyên Xích Hà thức dậy muộn, bước xuống nhà ăn và gật đầu với vẻ mặt hài lòng.
“Tốt! Tốt lắm!”
Uyên Xích Hà không biết Thẩm Thống đã làm gì nhưng thấy có hiệu quả nên rất hài lòng.
Lúc này, tiểu nhị chạy đến và thận trọng hỏi.
“Công tử, tiểu nhân mang ra cho ngài món mỗi sáng ngài vẫn ăn nhé?”
“Ừ.”
Uyên Xích Hà nhìn Thượng Đô chạy đi rồi nở nụ cười.
Đây chính là điểm tốt khi làm chủ nhân khách điếm.
Khi ở sơn trại kiểu gì cũng phải ăn những món người làm thuê nấu cho.
Nghe những vị khách bên cạnh nói chuyện thì có vẻ họ đềi là thương nhân.
Mặc dù không cố tình nghe nhưng câu nói “Chính Nghĩa Minh đã gửi Võ Lâm Thiếp” liền lọt vào tai Uyên Xích Hà.
Khoảnh khắc đó, Uyên Xích Hà vô thức quay đầu lại.
Uyên Xích Hà nhìn thấy một thương nhân râu ria rậm rạp và một thương nhân mũi to.
Râu ria rậm rạp trong độ tuổi 40 vừa nói vừa đặt ly nước xuống.
“Có vẻ như Chính Nghĩa Minh cuối cùng cũng đã bắt đầu cuộc chiến. Bọn họ nhẫn nhịn cũng khá lâu rồi nhỉ?”
“Không biết được. Lỡ đâu chỉ thực sự là tổ chức đại hội tỉ võ thì sao?”
“Cái người này, nói vậy thì là vậy sao? Mấy năm qua chưa từng tổ chức đại hội tỉ võ sao đột nhiên bây giờ lại tổ chức chứ?”
“Đương nhiên là ta cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng mà việc mấy nhân sĩ Võ Lâm cứ giở mấy trò ngu ngốc đâu phải mới ngày một ngày hai.”
“Lần này chắc chắn đó, ta nghe nói khí thế của mấy người đi đến Nam Kinh không đùa được đâu. Tất cả đều giống như binh sĩ ra chiến trường vậy.”
“Hừm! Vậy thì lần này chắc sẽ có chuyện gì rồi.”
“Càng tốt chứ sao. Bọn họ cứ đánh nhau đi. Chúng ta chỉ cần kiếm tiền là được rồi.”
Nếu mọi người di chuyển theo nhóm thì thương bang sẽ kiếm được tiền. Điều này là do nhu cầu về đồ ăn, nhu yếu phẩm hàng ngày, thuốc thang cũng sẽ tăng nhanh. Vì vậy đứng trên lập trường của thương nhân thì bọn họ không phải chịu chút tổn thất nào cả.
Mũi to đang liên tục gật gù như thể đồng tình thì chợt lên tiếng.
“À! Đúng rồi! Nhưng ngươi có biết tại sao bến tàu ở hạ lưu lại biến mất không? Ta thấy dòng nước phía đó tốt hơn phía này nhiều mà. Mặc dù phía này có khách điếm để nghỉ ngơi nên cũng không tệ lắm.”
“Có vẻ như có rất nhiều chuyện đã xảy ra ở bến tàu đó đấy.”
“Chuyện gì?”
“Bến tàu liên tục bị phá hủy. Có người còn cho rằng đó là trò đùa của quỷ thần nữa kìa.”
“Vậy hả? Thì ra chuyện kỳ quặc gì cũng có trên đời này.”
“Nếu ngươi coi chuyện đó là kì quặc thì không thể đi theo Di Minh Giáo rồi. Ta nghe nói bọn họ đều là quái vật đấy.”
Khi câu chuyện của các thương nhân chuyển sang quái vật Di Minh Giáo, Uyên Xích Hà không còn thấy hứng thú nữa.
Đúng lúc này Thượng Đô mang ra các món như thịt bò xào, rau xanh luộc sơ và canh thịt cừu.
Uyên Xích Hà thỉnh thoảng nhìn ra bên ngoài cửa sổ và im lặng thưởng thức bữa ăn.
Sau đó Uyên Xích Hà dừng đũa như nghĩ đến điều gì.
“Khoan đã. Nghĩ lại thì có thể Thiên huynh và Nhiên tỉ cũng đi đến Nam Kinh nhỉ?”
Nếu từ Trịnh Châu muốn đi đến Nam Kinh thì không cần phải ghé qua Khai Phong.
Điểm này có chút đáng tiếc.
Nếu hai người họ ghé qua Khai Phong thì Uyên Xích Hà sẽ dẫn họ đến đây và khoe khoang về khách điếm cho mà xem.
***
Trịnh Châu.
Trịnh Châu Nhất Lâu.
Trịnh Châu Nhất Lâu đã đóng chặt cửa từ buổi trưa.
Những kẻ ăn chơi vẫn rình rập ở bên ngoài như thường lệ nhưng hôm nay đã bị những lính canh chặn ở cửa.
Lâm Tiêu Chấn - con trai thứ 3 của Lâm Hải Thủy - đại hành thủ của Trung Nguyên Thương Bang là một trong những người bị chặn đó.
Lâm Tiêu Chấn hét lớn khi cố vào bên trong nhưng lại bị chặn.
“Này! Bây giờ ngươi đang phạm sai lầm đó! Ngươi có biết ta là ai không hả? Ta là Lâm Tiêu Chấn! Chính là Lâm Tiêu Chấn đó.”
Ở Trịnh Châu, nếu ai dám làm trái ý Trung Nguyên Thương Bang thì kẻ đó sẽ rất khó để kinh doanh, buôn bán.
Trịnh Châu Nhất Lâu ngày thường vốn rất lịch sự nhưng hôm nay lại tỏ thái độ thế này nên Lâm Tiêu Chấn rất bực tức.
Tuy nhiên lính canh vẫn không nhúc nhích dù chỉ là chớp mắt.
“Lâm công tử, hôm nay Di Minh Giáo đã thuê toàn bộ kỹ lâu nên công tử không thể vào bên trong được. Xin công tử hãy quay lại vào ngày mai.”
Nghe đến “Di Minh Giáo”, Lâm Tiêu Chấn giật nảy mình.
Bởi vì hắn nghĩ rằng nếu đến mức phải thuê toàn bộ Trịnh Châu Nhất Lâu thì không phải việc bình thường.
Hắn hỏi bằng giọng đứt quãng.
“Là vị nào trong Di Minh Giáo đã đứng ra thuê?...Nếu biết người đó là ai thì ta sẽ đi.”
Lính canh quan sát trái phải rồi nói như thì thầm.
“Là cuộc họp mặt giữa các Bách Thủ Ma Quân ạ.”
Lâm Tiêu Chấn đã bỏ chạy khi nghe lời đó.
Dù chỉ là Thập Thủ Ma Binh thì Trịnh Châu cũng đủ rung chuyển rồi, đằng này lại là Bách Thủ Ma Quân sao?
Tầng 7 Trịnh Châu Nhất Lâu.
Trương Bảo Ngọc - chủ nhân Trịnh Châu Nhất Lâu đứng trên bậc thang với vẻ mặt bồn chồn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cửa sổ.
5 nam 2 nữ đang ngồi và không ai trong số họ trông tầm thường cả.
Đó chính là Hoán Ảnh Thần Ma - Hưng Chế Quỷ của Quang Minh Trang Viên, Hỗn Thế Kiếm Ma - Tích Chân Kinh của Ngân Hạ Trang, Hỗn Thiên Huyết - Quỷ Giang Thương Phi của Tiêu Nguyệt Sơn Trang, Ác Phật - Phương Thiên Các của Thần Nguyệt Tự, Xích Nguyệt - Công Chùy Sơn của Nhất Nguyên Đạo Quán, Mỗ San Lãng Lãng - Lý Mai Hoa của Mỗ San Tiểu Súc và Nguyệt Hạ Tiên Tử của Nguyệt Hạ Giáo Đường.
“Chỉ cần một người xuất hiện cũng để để Trịnh Châu bị đảo lộn rồi…”
Vì sợ những người cấp dưới gây ra sai sót nên Trương Bảo Ngọc đã trực tiếp ra mặt phục vụ nhưng bà đã nhanh chóng hối hận.
Nếu biết sẽ ngạt thở đến mức này thì ta đã coi như không biết và không can dự vào rồi.
7 Bách Thủ Ma Quân ngồi uống trà mà không nói một lời nào.
Trên khuôn mặt của họ phản ánh rõ ràng tình hình bất thường gần đây của Võ Lâm.
Phương Thiên Các không thể chịu đựng sự bức bối thêm được nữa liền lên tiếng trước.
“Thần Nguyệt Tự ở xa nên ta vẫn chưa biết rõ về những chuyện của Võ Lâm. Trên đường đến đây, ta có nghe những lời rất nhảm nhí, ai có thể nói rõ chuyện này cho ta được không?”
Trước lời của Phương Thiên Các đến từ tỉnh Tứ Xuyên xa xôi, Lý Mai Hoa lên tiếng.
“Có thể nói rằng ta biết rõ chuyện này nên để ta tóm tắt lại. Ngay cả khi ngài không hỏi thì ta cũng có chuyện cần chia sẻ liên quan đến chuyện này.”
Lý Mai Hoa nói về những câu chuyện kỳ quái trôi nổi trong giang hồ dạo gần đây và những biến hóa sau khi chết của Thập Thủ Ma Quân.
“Bây giờ bà muốn ta tin những lời đó sao?”
Sự hoài nghi hiện lên trong câu nói của Phương Thiên Các.
Trái ngược với vẻ bề ngoài, mối liên kết nội bộ trong Di Minh Giáo rất yếu kém.
Các Bách Thủ Ma Quân có tính cách ngoan cố, không hòa hợp với nhau.
Ngoài ra, cách thức độc đáo nâng cao vị thế trong Di Minh Giáo cũng châm ngòi cho mối quan hệ cạnh tranh giữa bọn họ.
Trong khoảng thời gian leo đến Thập Thủ Ma Binh và Bách Thủ Ma Quân, họ đã suy nghĩ đến một khả năng.
Đó là “Nguyên lý giành được siêu năng sau khi giết chết một ai đó không biết chừng cũng sẽ áp dụng đối với Thập Thủ Ma Binh và Bách Thủ Ma Quân.”
Vì vậy khi Giáo Chủ mất tích họ đã nghi ngờ lẫn nhau dù biết rằng chuyện đó là bất khả thi.
Chính vì lý do này mà buổi tụ hội của các Bách Thủ Ma Quân không được tổ chức ở bất kì giáo đường nào đó.
Hưng Chế Quỷ đỡ lời cho Lý Mai Hoa.
“Mặc dù khó tin nhưng lời của Lãng Lãng là sự thật. Các thủ hạ của ta cũng nói như vậy.”
Tích Chân Kinh cũng nói thêm.
“Tất cả đều là sự thật. Cách đây không lâu, các thủ hạ của ta và thủ hạ của Lãng Lãng đều chết như vậy.”
Phương Thiên Các nhìn Tích Chân Kinh với vẻ mặt bán tín bán nghi.
“Ai dám giết chết Thập Thủ Ma Binh chứ?”
“Một số Bách Thủ Ma Quân đã cài Thập Thủ Ma Binh vào năm nơi thuộc Lục Lâm. Nhưng có vẻ Phá Thiên Ma Quân không hài lòng với điều đó. Lão đã cử Tổng Tuần Sát đến 5 sơn trại và thủy trại để xử lý. Trong quá trình đó, nhiều Thập Thủ Ma Binh đã hy sinh.”
“Nhưng mà tại sao đang yên đang lành lại đụng đến Lục Lâm Chứ? Mọi người thấy chỉ với giáo đường là chưa đủ sao?”
Phương Thiên Các cho rằng các Bách Thủ Ma Quân đang bí mật bành trướng thế lực của mình.
“Không phải như vậy. Bọn ta chỉ cố gắng biến những chuyện bổn giáo làm thành trò của Lục Lâm. Hơn nữa, bọn ta định mua bán tu sĩ thông qua Lục Lâm thôi. Nhưng mọi chuyện đã chệch hướng rồi.”
“Hơ!”
Phương Thiên Các luân phiên nhìn Tích Chân Kinh và Lý Mai Hoa với vẻ mặt cạn lời.
Tuy nhiên cũng không thể chỉ trích vì ý tưởng này cũng không đến nỗi tệ.
“Vậy còn tin đồn kỳ lạ lan truyền trong giang hồ cũng đều là sự thật sao?”
“Đúng vậy. Các Thập Thủ Ma Binh dưới trướng ta cũng đang rối ren bởi chuyện đó. Ta cũng muốn biết tại sao điều đó lại xảy ra, liệu đó có phải tác dụng phụ…của siêu năng hay không. Có ai biết gì về điều này không?”
Lý Mai Hoa nhìn quanh các Bách Thủ Ma Quân.
Mọi người đều lắc đầu.
Lúc này Tích Chân Kinh lên tiếng với vẻ mặt như thể đó cũng không phải việc hệ trọng.
“Ta nghĩ rằng chuyện đó thì chúng ta có thể hỏi Giáo Chủ. Nhưng hiện tại có một vấn đề còn lớn hơn chuyện đó.”
“Giáo Chủ biến mất cũng đã 20 năm rồi, chúng ta không thể cho qua chuyện này một cách vô trách nhiệm như vậy được. Việc của Thập Thủ Ma Binh chính là việc của chúng ta mà. Chẳng có gì đảm bảo rằng chúng ta sẽ không biến thành ma vật giống như họ cả.”
Tích Chân Kinh cau mày trước lời phản bác của Lý Mai Hoa.
Thật khó chịu khi cứ bàn luận về những chuyện chỉ có Giáo Chủ mới biết như thế này.
“Lãng Lãng, không phải ta không hiểu điều đó. Tuy nhiên, hiện tại không có mặt Giáo Chủ nên vấn đề ở đây là chúng ta phải che đậy nó. Chúng ta không biết bất cứ chuyện gì nhưng lại thảo luận để giải quyết thì có khác gì người mù sờ chân voi.”
"......"
Lý Mai Hoa cắn môi.
Có thứ gì đó dâng lên trong lòng nhưng Lý Mai Hoa cũng không nghĩ ra lời nào có thể phản bác Tích Chân Kinh.
Hưng Chế Quỷ theo dõi cuộc cãi vã giữa hai người rồi lên tiếng hòa giải.
“Lời cả hai người đều đúng. Chuyện của Thập Thủ Ma Binh sớm muộn gì cũng là chuyện của chúng ta. Nhưng chúng ta cũng không biết lý do vụ việc nên cũng không thể thảo luận vấn đề đó ở đây. Hơn cả chuyện đó thì động thái của Chính Nghĩa Minh rất bất thường, không phải chúng ta nên xây dựng đối sách gì sao?”
Ngay sau đó Nguyệt Hạ Tiên Tử cười lạnh.
“Hừ! Tất cả đều do tên khốn Uyên Xích Hà. Hắn ta dám coi nhẹ và đụng đến bổn giáo, Chính Nghĩa Minh cũng không biết thân biết phận đi làm những chuyện không đâu. Cá bống trắng nhảy nên mực ống cũng nhảy, tình hình hiện nay chính là như vậy.”
(Cá bống trắng nhảy nên mực ống nhỏ cũng nhảy (voi đú chuột chù cũng đú) sinh ra trong gia cảnh tầm thường nhưng lại hành động một cách tự phụ).
Nguyệt Hạ Tiên Tử tỏ ra địch ý mãnh liệt với Uyên Xích Hà.
Nguyệt Hạ Tiên Tử đã xây dựng Nguyệt Hạ Giáo Đường trên vị trí của Ngọa Long Trang để báo thù Tham Nguyệt Kiếm Khách Uyên Vũ Long. Tuy nhiên khi con trai lão ta đối đầu với Di Minh Giáo thì đó không phải chuyện dễ chịu gì đối với bà ta.
Khi câu chuyện lại xoay vòng, Tích Chân Kinh liền lên tiếng.
“Ta cũng có mối thù với tên khốn đó. Tuy nhiên ta nghĩ không nên đụng đến hắn vào lúc này. Chính Nghĩa Minh đã gửi Võ Lâm Thiếp nên hiện tại chúng ta không thể đối đầu với Lục Lâm được.”
Trước quan điểm của Tích Chân Kinh, Nguyệt Hạ Tiên Tử cau mày nhưng không phản bác. Bây giờ là lúc tập trung vào Chính Nghĩa Minh đang lôi kéo các cao thủ.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook