Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 181. Khách điếm đã bán

Những người đầu tiên dẫn dắt cuộc trò chuyện là Hỗn Thế Kiếm Ma - Tích Chân Kinh, Hoán Ảnh Thần Ma - Hưng Chế Quỷ. Tuy nhiên không lâu sau, Nguyệt Hạ Tiên Tử và Mỗ San Lãng Lãng - Lý Mai Hoa cũng bắt đầu tranh luận tích cực.

Đặc biệt là Lý Mai Hoa, ả dường như đã hoàn toàn quẳng vấn đề về Thập Thủ Ma Binh ra sau đầu và chỉ tập trung vào Chính Nghĩa Minh. Mỗ San Tiểu Súc của ả là nơi gần trụ sở Nam Kinh của Chính Nghĩa Minh nhất nên ả không thể ngồi yên được.

Nguyệt Hạ Tiên Tử cũng vào cuộc vì lý do tương tự. Nếu Mỗ San Tiểu Súc bị đặt trong tình trạng báo động nhất, thì đứng ở vị trí tiếp theo chính là Ngân Hạ Trang, Nguyệt Hạ Giáo Đường và Quang Minh Trang Viên.

Ngược lại, Ác Phật - Phương Thiên Các, Hỗn Thiên Huyết Quỷ - Giang Thương Phi và Xích Nguyệt - Công Chùy Sơn, những người cách xa về mặt địa lý, lại tỏ ra khá thờ ơ.

Trên thực tế, họ khó có thể cảm nhận được nguy cơ vì cách quá xa Chính Nghĩa Minh.

Kết quả là không có kết luận nào được đưa ra một cách dễ dàng.

“Phải ngăn chặn việc Chính Nghĩa Minh tập hợp lực lượng dưới danh nghĩa Đại Hội Võ Lâm ở Nam Kinh. Để làm được điều đó, ta nghĩ chúng ta cần đoàn kết bảo vệ Mỗ San Tiểu Súc. Chúng ta phải bẻ gãy mũi nhọn của chúng nhắm vào nơi này để chúng không thể có bất kỳ suy nghĩ nào khác.”

Lý Mai Hoa hy vọng rằng Di Minh Giáo sẽ tạo ra một hàng rào bảo vệ Mỗ San Tiểu Súc. Thế nhưng Hưng Chế Quỷ ngay sau đó đã đưa ra lập luận phản bác.

“Không có gì đảm bảo rằng chúng sẽ đến Hợp Phì, vậy làm sao họ có thể bẻ gãy mũi nhọn của chúng đây? Thà dụ chúng vào Hồ Nam rồi một lượt quét sạch còn tốt hơn.”

"Hừ! Ý của ngươi là không biết Chính Nghĩa Minh sẽ đi đâu nên dụ chúng vào tỉnh Hồ Nam ư? Ngươi nghĩ ta bảo chúng đi đâu thì chúng sẽ đi đến đấy à?”

Lý Mai Hoa phản ứng gay gắt.

Điều này là do những lời của Hưng Chế Quỷ cũng tương đương với việc từ bỏ Mỗ San Tiểu Súc.

“Một khi chúng bắt đầu di chuyển, chẳng phải lộ trình sẽ dần lộ ra sao? Đến lúc đó chúng ta có thể cân nhắc kỹ lưỡng xem nên chiến đấu ở đâu sẽ tốt hơn nhiều.”

Hai người bắt đầu đối chọi kịch liệt.

Những Bách Thủ Ma Quân khác ủng hộ hoặc bác bỏ ý kiến ​​​​của cả hai theo cách nghĩ của riêng mình.

Kết quả là sau khi nửa canh giờ đã trôi qua, vẫn chưa có quyết định nào được đưa ra cả.

Hưng Chế Quỷ cau mày khi nhìn Lý Mai Hoa.

Ngăn chặn Chính Nghĩa Minh tấn công Mỗ San Tiểu Súc chỉ là lòng tham của riêng ả.

'Ả ta định làm gì khi dồn các giáo đồ vào một nơi nhỏ bé như vậy chứ? Ả biết chính xác khi nào Chính Nghĩa Minh sẽ tấn công sao, hay là bắt họ cắm rễ ở đó chờ đợi?’

Cuối cùng, Hưng Chế Quỷ quyết định đưa ra một phương án thỏa hiệp.

“Nếu vậy thì hãy làm theo cách này. Một vài giáo đường sẽ đến Mỗ San Tiểu Súc, phần còn lại sẽ tập trung ở Lạc Dương.”

"Quyết định vậy đi."

“Ý kiến hay đấy.”

Các Bách Thủ Ma Quân đều đồng tình với ý kiến ​​​​của Hưng Chế Quỷ.

Tuy nhiên, lúc này một vấn đề mới lại xuất hiện.

Không có giáo đường nào muốn đến Mỗ San Tiểu Súc.

Lý Mai Hoa nhìn Giang Thương Phi và Công Chùy Sơn với vẻ mặt cay đắng.

Mới hồi nãy hai người còn nói sẽ chiến đấu bảo vệ Mỗ San Tiểu Súc, nhưng bây giờ lại quyết định đến Lạc Dương. 

“Tính sao bây giờ?”

Trước câu hỏi thận trọng của Hưng Chế Quỷ, Lý Mai Hoa thản nhiên trả lời.

"Còn sao nữa. Ta không thể một mình chống lại Chính Nghĩa Minh ở Mỗ San Tiểu Súc. Tuy nhiên, ta vẫn nghĩ rằng ta cần phải bẻ gãy mũi nhọn của Chính Nghĩa Minh và dập tắt ý chi của chúng ngay từ đầu. Chắc chắn các người sẽ hối hận vì quyết định của mình ngày hôm nay.”

Hưng Chế Quỷ lắc đầu với vẻ mặt mệt mỏi.

Ả ta quả thực vô cùng cứng đầu.

Lý Mai Hoa nhìn chằm chằm Hưng Chế Quỷ.

“Ngươi nói ngươi không biết Chính Nghĩa Minh sẽ đi đâu phải không? Có một Mỗ San Tiểu Súc đã thiêu rụi Nam Cung thế gia ngay trước mặt chúng, ngươi nghĩ rằng chúng sẽ nhắm mắt làm ngơ sao? Hãy nhớ lấy, chính ngươi đã lựa chọn kéo dài sự tồn tại của Chính Nghĩa Minh.”

“Nam Cung thế gia lâu nay đã bị Võ Lâm lãng quên rồi. Cho rằng Chính Nghĩa Minh sẽ tấn công Mỗ San Tiểu Súc để trả thù cho chúng không phải là suy đoán quá đà à. Từ góc nhìn của Chính Nghĩa Minh, động đến Mỗ San Tiểu Súc lúc này chẳng khác nào đánh cỏ động rắn cả. Nếu có thể suy nghĩ theo lẽ thường, chắc chắn chúng sẽ nhanh chóng tiến về Hà Nam để gây dựng thế lực.”

“Chà, ai đúng ai sai, cứ chờ rồi sẽ biết."

Một nụ cười khinh bỉ xuất hiện trên môi Lý Mai Hoa.

Ả cho rằng rõ ràng thật ngu ngốc khi biết Chính Nghĩa Minh sẽ đi đến đâu nhưng lại chính tay vứt bỏ cơ hội ngàn vàng như thế này. Chính sự cố chấp vô dụng của Hưng Chế Quỷ đã cứu mạng Chính Nghĩa Minh.

 

***

 

Khai Phong.

Một buổi trưa mùa thu trong trẻo với những đám mây trắng bồng bềnh trên bầu trời trong xanh như biển.

Nam Xuất Kiệt trở về quê hương sau khi tạm ngừng công việc kinh doanh đã lâu.

Có lẽ vì thời tiết đẹp nên đường phố cũng chặt ních người.

Sau khi đi loanh quanh một hồi, lão cảm thấy hơi đói bụng đói và ghé vào một phạn điếm gần đó.

Nơi này cũng đặt bàn ghế cả phía bên ngoài.

Vì tuổi đã cao và ghét những nơi đông đúc ngột ngạt, lão thong thả chọn một chiếc bàn bên ngoài thoáng đãng.

Khi lão đang đưa mắt  nhìn quanh, bỗng có một tiếng ai đó cất lên từ phía sau.

"Nam lão? Ôi trời, đã bao lâu rồi nhỉ?”

Ý cười xuất hiện trong mắt Nam Xuất Kiệt khi lão ngoảnh đầu nhìn lại.

Đối phương chính là Trương Lý Hữu, hành thủ của Vạn Đức Thương Bang.

Lão đã từng đàm phán với y khoảng hai năm trước về việc mua lại một khách điếm.

Khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc ấy, những điều lão tưởng chừng như đã quên đột nhiên hiện lại trong đầu.

“Không phải là Trương hành thủ sao?”

“Đúng vậy. Dạo này lão thế nào?"

"Ta vẫn ổn. Còn Vạn Đức Thương Bang thì sao?”

“Dạo này chúng ta bận quá. Sức khỏe của lão đã được cải thiện hơn chưa?”

Trương Lý Hữu nhìn nước da của Nam Xuất Kiệt.

Một trong những lý do khiến lão muốn bán khách điếm cách đây 2 năm là vì sức khỏe ngày càng sa sút.

“Vẫn đi bộ được. Haha”

"May quá. Chắc là lão đến đây để dùng bữa. Trùng hợp quá, ta cũng thế.”

Nói đặng, Trương Lý Hữu tự nhiên ngồi xuống đối diện Nam Xuất Kiệt.

Cuộc trò chuyện dừng lại trong giây lát.

"À, Nam tiểu thư dạo này thế nào?"

Trương Lý Hữu đã đưa ra một chủ đề mới.

Nam Xuất Kiệt chỉ có một người thân duy nhất. Đó là Nam Thủy Kinh, đứa cháu gái bị người con trai và con dâu quá cố bỏ lại. Vì vẻ ngoài xinh đẹp nên có rất nhiều khách tìm đến khách điếm chỉ được gặp cô.

“Dạo này con bé đã đến trà quán để học nghề rồi.”

“Thế còn khách điếm thì sao?”

“Cái khách điếm bán cũng không ai thèm mua đó thì trông đợi được gì cơ chứ?”

Nam Xuất Kiệt trả lời thẳng thừng, như thể lão thậm chí còn không muốn nghĩ đến nó.

Khi bến phà cạnh khách điếm bị dời đi, lượng khách ghé thăm cũng chững lại. Khi đó, sức khỏe của lão cũng sa sút và đã cố gắng bán khách điếm đi. Thế nhưng việc đó lại không hề dễ dàng.

Trương Lý Hữu trước mặt lão cũng là một trong những thương gia từng đề nghị tiếp quản khách điếm vào thời điểm đó.

Giá mà y yêu cầu lúc đó là 5 ngàn lượng.

Lão đã nói rằng sẽ không bán nó với giá dưới 6 ngàn lượng, nên cuộc thương lượng cuối cùng cũng không đi đến đâu.

Bây giờ thì khác rồi, nếu có ai muốn mua nó, có lẽ 4 ngàn lượng lão cũng đồng ý.

“Đã bị bỏ hoang hai năm rồi, còn ai ngó đến nữa chứ…”

Nam Xuất Kiệt lắc đầu chán nản.

Sau đó, Trương Lý Hữu lại nói với vẻ mặt hơi bất ngờ.

“Không là rất buôn bán được sao? Ta nghe nói dạo này có nhiều người đến Sơn Tây ghé qua lắm mà.”

“Ngài có nhầm không thế? Đã lâu rồi không có ai đi theo hướng đó mà?.”

"Không phải đâu. Ta mới nghe nói gần đây thôi mà. Lão còn muốn thanh lý khách điếm chứ?

"Đúng vậy, nhưng… tình hình lúc đó không khả quan cho lắm.”

Nam Xuất Kiệt liếc nhìn Trương Lý Hữu.

Nếu y thực sự muốn mua khách điếm thì dù có trả 4 ngàn lượng lão cũng sẵn sàng chuyển giao.

"Haha. Lão nói thế làm ta hơi bất an đấy. Vậy khi nào tiền ta sẽ lên xem xét lại tình hình khách điếm, sau đó sẽ trả giá sau. Có được không?"

“Ta cũng không thiết tha gì cả, Nếu không bán được, ta sẽ tặng nó cho cháu gái ta.”

"Ôi trời! Đừng lo lắng. Ta không phải là người vô lương tâm đâu. Lão vẫn ở đó chứ?”

"Đúng vậy. Cứ đến bất cứ khi nào ngài tiện.”

“Được.”

Sau khi ăn tối với Trương Lý Hữu, Nam Xuất Kiệt trở về nhà với tâm trạng vui vẻ.

Tuy nhiên, tâm trạng vui vẻ đó lại chẳng kéo dài được lâu.

Chiều hôm đó, cháu gái lão quay trở về với khuôn mặt bầm tím.

"Trời đất ơi! Thủy Kinh? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Ai đã khiến con thành ra thế này?”

Nước mắt chảy dài trên gương mặt Nam Thủy Kinh

“Tổ phụ, con xin lỗi. Có một tên khốn đã bám theo con suốt hai năm. Hắn ta là Lục Đàm Bình, thiếu bang chủ của Tam Bảo Bang... Vì con cố ý tránh mặt nên hôm nay hắn đã tìm đến tận trà quán để tìm con, sau đó…sau đó còn sàm sỡ con nữa. Hắn ta còn nói nếu dám tránh mặt sẽ đánh chết con. Hức hức."

“Nữ tử nói không thích là không thích, tên khốn kiếp đó lại dám ra tay đánh người ư? Ta sẽ lập tức đến Khai Phong phủ!”

"Không có ích gì đâu. Các quan phủ sẽ không can thiệp vào việc của người võ lâm.”

“Ai nói thế?”

“Chủ trà quán đã nói với con như vậy. Có đi cũng vô ích thôi. Hức hức.”

"Cái … .”

Nam Xuất Kiệt tức đến không nói nên lời.

Chỉ vì bị từ chối mà ra tay với cả nữ nhân sao?

“Tổ phụ, chúng ta rời khỏi Khai Phong không được sao? Nếu vẫn tiếp tục ở lại đây, con sợ có ngày sẽ bị hắn ta đánh chết mất.”

“Tam Bảo Bang rốt cục là nơi quái quỷ nào mà lại hành động khốn nạn vậy chứ?”

“Đó là nơi quản lý các kỹ nữ ở Khai Phong, nhưng ở đó có rất nhiều người đáng sợ và không ai có thể chạm vào chúng.”

"Khục!"

Nam Xuất Kiệt uất ức gục xuống ghế ở sảnh chính.

Chỉ có một cô cháu gái duy nhất nên lão đã nuôi nấng cô vô cùng nâng niu cẩn trọng, nhưng đây rốt cục là tai họa gì chứ.

Thế nhưng vận đen chưa dừng lại ở đó.


 

Sáng hôm sau.

Lần này, đến lượt Trương Lý Hữu tìm đến và nổi giận đùng đùng.

"Nam lão! Khách điếm đã bán rồi sao còn nói sẽ bán lại cho ta hả? Vạn Đức Thương Bang chúng ta là trò đùa của lão à?”

Nam Xuất Kiệt vẫn mù mờ, không thể hiểu được lời của Trương Lý Hữu.

"Ý ngài là gì? Đã bán bán khách điếm sao? Hai năm nay ta chưa ra khỏi nhà, làm sao bán khách điếm được chứ?”

“Đừng có nói những điều vô nghĩa nữa. Ta đã đích thân gặp chàng trai trẻ, chủ nhân mới của khách điếm rồi.”

“Thực sự là khách điếm của ta ở Hoa Thượng Thôn sao?”

"Đúng vậy! Chiều hôm qua ta đã đi qua và tận mắt nhìn thấy rõ ràng. Họ thậm chí còn thuê cả đầu bếp, tiểu nhị,... để điều hành công việc kinh doanh một cách đàng hoàng nữa. Đúng là dù có nhìn rõ mặt nước sâu mười thước, cũng không thể nhìn thấu lòng người cách một gang tay! Lão cũng sắp đi rồi, phải sống để đức cho con cháu chứ!

Trương Lý Hữu không thể khống chế được cảm xúc, có lẽ y quá tức giận vì nghĩ mình suýt bị lừa.

"Ta đã nói là ta không bán nó!"

“Nếu lão không bán thì là Nam tiểu thư bán. Chứ không lẽ tiểu tử đó tự nhiên nhảy vào rồi tự nhận mình là chủ khách điếm sao?”

Nam Xuất Kiệt không thể phản bác.

Trong giây lát, ý nghĩ cháu gái đã lén bán nó chạy qua trong đầu lão.

Nhưng ngay sau đó lão đã tỉnh táo lại.

Làm sao cô có thể bán khách điếm trong khi lão mới là chủ sở hữu được?

Khi lão vẫn còn đứng ngây người, Trương Lý Hữu đã tức tối quay người, đóng sầm cửa lại và bỏ đi.



 

Buổi chiều hôm đó.

Nam Thủy Kinh, người bị Lục Đàm Bình quấy rối tại quán trà, không thể chịu đựng được và trở về nhà.

Nam Xuất Kiệt ngồi suy nghĩ về những gì Trương hành thủ nói cả ngày, sau đó đã gọi cháu gái của mình đến sảnh chính.

“Thủy Kinh.”

"Vâng."

“Khách điếm ở Hoa Thượng Thôn, có phải con đã… Không."

Khi Nam Xuất Kiệt chạm mắt với cháu gái, lão đã lập tức lắc đầu.

Một tay nuôi nấng cô nên người, lão tự tin mình hiểu cô hơn ai hết. Cháu gái lão không đủ xảo quyệt để làm một việc như vậy. Ngược lại, đó lại là một đứa trẻ trong sáng ngây thơ đến mức dễ bị người ta lừa.

'Trương hành thủ chắc chắn đã hiểu lầm điều gì rồi.'

Đắn đo một hồi, cuối cùng lã đã đi đến kết luận đó.

Trong khi đó, Nam Thủy Kinh đã hiểu lầm ngay khi nghe những lời của ông mình.

Cô tưởng lão chỉ muốn nói: “Chúng ta hãy đến khách điếm ở Hoa Thượng thôn đi.”

"Vậy đi thôi! Tổ phụ. Con sẽ thử điều hành khách điếm xem sao. Không có nhiều khách cũng không sao cả. Còn hơn là nơm nớp sống ở đây trong nỗi sợ hãi tên sở khanh đó có thể tìm đến bất cứ lúc nào.”

Nam Xuất Kiệt gật đầu mà không suy nghĩ.

Dù sao thì lão cũng có ý định quay lại khách điếm để kiểm chứng những lời kỳ lạ của Trương Lý Hữu.



Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...