Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 182. Ai đã bán khách điếm?



 

Nam Xuất Kiệt nhanh chóng vét hết số tiền còn lại và lặng lẽ rời đi ngay trong đêm.

 

Đó là vì lão sợ rằng Lục Đàm Bình sẽ phát hiện ra và gây khó dễ.

 

Nghĩ đến khách điếm ở Hoa Thượng Thôn, tâm trí lão rất phức tạp.

 

'Còn phải tìm đầu bếp với người chạy việc nữa … .'

 

Hai năm nay do bệnh tật nên tiền của lão không còn lại bao nhiêu. 

 

Dù vậy, khi nhìn thấy đứa cháu gái yêu quý đã giúp lòng lão an yên hơn không ít.

 

Phải chịu bao ấm ức suốt thời gian qua nhưng lúc nào cô cũng rạng rỡ mà không hề than vãn nửa lời.

 

“Sao không nói với ta sớm hơn chứ, nếu thế thì chúng ta sẽ chuyển về Hoa Thượng Thôn, con cũng sẽ bớt bị tên khốn đó quấy rầy.”

 

“Làm sao con có thể nói ra khi sức khỏe tổ phụ không tốt cơ chứ?”

 

"Hừ..."

 

Nam Xuất Kiệt tuy trong lòng bức bối nhưng vẫn phải cố gắng gạt đi.

 

Với tài và lực của lão lúc này, việc trả thù hay tính toán với Lục Đàm Bình quả thực quá xa xôi.

 

Hai người đi thêm một lát nữa, Hoa Thượng Thôn dần dần xuất hiện ở phía xa.

 

Thế nhưng lúc này lại có điểm kỳ lạ.

 

Nam Thủy Kinh hỏi với vẻ mặt khó hiểu.

 

“Con đường này vốn rất vắng vẻ, thế nhưng sao hôm hay lại có nhiều người quá vậy? Tổ phụ, có khi nào khách điếm của chúng ta cũng sẽ hoạt động tốt trở lại không?”

 

“Cũng có thể lắm."

 

Từng người từng người nối đuôi nhau đi dọc bờ sông.

 

Nam Xuất Kiệt bối rối bắt chuyện với người thương nhân trẻ tuổi tình cờ đi ngang qua.

 

"Đằng ấy ơi, ta có thể hỏi cậu một chút không?”

 

"Sao ạ?"

 

“Trông cậu có vẻ giống một thương gia, nhưng tại sao cậu lại đi theo hướng này vậy?”

 

“Để vượt sông Hoàng Hà đấy.”

 

Thương nhân nhìn Nam Xuất Kiệt với vẻ mặt khó hiểu.

 

“Không phải bến phà đã được chuyển xuống phía hạ lưu rồi sao?”

 

“Ồ, lão không biết à, bến phà ở chỗ đó đã bị phá hủy cách đây một tháng rồi.”

 

"Thì ra là vậy. Đa tạ."

 

Bỗng nhiên những điều kỳ lạ mà Trương Lý Hữu đã nói chạy qua trong đầu lão.

 

"Người sao vậy? Tổ phụ?"

 

Nam Xuất Kiệt nhanh chóng tỉnh táo trước tiếng gọi của cháu gái.

 

"Không có gì. Chỉ là ta nhớ lại mấy lời kỳ lạ mà Trương Lý Hữu đã nói thôi.”

 

"Ngài ấy nói gì vậy ạ?"

 

“Có ai đó đang điều hành khách điếm của chúng ta.”

 

“Khách điếm của tổ phụ sao?”

 

"Đúng vậy."

 

“Người đã bán nó rồi sao ạ?”

 

"Sao có thể chứ. Nếu ta đã bán thì còn kêu con cùng quay lại đó làm gì nữa.”

 

Nam Xuất Kiệt dần trở nên lo lắng, tăng tốc và băng qua làng.

 

Men theo con đường vào rừng được một đoạn, chiếc khách điếm quen thuộc hiện lên từ phía xa xa.

 

“Tổ phụ, có người ra vào khách điếm kìa!”

 

“….”

 

Nam Xuất Kiệt kinh ngạc không nói nên lời.

 

Ngay sau đó, lão tức giận đến mức tim đập thình thịch.

 

Rốt cục thì là loại người nào không biết xấu hổ tự ý chiếm chỗ của người khác để làm ăn thế?

 

Nam Xuất Kiệt đẩy mạnh cửa khách điếm bước vào, phăm phăm tiến đến hỏi lão già đứng ở quầy.

 

"Lão nhân, lão là chủ ở đây à?"

 

"Ôi trời! Sao có thể chứ. Ta chỉ là một lão già đứng quầy để thanh toán thôi. Nhưng tại sao lão lại tìm chủ quán vậy?"

 

Thượng Nhất Vân nhìn vị khách mới tới với ánh mắt ngờ vực.

 

“Mau gọi chủ quán đến đây đi.”

 

"Nhưng mà rốt cục có chuyện gì mà lão … .”

 

“Ta có chuyện cần kiểm chứng với người tự xưng là chủ khách điếm này.”

 

Khi bầu không khí trở nên bất thường, Thượng Nhất Vân gọi đã gọi Thượng Đô, người đang đứng lúng túng phía sau lão lên.

 

“Thượng Đô, đi tìm Uyên công tử đi.”

 

"Vâng."

 

Thượng Đô đáp lời lão xong liền nhanh chóng chạy ra ngoài.

 

Nam Xuất Kiệt hỏi với vẻ mặt nghiêm nghị.

 

“Người tên Uyên công tử đó là chủ nhân nơi này sao?”

 

“Đúng thế. Nhưng có chuyện gì vậy?”

 

“Chút nữa lão sẽ biết thôi.”

 

Nam Xuất Kiệt nhìn xung quanh khách điếm một cách tỉ mỉ.

 

Mặc dù đồ đạc đã cũ nhưng vẫn sạch sẽ như thể có người dọn dẹp vậy.

 

Nam Xuất Kiệt mệt mỏi vì đi bộ hơn một canh giờ nên ngồi xuống chiếc ghế gần đó.

 

Một lúc sau, tiểu nhị trở về, theo sau là một thanh niên trẻ có gương mặt hơi xanh xao.

 

Khi Nam Xuất Kiệt trừng mắt nhìn chàng trai trẻ, Thượng Đô nhanh chóng nói với Uyên Xích Hà.

 

“Công tử, lão ấy bảo tiểu nhân gọi công tử về.”

 

“Được rồi, ngươi đi làm việc của mình đi.”

 

"Vâng."

 

 Uyên Xích Hà  tiến đến trước mặt lão già và thiếu nữ.

 

“Lão tìm ta à?”

 

Nam Xuất Kiệt  ngay lập tức lớn giọng.

 

“Ngươi là chủ nhân nơi này ư? Đúng là không biết xấu hổ! Khách điếm này ta chưa từng bán, vậy mà ngươi lại có thể mua được sao?”

 

“Ta mua nó từ người chủ trước tên là Thạch Nhân mà?”

 

“Chủ nhân trước tên Thạch Nhân sao? Đừng nói nhảm nữa! Ta nhất định sẽ tố cáo ngươi lên quan phủ! Giờ thì mau cút đi!”

 

Uyên Xích Hà vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 

“Nhưng lão là ai mà dám bảo ta rời đi?”

 

"Ta là ai á? Hừ! Ta chính là chủ của khách điếm này.”

 

“Sao lại thế được.”

 

Thấy vậy, Nam Thủy Kinh xen vào.

 

“Này, công tử. Ta không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng khách điếm này là của tổ phụ ta. 2 năm trước  sức khỏe người không được tốt. Thế nên đã tạm đóng cửa Khách điếm và về quê dưỡng bệnh.”

 

"Hả? Đóng cửa sao? Làm gì có chuyện đó. Rõ ràng là khách điếm vẫn kinh doanh tốt cơ mà.”

 

“Không. Thực ra tổ phụ ta đã đóng cửa nó bởi vì khi ấy sức khỏe sa sút và cũng không có khách hàng.”

 

“… .”

 

Uyên Xích Hà ngơ ngác một hồi, sau đó ra hiệu cho Thượng Đô lại gần.

 

"Dạ?"

 

“Mau gọi lão Thẩm đến đây.”

 

" Vâng."

 

Thượng Đô ngay lập tức chạy lên lầu 2.

 

Thẩm Thống xuất hiện với khuôn mặt lờ, có vẻ như vẫn chưa tỉnh ngủ.

 

“Công tử tìm ta sao?”

 

“Thẩm lão.”

 

"Vâng?"

 

Thẩm Thống lúc này mới muộn màng nhận ra vẻ mặt nghiêm túc của Uyên Xích Hà và đưa mắt nhìn xung quanh.

 

“Lão nhân này nói lão ấy mới là chủ khách điếm, 2 năm trước do sức khỏe không tốt nên đã đóng cửa để về dưỡng bệnh chứ chưa hề bán”

 

“Làm gì có chuyện đó. Rõ ràng là ta đã mua nó từ một người tên Thạch Nhân. Công tử cũng ở đó còn gì?”

 

Nam Xuất Kiệt, người đang theo dõi cuộc trò chuyện giữa hai người, đã có thể đoán đại khái chuyện gì đang xảy ra.

 

“Đưa ta xem bản khế ước nào.”






 

Nam Xuất Kiệt, Nam Thủy Kinh, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống ngồi đối diện nhau quanh chiếc bàn ăn ở tầng một.

 

Có hai tờ tài liệu được đặt ở giữa bàn.

 

Đó là khế ước của Uyên Xích Hà có và giấy tờ nhà đất của Nam Xuất Kiệt.

 

Nam Xuất Kiệt giải thích cẩn thận như thể đang giảng dạy.

 

“Trên khế ước này có ghi tên là Thạch Nhân, nhưng hãy nhìn vào cái tên Nam Xuất Kiệt được viết trên giấy tờ nhà này đi. Ta chính là Nam Xuất Kiệt đây. Chắc chắn tên lừa đảo đó đã bán khách điếm cho ngươi khi ta đi vắng rồi.”

 

Nhận ra bản thân đã bị lừa, Uyên Xích Hà nghiến răng.

 

“Thẩm lão. Hãy đến Khai Phong ngay  lập tức và lôi ba tên khốn đó về đây cho ta”

 

" Được!"

 

Thẩm Thống nhanh chóng đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi và đi ra ngoài.

 

Một sự im lặng kỳ quái bao trùm giữa ba người còn lại.

 

Nam Xuất Kiệt lặng lẽ gấp lại giấy tờ rồi bỏ vào trong ngực áo.

 

"Hừm. Muốn đến Khai Phong và bắt chúng về thì cũng mất khá nhiều thời gian đấy… .”

 

Phải mất ít nhất một canh giờ(2 giờ) để di chuyển, chưa kể thời gian tìm bắt người.

 

Uyên Xích Hà chỉ nâng tách trà lên rồi lẩm bẩm.

 

“Sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”



 

Đã khoảng nửa giờ rồi phải không?

 

Cửa khách điếm bật mở, Thẩm Thống lao vào như một cơn gió.

 

“Ba tên đó không còn ở Khai Phong nữa.”

 

"Cái gì?"

 

"Tên Tiêu Tam đột nhiên xin nghỉ việc một tháng trước. Sau khi hỏi thăm tin tức từ Hạ Ô Môn ta mới biết, hóa ra Tiêu Tam, Hoàng Tiêu và Thạch Nhân đều đã quen biết nhau từ trước. Cả ba bọn chúng đều là người ngoại bang, mới chuyển đến Khai Phong chưa đầy một năm”.

 

Nam Xuất Kiệt cau mày.

 

'Chỉ mất nửa canh giờ đã đến được Khai Phong sau đó trở lại, lại còn nói mấy thứ khó hiểu như thế nữa … .'

 

“Tên khốn kia. Không phải chính các ngươi đã lên kế hoạch với bọn chúng và lừa gạt ta đấy chứ?”

 

“Có mà lão già nhà ngươi thông đồng với bọn chúng thì có. Làm gì có chuyện khách điếm vừa sang tên, làm ăn khấm khá hơn một chút thì nhà ngươi từ đâu lù lù xuất hiện chứ!”

 

Nam Xuất Kiệt giật mình nhảy dựng lên.

 

“Này này! Đừng có mà gắp lửa bỏ tay người! Vì nghe Trương Lý Hữu nói nên ta mới quay trở lại đây để kiểm tra thôi.”

 

“Trương Lý Hữu là ai?”

 

“ Đó là hành thủ của Vạn Đức thương bang. Hôm qua ta tình cờ gặp ngài ấy, thế nên mới biết khách điếm đã hoạt động trở lại, hơn nữa còn sang tên đổi chủ luôn rồi.”

 

“Vạn Đức thương bang? Đợi một chút, ta sẽ đem hắn đến đây.”

 

Thẩm Thống nói xong lại tức tốc chạy ra ngoài.

 

Lần này, lão quay lại chỉ sau hơn một khắc, và quả thực đang vác Trương Lý Hữu trên vai.

 

Vừa đặt Trương Lý Hữu xuống, Thẩm Thống đã hỏi vẻ mặt đầy sát khí.

 

"Hôm qua ngươi đã nói gì với lão già đó?"

 

Trương Lý Hữu, người đột nhiên bị kéo vào, lắp bắp với khuôn mặt trắng bệch.

 

“Rõ ràng lão ta đã bán khách điếm cho ai đó trước rồi, vậy mà còn nói rằng sẽ bán lại nó cho ta.”

 

“Vậy ý ngươi là lão già đã bán khách điếm?”

 

“Hôm qua ta tình cờ gặp lão già này trên phố. Lão ta nói sẽ bán lại khách điếm bỏ hoang đó cho ta, nhưng khi ta lên kiểm tra thì nó đã hoạt động trở lại từ bao giờ…. đó không phải là lừa đảo hay sao.”

 

Nam Xuất Kiệt nhanh chóng chen vào.

 

“…Đó là lý do họ đưa ngài tới đây đấy. Có vẻ như Uyên công tử đã bị mấy tên khốn nào đó lừa mua lại khách điếm với giá 12 ngàn lượng rồi.”

 

"Trời ơi! 12 ngàn lượng cho khách điếm này sao?”

 

Thay vì trả lời, Nam Xuất Kiệt chỉ vào bản khế ước.

 

Trương Lý Hữu lướt qua nó một lượt, tặc lưỡi lắc đầu.

 

"Chậc chậc! Ta nghe nói kiểu lừa đảo này đang xuất hiện tràn lan khắp nơi. Bọn chúng tự nhận mình là chủ khách điếm, tửu lâu, sau đó bán với giá cắt cổ rồi bỏ trốn biệt tăm… .”

 

Rầm.

 

Thẩm Thống lúc này bỗng nhiên tức giận đập bàn.

 

“Bớt nói nhảm đi! Có gì đảm bảo các ngươi và bọn chúng không cùng một giuộc cơ chứ!”

 

“Ta đường đường là hành thủ của Vạn Đức thương bang, ai lại làm ra cái trò tiểu nhân đó chứ!”

 

“Ta không quan tâm Vạn Đức Vạn Điếc gì cả, ta chỉ biết…”

“Đủ rồi!”

 

Giọng nói của Uyên Xích Hà lạnh như băng, khiến ai nấy đều vô thức im bặt. 

 

“Thẩm lão.”

 

"Vâng."

 

“Bắt sống đám khốn kiếp đó về cho ta. Nhớ là bắt - sống.”

 

“Được, ta đi ngay đây!”

 

Thẩm Thống vội vã đến mức tức tốc rời khỏi khách điếm mà không thèm đóng gói hành lý.




Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...