Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 185
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 185. Chuột đoán ý mèo
Không phải là Hạ Ô Môn, mà lại là Thiên Hoa Bang sao?
Tất nhiên, quy mô bang phái càng lớn thì số tiền bị bóc lột càng nhiều.
Thà rằng vướng phải Hạ Ô Môn thì còn có thể bỏ ra vài đồng cho xong chuyện. Nhưng nếu đối thủ là một thế lực lớn như Thiên Hoa Bang thì quả thực có mọc thêm mười chân cũng chạy không thoát.
'Ha! Chẳng còn cách nào khác'
Nam Xuất Kiệt đành tuyệt vọng chấp nhận hiện thực.
Lão vốn biết rằng ngày này nhất định sẽ đến. Chỉ không ngờ lại đến nhanh tới vậy.
…
Nam Xuất Kiệt bước vào nhà hàng, không chút do dự đến gần năm người họ.
"Ta là Nam Xuất Kiệt, chủ nhân của khách điếm này. Các vị đến từ Thiên Hoa Bang à?"
"Đúng vậy. Ta là Chu Hoa Dĩnh, Đoàn chủ Mẫu Đơn Đoàn thuộc Thiên Hoa Bang. Ngài hãy ngồi xuống một lát."
Giọng điệu ả gần giống như ra lệnh.
Nam Xuất Kiệt ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện Chu Hoa Dĩnh.
Và chờ đợi những lời tiếp theo của ả.
"Ta nghĩ ngài đã biết lý do tại sao chúng ta đến rồi. Thiên Hoa Bang chúng ta chuyên cung cấp nguyên liệu thực phẩm và rượu cho các khách điếm và kỹ lâu ở phía bắc Khai Phong. Tất nhiên, chúng ta cũng sẽ bảo kê và xử lí những khách hàng khó ưa hay quỵt tiền và gây rắc rối. Bang chủ hy vọng rằng khách điếm của ngài đây cũng sẽ hợp tác kinh doanh với chúng ta.”
"Cảm ơn hảo ý của quý bang, nhưng khách điếm của ta nhỏ bé xập xệ, lại ở nơi hẻo lánh nên thông thường cũng không có mấy khách hàng. Thỉnh thoảng chỉ có một vài thương gia nghỉ lại nên không có ai gây chuyện đâu."
"Làm kinh doanh mà không có khách hàng thì khó khăn và tốn kém biết bao chứ. Chẳng thà bán khách điếm lại cho Thiên Hoa Bang chúng ta không phải sẽ tốt hơn sao?"
Chu Hoa Dĩnh nhìn Nam Xuất Kiệt bằng ánh mắt lạnh lùng.
Thấy không còn lối thoát, Nam Xuất Kiệt thở dài.
"Ha! Khách điếm này không phải ta muốn bán là bán. Hiện tại nơi này đang vướng vào một vụ lừa đảo nên ta không thể hoàn toàn làm chủ được ”.
"Ý ngài là gì? Nếu gặp tình huống khó khăn như vậy sao ngài không tìm đến Thiên Hoa Bang sớm hơn. Chúng ta là chuyên chuyên gia trong những chuyện thế này đấy."
"Trong lúc ta đang nghỉ ngơi vài năm, một số kẻ lừa đảo đã bán lại khách điếm cho một người khách rồi bỏ trốn. Đó là lý do tại sao hiện tại nơi này ngoài ta ra còn có thêm một người chủ nữa."
“Hóa ra là trò lừa đảo này, nhưng đã phát hiện ra đó là lừa đảo mà hắn ta vẫn ở đây sao?”
“Đúng vậy, Án Sát Sứ đã cử người tới điều tra rồi, nhưng vẫn chưa giải quyết được.”
"À! Vậy nên cho dù việc làm ăn thất bát nhưng cũng khó mà bán khách điếm đi được đúng chứ?"
"Đúng vậy."
Chu Hoa Dĩnh nở nụ cười đầy ẩn ý.
Thiên Hoa Bang vừa chính vừa tà.
Điều đó có nghĩa chỉ cần đem lại lợi ích cho bản thân, họ có thể sẵn sàng làm mọi việc, bất kể điều đó là tốt hay xấu.
"Ta hiểu ý ngài rồi. Khi chúng ta đưa ra những đề xuất như thế này, mọi người thường phản ứng theo hai cách: hoặc là vui vẻ chấp nhận, hoặc là cố gắng từ chối một cách khéo léo như ngài đây."
“Ý ta không phải vậy…”
"Không sao đâu. Rồi ngài sẽ phải hối hận khi từ chối lời đề nghị của ta. Ta đảm bảo đấy."
Cùng với lời nói nham hiểm đó, Chu Hoa Dĩnh đứng dậy khỏi chỗ ngồi, sau đó cùng 4 võ giả nhanh chóng rời khách điếm.
Ngay sau đó, Uyên Xích Hà và Nam Thủy Kinh cũng đã trở về
Nam Thủy Kinh mỉm cười và đến gần Nam Xuất Kiệt, người đang đứng đó với vẻ mặt thất thần.
"Tổ phụ?"
“À, về rồi đó sao?”
"Người làm gì mà cứ đứng thẫn thờ vậy? Có chuyện gì sao ạ?"
“Người của Thiên Hoa Bang vừa tới đây”.
“Thiên Hoa Bang?”
"Chúng nói rằng bên chúng chuyên cung cấp thực phẩm và rượu cho các khách điếm cũng như kỹ lầu phía bắc của Khai Phong. Ngoài ra còn bảo kê việc làm ăn buôn bán nữa."
"Thế thì sao ạ?"
"Chúng nói muốn giúp điều hành khách điếm của chúng ta. Và ta đã từ chối."
"À, có vẻ như trà quán nơi con đang làm việc cũng đang được một bang phái nào đó quản lí. Như thế không sao chứ ạ?"
"Không sao đâu. Dù sao khách điếm của chúng ta cũng không có mấy khách hàng."
“Thế thì cứ làm theo những gì chúng muốn có lẽ sẽ tốt hơn..”
"Ta cũng nghĩ thế."
Nam Xuất Kiệt dự định sẽ chấp nhận nếu chúng quay lại.
***
Sáng hôm sau.
Đầu bếp liên tục đi ra đi vào nhà bếp với vẻ mặt lo lắng.
Là vì Sơn mỗ, người sáng nào cũng đưa nguyên liệu tới khách điếm hôm nay lại không đến.
Y vội vàng thông báo lại cho Nam Xuất Kiệt.
"Không sao, chắc hắn ta có việc gì rồi. Để ta đi xem xem thế nào ”.
Sau khi ăn sáng xong, lão nhanh chóng đi đến cửa hàng của Sơn mỗ.
"Này, hôm nay ngươi quên đem nguyên liệu đến khách điếm à? Đầu bếp bên tôi đang phàn nàn đấy”.
Một nụ cười gượng gạo hiện lên trên khuôn mặt Sơn Dinh Lạc.
"Lão Nam, ta thật sự cũng không biết phải làm sao nữa? Tất cả nguyên liệu đều không còn nữa rồi."
“Hết tất cả rồi sao?”
“Bên Khai Phong đã tới mua hết nguyên liệu rồi.”
"Không, nhưng mà…. khi nào chứ?"
"Tối hôm qua."
"Chậc! Thôi vậy, nếu thế thì ngày mai ngươi nhớ mang đến bù đấy."
“Xin lỗi, nhưng e là khó đấy lão Nam.”
"Tại sao vậy?"
“Kể từ bây giờ chúng tôi đã quyết định bán tất cả nguyên liệu thực phẩm cho Hợp Mã Thương Khố ở Khai Phong rồi.”
"Ngươi đang nói gì vậy hả? Vậy còn khách điếm của ta thì sao?"
“Có lẽ lão nên tìm một nơi khác thôi.”
Nam Xuất Kiệt hết chất vấn tới nài nỉ, nhưng Sơn Dinh Lạc vẫn không thể làm gì khác ngoài liên tục lặp lại hai từ “xin lỗi”.
Nam Xuất Kiệt đành phải đi đến một cửa hàng khác, nhưng ngạc nhiên thay ở nơi đó lão cũng nhận được câu trả lời y hệt.
Nói cách khác,cả hai cửa hàng cung cấp nguyên liệu thục phẩm ở Hoa Thương thôn đều đã được chuyển giao cho Hợp Mã Thương Khố.
Nam Xuất Kiệt cuối cùng buộc phải trở về tay không.
Ngồi thẫn thờ trong khách điếm vắng tanh, lão không ngừng nghĩ về những lời đã nghe được hôm trước.
‘Ta sẽ khiến lão phải hỗi hận vì quyết định này.’
Nếu còn tiếp tục thế này, khách điếm sẽ phải đóng cửa mất.
Không ai muốn lưu lại một quán trọ không thể phục vụ đồ ăn cả!
Đúng lúc đó, Uyên Xích Hà giờ mới bình minh, lảo đảo bước xuống lầu để ăn sáng.
Thượng Đô cũng đã quen nên ngay lập tức dọn món lên mà không cần hỏi
Uyên Xích Hà húp mỳ xì xụp, Nam Xuất Kiệt ngồi bên cạnh liền mỉa mai.
"Nhìn kìa, ngươi bị bỏ đói hả?”
“Mới sáng ra đã muốn cãi nhau rồi à?”
“Ngươi có biết rằng Thiên Hoa Bang ở Khai Phong đang nhắm đến khách điếm của ta không?”
"Thì sao?"
Hôm qua vào đầu giờ tối, cậu đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Nam Xuất Kiệt và Nam Thủy Kinh.
Nhưng cậu có thể làm gì khi đây thậm chí còn không phải khách điếm của cậu chứ?
"Chúng đã quét sạch tất cả nguyên liệu thực phẩm khỏi Hoa Thượng Thôn. Điều đó có nghĩa là từ lúc này nơi này sẽ không thể phục vụ đồ ăn nữa. Ngươi có hiểu không? Bây giờ ta chỉ còn chờ phá sản, đóng cửa nữa thôi."
Uyên Xích Hà cau mày khi nghe tin đồ ăn đã hết.
Lý do cậu muốn ở lại khách điếm là để có chỗ ngủ và đồ ăn.
"Không còn gì để cho vào miệng nữa thì phải sống sao đây."
“Vậy tại sao lão già nhà người lại gây rắc rối khi cuộc thương thảo đang diễn ra tốt đẹp à?”
"Ta đâu có biết chứ? Ta chỉ đang cố mặc cả thôi mà..."
“Chúng nói sẽ quay lại ư?”
“Khách điếm này là mục tiêu của chúng mà, đâu dễ gì mà từ bỏ dễ thế.”
"Đến lúc đó thì gọi ta. Ta sẽ lo liệu vụ này."
"Ngươi thậm chí còn không phải là chủ khách điếm, vậy thì ngươi định can thiệp kiểu gì đây?"
" Lão già tham lam, thế nãy giờ lão nói với ta mấy chuyện này làm cái quái gì hả? Chuyện đến nước này lão còn không tìm cách mà xử lí, thế lão còn định làm gì nữa đây? Ôm lấy cái khách điếm này cùng chết sao?”
“Chậc chậc, coi ngươi ăn nói kìa. Không phải ta tham lam, mà là sợ ngươi bị hốt mất xác đấy. Nếu vô cớ can thiệp và khiến đám người Thiên Hoa Bang khó chịu thì chỉ có ngươi là người thiệt thôi”
“Lão già, lão đã từng nghe qua câu ‘mèo đoán ý chuột’ chưa?
"Là ‘chuột đoán ý mèo’ mới đúng, đã không biết thì đừng có tỏ vẻ.”
"Sao cũng được. Lão và đám người Thiên Hoa Bang kia là chuột, còn ta chính là mèo. Thứ ta đang nghĩ trong đầu các người không bao giờ biết được, thế nên không cần lão phải cất công lo lắng cho ta. "
"Được, ta có thể đúng là chuột như ngươi nói. Nhưng điều đó vẫn không thay đổi sự thật là ngươi cần phải biết tình huống thực tế bây giờ. Mèo là Thiên Hoa Bang, chứ không phải là ngươi."
"Lão bảo ta là chuột còn chúng là mèo sao?”
"Đúng vậy. Thế nên đừng có manh động. Lão Thẩm không có ở đây, không ai bảo vệ ngươi được đâu."
Những lời của Nam Xuất Kiệt nửa là chế giễu, nửa là thật tâm.
Uyên Xích Hà thô bạo đặt đũa xuống bàn.
"Chà! Đây là lần đầu tiên trong đời ta thấy có người bảo ta là chuột đấy. Này lão già! Trên đời này có ba thứ mà ta cực kỳ ghét. Lão có biết chúng là gì không?"
"Chậc chậc! Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời."
Cuộc trò chuyện giữa hai người trở nên căng thẳng, đến mức đầu bếp và tiểu nhị Thượng Đô cũng ló đầu ra xem.
"Ta ghét trẻ con, phụ nữ và người già. Chỉ nghĩ đến thôi cũng tức điên rồi!"
"Tốt thôi. Và họ cũng sẽ ghét ngươi."
“Lão già nhà ngươi…”
Cậu nắm chặt tay run rẩy.
Cậu muốn ngay lập tức đấm vào mặt lão nhưng không thể.
Nếu Nam Xuất Kiệt là kẻ ác, cậu có thể ra tay mà không suy nghĩ, nhưng lão chỉ là một lão già bình thường, cũng là nội tổ phụ của người bạn duy nhất của cậu, Nam Thủy Kinh.
Đúng lúc này, Nam Thủy Kinh hớt hải bước xuống cầu thang.
"Tổ phụ? Uyên công tử? Có chuyện gì mà to tiếng vậy?"
Nam Xuất Kiệt chưa kịp nói gì thì Uyên Xích Hà đã lên tiếng trước.
"Nãy giờ tổ phụ cô cứ liên tục bảo ta là chuột, không làm được tích sự gì nếu không có lão Thẩm. Cô xem như thế có được không?"
Nam Xuất Kiệt lập tức nhảy dưng lên.
"Ôi trời ơi! Nói dối không chớp mắt. Ta nói người là chuột khi nào vậy? Ta bảo ngươi vô dụng lúc nào? Thủy Kinh, tiểu tử này mở miệng ra là nói dối, cũng không khác đám lừa đảo kia là bao."
"Tổ phụ! Dừng lại đi mà! Uyên công tử là bạn của con!"
"Bạn ư? Hắn là tên lừa đảo. Thủy Kinh, cha mẹ con trên trời mà thấy thế này chắc tức chết mất, tỉnh táo ngay lại cho ta."
Nam Thủy Kinh tức giận vì những lời đó.
"Người nói gì vậy? Sao lại còn lôi cả cha mẹ con vào đây! Người phải biết những lời nói tưởng chừng bình thường cũng có thể khiến người khác tổn thương chứ.”
Chẳng mấy chốc, những giọt nước mắt như sương rơi xuống từ khóe mắt Nam Thủy Kinh.
Nam Xuất Kiệt giật mình ngừng lại.
Thấy bạn mình khóc, cơn giận của Uyên Xích Hà cũng bỗng dưng tan biến.
Cậu lúng túng vẫy tay gọi Thượng Đô đến gần.
“Vâng, công tử.”
"Ngươi phải đến Khai Phong một chuyến rồi”.
“Khai Phong?”
"Đúng vậy, đến Thiên Hoa Bang và nói với bang chủ chỗ đó: Hãy đến khách điếm ngay lập tức."
"..."
Giật mình trước giọng nõi dữ tợn đó, Thượng Đô quay đầu về phía Nam Thủy Kinh và Nam Xuất Kiệt.
Uyên Xích Hà lại gằn giọng.
"Này, là ta và lão Thẩm thuê ngươi chứ không phải họ. Đừng quên điều đó."
Nam Thủy Kinh vội vàng lau nước mắt và cố gắng can ngăn.
“Công tử, huynh không cần phải đến làm vậy đâu.”
"Không sao đâu. Chúng đang nhắm vào khách điếm này, dù sao thì cũng phải gặp chúng một lần chứ."
Lời này suy cho cùng cũng có lý nên Nam Thủy Kinh không phản đối gì thêm.
Uyên Xích Hà quay sang đá vào mông Thượng Đô, người vẫn đang đứng đó do dự.
“Mau đi đi, còn đứng đờ ra đó làm gì hả!!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook