Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 188
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 188. Thì ra ngươi chọn cái chết
Vào khoảng giờ Thân (3 giờ - 5 giờ chiều).
Bảy võ nhân bước ra khỏi cánh cổng Tam Bảo Bang.
Đó chính là Lục Đàm Bình, Ngoạn Tử Kính, cùng với 5 bang đồ thuộc Ngoại đường.
Ngoạn Tử Kính đi được một lúc liền quay sang hỏi với vẻ mặt lo lắng.
“Thiếu bang chủ, liệu trong hôm nay có thể gặp cả chủ của mười cửa hàng được không?”
Hắn ta cho rằng Lục Đàm Bình đã bị việc lấy lòng cha làm cho mờ mắt và đang hành động quá vội vàng.
Lục Đàm Bình thản nhiên trả lời.
“Ta nghe nói ở đó có khách điếm phải không? Dù sao thì chúng ta cũng sẽ quản lý chúng thôi, nên nếu không xong thì ở lại một đêm cũng được.”
“Chậc. Nhưng ta có tới bảy người, nếu ở lại thì chi phí chỗ ở sẽ khá cao đấy.”
Ngoạn Tử Kính không thích qua đêm ở ngoài nếu không thực sự cần thiết. Không nơi đâu tốt bằng nhà, đặc biệt là chỗ khỉ ho cò gáy này lại càng không xứng để so.
“Ngươi không cần lo lắng. Đặt chân đến đó là ta sẽ đàm phán việc quản lí khách điếm ngay. Ngươi nghĩ mọi việc xong rồi thì chủ quán có dám tính phí chúng ta không hả?
"Cả bảy người chúng ta sao ạ?”
Ngoạn Tử Kính liếc nhìn Lục Đàm Bình.
“Người một nhà cả mà. Nhưng mà tại sao cha ta lại cứ khăng khăng muốn quản lí Hoa Thượng Thôn thế? Chỗ này bé bằng cái mắt muỗi, chẳng bõ công đi.”
“Đó là vì Thiên Hoa Bang. Công tử cũng biết rối đấy, chẳng phải Thiên Hoa Bang và Tam Bảo Bang của chúng ta đang cạnh tranh nhau sao? Bên đó cũng đang dòm ngó nơi này, ta phải nhanh tay nẫng trước chứ.”
“Thế thì chiếm chỗ lớn hơn dằn mặt bọn chúng không phải được rồi sao.”
“Bánh ngon như thế mà công tử nghĩ vẫn còn hả. Bây giờ nếu muốn khu vực nào, chúng ta sẽ phải cướp lại từ tay bang phái hoặc thương bang khác. Đó là lý do tại sao Thiên Hoa Bang lại nhắm tới thôn trang nhỏ đó.”
“Chậc!”
Khi họ đang trò chuyện, tấm biển gỗ đề tên “Hoa Thượng Thôn” dần hiện ra từ phía đằng xa.
“Cuối cùng cũng đến rồi. Tiểu nhân đưa công tử đến khách điếm ngay nhé? Hay công tử muốn đi tham quan quanh làng trước?”
“Chỗ này thì có gì để xem chứ. Dẫn đường đến khách điếm đi.”
"Vâng. Muốn đến đó ta phải băng qua ngôi làng. Nó ở ngay cạnh sông Hoàng Hà.”
Ngoạn Tử Kính tiến lên đi song song với Lục Đàm Bình và bắt đầu giải thích về khách điếm.
“Chủ sở hữu khách điếm đó là một lão già tên Nam Xuất Kiệt. Lão đã đóng cửa khách điếm cách đây hai năm vì sức khỏe yếu, nhưng đã mở lại khoảng một tháng trước. Một ngày có năm hoặc sáu khách trọ lại qua đêm. Chi phí chỗ ở mỗi ngày là 300 văn, nghĩa là sẽ vào khoảng 45 lượng mỗi tháng. Chi phí vận hành sẽ tốn khoảng 25 lượng, thế nên ngồi không cũng sẽ được ít nhất 20 lượng.”
“Ồ! 20 lượng mỗi tháng sao?”
Đôi mắt của Lục Đàm Bình sáng lên.
Ở một ngôi làng nhỏ và hẻo lánh thế này, 20 lượng một tháng là một khoản thu nhập rất lớn.
“Vậy thì thu phí bảo kê tầm 3 lượng là vừa.”
Thực ra ở nơi xa xôi vắng vẻ thế này cũng chẳng có ai đến quấy phá, thế nên 3 lượng cũng coi là nhiều rồi.
"Ngoạn đường chủ."
"Vâng."
“Tại sao ngươi phải khúm núm vậy chứ? Lão già đó kiếm được tận 20 lượng mà ngươi lại chỉ thu có 3 lượng à? Ít nhất 5 lượng nghe còn lọt tai.”
“5 lượng thì bằng số tiền chúng ta thu từ các cửa tiệm ở Khai Phong luôn rồi. Thôn trang này chỉ bé bằng lòng bàn tay, tiểu nhân nghĩ chúng ta không thể… .”
"Ngươi bị làm sao vậy hả? Ta lấy 5 lượng thì lão ta vẫn còn tận 15 lượng mà. Lão già đó sống một mình à?”
“Nghe nói lão còn có một đứa cháu gái.”
"Trời, có mỗi hai miệng ăn, tiêu sao hết được 15 lượng. Hãy bắt đầu từ 5 lượng đi.”
“Công tử còn định lấy nhiều hơn thế sao?”
“Để xem đã, tùy vào tâm trạng của ta.”
“Nếu đòi nhiều quá thì có thể gây phản ứng ngược đấy ạ. Chúng có thể sẽ tìm đến nơi khác để nhờ bảo kê.”
“Nơi khác sao? Thương bang duy nhất quan tâm đến chỗ khỉ ho cò gáy này là Thiên Hoa Bang. Ngươi nghĩ chúng có ngu ngốc đến mức gây chiến với chúng ta chỉ vì khách điếm cỏn con đó không?”
“Có lẽ không, nhưng mà … .”
“Thương trường không có chỗ dành cho lòng tốt đâu. Hiểu không hả?”
Ngoạn Tử Kính miễn cưỡng gật đầu.
Bang chủ Lục Nhất Túy cũng không đến nỗi tệ, nhưng Lục Đàm Bình này lại có vẻ hơi tham lam quá mức.
Thấy khách hàng mới bước vào, Thượng Đô vội vàng chạy tới.
"Kính mời hai vị quan khách!"
Lục Đàm Bình liếc nhìn tiểu nhị rồi tự nhiên đi thẳng vào bên trong gian chính.
Hắn vừa định ngồi xuống đã cau mày khi nhìn thấy người phụ nữ đối diện mình.
Đó là Chu Hoa Dĩnh, đoàn chủ Mẫu Đơn Đoàn của Thiên Hoa Bang.
Đúng lúc đó, Chu Hoa Dĩnh, người đang uống trà một mình, cũng trông thấy Lục Đàm Bình.
Nàng lập tức quay đầu lại với vẻ mặt cau có như giẫm phải phân.
Khắp thành Khai Phong, Lục Đàm Bình nổi tiếng ăn chơi trác táng, bản tính khốn nạn, quả thực không ai muốn dây vào.
Một nụ cười kỳ quái xuất hiện lên trên khuôn mặt Lục Đàm Bình.
Chưa kịp ấm chỗ, hắn đã lập tức đứng dậy, vẫy tay ra hiệu cho đám thuộc hạ tiến lại ngồi vây quanh Chu Hoa Dĩnh.
“Lục Đàm Bình, ngươi làm cái quái gì vậy?”
Nàng tức giận đập bàn.
“Thật trùng hợp quá, thế mà lại gặp được đoàn chủ ở nơi này. Chu đoàn chủ có vẻ không vừa ý với ta thì phải?"
"Đồ điên. Tên của ta không phải để cái mồm thối tha nhà ngươi tùy tiện nói ra.”
Bất chấp phản ứng lạnh lùng của người đối diện, Lục Đàm Bình vẫn nở nụ cười đểu cáng.
“Hehe. Sao vậy? Có vẻ ở đây không có bang đồ Thiên Hoa Bang nào cả nhỉ. Ta biết cô đang ở một mình, vì vậy đừng có kiêu căng.”
"Hừ! Ta không có gì để nói với Tam Bảo Bang các ngươi cả, mau cút đi.”
"Chà, trông ta giống người mà cô bảo cút là liền cút sao?”
"Tốt thôi,vậy thì để ta cút trước.”
Nói xong, Chu Hoa Dĩnh lập tức đứng dậy.
Thế nhưng Lục Đàm Bình đương nhiên không buông tha cho nàng dễ dàng như thế.
Hắn chống tay xuống bàn, sau đó biểu diễn một động tác lộn người hết sức khoa trương, vừa vặn đáp xuống trước mặt nàng.
Hai người nhìn chằm chằm vào nhau như thể sắp ăn ăn tươi nuốt sống đối phương.
Đúng lúc đó, Nam Thủy Kinh sau khi giúp đỡ việc dọn dẹp thong thả đi xuống lầu.
Đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy những vị vị khách không mời mà đến.
Chu Hoa Dĩnh chuyển ánh mắt sang Nam Thủy Kinh.
Lục Đàm Bình cũng quay đầu theo Chu Hoa Dĩnh, tự hỏi liệu nhân vật nào vừa xuất hiện.
“Nam Thủy Kinh?”
Hắn lục tung Khai Phong cả tháng trời mà không thể nào tìm thấy, không ngờ rằng tình cờ tới chỗ này lại gặp được cô!
Hắn đứng ngơ người một lúc, sau đó đột nhiên lao về phía cô như một con hổ đói vừa tìm được con mồi.
“Con khốn kia!”
“….”
Nam Thủy Kinh sợ đến mức không thể nhúc nhích.
Lục Đàm Bình trong một chớp mắt đã đứng sừng sững trước mặt, bàn tay to như cái quạt lao xuống mặt cô như sấm sét.
Bốp.
Nam Thủy Kinh choáng váng ngã ra cầu thang.
Chu Hoa Dĩnh giật mình trước cảnh tượng đó, lập tức chạy đến và rút thanh kiếm bên hông.
“Tên khốn điên khùng kia! Ngươi làm cái quái gì thế hả!"
Ngoạn Tử Kính và năm bang đồ Tam Bảo Bang tất nhiên cũng không đứng ngoài cuộc.
Trong phút chốc, khách điếm yên tĩnh đã trở thành một mớ hỗn độn.
Khi thanh kiếm của Chu Hoa Dĩnh đâm đến từ phía sau, Lục Đàm Bình vội vàng né sang một bên.
“Con mụ điên kia! Ngươi xía mũi vào chuyện người khác làm gì hả?”
Lục Đàm Bình không thể hiểu nổi tại sao Chu Hoa Dĩnh lại bất ngờ tấn công mình.
Chu Hoa Dĩnh hét lên, chắn trước mặt Nam Thủy Kinh.
“Chừng nào ta còn sống, không một ai được phép động đến một cọng tóc của Nam tiểu thư!”
“Cút ngay trước khi ta còn nói chuyện tử tế.”
"À, thì ra ngươi chọn cái chết!”
Ngoạn Tử Kính nhanh chóng can thiệp.
“Chu đoàn chủ, tại sao đột nhiên cô lại tấn công thiếu bang chủ chúng ta? Cô thực sự định gây chiến với Tam Bảo Bang sao?
"Gây chiến? Hahaha! Chính ngươi vừa động vào người không nên động rồi đấy. Nam tiểu thư là bạn của công tử. Kể từ lúc bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào cô ấy, số phận của Tam Bảo Bang các ngươi xem như cũng kết thúc rồi!”
Ngoạn Tử Kính cau mày.
Nhìn vẻ mặt tự tin của Chu Hoa Dĩnh, hắn không nghĩ đó là lời nói dối.
‘Người cô ta nói tới là ai? Võ công mạnh đến mức nào mà khiến cô ta mạnh mồm tới vậy chứ?’
“Hừ, là tên nhãi nhép nào? Không cần phải úp úp mở mở”
Ngay khi Chu Hoa Dĩnh chuẩn bị nói tên Uyên Xích Hà.
Cánh cửa khách điếm bật mở, Uyên Xích Hà và Thượng Đô bước vào.
Thượng Đô kiệt sức ngồi phịch xuống sàn thở hổn hển.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của hắn, có vẻ như hắn vừa tức tóc chạy đến tảng đá tự sát để gọi Uyên Xích Hà về.
Đến lúc này Chu Hoa Dĩnh mới thở phào nhẹ nhõm.
“Công tử cuối cùng cũng về rồi. Trước đây công tử đã hỏi ai là người quấy rầy Nam tiểu thư phải không? Đó chính là Lục Đàm Bình của Tam Bảo Bang.”
Uyên Xích Hà liếc mắt nhìn Nam Thủy Kinh.
Cô đang kinh hãi trợn to mắt, co rúm người bám vào thành cầu thang.
Thấy một bên má trắng trẻo của cô sưng đỏ, cậu dường như đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Ngoạn Tử Kính quan sát một lúc, sau đó thận trọng bước về phía trước.
“Chúng ta là người của Tam Bảo Bang. Ta là Ngoạn Tử Kính, Đường chủ Ngoại … .”
Uyên Xích Hà vẫy tay với vẻ mặt thờ ơ.
Đúng lúc đó, cơ thể của Ngoạn Tử Kính bị nhấc bổng lên không trung, sau đó đập mạnh vào bức tường của khách điếm.
Va đập quá mạnh khiến bức tường vốn không mấy kiên cố của khách điếm rơi lả tả bột trắng, phủ lên Ngoạn Tử Kính đang bất tỉnh nhân sự.
Uyên Xích Hà lại phẩy tay một lần nữa, và lần này đến lượt năm bang đồ Tam Bảo Bang bay thẳng vào tường.
Rầm. Rầm.
Bị cảnh tượng trước mắt dọa cho mất hồn, Lục Đàm Bình vội vã nhảy ra ngoài cửa sổ.
Nhưng tất nhiên hắn không thoát dễ dàng như vậy.
Uyên Xích Hà ngoắc tay, cơ thể Lục Đàm Bình đã bị nhấc bổng lên trên mặt đất, sau đó lao thẳng đến đống bàn ghế lộn xộn giữa gian nhà.
Rầm.
Đống bàn ghế vỡ tan tành, mảnh gỗ bay ra tứ phía.
Lục Đàm Bình còn không kịp cảm thấy đau, đã lồm cồm bò bằng tứ chi về phía Uyên Xích Hà.
"Đại hiệp tha mạng! Đại hiệp tha mạng! Chỉ cần là thứ đại hiệp muốn, Tam Bảo Bang nhất định sẽ đáp ứng!”
Hắn vừa nói vừa dập đầu lia lịa.
Uyên Xích Hà lặng lẽ quan sát, sau đó lấy một chiếc ghế ra và ngồi xuống.
“Trước hết, ta không phải đại hiệp.”
“Vậy…thiếu hiệp.Thiếu hiệp tha mạng … .”
“Cũng không phải thiếu hiệp.”
“… .”
Lục Đàm Bình mù mờ ngẩng đầu lên.
Cao thủ trong võ lâm không phải thiếu hiệp thì chính là đại hiệp.
Ngay cả các cao thủ Tà phái cũng thích được gọi là "đại hiệp" hơn là "ma đầu".
'Vậy tiểu nhân nên gọi ngài là gì đây?'
“Ngươi không có quyền nói trước mặt ta. Còn dám mở miệng nói thêm một câu nào nữa, ta sẽ cắt lưỡi của ngươi vứt cho chó ăn ngay lập tức.”
Lục Đàm Bình trợn trừng mắt, vội vàng ngậm chặt miệng.
“Còn nữa, cho dù ta có muốn thứ gì, Tam Bảo Bang cũng không thể cho ta được. Bởi vì chỉ sau hôm nay thôi, Tam Bảo Bang sẽ vĩnh viễn không còn tồn tại trên thế gian này nữa.”

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook