Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 189. Vậy thì bắt đầu từ ngày hôm nay.

 

Nam Thủy Kinh chứng kiến cảnh tượng đó liền quay sang hỏi Bạch Hoa Kiếm - Chu Hoa Dĩnh đang đứng bên cạnh mình.

“Chu tiểu thư, Uyên công tử là nhân sĩ võ lâm sao?”

Chu Hoa Dĩnh khẽ nhìn sang Nam Thủy Kinh trước câu hỏi bất ngờ đó.

Nhìn vẻ mặt bối rối của đối phương thì có vẻ như không biết gì về võ lâm.

Cũng phải, bởi vì nếu không sử dụng kiếm hay quyền chưởng nên rất dễ gây nhầm lẫn trong mắt dân thường.

“Vâng.”

“À, thì ra là vậy. Công tử ấy có mạnh hơn Tam Bảo Bang không?”

Nam Thủy Kinh tỏ ra khá bất an vì đối thủ là tiểu bang chủ của Tam Bảo Bang.

“Nếu là võ công của Uyên công tử thì có dù có 10 bang phái như Tam Bảo Bang cũng không thành vấn đề.”

“Thật vậy sao?”

Nam Thủy Kinh trợn tròn mắt.

Dù có nhìn bao nhiêu lần thì chăng nữa thì nàng cũng không thể tin được người trông có vẻ bình thường như Uyên Xích Hà lại xuất chúng đến mức đó.

Đúng lúc này Uyên Xích Hà gọi Nam Thủy Kinh.

“Bằng hữu! Lại đây chút đi.”

“Có chuyện gì ạ?”

Ngay khi Nam Thủy Kinh đến gần, Uyên Xích Hà liền nói.

“Tên khốn này nên làm thế nào đây?”

“Làm thế nào là sao chứ ạ?”

Nam Thủy Kinh chỉ chớp mắt trước lời Uyên Xích Hà.

Bởi vì trước giờ nàng luôn sống và đối phó với bạo lực một cách thụ động nên nàng không thể ngay lập tức trả lời câu hỏi của cậu.

“Là báo thù đó. Không phải tiểu thư nói đã bị dày vò sao? Hình như hôm nay tiểu thư cũng đã bị đánh một cái đúng chứ, tiểu thư chưa từng nghĩ mình muốn báo thù như thế nào sao?”

Nam Thủy Kinh ngập ngừng.

Nàng đã bị quấy rối suốt 2 năm nhưng chưa từng tưởng tượng đến có ngày như hôm nay. Đương nhiên ngay cả nằm mơ nàng cũng không nghĩ đến chuyện báo thù.

“Khi tên khốn này bắt nạt tiểu thư, tiểu thư đã muốn đáp trả lại thế nào?”

“Bởi vì quá sợ hãi nên tiểu nữ chỉ nghĩ đến việc tránh đi mà thôi. Vào ngày không phải gặp hắn thì tiểu nữ mới cảm thấy mình được sống, còn những ngày phải gặp hắn thì khổ sở như muốn chết đi vậy.”

“Chậc chậc! Sao lại phải chết vì chuyện đó chứ? Tiểu thư có thể thuê lãng nhân và xử lý hắn cơ mà.”

“Dù sao thì tiểu nữ cũng không làm như vậy được.”

“Bằng hữu. Chúng ta được sinh ra, đương nhiên phải vật lộn để có thể tồn tại. Nếu có kẻ dày vò khiến bản thân đến mức muốn chết thì phải giết chết kẻ đó chứ? Vì hắn đã khiến tiểu thư đau khổ nên ta giết hắn được không?

“Nhưng mà…”

Nụ cười cay đắng hiện trên khóe môi Nam Thủy Kinh.

Điều đó dễ dàng như lời nói sao?

“Để sống sót, con người đã làm thịt trâu bò, cừu và cả thịt vịt để ăn còn gì. Dù không trực tiếp giết thì không có nghĩa là không hề có trách nhiệm đối với việc giết mổ. Dù vậy thì con người vẫn thoải mái ăn để sống đúng chứ. Nếu đã được sinh ra thì trước tiên phải cố gắng hết sức để được sống. Nếu phải giết một ai đó để bản thân có thể sống thì cũng là chuyện đương nhiên. Dù khổ sở đến mức muốn chết mà vẫn không làm gì thì chính là đang nhục mạ đến mạng sống của chính bản thân.”

Trước sự thao thao bất tuyết của Uyên Xích Hà, lòng Nam Thủy Kinh cũng có chút lung lay.

“Nếu tiểu thư không muốn giết hắn, thì chí ít cũng phải trả lại cho hắn một phần đau khổ mà tiểu thư đã phải gánh chịu.”

“Làm thế nào ạ?”

Uyên Xích Hà lôi từ lồng ngực ra thanh đoản kiếm và đặt trên bàn.

“Tiểu thư hãy đâm hắn bằng cái này, hoặc không thì tiểu thư có thể lấy ghế đánh hắn cho đến khi nào lòng tiểu thư cảm thấy dễ chịu thì thôi.”

Ngay khi Nam Thủy Kinh bắt đầu suy nghĩ, Lục Đàm Bình đã nhìn chằm chằm chiếc ghế với ánh mắt khẩn thiết.

So với việc bị đâm bằng dao, thì bị đánh bằng ghế có vẻ ít nguy hiểm hơn.

Ánh mắt Nam Thủy Kinh hướng về Lục Đàm Bình.

Nam nhân mà bản thân đã từng vô cùng sợ hãi, giờ lại đang đảo mắt với vẻ mặt hồi hộp.

Khi nhận ra Lục Đàm Bình cũng không phải người ghê gớm gì, Nam Thủy Kinh bỗng không còn thấy sợ hãi hay lo lắng gì nữa.

Cảm giác căng cứng trong lồng ngực biến mất như tuyết tan.

Nam Thủy Kinh vốn đang đứng thần người, lúc này bước đến trước mặt Lục Đàm Bình.

Và dùng hết sức tát vào mặt hắn.

Chát!

Mặt Lục Đàm Bình lệch sang một bên trước sức lực mạnh mẽ đó.

Sau đó Nam Thủy Kinh phủi tay và nói với Uyên Xích Hà.

“Trong lòng tiểu nữ đã được giải tỏa rồi. Tiểu nữ cũng không hiểu tại sao mình lại từng sợ gã nam nhân này đến như vậy?”

“Chỉ như vậy mà đã đủ rồi sao?”

“Vâng. Nhờ Uyên công tử mà tiểu nữ nhận ra mình đã sống như một kẻ ngu ngốc.”

“Nếu tiểu thư tha mạng cho tên khốn này thì không biết chừng sau này hắn lại sẽ ức hiếp tiểu thư đấy.”

Lúc này, Lục Đàm Bình đang quỳ gối liền lắc đầu như điên.

“Không đâu! Tuyệt đối sẽ không làm như vậy nữa!”

Nam Thủy Kinh cười và nói.

“Khi đó tiểu nữ sẽ thuê lãng nhân với số tiền mà mình tiết kiệm được. Như lời Uyên công tử đã nói, tiểu nữ sẽ làm bất cứ điều gì để có thể sống.”

Lục Đàm Bình thở phào nhẹ nhõm.

Hắn cảm thấy biết ơn Nam Thủy Kinh khi đã dẹp bỏ quá khứ chỉ với một cái tát.

“Được rồi. Tiểu thư nghĩ đúng lắm. Vậy thì bây giờ ta sẽ làm phần việc của mình.”

Uyên Xích Hà chụp lấy đoản kiếm và đứng dậy khỏi chỗ.

Ngay sau đó túm lấy cổ áo Lục Đàm Bình và kéo hắn lên.

“Nếu ta dễ dãi bỏ qua cho ngươi thì là đang có lỗi với bằng hữu của ta quá. Ta không thể sống mà bị coi khinh như vậy được.”

Lúc này, khuôn mặt Lục Đàm Bình trắng bệch.

Cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc với cái tát báo thù của Nam Thủy Kinh nhưng có vẻ không phải vậy.

Hắn ta xoa xoa 2 bàn tay van xin.

Nhưng ánh mắt Uyên Xích Hà không hề xoay chuyển.

Uyên Xích Hà kéo lê Lục Đàm Bình đến tảng đá tự sát.

Và bắt đầu đánh hắn.

Bốp bốp.

Lục Đàm Bình phát ra âm thanh đau đớn khi liên tục bị ném mạnh xuống tảng đá.

“Ự hự…”

“Đau sao?”

Lục Đàm Bình lắc đầu như điên dại.

Trong tình thế đứng giữa sống và chết thì đau đớn còn quan trọng gì chứ.

“Ta rất thích giang hồ. Người ta nói rằng trên thế gian này không có việc gì đáng để đánh nhau nhưng trong giang hồ thì có. Ngươi thích sức mạnh hơn cả luật lệ hay quy tắc mà phải không?”

“Không đâu. Tiểu nhân sẽ sống theo luật lệ. Làm ơn hãy tha mạng cho tiểu nhân!”

Lục Đàm Bình liên tục lắc đầu và nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt khẩn thiết như muốn nói điều đó.

“Ngươi muốn nói ta đã nói sai sao?”

“Hự! Không phải vậy. Lời ngài nói rất đúng. Lời ngài nói vô cùng chính xác!”

Lục Đàm Bình gật đầu đầy mạnh mẽ.

“Quả nhiên là ngươi muốn nói lời ta đã sai. Ngay cả khi đối mặt với cái chết mà ngươi vẫn còn kiêu ngạo khẳng định niềm tin của mình như vậy. Ngươi quả là một tên điên!”

“Không đâu! Đừng mà! Làm ơn tha mạng cho tiểu nhân!”

Lục Đàm Bình xoay mạnh cơ thể từ trái sang phải để phát ra âm thanh “ư ư” ở cổ họng.

“Không phải sao?”

Gật gật.

“Có một thứ vô cùng phù hợp với kẻ chưa thành người như ngươi, ngươi biết là gì không?”

Lắc lắc.

Lục Đàm Bình gửi đi ánh mắt van nài.

“Tiểu nhân không biết. Xin hãy nói cho tiểu nhân. Xin ngài!”

“Khổng Tử đã nói như thế này. Nếu cha mẹ chết, thì phải để tang 3 năm. Ngươi có biết tại sao Khổng tử lại nói 3 năm không?”

Lắc lắc.

“Bởi vì người đời cho rằng khi một con người được sinh ra thì phải ở trong vòng tay cha mẹ ít nhất 3 năm. Điều đó có nghĩa là phải trả lại 3 năm mà bản thân đã nhận được từ cha mẹ.”

Lục Đàm Bình cố nặn ra cảm động và thể hiện qua ánh mắt.

“Tiểu nhân cũng là đứa con quý giá của cha mẹ, vì vậy xin hãy tha mạng cho tiểu nhân!”

“Khi ta đến đây sinh sống, ta đột nhiên nhận ra điều này, ta đã không thể giữ tang 3 năm.”

“Vậy thì sao? Vậy ngài nói ta phải làm sao đây?”

“Nhưng mà ngẫm lại thì hoàn cảnh của ta hơi khác những lời Khổng Tử đã nói. Mẹ ta đã chết sau khi sinh ra ta, còn cha ta cũng không chăm sóc ta.”

“.....!”

Khi câu chuyện về để tang 3 năm càng kéo dài, sức tập trung của Lục Đàm Bình cũng giảm dần.

“Ta chưa từng nhận được sự quan tâm chăm sóc của cha mẹ dù chỉ một ngày. Dù vậy ta vẫn mong muốn để tang 3 năm như những người khác. Nhưng một kẻ chưa từng nhận được chăm sóc như ta mà lại làm vậy thì chính là đạo đức giả. Vì vậy, ngươi hãy thay ta làm đi. Ngay tại đây.”

“.....”

Lục Đàm Bình ngơ ngác nhìn vẻ mặt Uyên Xích Hà.

Trong đầu hắn chỉ còn đọng lại câu nói “Vì vậy ngươi hãy thay ta làm đi. Ngay tại đây.”

Rốt cuộc là thay cái gì chứ?

Uyên Xích Hà nói với Lục Đàm Bình- người đang nghiêng đầu ngờ vực.

“Tảng đá này được gọi là tảng đá tự sát. Ở dưới rất sâu và có cả dòng nước xoáy, nên nếu rơi xuống đó thì sẽ đi đời. Ngươi sẽ thay ta chứ? Nếu không thích thì ta sẽ điểm huyệt phần thân trên của ngươi và ném ngươi xuống. Nếu ngươi sử dụng tốt 2 chân của mình thì cũng có thể sống sót thoát ra khỏi chỗ đó.”

Mặc dù không hiểu nội dung lắm nhưng những lúc thế này phải gật đầu vô điều kiện.

Lục Đàm Bình sợ Uyên Xích Hà không hiểu ý mình nên cật lực gật đầu.

“Ngươi hứa sẽ thay ta ở đây chịu tang 3 năm đúng chứ?”

“Hơ! Chịu tang 3 năm sao?”

Ý đối phương là dựng lều bên cạnh mộ cha mẹ rồi sống ở đó và chịu tang 3 năm ư?

Uyên Xích Hà giải thích như thể xác nhận.

“Ngươi sẽ dựng lều và sống ở đây. Trong vòng 3 năm tới nếu ngươi đụng đến rượu, thịt hay nữ nhân thì ta sẽ giết ngươi. Nếu ngươi rời khỏi tảng đá tự sát này, ngươi cũng sẽ phải chết. Vậy thì bắt đầu từ ngày hôm nay.”

Lục Đàm Bình há hốc miệng.

Chịu tang 3 năm vì cha mẹ người khác sao?

Trên đời này làm gì có chuyện ép buộc ngươi khác như vậy chứ?

Tuy nhiên đối phương quá đáng sợ để Lục Đàm Bình có thể từ chối.

Uyên Xích Hà nhìn Lục Đàm Bình đang có rúm với vẻ mặt mất hồn rồi nói.

“Thay vào đó, ta cũng sẽ không đụng đến Tam Bảo Bang. Ta trở thành hiếu tử, ngươi thì thành người, Tam Bảo Bang không bị phá hủy. Cái này gọi là một mũi tên trúng 3 con nhạn. Nếu ngươi không muốn làm thì cứ nói đi. Ta sẽ ném ngươi xuống, sau đó lập tức đi đến Khai Phong và san bằng Tam Bảo Bang.”

“Tiểu nhân sẽ làm ạ.”

Lục Đàm Bình trở nên tuyệt vọng và quên mất lời cảnh cáo “Nếu lên tiếng ta sẽ cắt lưỡi ngươi.”

Uyên Xích Hà gật đầu với vẻ mặt hài lòng.

Bởi vì có thể làm chuyện hiếu đạo như những người khác nên Uyên Xích Hà cảm thấy rất có thành tựu.

“Nhưng ngươi sẽ không cảm thấy chán đâu. Ta rất thích nơi này nên ngày nào cũng đến.”

“Đừng có đến đây.”

“Chẳng mấy chốc mà trời sẽ trở lạnh, hãy dựng một cái lều thật vững chắc. Ngươi hãy nói rõ ràng với Tam Bảo Bang đi. Còn nữa, Tam Bảo Bang có thể tự nấu đồ ăn mang đến hoặc nhờ khách điếm giao đến đây cho ngươi.”

“Vâng.”

Đôi mắt u sầu của Lục Đàm Bình hướng về sông Hoàng Hà.

Hắn muốn nhảy xuống dòng nước bùn kia chết quách cho xong nhưng phải nhẫn nhịn.

 

Mặt trời lặn.

Phải đến lúc này, Ngoạn Tử Kính - Đường chủ Ngoại Đường mới tỉnh lại, tập hợp các thủ hạ và trở về Khai Phong.

***

Khai Phong.

Tam Bảo Bang.

“Sao chứ? Đàm Bình bị bắt làm con tin ở khách điếm sao?”

Tà Nhân Kiếm Lục Nhất Túy đứng bật dậy khỏi chỗ và nhìn Ngoạn Tử Kính với ánh mắt rực lửa.

“Dạ không phải con tin…mà phải chịu tang 3 năm thay người khác ạ.”

Ngay lập tức, Lục Nhất Túy lao người đi như cơn gió và đạp mạnh chân vào thân trên Ngoạn Tử Kính.

Bốp.

Lục Nhất Túy liên chục giẫm đạp không thương tiếc Ngoạn Tử Kính.

“Hự hự.”

“Tên điên này! Ngươi nói chịu tang thay người khác 3 năm sao? Đây là ý gì chứ? Đánh rắm hả? Đàm Bình là đứa hốc rượu nhiều đến mức tả tơi vào ngày chết của mẫu thân mình đấy. Ngươi nói Đàm Bình như vậy mà lại đi chịu tang 3 năm thay người khác sao? Ngươi đang lải nhải gì vậy chứ?”

“Thuộc hạ đã nói với ngài rồi mà. Kẻ tên Uyên công tử đã gây ra chuyện này đấy ạ.”

“Vậy thì ngươi phải tập hợp thủ hạ rồi đi trả thù đi chứ? Làm gì có chuyện về đây rồi trơ trẻn nói chuyện Đàm Bình phải chịu tang 3 năm. Trong mắt ngươi, ta trông giống người dễ thỏa hiệp như vậy sao?”

Trước những cú đá liên tục của Lục Nhất Túy, Ngọan Tử Kính cuộn người trả lời.

“Hự! Bang chủ. Đối phương chính là cao thủ Hư Không Nhiếp Vật. Ngài định làm thế nào để có thể đánh bại người như vậy chứ?”

“Đừng có nói vớ vẩn, cái gì mà Hư Không Nhiệp Vật hả? Ngươi bị dính tà thuật ở đâu rồi giờ lại nói là Hư Không Nhiếp Vật à? Ngươi tưởng Hư Không Nhiếp Vật là tên con chó nhà ai cũng đặt được sao? Ngươi nói đó là một tiểu tử đầu còn chưa khô máu mà?. Nếu kẻ như vậy mà biết Hư Không Nhiếp Vật thì ta chính là Kiếm Thần Lữ Đồng Tân! Tên khốn điên khùng, đâu ra kiểu ăn nói nhảm nhí vậy chứ hả?”

Lục Nhất Túy thở hổn hển một lúc lâu rồi hướng ra bên ngoài hét lên.

“Dược Đường chủ! Ngươi có ở đó không?”

“Dạ! Thưa Bang chủ!”

“Lập tức đưa phương thuật sĩ giỏi nhất Khai Phong đến đây!”

“Thuộc hạ đã rõ!’

Chỉ sau khi nghe được câu trả lời của Dược Đại Mông- Đường chủ Nội đường, Lục Nhất Túy mới quay trở lại chỗ ngồi.

Ngoạn Tử Kính vốn đang ôm đầu bằng cả 2 tay, lúc này mới chầm chậm ngẩng đầu lên.

Thấy Bang chủ đi tìm phương sĩ thuật không hiểu sao trong lòng hắn lại cảm thấy rối ren.

Giờ nghĩ lại mới thấy cái tên gọi là Uyên công tử đó thậm chí còn không sử dụng quyền chưởng chứ đừng nói gì đao kiếm.

“Chết tiệt! Thực sự là trúng tà thuật sao?”

 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...