Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 190: Người trong giang hồ

 

Đường chủ Nội đường Dược Đại Mông, chỉ trong vòng một canh giờ đã đưa đến Cao Nguyên thượng nhân, phương thuật sĩ nổi danh chốn Khai Phong.

 

"Bang chủ, vị này chính là phương thuật sĩ giỏi nhất tỉnh Hà Nam, Cao Nguyên thượng nhân. Còn đây chính là bang chủ Tam Bảo Bang chúng ta."

 

Cao Nguyên thượng nhân đợi Dược Đại Mông giới thiệu xong liền tiến lên một bước.

 

"Ta là Cao Nguyên. Nghe nói bang chủ đại nhân đang tìm một phương thuật sĩ."

 

"Haha, đến đúng lúc lắm. Ta là Lục Nhất Túy. Thượng nhân cứ ngồi xuống đi. "

 

"Vâng."

 

Cao Nguyên thượng nhân ngồi xuống đối diện Lục Nhất Túy.

 

Lục Nhất Túy nhìn kỹ một lượt người đang ngồi trước mặt mình.

 

Bộ râu trắng dài tận đến ngang ngực và đôi mắt lấp lánh, dáng vẻ đạo mạo vô cùng ra dáng một tiên nhân.

 

"Ta vẫn chưa biết nhiều về phương thuật. Không biết thượng nhân đây đã theo học ở môn phái nào?"

 

“Khi còn trẻ ta đã tu luyện ở Mỗ San Phái.”

 

"À! Thì ra là Mỗ San Phái sao. Thật vinh dự cho ta quá. ”

 

Khuôn mặt của Lục Nhất Túy sáng bừng lên khi nghe thấy “Mỗ San Phái”.

 

Bởi phương thuật của Mỗ San Phái cũng nức danh không kém gì võ công của Thất Phái Nhị Môn hay Ngũ Đại Thế Gia. 

 

“Haha, bang chủ quá lời rồi. Không biết ngài gấp rút tìm phương thuật sĩ để làm gì vậy?

 

"Thật ra thì hôm nay đã có chuyện kỳ ​​lạ đã xảy ra với đám thuộc hạ của ta. Ta đoán rằng chúng đã bị dính phải thứ bùa chú gì đó, muốn xác nhận lại nên mới cho mời thượng nhân đến đây."

 

“Bang chủ hãy kể cho ta nghe xem đầu đuôi thế nào.”

 

Thương gia Cao Nguyên mỉm cười nhìn Lục Nhất Túy.

 

Nhận được những 50 lượng bạc, thế nên lão nhất định sẽ dốc hết sức mình.

 

"Đường chủ ngoại đường và con trai ta đã đi cùng đám bang đồ đến gặp các chủ tiệm. Nhưng một tên tiểu tử nào đó lại xen vào và áp chế họ chỉ bằng một cái phẩy tay."

 

“Chỉ bằng một cái phẩy tay thôi sao?”

 

Lục Nhất Túy hất cằm ra hiệu cho Ngoạn Tử Kính.

 

“Ngoạn đường chủ, hãy kể chi tiết cho thượng nhân đi.”

 

“Đúng vậy, khi Uyên công tử đó phẩy tay, cơ thể ta cũng theo đó như bị ma lôi quỷ kéo mà đập mạnh vào tường. Sau đó ta liền ngất đi. Khi tỉnh lại, ta nghe nói những người đi cùng cũng bị y hệt”.

 

"Hừm!"

 

Một tiếng thở dài nặng nề phát ra từ miệng Cao Nguyên thượng nhân.

 

Nếu chỉ nghe thôi mà không tận mắt chứng kiến thì khó mà biết được đó là chú thuật hay là Hư Không Nhiếp Vật.

 

"Uyên công tử đó bao nhiêu tuổi?"

 

“Ta cảm thấy có vẻ chưa đến hai mươi.”

 

“Ừm!”

 

Cao Nguyên thượng nhân gật đầu.

 

Giờ thì lão đã hiểu tại sao Lục Nhất Túy lại nghĩ đó là thuật chú rồi.

 

Sau khi suy nghĩ một lúc, lão lấy từ trong túi ra một chiếc bùa và đặt nó vào lòng bàn tay.

 

Lão lẩm bẩm đọc một câu thần chú khó hiểu rồi nắm chặt tay vào.

 

Phừng.

 

Lão xòe tay ra, một ngọn lửa màu xanh quỷ dị xuất hiện trong giây lát rồi tắt ngấm. 

 

Ngay sau đó, Thương gia Cao Nguyên hướng chỗ Ngọan Tử Kĩnh mà phẩy tay một cái.

 

Bất ngờ thay, cơ thể của hắn ngay lập tức bị hút vào tay lão.

 

"Ơ? Ơ?"

 

Ngoạn Tử Kính lăn lộn và ngã xuống trước mặt Thương gia Cao Nguyên.

 

Và khi lão thả lòng tay, cơ thể hắn ngay lập tức văng mạnh ra phía sau và đập vào tường.

 

Rầm.

 

Ngoạn Tử Kính quên luôn cả nỗi đau, lập tức hét lên.

 

"Đúng, đúng vậy! Lúc đó ta chính là bị thế này!"

 

Cao Nguyên thượng nhân gật đầu như thể lão biết chắc điều đó sẽ xảy ra.

 

"Thứ mà lão phu vừa sử dụng chính là Tiếp Nhân Phù, có thể giúp người dùng tự do điều khiển người hoặc đồ vật từ xa."

 

Lục Nhất Túy vỗ cái ‘thịch’ vào đầu gối.

 

"Quả nhiên là thế, ta biết ngay mà. Tên tiểu tử đó đã sử dụng Tiếp Nhân Phù nhưng lại giả vờ rằng bản thân biết Hư Không Nhiếp Vật!"

 

"Nhưng một người mới khoảng 20 tuổi mà có thể sử dụng Tiếp Nhân Phù cũng là xưa nay hiếm. Bùa chú của thuật sĩ cũng giống như đao kiếm của võ nhân vậy. Xem ra không phải là một đối thủ dễ xơi đâu.”

 

“Ý thượng nhân là dù có biết thuật chú hắn sử dụng là gì thì cũng không thể tránh được sao?”

 

“Vốn dĩ thuật pháp chính là như vậy mà.”

 

Suy nghĩ một hồi, Lục Nhất Túy liền hạ giọng.

 

“Không biết thượng nhân đây có thể giúp được Tam Bảo Bang chúng ta không? Nếu có thể thì ta xin tặng thượng nhân thêm 300 lượng bạc để bày tỏ chút lòng thành….”

 

“Không phải ta không muốn giúp, nhưng mà ta còn phải quản lí tiên viện … ."

 

"Ôi, thượng nhân đừng lo. Chỗ đó cách Khai Phong không xa đâu. Cả đi cả về chỉ mất khoảng 1 canh giờ thôi."

 

“Vậy thì ta sẽ sắp xếp thời gian. Nhưng hôm nay khá muộn rồi, ngày mai chúng ta tiến hành nhé.”

 

“Được”.

 

Ba trăm lượng bạc quả là một món hời lớn. Đừng nói là mất 1 canh giờ, dù có mất cả một ngày lão cũng nguyện ý.

 

***

 

Hoa Thượng thôn. 

 

Sau khi ăn tối xong, Uyên Xích Hà đã đến chỗ tảng đá tự sát để kiểm tra xem Lục Đàm Bình còn ở đó không.

 

Ngồi nhấm nháp ly rượu trên tay, cậu lơ đễnh nhìn xuống dòng sông đang lững lờ chảy. 

 

Không có Thẩm Thống bên cạnh, lúc này cậu cảm thấy có chút cô đơn. 

 

Cảm giác này kể từ khi trốn khỏi nhà kho tồi tàn và được các huynh đệ sơn trại cưu mang, cậu đã lâu chưa gặp lại.

 

Đáng ra thời gian này rất thích hợp để tu luyện Cửu Thiên Khí, nhưng có cố thế nào cậu ccũng chẳng thể nhập tâm.

 

Lão Thẩm có bắt được đám lừa đảo đó chưa?

 

Huynh đệ Nam Cung Thiên liệu vẫn an toàn chứ?

 

Nhóm của Tích Sa Thủy có đến Nam Kinh không nhỉ?

 

Hàng chục suy nghĩ như phi yến lướt trong đầu, cậu trầm mặc rót đầy lại chiếc ly rỗng của mình.

 

Lúc đó, Nam Thủy Kinh nhẹ nhàng bước xuống từ trên lầu.

 

"Sao cô lại ra đây?"

 

"Ta cứ ngồi yên một chỗ là lại khó chịu. Công tử sao không vào trong?"

 

“Để ta canh xem tên họ Lục này có giở trò gì không.”

 

"Haha! Huynh thực sự định trừng phạt hắn tận ba năm đấy hả?”

 

"Ta không biết. Trên đời đâu phải cứ thứ gì muốn là đều làm được."

 

Biểu cảm và giọng nói của Uyên Xích Hà trống rỗng.

 

“Đừng có ám ảnh với những người đã chết nữa. Điều đó chẳng giúp ích được gì cả, ngược lại chỉ làm cho huynh khổ tâm thêm thôi.”

 

"Ừm. Mà tên họ Lục này đang ở ngay cạnh cô đấy, không sợ sao?"

 

“Đương nhiên không sợ, vì ngay bên cạnh ta có một người bạn còn mạnh hơn hắn gấp trăm lần.”

 

"Cô tin ta sao?"

 

"Đúng thế."

 

Uyên Xích Hà nhếch miệng cười.

 

“Bây giờ cô cũng đã trở thành người giang hồ rồi.”

 

"Người giang hồ sao?"

 

Nam Thủy Kinh mở to mắt nhìn Uyên Xích Hà.

 

Thế giới mà những người võ lâm đang sống được gọi là 'giang hồ'.

 

Tuy nhiên, bản thân cô là một người hết sức tầm thường, so với cái danh võ nhân còn cách xa mấy con phố.

 

"Tất nhiên rồi. Ai có thể tự cứu mình bằng sức của mình thì chính là người giang hồ.”

 

"Nhưng ta không biết võ thuật?"

 

"Ở giang hồ không chỉ có võ nhân. Còn có thương nhân, đạo tặc, tiểu nhị, bồi bàn,..."

 

"Cái đó không phải chỉ là những người bình thường sao?"

 

“Năm ngoái, có một thương nhân đã thuê thích khách để giết các nghĩa huynh ta. Cô vẫn nghĩ đó chỉ là những con người bình thường sao?"

 

“Còn có chuyện đó nữa ư?”

 

Nam Thủy Kinh mở to mắt ngạc nhiên.

 

Nghe rồi mới thấy, không nên phân loại hay đánh giá người trong giang hồ khi chỉ dựa vào ‘võ công’.

 

"Trước đây, khi đối mặt với một vấn đề, cô sẽ chỉ biết chạy trốn. Nhưng bây giờ thì cô chọn đối mặt và chiến đấu. Chính từ thời khắc đó cô đã bước chân vào giang hồ rồi."

 

"A!"

 

Chỉ khi đó Nam Thủy Kinh mới có thể hiểu được lời của Uyên Xích Hà.

 

"Huynh còn trẻ mà như thấu hiểu mọi đạo lí trên đời vậy. Có lẽ nó đã được đúc kết từ những trải nghiệm và thử thách, phải không?"

 

Nam Thủy Kinh nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt kính trọng.

 

"Haha. Ta không có biết nhiều đến thế, chỉ là nhiều kinh nghiệm hơn cô một chút thôi.”

 

“Khi ta đã trải nghiệm đủ nhiều, liệu ta có thể trở nên khôn ngoan, thấu đời giống như Uyên công tử không?”


 

"Có lẽ vậy?"

 

Uyên Xích Hà bối rối, chỉ biết cúi đầu xoay qua xoay lại ly rượu trên tay.

 

Đúng lúc đó, giọng nói của Nam Xuất Kiệt vang lên từ phía sau.

 

"Thủy Kinh, muộn rồi mà sao còn ra ngoài thế?"

 

"A, con vào ngay đây ạ."

 

Nam Xuất Kiệt vô cùng lo lắng cô cháu gái ngu ngơ của mình sẽ trao trái tim cho một tên lông bông đểu cáng.

 

“Ngày thì hắn đi lang thang, đêm thì lại thức khuya uống rượu sao?”

 

Nam Xuất Kiệt đã dành cả buổi chiều để bàn bạc với các chủ cửa hàng về vấn đề hợp đồng nguyên liệu thực phẩm.

 

Kết quả là lão không biết chuyện gì đã xảy ra với đám người Lục Đàm Bình trong khách điếm.

 

Uyên Xích Hà có vẻ tức giận định nói điều gì đó, nhưng Nam Thủy Kinh đã nhanh chóng lên tiếng.

 

"Nội tổ phụ, người đang nói gì thế? Uyên công tử đã giúp chúng ta nhiều vậy mà?"

 

“Mấy chuyện vớ vẩn mà cũng đòi kể công hả? Còn con, mau đo vào trong ngủ đi."

 

Nam Xuất Kiệt ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh.

 

Khi bầu không khí nhanh chóng trở nên khó xử, Nam Thủy Kinh cuối cùng đành đứng dậy.

 

"Vậy con vào trước. Tổ phụ, Xích Hà, hẹn gặp lại vào ngày mai."

 

Khi Nam Thủy Kinh đã lên lầu hai, Nam Xuất Kiệt mới từ từ rót rượu vào chiếc ly rỗng trên bàn.

 

“Chắc là ngươi không có ý đồ gì với cháu gái ta đâu nhỉ?”

 

“Ý đồ gì cơ?”

 

"Nếu ngươi đang nghĩ đến việc dụ dỗ cháu gái ta để chiếm lấy khách điếm thì đừng có mơ. Trừ khi lão già này chết, còn không nhà ngươi sẽ không bao giờ chạm được một ngón tay vào cháu gái ta, và cả khách điếm này nữa."

 

“Khiến lão chết thì cũng có gì khó đâu chứ?”


 

"Cái gì?"

 

"Ta nói rằng, nếu muốn giết một lão già như lão thì cũng đâu có gì khó đâu. Lão có nghĩ thế không?"

 

Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm vào Nam Xuất Kiệt.

 

Ánh mắt lạnh như băng đó khiến lão rợn tóc gáy.

 

Khoảng một khắc trôi qua, Nam Xuất Kiệt mới định thần lại.

 

" Làm ơn đừng làm hại cháu gái ta. Ngươi có thể ở lại khách điếm bao lâu tùy thích. Chỉ cần đừng động đến con bé là được rồi”.

 

“Lão già này, lão đang muốn chọc điên ta hả? Ai thèm động đến cháu gái lão chứ”.

 

"Được rồi. “Ta cũng mong là thế.”

 

"Chắc chắn là thế, vậy nên lão đừng có nói mấy lời điên khùng nữa.”

 

Nam Xuất Kiệt lặng yên một hồi, nhấp một ngụm rượu đắng.

 

Thật lâu sau, lão mới mở miệng với vẻ mặt trang trọng.

 

“Nếu vậy thì ta xin nhờ ngươi một việc.”

 

“Lại gì nữa?”

 

"Làm ơn đừng đi lảng vảng xung quanh Thủy Kinh nữa. Nếu không, làm sao con bé có thể để ý đến nam nhân khác được đây?"

 

"Lão già, có gì nhầm lẫn không vậy? Lảng vảng gì chứ? Chỉ là Thủy Kinh buồn chán nên mới thường tìm ta trò chuyện thôi. Ở đây ta là người duy nhất bằng tuổi cô ấy. Nếu lão không thích thì có thể tìm cho cháu gái mình một người bạn khác.”

 

“Ngươi thực sự không có tình cảm gì với Thủy Kinh sao?”

 

"Thuần túy chỉ là bạn bè. Nói thật thì cô ấy không phải mẫu người ta thích. Người mà ta thích là..."

 

Đên đây, Uyên Xích Hà ngừng lại như nghĩ ra gì đó.

 

Thế này có khác gì đang tỏ tình đâu chứ. 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...