Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 193
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 193. Đi nào. Xuống địa ngục đi!
Sau khi trò chuyện xong, Phá Thiên Ma Quân Tích Vụ Hải rời khỏi cùng với Thập Nhị Ma Quân.
Khi vừa ra khỏi địa phận Hoa Thượng thôn, lão đại Quy Ảnh Tử Quân đã lên tiếng.
“Nhưng mà sư phụ, người thực sự có định giao chuôi kiếm cho Tổng Tuần Sát sao?”
"Có vấn đề gì à?"
“Ngài ấy tính ra vẫn chỉ là một thiếu niên, kinh nghiệm thực chiến còn quá ít, đệ tử lo lắng rằng….”
"Hừ! Chim sẻ thì làm sao biết được sức mạnh của phượng hoàng chứ?”
Tích Vụ Hải lắc đầu.
Sau đó, nhị đệ tử, Xích An Trục Quân cũng hỏi với vẻ mặt đầy khó hiểu.
“Thật ra đệ tử cũng nghĩ rằng Tổng Tuần Sát đã được trao quá nhiều quyền hạn. Lỡ như ngài ấy có ý đồ xấu thì sao đây?”
"Ý đồ xấu?"
“Lòng người khó đoán, có thể một ngày nào đó ngài ấy sẽ mưu đồ thâu tóm cả Lục Lâm cũng không biết chừng?”
“Này, cẩn thận cái miệng ngươi. Cho dù có muốn hay không, thì đó là người mà các ngươi buộc phải kính trọng. Người ngay cả quản lý một sơn trại cũng không muốn mà lại muốn thâu tóm cả Lục Lâm sao? Đừng có nói mấy lời ngu xuẩn đó nữa."
"Ờm…Đó chỉ là một ví dụ thôi ạ. Chỉ là đệ tử không hiểu sư phụ lại muốn giao trọng trách lớn như thế cho Tổng Tuần Sát, trong khi người đứng đầu Lục Lâm ta chính là sư phụ. Nếu các trại chủ biết được chuyện này, có lẽ sẽ không thể tránh khỏi trong lòng bất an mất.”
Tích Vụ Hải liếc nhìn quanh Thập Nhị Ma Quân.
Trên khuôn mặt bọn họ ai nấy đều trưng ra vẻ mặt hoang mang cực độ.
Mục tiêu của các Thập Nhị Ma Quân là được trở thành Tổng Trại Chủ đời kế tiếp, thế nên không khó hiểu khi bọn họ cảm thấy bị đe dọa khi quyền lực tập trung quá nhiều vào tay Uyên Xích Hà.
Nhưng chúng cũng không biết phải làm gì, bởi chúng không phải là đối thủ của Di Minh Giáo, càng không thể là lực lượng tiên phong trong cuộc chiến này.
“Vậy ai trong các ngươi tự tin mình có thể thay thế được vị trí của Uyên Xích Hà? Bước lên một bước, chuôi kiếm sẽ lập tức thuộc về kẻ đó!”
Tất cả các Thập Nhị Ma Quân đều không hẹn mà cùng cúi đầu, lảng tránh ánh mắt như dao găm của Tích Vụ Hải.
"Hừ! Đừng có tham lam những thứ bản thân không đủ năng lực thực hiện. Lục Lâm là một gia đình lớn, mọi người đều phải lấy lợi ích chung của Lục Lâm làm tôn chỉ!”
“.. .”
Trước lời chỉ trích gay gắt của Tích Vụ Hải, Thập Nhị Ma Quân không ai dám ho he phản đối nữa.
***
Hạ Trạch.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, một lão già râu ria xồm xoàm bước vào trong thị trấn.
Đó chính là Thẩm Thống.
Thanh Liễu Diệp Đao vắt vẻo bên hông.
Lão nhìn xung quanh với ánh mắt thăm dò.
Nơi đầu tiên lão đến chính là Trịnh Châu, bởi vì tên mạo danh chủ quán trọ đã từng nói rằng nơi đây là quê hương của hắn.
Nhưng đúng như dự đoán, không thể mong chờ lời gì thật lòng từ một kẻ lừa đảo.
Lão đã lục tung cả Trịnh Châu lên mà vẫn không thấy bóng dáng hắn.
Sau đó, lão lại di chuyển đến Bộc Dương, một thị trấn ở phía Bắc Khai Phong, thế nhưng cũng chẳng thu được kết quả gì.
Hạ Trạch phía Đông Khai Phong này đã là điểm đến thứ 3 trong hành trình vô vọng này của lão.
Thẩm Thống nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của từng người đi lại trên đường phố.
Trong suốt thời gian qua, lão cũng đã tìm hiểu được khá nhiều điều về thói quen của những tên lừa đảo.
Trước hết, nơi chúng hoạt động là những thành phố lớn.
Ban đầu, chúng sẽ sống thật thà và lương thiện trong khoảng 1 2 năm đầu để tạo sự tín nhiệm.
Một khi đã gây dựng nền móng đủ vững chắc, chúng mới bắt đầu lộng hành.
‘Mấy tên này tiền bạc đầy túi, có lẽ mình nên bắt đầu tìm kiếm ở các kỹ lâu.’
Nghĩ đặng, Thẩm Thống đã nhanh chóng tìm đến kỹ lầu lớn và xa hoa nhất vùng.
Lão lật tung các căn phòng, từ phòng ngủ đến nhà bếp.
Các hộ vệ của kỹ lâu vội vàng lao ra ngăn cản, nhưng lại bị lão dễ dàng quật ngã chỉ với một cái phẩy tay.
Cuối cùng, người của Dung Hổ Bang, thế lực đang nắm quyền quản lí kỹ lâu đã ra mặt.
Nhưng không đời nào một bang phái hạng ba như thế này có thể là đối thủ của lão ta.
Chỉ chưa đầy một khắc sau, bang chủ Đoàn Thủy Cao đã phải quỳ mọp dưới đất với vết bầm tím trên mắt.
Thẩm Thống lạnh giọng.
“Ta đang tìm kiếm ba kẻ lừa đảo. Tên chúng là Hoàng Tiêu, Thạch Nhân và Tiêu Tam. Tên Hoàng Tiêu trông có vẻ đàng hoàng tốt bụng, tên Thạch Nhân có một nốt ruồi lớn dưới mắt. còn tên Tiêu Tam thì… .”
Thẩm Thống lục lại ký ức về Tiêu Tam, nhưng lão lại không thể nhớ được điều gì cụ thể.
“Chúng chỉ là mấy tên lông bông ăn không ngồi rồi thôi. Vì có nhiều tiền chắc hẳn chúng tiêu xài hoang phí lắm. Ngươi đã từng thấy 3 tên này bao giờ chưa?
"Dạ chưa từng thấy ạ."
“Hehehe. Trả lời dễ dàng quá nhỉ. Ta sẽ cho các ngươi một ngày. Tìm chúng đi. Nếu đến ngày mai mà không tìm ra, thì Dung Hổ Bang sẽ đổi chủ. Ta sẽ lấy cái mạng chó của ngươi."
"Hự! Vâng vâng, tiểu nhân sẽ tìm! Tiểu nhân chắc chắn sẽ tìm ra chúng!"
Thẩm Thống búng ngón tay, Đoàn Thủy Cao vội vàng ui xuống.
Sau khi rời khỏi kỹ lâu, Thẩm Thống lập tức tới căn cứ Hạ Ô Môn ở Hạ Trạch và gây ra một trận náo loạn ở đây.
Con hẻm nhỏ trong trung tâm thị trấn bỗng chốc rung chuyển vì một lão già không mời mà tới.
Vì vốn là người tà phái nên mấy việc uy hiếp, gây rối này lão làm đã quen tay, không chỉ không mất nhiều thời gian mà hiệu quả còn vô cùng ấn tượng.
Chỉ một ngày sau, một nữ tử xinh đẹp trong tà áo thanh thiên lả lướt đã tìm đến khách điếm nơi Thẩm Thống đang lưu lại.
Kỹ nữ Nguyệt Hương cúi chào lịch sự.
“Tiểu nữ là người của Hạ Ô Môn, tên gọi Nguyệt Hương.”
"Đừng dài dòng, nói về ba tên lừa đảo đó đi.”
“À, vâng. Nhưng không phải là ba. Khoảng hai tuần trước, kỹ lâu có đón tiếp hai vị khách, một trong số đó có nốt ruồi dưới mắt.”
"Giờ chúng đang ở đâu?"
“Cái đó thì tiểu nữ không rõ. Chỉ nghe người có nốt ruồi dưới mắt nói sẽ đến Tế Ninh để tiếp quản kỹ lâu. Và cả hai đều định sẽ đến đó làm ăn lớn. Tiểu nữ vẫn còn nhớ như in, vì hôm đó hai vị quan khách đấy đã tiêu rất nhiều tiền ạ”.
Thẩm Thống nhảy ra khỏi chỗ ngồi và trừng mắt nhìn Đoàn Thủy Cao.
“Nếu đây là một trò nhảm nhí ngươi nghĩ ra để đối phó, ta nhất định sẽ quay lại lấy đầu ngươi.”
"Ôi trời, không không! Tiểu nhân làm gì có gan lừa gạt ngài chứ? Tiểu nhân chỉ nghe nói kỹ nữ Nguyệt Hương này có biết chút chuyện nên mới đem cô ấy tới đây thôi.”
Đoàn Thủy Cao xua tay với khuôn mặt trắng bệch.
Thẩm Thấm cười lạnh một tiếng rồi rời khỏi khách điếm.
Ngay khi lão rời đi, Đoàn Thủy Cao đã vội vàng tóm lấy Nguyệt Hương và hỏi đi hỏi lại cô không biết bao nhiêu lần, 'Lời cô nói có chắc chắn là sự thật hay không?'
***
Tế Ninh.
Ngọc Tích khách điếm.
“Ư ư..!”
Người đàn ông khua khoắng hai cánh tay, phần thân trên co quắp và miệng không ngừng la hét.
Thạch Nhân giật mình tỉnh đậy, hỏi với giọng khàn khàn.
“Hoàng huynh, huynh gặp ác mộng à?”
“Ừm! Ta vừa mơ thấy Diêm La Vương. Có phải giờ ta đã già rồi phải không, có đủ loại giấc mơ kỳ lạ.”
“Ôi trời, người ta thường nói nếu mơ thấy Diêm La Vương là sắp gặp chuyện tốt đấy. Đây là điềm lành, ta còn phải xin huynh san sẻ cho một ít ấy chứ”.
“Nếu tốt thế thì lấy hết đi. Ta không muốn gặp lại thứ ma quỷ đó nữa đâu.”
“Haha, thế thì đến khi trời sáng đệ sẽ gửi huynh phí báo đáp sau vậy.”
Sau đó Hoàng Tiêu lại nằm xuống, nhìn lên trần nhà tối đen và lẩm bẩm.
“Giấc mơ kiểu gì vậy chứ… . Đến giờ tim ta vẫn còn đập mạnh này.”
“Không phải vì bên cạnh giường vẫn còn trống sao? Từ ngày mai huynh nên sắp xếp một kỹ nữ nóng bỏng bên cạnh đi, đảm bảo lão Diêm Vương đó cũng biết ngại mà không dám tìm đến nữa đâu.”
"Chắc là vậy rồi."
Hai người ồn ào một hồi liền chìm vào giấc ngủ.
Nắng đã lên, hai người cùng nhau đi xuống nhà ăn.
Nhưng mà chuyện gì đây?
Nhà hàng dưới lầu chật kín thực khách.
Thạch Nhân đẩy nhẹ vào vai Hoàng Tiêu.
"Nhìn này. Mới sáng sớm mà bầu không khí đã không bình thường rồi nhỉ? Tất cả đều là người võ lâm đấy”.
Mặt Hoàng Tiêu hơi cứng lại.
Nhìn những gương hung ác bặm trợn kia thì khả năng cao là người tà phái thì phải.
Những lúc như thế này tốt nhất nên tránh càng xa càng tốt.
Hai người lạng lẽ xoay người lại, định bụng trở lại lầu hai.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau.
"Nhìn kìa, ở đó có 2 tên.”
Hoàng Tiêu và Thạch Thất giật mình quay đầu lại.
Một nụ cười kỳ lạ xuất hiện trên khuôn mặt người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi vừa cất tiếng gọi họ.
Hỏa Lạc Đao Sát Đạo Gia, Phân Đà Chủ Hạ Ô Môn phân bộ Tế Ninh búng ngón tay.
"Đến đây."
Thấy khí thế của y, Hoàng Tiêu và Thạch Thất không dám từ chối, lưỡng lự tiến đến gần.
"Xem nào. Khuôn mặt có vẻ đàng hoàng tốt bụng, có nốt ruồi dưới mắt. Đúng rồi, đúng rồi! Mẹ kiếp! Cảm tạ trời đất! Sống rồi!”
"Hả? Ngươi đang nói gì vậy?"
Hoàng Tiêu nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ mặt ngơ ngác.
Sát Đạo Gia hét lên với đám thuộc hạ.
“Cùng với chủ khách điếm lên lục soát thật kỹ phòng của 2 tên này cho ta! Mang xuống nguyên vẹn tất cả những gì tìm được, không được lấy cắp dù chỉ là một đồng xu!”
"Vâng!"
Đám thuộc hạ vội vã đổ xô lên lầu.
Thạch Nhân vẫn vẫn còn chưa hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, sửng sốt hỏi.
“Ta không biết các người đến từ danh môn thế gia nào, nhưng tình huống này là sao đây chứ? Các người có biết chúng ta là ai không hả? Chúng ta chính là thôi quan của Tế Ninh. … .”
“Bớt nói nhảm đi. Nhìn nốt ruồi dưới mắt có thể thấy ngươi chính là Thạch Nhân gì đó. Có thôi quan nào lại ăn dầm ở dề ở kỹ lâu suốt 3 ngày không chứ? Khốn kiếp!!! Hại chúng ta lăn lộn bấy lâu nay.”
Sát Đạo Gia nghiến răng nghiến lợi.
Chỉ sau đó Thạch Nhân mới nhận ra có điều gì đó không ổn và nhanh chóng thay đổi thái độ.
“Chúng tôi không biết ngài là ai, nhưng xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho chúng tôi. Đổi lại, ngài muốn bao nhiêu tiền cũng được.”
"Haha! Các ngươi cứ giữ lại như một khoản tiền dự phòng trên đường sang thế giới bên kia đi.”
Đúng lúc đó, đám thuộc hạ mang theo hai chiếc tay nải bước xuống lầu.
“Môn chủ, chỗ này là tất cả hành lý của bọn chúng, không còn thêm gì khác nữa.”
“Có bao nhiêu?”
“Mỗi tay nải có khoảng năm ngàn lượng.”
"Ồ! Mấy tên khốn này trộm cắp ở đâu mà có số tiền lớn như vậy chứ? Đi mau, đại nhân đang đợi các ngươi đấy”.
Sát Đạo Gia dẫn đầu, theo sau là đám môn đồ Hạ Ô Môn và hai tên lừa đảo.
***
Thổ Địa Thần Miếu ở ngoại ô Tế Ninh.
“Hehehehe.”
Thẩm Thống nhìn hai người trước mặt, nở nụ cười quái dị.
Vất vả bao lâu, cuối cùng cũng đã tìm được.
“Tên Tiêu Tam đó đâu rồi?”
Tiêu Hoàng vừa liên tục dập đầu vừa lắp bắp.
“Đại nhân, tiểu nhân biết sai, tiểu nhân biết sai rồi. Xin đại nhân tha mạng.”
“Hehehe. Đừng lo lắng thế, ta sẽ không giết ngươi đâu. Nói đi, Tiêu Tam đó đang ở đâu.”
“Chúng tiểu nhân thậm chí còn không biết hắn ta ở đâu. Bởi vì chúng tiểu nhân đã bỏ hắn ở lại Khai Phong… .”
Hoàng Tiêu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc kể lại chuyện cả hai đã phản bội Tiêu Tam như thế nào.
“Vậy là hai người các ngươi lại đâm sau lưng hắn à?”
"Vâng vâng. Xin hãy tha thứ cho tiểu nhân.”
“Nếu ngươi còn dám mở mồm ra cầu xin một lần nữa, ta sẽ lập tức cắt lưỡi ngươi ném cho chó ăn.”
“….”
Cả hai mặt xanh như người bệnh, liều mạng cắn chặt môi.
Lần này Thẩm Thống hướng ánh mắt về phía Sát Đạo Gia.
"Ngươi biết ta là ai, đúng chứ?"
Sát Đạo Gia hơi giật mình, liền cụp mắt xuống.
Lúc đầu y vốn không biết Thẩm Thống là ai.
Tuy nhiên, không quá lời khi nói rằng sức mạnh tình báo của Hạ Ô Môn là vô địch thiên hạ.
Không mất quá nhiều thời gian, y phát hiện ra lão chính là Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống khét tiếng.
Một cao thủ vô song, luôn bên cạnh Lục Lâm Tổng Tuần Sát như hình với bóng.
Sau khi biết được danh tính của lão, đêm đến y không thể ngủ ngon, luôn canh cánh tìm kiếm tung tích đám lừa đảo kia.
“Vâng thưa ngài.”
“Quên hết mọi chuyện hôm nay đi. Và đảm bảo đám thuộc hạ của ngươi cũng vậy. Nếu có lời nào lọt vào tai ta thì.. .”
Thẩm Thống dùng ngón tay cái vờ rạch ngang cổ họng mình.
Lục Lâm Tổng Tuần Sát lại bị 2 tên đầu đường xó chợ lừa quay như chong chóng. Việc này nếu đồn ra ngoài thì quả thực là rất mất mặt.
"Vâng vâng! Chúng tiểu nhân uống một chén rượu là liền quên hết mọi thứ ạ!”
Thẩm Thống búng tay, Sát Đạo Gia nhanh chóng lùi lại một bước.
Sau đó, Thẩm Thống quay sang Hoàng Tiêu và Thạch Thất đang run rẩy.
"Đi nào. Cùng ta xuống địa ngục đi.”

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook