Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 194. Có ai sẵn sàng chết vì bằng hữu của mình không?

 

Hoa Thượng thôn.

 

Vào khoảng giờ Ngọ.

 

Ba người từ từ tiến vào làng.

 

Đó chính là Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống, cùng với đó là hai kẻ lừa đảo đang bị trói chặt bằng dây thừng.

 

Cả hai đều bị đánh đến mức mặt mũi sưng vù, dáng đi cũng tập tễnh.

 

Dân làng nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp đó từ xa đã xì xầm to nhỏ.

 

Tuy nhiên, Thẩm Thống lại không hề mảy may chớp mắt.

 

Mỗi khi hai kẻ lừa đảo chững lại một chút, lão liền giật sợi dây một cách thô bạo.

 

‘Cuộc hành quân’ gian khổ chỉ kết thúc khi họ đặt chấn đến được khách điếm “đó”.





 

Thượng Đô là người đầu tiên lao ra khỏi cửa quán trọ.

 

“Lão Thẩm, chào mừng chào mừng!”

 

"Được rồi, công tử đâu?”

 

“Ở chỗ tảng đá tự s..à không, là ở Hiếu Tự Am ạ.”

 

“Hiếu Tự Am?”

 

“Đúng vậy, công tử bảo tiểu nhân sau này phải gọi nó là Hiếu Tự Am, ngài ấy không thích cái tên tảng đá tự sát.”

 

“Hehehe. Nghe kỳ lạ thế, tại sao lại gọi nó như vậy?”

 

Thượng Đô kể ngắn gọn cho Thẩm Thống biết chuyện gì đã xảy ra trong thời gian lão đi vắng.

 

“… … Kể từ ngày đó, Lục Đàm Bình phải ở đó chịu tang tận 3 năm, thế nên nó mới được gọi là Hiếu Tự Am.”

 

“Chậc! Công tử đúng là dễ mềm lòng mà."

 

Nghe đến đây, khuôn mặt của Hoàng Tiêu và Thạch Nhân mới sáng sủa lên được đôi chút, bởi nếu thể hiện tốt thì may ra chúng còn giữ lại được cái mạng này.

 

Thẩm Thống đạp một cái vào lưng Hoàng Tiêu, ra hiệu cho cả hai mau theo lão đến Hiếu Tự Am.






 

"Công tử, nướng xong rồi.”

 

Uyên Xích Hà, người đang ngồi bấp bênh trên mép tảng đá và dùng kiếm để ném cá, nhanh chóng phủi quần đứng dậy.

 

Lục Đàm Bình đang nướng cá trên bếp lửa, thấy thế liền lùi lại một bước.

 

Uyên Xích Hà ngồi trên chiếc ghế đơn giản, cầm một xiên cá lên và cắn một miếng, sau đó lại nhấp một ngụm Tiêu Hồng tửu.

 

Lục Đàm Bình sau khi biết thân thế của Uyên Xích Hà, hắn lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng, thậm chí còn không dám thở mạnh.

 

Đúng lúc này, tiếng đạp chân lên cành lá khô vọng lại.

 

Ba người đàn ông tiến đến từ phía sau.

 

Uyên Xích Hà sau khi xác nhận đối phương liền không giấu nổi nụ cười.

 

“Lão Thẩm! Về hơi muộn đấy nhỉ!”

 

“Hehe. Nhầm hướng nên tốn chút thời gian.”

 

Thẩm Thống gãi mặt với vẻ mặt xấu hổ.

 

Nếu ngay từ đầu lão đi về phía đông thay vì phía tây thì có lẽ chỉ mất chưa đầy 15 ngày là tìm thấy bọn chúng. Thật không may là lão đã phải mất một tháng 10 ngày chỉ vì đã đi theo hướng ngược lại.

 

“Nhưng không thấy tên Tiêu Tam à?”

 

“Những kẻ này đã đâm sau lưng Tiêu Tam và đi thẳng tới Tế Ninh. Cuối cùng chỉ có tên Tiêu Tam đó là may mắn.”

 

“Còn tiền thì sao?”

 

“Ta đã lấy lại được 1 vạn 500 lượng. Bọn chúng đã đốt phá hết một ngàn 500 lượng rồi”

 

"Cái gì! Hai tên đó đã tiêu hết một ngàn 500 lượng chỉ trong hơn một tháng ư? Ta có nghe nhầm không đấy?"

 

“Sòng bạc, kỹ nữ, rượu ngon,...chẳng mấy chốc mà hết. Đó không phải là tiền mồ hôi nước mắt do chúng kiếm được nên chúng tiêu xài cũng không biết tiếc. Bởi vì chúng có thể kiếm lại số tiền đó dễ dàng, miễn là chúng tìm thấy một con mồi béo bở khác là được. Đúng là khốn nạn hơn cả dê chó mà.”

 

Sau khi cởi dây trói của Hoàng Tiêu và Thạch Nhân, Thẩm Thống một cước đạp chúng thẳng đến trước mặt Uyên Xích Hà.

 

"Làm ơn tha mạngi!"

 

"Công tử! Xin ngài rộng lòng tha thứ cho kẻ ngu xuẩn bị tiền che mờ mắt này!”

 

Hoàng Tiêu và Thạch Nhân không ngừng dập đầu trước mặt Uyên Xích Hà và hét lên.

 

Cậu chỉ đứng nhìn xuống hai người đàn ông với ánh mắt thờ ơ, sau đó mới mở miệng.

 

“Nhưng mặt chúng sao thế kia?”

 

“Cứ sơ hở ra là chúng lại tính bỏ chạy, mỗi lần như thế ta liền cho chúng vài đấm, thế mà lũ chó này vẫn không chịu yên phận.”

 

"Chậc châc! Mặt mũi thế này chắc cha mẹ cũng không nhận ra luôn quá."

 

Hoàng Tiêu nghe thế lập tức nước mắt lưng tròng.

 

“Công tử đại nhân, xin hãy tha tội cho tiểu nhân. Nếu công tử tha cho tiểu nhân một mạng, tiểu nhân nhất định sẽ tu tâm dưỡng tính, về quê chăm phụng dưỡng mẹ già. Làm ơn..."

 

“A, tiểu nhân cũng còn có mẹ già, vợ con ở quê. Mong đại nhân khoan hồng đại lượng… .”

 

“Lão Thẩm chắc hẳn vất vả lắm đây. Vì phải lôi mấy tên lắm lời thế kia đến đây mà. Sao không cắt luôn luỡi chúng đi rồi hãy lôi đến cho đỡ đau đầu."

 

“… .”

 

Hoàng Tiêu và Thạch Nhân mặt mày tái mét như bò sắp bị đưa vào lò mổ, vừa mím chặt môi vừa cúi rạp đầu xuống đất.






 

Uyên Xích Hà đứng dậy khỏi ghế, chắp tay sau lưng đi về phía sông Hoàng Hà.

 

Thẩm Thống cuối cùng đã quay trở về.

 

Ngay cả bây giờ, nghĩ đến sự coi thường của Nam Xuất Kiệt những và ánh mắt thông cảm, hay nghi ngờ của đám tạp phu vẫn khiến cậu cảm thấy khó chịu không thôi.

 

Cậu thậm chí không thể công khai tìm kiếm chúng vì sợ người khác sẽ cười nhạo sau lưng.

 

Có nhiều đêm cậu giật mình tỉnh dậy, sau đó lại tự oán trách bản thân chỉ vì đã bất cẩn với chiêu trò của những kẻ lừa đảo đó.

 

Phải xử lý bọn chúng như thế nào thì mới hả dạ được đây?

 

“ta đã nhận ra…việc lừa gạt còn kinh khủng hơn cả lấy mạng người. Giết người chỉ giết chết thể xác, nhưng nếu bị lừa dối, ngay cả tâm hồn cũng sẽ tàn lụi. Khi linh hồn chết thì cơ thể cũng chết theo. Các ngươi hay lắm, đã giết ta và lão Thẩm tận hai lần ”.

 

Hoàng Tiêu và Thạch Nhân quỳ gối đi theo Uyên Xích Hà, nhỏ giọng cầu xin.

 

“Xin hãy tha mạng”.

 

“Đại nhân thương xót…” 

 

Đột nhiên, Uyên Xích Hà quay đầu lại.

 

"Ta không phải người xấu."

 

"Đa tạ!"

 

"Đại nhân đại từ đại bi!"

 

Hoàng Tiêu và Thạch Nhân liên tục dập đầu tạ ơn.

 

Nhưng nghe lời nói tiếp theo, sắc mặt của hai người lại trở nên tối sầm.

 

“Nhưng thế gian này cứ biến ta thành người xấu. Sở dĩ ta trở thành như ngày hôm nay cũng là nhờ những kẻ lừa đảo như các ngươi. Bây giờ ta thậm chí còn không biết bản thân vốn là người như thế nào nữa. Lão Thẩm!”

 

"Vâng."

 

Thẩm Thống đặt con cá đang ăn xuống và bật dậy.

 

“Đi lấy hai sợi dây dài khoảng 4 trượng (12 mét) đến đây.”

 

"Ta đem đến ngay đây."

 

Không hỏi cũng chẳng thắc mắc, Thẩm Thống trong chớp mắt đã biến mất khỏi chỗ ngồi.





 

Ước chừng một thực khoảnh (khoảng 30 phút) đã trôi qua.

 

Thẩm Thống quay lại, mỗi tay cầm một bó dây dày.

 

Uyên Xích Hà nhìn Lục Đàm Bình.

 

“Này, Lục huynh đệ, giúp ta buộc đầu mỗi sợi dây vòng quanh eo chúng.”

 

"Được."

 

Lục Đàm Bình bối rối nhưng vẫn làm theo lời và trói chặt eo hai người đàn ông.

 

“Chắc chắn chưa. Không được buộc lỏng đâu đấy..”

 

"Trừ khi bị đứt, còn không thì sẽ không thể nào tuột được.”

 

"Tốt lắm. Ngươi biết câu cá không?”

 

"Hả?"

 

“Câu cá ấy."

 

"À, dạ biết."

 

“Bây giờ ngươi hãy xem như hai tên khốn kia là cá, sau đó câu chúng lên. Hiểu chứ?"

 

“Ý công tử là kéo chúng lên? Làm sao mà…”

 

Lục Đàm Bình vẫn còn đang thắc mắc, bên này Uyên Xích Hà đã quay lại đá vào mông Hoàng Tiêu và Thạch Nhân.

 

“Hự!”

 

“Á!!”

 

Hoàng Tiêu và Thạch Nhân lập tức rơi vào vòng xoáy nước sâu hơn ba trượng bên dưới.

 

Quay cuồng.

 

Hai sợi dây theo sức nặng cũng lao xuống nước.

 

Lục Đàm Bình giật mình nắm lấy đầu sợi dây.

Trong khoảnh khắc, chúng đã căng như dây đàn. 

 

Uyên Xích Hà quay lại ghế và nhàn nhã ngồi xuống, gật đầu với vẻ mặt hài lòng.

 

"Làm tốt lắm. Bây giờ kéo chúng lên đi. Chậm một chút thôi là chúng có thể trở thành thức ăn cho cá đấy.”

 

“Công tử muốn ta kéo chúng lên sao?”

 

Lục Đàm Bình không khỏi sửng sốt, mỗi tay hắn đang cầm một sợi dây thừng nên rất khó để hắn có thể dùng sức.

 

“Thiếu bang chủ Tam Bảo Bang không lẽ cũng chỉ đến thế thôi à? Sức mà ngươi dùng để đánh phụ nữ đâu rồi hả? Nhanh lên nào, mạng của chúng ở đầu dây bên kia cũng là mạng của người đang cầm dây bên này đấy.”

 

“.. .”

 

Nước bọt khô khốc chảy xuống cổ Lục Đàm Bình.

 

Khi nhận ra mạng sống của hai người đang nằm trong tay mình, đôi vai hắn bỗng dưng nặng trĩu.

 

Làm sao bây giờ?

 

Lục Đàm Bình vô cùng căng thẳng, nhanh chóng xoay cổ tay.

 

Khi sợi dây dần xiết quanh hai cánh tay, hắn có cảm gíác như tay mình sắp bị xoắn đứt vậy.

 

"Gư…aaaa!"

 

Lục Đàm Bình nghiến răng nghiến lợi, hét lên giống như thai phụ khó sinh.

 

Một lúc sau, hai tên lừa đảo, người ướt đẫm bùn, cuối cùng đã được lôi lên phía trên tảng đá.

 

Sau khi kiểm tra mạch tượng của chúng, Lục Đàm Bình mới ngồi sụp xuống đất vì kiệt sức.

 

Uyên Xích Hà đang nhàn nhã thưởng rượu, từ từ quay đầu lại.

 

“Lục huynh đệ.”

 

"Sao ạ?"

 

“Một ngày ba lần, ném chúng xuống nước, sau đó lại kéo lên. Sáng, trưa, tối đều đặn không được thiếu buổi nào. Xem như ngươi đang rèn luyện cơ bắp đi.”

 

"Ba lần sao?"

 

Lục Đàm Bình trợn trừng mắt.

 

Chỉ kéo lên một lần mà hắn đã cảm giác như hồn sắp lìa khỏi xác rồi, vậy mà tiểu tử kia còn muốn ba lần một ngày ư?

 

"Sao? Ít quá à?”

 

"Không không. Cỡ đó là vừa đủ rồi ạ."

 

“Nếu mệt quá thì không cần kéo lên cũng được. Vì đám lừa đảo này mà khiến Lục huynh đệ khổ sở là không được đâu. Còn phải để tang 3 năm nữa chứ”.

 

"Tiểu nhân nhất định sẽ cố hết sức."

 

Lục Đàm Bình không nói: ‘Ta sẽ làm đến cùng’. Tức là hắn sẽ cố gắng hết sức có thể, nhưng nếu khó quá thì hắn cũng đành bó tay.

 

Dù sao bản thân cũng phải sống chứ.

 

Đến bây giờ hai bàn tay hắn vẫn chưa thể nắm vào, bởi vì máu không thể lưu thông.

 

Dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì hắn cũng thấy đây rõ ràng không phải là rèn luyện thể lực, mà là hành xác thì đúng hơn.





 

Khoảng một canh giờ sau, Hoàng Tiêu và Thạch Nhân mới tỉnh dậy. 

 

Đôi mắt của hai tên lờ đờ như cá chết, hai tay ôm ngực thở dốc.

 

Uyên Xích Hà đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

 

“Lục huynh đệ. Bảo trọng. Nếu kẻ gian bỏ chạy, ngươi sẽ thế vào chỗ đó cho đến khi chúng bị bắt trở lại.”

 

"Vâng vâng."

 

Nói xong, Uyên Xích Hà cùng Thẩm Thống xoay người trở về khách điếm.





 

Thẫn thờ một hồi, Lục Đàm Bình chuyển ánh mắt sang hai kẻ lừa đảo vẫn đang cúi rạp.

 

Hắn lắc đầu khi thấy những gương mặt tái mét không còn chút sức sống.

 

“Uyên công tử bảo ta phải ném các ngươi xuống sông Hoàng Hà ba lần một ngày. Ta cũng mệt lắm rồi, thế nên tên nào muốn chết trước thì mau chết đi.  Nói thật, địa ngục có khi còn thoải mái hơn đấy.”

 

Thạch Nhân hô hấp vẫn còn chưa bình ổn, vừa ho sù sụ vừa hỏi.

 

“Khục khục…Uyên công tử đó…rốt cục là ai?”

 

Bắt sống chúng chỉ trong một tháng mười ngày, tra tấn chúng dã man mà không quan tâm đến sống chết. Những việc này vốn dĩ người bình thường khó có thể làm được.

 

Lục Đàm Bình nhìn quanh một lượt rồi nói nhỏ.

 

“Lục Lâm Tổng Tuần Sát, Uyên Xích Hà.”

 

“… … .”

 

Trong chốc lát, khuôn mặt của Thạch Nhân và Hoàng Tiêu cứng đờ. Xem ra chúng đã động vào người không nên động rồi.

 

Lục Đàm Bình giơ cánh tay sưng tấy của mình ra trước mặt hai người.

 

"Nhìn đi. Tay ta khi phải kéo các ngươi lên cùng một lúc đấy. Làm thêm vài lần nữa chắc ta sẽ thành phế nhân mất thôi."

 

Hắn bóp bóp hai cổ tay vặn vẹo, sau đó lại nói.

 

“Ta không biết việc này còn tiếp diễn bao nhiêu lần nữa. Nếu chỉ có một người thì không sao,  nhưng tận hai người các ngươi thì thực sự quá sức của ta. Có ai sẵn sàng chết vì bằng hữu của mình không hả? Nếu không thì có thể cả hai sẽ phải chết đấy. Bởi vì ta cũng không muốn trở thành một tên tàn tật đâu.”

 

Trước những câu hỏi tàn nhẫn đó, Hoàng Tiêu và Thạch Nhân chỉ yên lặng nhìn nhau.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...