Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 197
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 197. Mở màn cuộc chiến
Tỉnh Nam Trực Lệ.
Nam Kinh.
Chính Nghĩa Minh.
Tổng đà của Chính Nghĩa Minh không phải là một tòa điện duy nhất.
Mà nó bao phủ một khu vực rộng lớn đến mức gần như có thể được coi là một ngôi làng độc lập.
Có một 'khu vực cư trú đặc biệt' dành cho Thất Phái Nhị Môn và các Võ Lâm Thế Gia, và một ‘khu vực cư trú thông thường' dành cho các gia tộc và các phe phái chính trị chịu ảnh hưởng của họ.
Các môn phái khác không phù hợp với hai khu vực đó phải sử dụng khách điếm hoặc ở nhờ nhà dân cư.
Gia quyến Nam Cung Thế Gia đang ở trong khu vực cư trú đặc biệt.
Tuy nhiên nếu để ý một chút, có thể dễ dàng thấy rằng nó có gì đó khác biệt so với những danh môn thế gia khác.
Trong năm cung điện nơi Nam Cung Thế Gia đang lưu lại, chỉ có người của Nam Cung Thế Gia sinh sống. Không có bất cứ người hầu hay tổng quản để chạy việc vặt nào cả.
Chỉ có một sự khác biệt giữa khu vục cư trú đặc biệt và khu vực cu trú thông thường. Đó chính là việc có được Chính Nghĩa Minh bố trí người hầu kẻ ở hay không. Nhìn vào đó có thể thấy, Nam Cung Thế Gia đang bị đối xử như một gia tộc thông thường dù đang ở trong khu vực cư trú đặc biệt.
Vào sáng sớm.
Ba lão đạo sĩ bước chân vào địa phận của Nam Cung Thế Gia, nơi họ đang bị đối xử lạnh nhạt.
Đó chính là Côn Luân Tam Tiên.
Trước đại điện, Thái Ất tiên nhân cất giọng.
"Có ai ở trong không?"
Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên mở cửa bước ra và thận trọng hỏi.
"Không biết các vị đây là ai?"
“Chúng ta là người của phái Côn Luân, đến đây vì muốn được gặp mặt gia chủ.”
“Ồ, thế thì xin mời các vị.”
Kiếm Vương Nam Cung Bích đang ngồi trên thượng tọa, nhưng khi vừa chạm mắt với ba vị cao thủ lão thành, y đã ngay lập tức đứng dậy.
"Thật vinh dự khi được gặp các vị. Ta là Nam Cung Bích.”
Sự tôn trọng và kính cẩn toát ra từ từng câu chữ của y.
“Bần đạo là Thái Ất …”
Thái Ất tiên nhân cảm thấy hơi xấu hổ khi tự xưng là tiên nhân, thế nên chỉ giới thiệu đạo hiệu của mình.
Thấy thế, hai lão đạo sĩ còn lại cũng làm theo, chỉ giới thiệu ngắn gọn đạo hiệu của mình.
“Ta là Thái Vũ.”
“Còn bần đạo là Thái Linh.”
Nam Cung Bích rời khỏi thượng tọa, lịch sự mời ba vị đạo sĩ đến bàn trà.
"Xin mời ngồi. Nhiên nhi, con đi chuẩn bị chút trà đi.”
Nghe lời Nam Cung Bích, Nam Cung Nhiên lặng lẽ đứng dậy và đi ra ngoài.
Vì không có người hầu hay nữ tì, thế nên Nam Cung Thế Gia phải tự mình làm mọi việc.
"Ba vị đây đến từ Côn Luân Phái sao?"
Nam Cung Bích nhìn ba đạo sĩ với ánh mắt tò mò.
Y chỉ mới nghe nói về Côn Luân Phái nổi danh nơi Tái Ngoại, nhưng đây là lần đầu tiên y trực tiếp gặp mặt họ ngoài đời như thế này.
Thái Ất tiên nhân mỉm cười và gật đầu.
"Haha. Đúng vậy. Chúng ta theo lệnh của Chưởng Môn Nhân đi thị sát khắp thiên hạ, qua đây tiện đường nên ghé thăm.”
“Ồ, thế sao. Ta lại đoán rằng hẳn là có gì đó không ổn đúng chứ?”
“Vẫn là Kiếm Vương tinh mắt.”
Thái Ất tiên nhân tiên nhân liếc nhìn Thái Linh tiên nhân.
Sau đó, Thái Linh lấy Truy Ma Bát Quái Bàn từ trong ngực ra và đẩy đến trước mặt Nam Cung Bích.
Thấy y nhìn Truy Ma Bát Quái Bàn với ánh mắt khó hiểu, Thái Ất tiên nhân liền giải thích về những việc đã xảy ra trong thời gian qua.
“Tại Đại Biệt Sơn Trại ở Hoàng Sơn, chúng ta đã giúp Uyên công tử tiêu diệt một ma vật, sau đó mới đến Chính Nghĩa Minh. Thế nhưng chúng ta không hiểu tại sao trong Chính Nghĩa Minh lại không thấy ai nói về sự nguy hiểm của chúng cả.”
“Đúng vậy, đó là bởi vì tổng sư đã nói đó là thuật chú của tà phái.”
"Ta đã nghe thấy rồi. Xem ra trên thế gian này chỉ có Nam Cung Thế Gia mới biết bản chất thực sự của đám ma vật đó thì phải”.
“Mấy đứa trẻ nhà ta đã tận mắt chứng kiến khi đồng hành cùng Uyên Xích Hà trong khoảng một năm, không có lý do gì ta lại không tin bọn chúng cả.”
“Chuyện này chúng ta cũng đã nghe qua rồi. Thanh Vân Kiếm thiếu hiệp và Hoa Dung Độc Tâm tiểu thư hẳn là vừa kết thúc một hành trình khó khăn đây.”
“Thế thì có ích gì chứ. Thất Phái Nhị Môn và các Võ Lâm Thế Gia vẫn không tin tưởng chúng, họ nói rằng chúng có quá ít kinh nghiệm lăn lộn chốn giang hồ đấy..”
"Chuyện này thực ra cũng không thể hoàn toàn trách họ. Mặc dù chúng ta là đạo sĩ, thế nhưng cho đến trước khi bọn ta tận mắt nhìn thấy ma vật thì vẫn còn bán tín bán nghi mà.”
“Thật ra ta cũng không trực tiếp nhìn thấy, mà chỉ tin tưởng vào lời các con mình. Ta tin rằng bọn trẻ có đủ đầu óc để phán đoán đó thực sự là ma vật, hay chỉ là một thứ bùa chú của tà phái.”
Thái Ất tiên nhân thận trọng nói.
“Mặc dù Côn Luân Phái chúng ta ở Tái Ngoại, nhưng chúng ta nhất định cũng sẽ góp sức mình vì an nguy thiên hạ. Nghe nói hôm nay các vị sẽ xuất trận đúng không?”
“Đúng vậy, Chính Nghĩa Minh đã quyết định sẽ chia thành bốn đội và khởi hành muộn nhất vào khoảng giữa trưa. Mục tiêu chính là đàn áp mũi nhọn của Di Minh Giáo trước khi tuyết đầu mùa rơi.”
“Đoàn kết thành một khối đã khó, chia nhỏ như thế này xem ra còn khó hơn nhiều. Ma vật đó không phải là bùa chú của tà phái mà là hàng thật giá thật. Muốn tiêu diệt được chúng, nhất định phải có pháp lực hoặc pháp bảo nào đó. Chính Nghĩa Minh có lẽ vẫn chưa có sự chuẩn bị đặc biệt nào cho việc đó, phải không?”
“Họ chỉ đơn giản nghĩ rằng võ công của Thất Phái Nhị Môn là đủ để áp chế chúng thôi.”
“Vậy có nghĩa là lần này họ sẽ không mời các pháp sư đến sao?”
"Đúng vậy."
“Đúng là thất sách. Chỉ có những cao thủ đạt đến cảnh giới vạn lưu quy tông mới có thể mong chỉ dựa vào võ công hay nội lực thuần túy mà có thể phục yêu hàng ma. Nhưng thử hỏi trong số họ có bao nhiêu người đạt đến cảnh giới đó chứ? Hãy nghĩ mà xem, rồi sẽ có bao nhiêu mạng người phải ngã xuống đây.”
“Không phải nếu với sức mạnh của Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ thì sẽ dễ dàng xử lí được chúng sao?”
“Nếu là một yêu quái tạp nham, thì ngài đương nhiên có thể chém nó làm đôi chỉ bằng một thanh kiếm. Tuy nhiên những con quái vật mà chúng ta đã thấy quả thực không phải là đối thủ dễ xơi. Cho dù có là Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ thì ít nhất cũng phải mất nửa canh giờ mới mong có thể hạ được chúng. (một tiếng) ”.
“Ý ngài là phải mất tận nửa canh giờ chỉ để đối phó với một Thập Thủ Ma Binh sao?”
“Đó là trong trường hợp không có bất kỳ trở ngại nào khác. Nhưng nếu như những giáo đồ Di Minh Giáo trợ giúp chúng, thì có thể sẽ mất nhiều thời gian hơn nữa, hoặc thậm chí xấu nhất là chúng ta sẽ không thể áp chế được chúng”.
“Vậy là những giáo đồ Di Minh Giáo và lũ ma vật đó có thể sẽ hợp tác với nhau ư?”
“Có thể lắm chứ, an nguy của chúng nối liền với nhau mà.”
"Hừm…”.
Nam Cung Bích nhận ra rằng mọi chuyện không hề đơn giản.
Trong số Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ, có bốn người, bao gồm cả chính y đã gia nhập Chính Nghĩa Minh. Nguyên Công thiền sư của Thiếu Lâm Tự và Thái Hư Chân Nhân của Phái Võ Đang thì tuổi đã xế chiều, lui về ẩn cư.
Bốn người còn lại đều là cao thủ của tà phái, thế nên có bọn họ ở đó cũng chẳng ích gì cả. Thành thật mà nói, chỉ cần bọn họ không đâm sau lưng thì đã là may mắn rồi, nói gì đến ra tay tương trợ chứ. .
Nam Cung Bích thận trọng hỏi.
“Ba vị đây đã xử lý ma vật ở Hoàng Sơn. Ta không biết gì về pháp lực hay pháp bảo nên mới mạo muội hỏi, không biết các vị mất bao lâu mới áp chế được nó?”
Thái Ất Tiên Nhân nhanh chóng hiểu được ý nghĩa trong lời nói của y.
Có vẻ như y đang tò mò không biết các pháp sư sẽ mất bao lâu để xử lý một công việc mà một Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ cần phải mất đến nửa canh giờ.
“Ba huynh đệ chúng ta đều thạo cả võ công và pháp thuật nên chỉ mất khoảng nhất đà khuynh (20 phút). Nếu chỉ giỏi pháp thuật thôi thì sẽ mất nhiều thời gian hơn thế. Tất nhiên, với tiền đề là phải có trong tay pháp bảo xuất chúng.”
"À!"
Nam Cung Bích cảm thấy như đang nhìn thấy một thế giới mới.
Thật đáng ngạc nhiên khi ba vị cao thủ lão luyện đó lại có thể đối phó với quái vật nhanh hơn cả Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ.
Nếu Thất Phái Nhị Môn phát hiện ra chuyện này, chắc hẳn họ sẽ nóng lòng muốn đưa ba vị lão đạo sĩ này đi cùng.
Lời tình cầu giúp đỡ đã dâng đến cổ họng nhưng y lại đành nuốt xuống.
Bời hiện tại Nam Cung Thế Gia là chỉ là mảnh tàn dư thừa thãi, bị coi thường lạnh nhạt ở Chính Nghĩa Minh, thế nên y cũng cảm thấy bản thân không có tư cách gì quyết định đợt xuất quân lần này.
***
Sau khi ăn sáng xong, mọi người lần lượt tập trung tại quảng trường tổng đà.
Ngay sau khi Minh Chủ chào hỏi xong, Tổng sư Gia Cát Thừa Vân bước lên đại điện.
“Hỡi các vị võ lâm đồng đạo! Từ giờ trở đi chúng ta sẽ chia thành 4 đội để tấn công hiệu quả hơn. Sau đây sẽ là tên của các đội chủ, hãy mau chóng di chuyển đến đội mà mọi người muốn đầu quân. Đầu tiên, Xích Ma Đội do Nghĩa Thiên Kiếm Tôn thống lĩnh. Diệt Tử Đội do Vô Cực Thượng Nhân dẫn đầu, kế đến là Nghĩa Khí Đội của Kiếm Vương, và cuối cùng là Thiên Truy Đội của Vô Thượng Đao Tế.”
"Ồ!"
Mọi người reo hò khi nghe tên của các Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ, những bậc danh sĩ mà họ vốn chỉ được nghe trong những câu chuyện đồn đại chốn giang hồ.
Các võ giả phấn khích như thể họ đã chiến thắng trước cả khi trận chiến bắt đầu.
“Nào, kính mời các đội chủ hãy di chuyển đến dưới mỗi lá cờ của bốn đội.”
Theo lời của Gia Cát Thừa Vân, bốn trong số Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ từ từ bước tới, hiên ngang đứng trước bốn lá cờ đang bay phấp phới.
Xích Ma Đội, Diệt Tử Đội, Nghĩa Khí Đội, Thiên Truy Đội vốn đều là những tổ chức sẵn có, thế nên ba, bốn mươi cao thủ ưu tú đã tập trung dưới các lá cờ.
Tuy nhiên, khu vực xung quanh lá cờ của Nghĩa Khí đội lại vô cùng trống trải.
Điều này là do việc tái bổ nhiệm đã bị hoãn lại sau khi các thành viên của Nghĩa Khí Đội bị thảm sát tại Ngân Hạ Trang.
Những võ giả xì xầm bàn tán khi nhìn thấy Nam Cung Bích đứng lẻ loi dưới lá cờ của Nghĩa Khí Đội.
Sự sụp đổ của Nam Cung Thế Gia và hình ảnh thê lương của các võ giả Nghĩa Khí Đội lồng lên nhau, trùng hợp và tang thương đến lạ kỳ.
Những từ như 'xui xẻo' thỉnh thoảng phát ra trong đám đông.
Là gia chủ Nam Cung Thế Gia, Nam Cung Thế Gia hiển hách bao đời liền sụp đổ. Làm đội chủ Nghĩa Khí đội, Nghĩa Khí đội tập hợp toàn các anh hào cũng không tránh khỏi bại vong.
Quá nhiều chuyện xảy ra, khiến người đời không thể ngừng thêu dệt.
Khi tứ đại đội chủ đã an vị dưới lá cờ, Gia Cát Thừa Vân lại lên tiếng.
“Ta xin nhắc lại một lần nữa, Chính Nghĩa Minh đã quyết định để mỗi người có thể tự do lựa chọn. Hãy di chuyển về đội mà các vị muốn phục vụ nào!”
Gia Cát Thừa Vân vừa nói xong, bầu không khí bỗng chốc yên lặng.
Đó là vì các võ giả đang âm thầm đánh giá võ công của các đội chủ, cũng như mỗi quan hệ với các đại môn phái để có thể tìm được nơi nương thân an toàn nhất.
Nhìn xuống đám đông một lượt, Gia Cát Thừa Vân lại nhẹ gật đầu với phía Gia Cát thế gia.
Sau đó, ba mươi vị cao thủ của Gia Cát thế gia đồng loạt tiến đến dưới lá cờ Thiên Truy Đội như đã thống nhất từ trước.
Vô Thượng Đao Tế, đội chủ Thiên Truy Đội liếc nhìn Gia Cát Thừa Vân, mỉm cười đầy ẩn ý.
Và ngay lập tức, như để đáp lại sự lựa chọn của Gia Cát Thế Gia, gia tộc được cho là thông minh nhất, các võ giả đã đổ xô về phía Thiên Truy Đội.
Khoảng nửa canh giờ đã trôi qua.
Khoảng chín trăm võ giả đã xếp hàng trước bốn cột cờ.
Khóe miệng Gia Cát Thừa Vân hơi nhếch lên sau khi kiểm tra số lượng người trong bốn đội.
Ba đội đầu tiên, mỗi đội đã có khoảng 300 võ giả.
Điều đó có nghĩa là không có mấy ai tình nguyện gia nhập Nghĩa Khí Đội.
Trước lá cờ đang tung bay ấy, chỉ có hai mươi lăm người thuộc Nam Cung Thế Gia và ba vị lão đạo sĩ.
So với các đội khác có tận hơn 300 người thì trông thật thảm hại.
'Chậc chậc! Nếu ban đầu tự động rút lui thì có phải bây giờ đã không mất mặt thế này không?'
Nhưng trái ngược với suy nghĩ rằng hẳn Nam Cung Bích sẽ xấu hổ và nhục nhã, sắc mặt của y trái lại vô cùng tươi sáng.
Gia Cát Thừa Vân tin rằng đó là sự phô trương cuối cùng của Nam Cung Bích.
'Hừ! Để xem các ngươi còn dựa dẫm vào phái Võ Đang được bao lâu.'
Chẳng bao lâu, Thất Phái Nhị Môn và các Võ Lâm Thế Gia đang đứng xem cũng dần dần di chuyển.
Nghĩa Thiên Môn, Thanh Thành, Toàn Chân và Bàng Gia không ngoài dự đoán đã lựa chọn gia nhập Xích Ma Đội.
Hoa Sơn, Không Động, Điểm Thương và Đường Môn tiến về phía Diệt Tử Đội.
Thiếu Lâm Tự, Vô Cực Môn và Mộ Dung Thế Gia nối gót Gia Cát Thế Gia theo Thiên Truy Đội.
Gia Cát Thừa Vân hơi cau mày khi kiểm tra kết quả cuối cùng.
Tiên Vũ Thế Gia tưởng rằng phải chọn Thiên Truy Đội giờ lại đứng dưới lá cờ Nghĩa Khí Đội cùng với Võ Đang Phái.
Phái Võ Đang thông qua liên hôn mà có quan hệ khăng khít với Nam Cung Bích. Đó đương nhiên là điều dễ hiểu.
Thế nhưng hắn không biết tại sao Tiên Vũ Thế Gia lại đưa ra lựa chọn dại dột như vậy.
Trong lòng hắn thầm mắng chửi gia chủ Tiên Vũ thế gia hàng trăm lần, nhưng hắn đã nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm và hô to.
“Chư vị đồng đạo võ lâm! Hãy cùng nhau trừng phạt đám người Di Minh Giáo ác ôn coi mạng người như cỏ rác! Chứng tở hào khí võ lâm bằng chính đôi tay của mình! Tiến lên! Xích ma diệt tà!
“Xích ma diệt tà!”
“Xích ma diệt tà!”
Biển người hô hào, rền vang như sấm dậy.
Và thế là cuộc chiến đã bắt đầu.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook