Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 198
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 198. Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.
Ngay trước khi xuất chinh, Tổng Sư Gia Cát Thừa Vân đã có cuộc gặp gỡ riêng với các đội chủ.
“Một lần nữa ta xin gửi lời cám ơn đến các cao nhân đã đảm nhận vị trí đội chủ vì Võ Lâm Chính Nghĩa. Lý do ta muốn gặp mọi người trước khi xuất phát chính là vì ta có điều muốn nói với mọi người.”
Trước lời Gia Cát Thừa Vân, Vô Thượng Đao Tế Trương Vô Đức - đội chủ Thiên Truy Đội lên tiếng.
“Ngài tập hợp bọn ta ngay trước khi xuất phát thế này, hẳn là việc khá quan trọng nhỉ.”
“Đúng là như vậy. Chiến tranh với Di Minh Giáo lần này sẽ không thể xảy ra nếu không có sự cho phép của Hoàng Đế.”
“Ý ngài nói là Hoàng Thất đã cắt đứt quan hệ với Di Minh Giáo sao?”
“Có thể cho là như vậy. Mọi người nói rằng thời kì đầu nhiều nhân vật trong Hoàng Thất đã bị Di Minh Giáo mua chuộc thông qua hối lộ. Tuy nhiên có lẽ họ đã cảm thấy khủng hoảng vì thế lực của Di Minh Giáo hiện nay đang ngày càng lớn mạnh quá mức.”
“Cuối cùng Hoàng Thất định tá đao sát nhân sao? Chậc chậc! Đây chính là lý do không thể tin tưởng vào Hoàng Thất đấy.”
👉 Tá đao sát nhân: nghĩa là mượn kiếm của người khác để giết người, là chiến thuật xúi giục đồng minh hoặc bên thứ ba tấn công kẻ thù.
Trương Vô Đức lắc đầu nói.
Gia Cát Thừa Vân mỉm cười và nói tiếp.
“Đương nhiên ta cũng không tin tưởng Hoàng Thất. Chúng ta không thể nào biết được khi nào thì chúng ta sẽ bị thỏ tử cẩu phanh. Dù vậy thì lý do mà chúng ta có thể mở buổi tập hội quy mô lớn như vậy ở Nam Kinh là do có sự cho phép bởi Hoàng Đế. Tuy nhiên có một số điểm hạn chế đối với sự việc lần này của Chính Nghĩa Minh.”
👉 Thỏ tử cẩu phanh: thỏ chết rồi thì chó săn bị nấu, Với ý nghĩa là nếu bắt được thỏ rồi thì không cần chó săn nữa nên chó bị chủ nhân luộc ăn, để sử dụng trong trường hợp khi cần thì dùng và khi không cần thì vứt bỏ. Có nghĩa tương đương với câu thành ngữ 'được chim bẻ ná, được cá quên nơm' của tiếng Việt.
“Điểm hạn chế sao? Ý ngài là gì?”
Nghĩa Thiên Kiếm Tôn Lý Nghĩa Tinh – Đội chủ Xích Ma Đội nhìn Gia Cát Thừa Vân với vẻ mặt nghi ngờ.
Đó là một từ chưa được nhắc đến từ trước đến nay.
Gia Cát Thừa Vân nở nụ cười cay đắng và trả lời.
“Thực ra tối qua Mao Dương - Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ đã đến đây.”
“Mao Dương? Ý ngài nói Võ Tướng được cho là người thân cận nhất của Hoàng Đế ư?”
Trương Vô Đức tỏ ra biết người này.
Vì Vô Cực Môn ở Nam Kinh nên lão thường xuyên nhận được tin tức của các quan liêu triều đình.
Câu chuyện liên quan đến Mao Dương- chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ là một trong số đó.
Cẩm Y Vệ là cơ quan quân sự cận vệ của Hoàng Đế chuyên làm những công việc như khám xét, bắt giữ, thẩm vấn. Với sức mạnh to lớn đó, không ai trong các môn phái Võ Lâm ở Nam Kinh là không biết đến Cẩm Y Vệ.
“Đúng vậy. Đêm qua Mao Dương đã bí mật đến đây và để lại 2 yêu cầu. Đầu tiên là Hoàng Đế vô cùng lo lắng nên hãy nhanh chóng rời khỏi Nam Kinh.”
4 đội chủ gật đầu.
Hơn 1500 võ giả trang bị vũ khí đang tập hợp ở Nam Kinh nên lo lắng cũng là chuyện đương nhiên.
“Và điều thứ hai chính là toàn thể lực lượng không được di chuyển cùng nhau vì có thể khiến bách tính kinh ngạc. Ta tập hợp các đội chủ là vì vấn đề thứ hai.”
Kiếm Vương Nam Cung Bích – đội chủ Nghĩa Khí Đội cau mày nói.
“Không di chuyển cùng nhau tức là 4 đội phải hành động riêng lẽ sao?”
Đối với đội có ít người như Nghĩa Khí Đội thì đây là tình huống vô cùng khó xử.
“Đúng vậy. Thực ra lời Hoàng đế cũng không sai. Nếu 1500 võ giả tập hợp lại di chuyển cùng nhau thì bách tính sẽ nghĩ rằng đang có cuộc nổi loạn. Vì vậy ta nghĩ 4 đội phải di chuyển bằng những con đường khác nhau.”
"......"
Nam Cung Bích không có lời nào để phản bác nên chỉ đành thở dài.
Hoàng Đế chính là người có quyền lực tối cao nhất của đất nước nên không còn cách nào phải tuân theo.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại INOVEL6.COM❗)
Lý Nghĩa Tinh im lặng dõi theo rồi an ủi Nam Cung Bích.
“Kiếm Vương, đừng quá bận lòng. Dù sao thì cũng đi đến tỉnh Hà Nam thôi, chắc không có chuyện lớn gì xảy ra đâu.”
“Vâng. Tại hạ cũng có nghe tin tức Di Minh Giáo đang ở Trịnh Châu.”
Nam Cung Bích trả lời đầy khiêm tốn vì y là người nhỏ tuổi nhất trong số các thiên hạ thập đại cao thủ.
Vốn dĩ vị trí phân bổ của Nam Cung Bích tương đương với chức chưởng môn nhân của Thất Phái Nhị Môn.
Tuy nhiên tất cả những người còn lại đều là những ẩn cơ kỳ nhân đã lùi khỏi tuyến đầu.
Khi mọi người đều hiểu được vấn đề, Gia Cát Thừa Vân lại lên tiếng.
“Vậy nên hôm nay ta đã nhanh chóng trao đổi 4 tuyến đường với Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ. Đầu tiên là lộ hành của Xích Ma Đội. Mọi người sẽ đi về phía bắc, thông qua Hồng Trạch Hồ vượt qua Tây Chu, Thượng Cầu, Khai Phong và xâm nhập vào Trịnh Châu.”
“Ta hiểu rồi.”
Lý Nghĩa Tinh gật đầu.
Gia Cát Thừa Vân nhìn Vô Cực Thượng Nhân - đội chủ Diệt Tử Đội.”
“Thứ hai là lộ hành của Diệt Tử Đội. Đội sẽ đi về phía Tây Bắc. Vượt qua Trừ Châu, Bạng Phụ, Bạc Châu và tiến vào Trịnh Châu.”
“Ta biết rồi.”
Vô Cực Thượng Nhân gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Lần này ánh mắt của Gia Cát Thừa Vân chuyển sang Trương Vô Đức.
“Thứ 3 là Thiên Truy Đội. Thiên Truy Đội cũng đi về phía Tây Bắc cùng với Diệt Tử Đội, tuy nhiên có thay đổi một chút. Thiên Truy Đội cũng sẽ đi đến Trừ Châu, tuy nhiên sau đó sẽ vượt qua Hoài Nam, Bộc Dương, Chu Khẩu và tiến vào Trịnh Châu.”
“Được rồi.”
Ánh mắt các đội chủ cùng hướng về Nam Cung Bích.
Hướng còn lại chính là hướng tây, là con đường lớn rẽ trái thông qua Hợp Phì.
Tại Hợp Phì có Mỗ San Tiểu Súc - giáo đường của Di Minh Giáo.
Nhìn thì có vẻ như Gia Cát Thừa Vân nhường con đường phía Tây cho Nam Cung Bích để trả thù, nhưng số lượng người trong Nghĩa Khí Đội lại quá ít.
Nam Cung Bích nhìn Gia Cát Thừa Vân với ánh mắt kỳ lạ.
Nam Cung Bích có cùng phân bổ (cấp bậc) với Gia Cát Thừa Vân nhưng vì đối phương lớn tuổi hơn nên Nam Cung Bích luôn gọi là tiền bối.
Nhưng Nam Cung Bích nhận ra lần này Gia Cát Thừa Vân không phối hợp lắm với bản thân và Nam Cung Thế Gia.
Sau khi Nghĩa Khí Đội bị thảm sát, vốn dĩ Thiếu Lâm Tự Và Nghĩa Thiên Môn sẽ gia nhập vào Nghĩa Khí Đội. Tuy nhiên Gia Cát Thừa Vân lại không cải tổ lại nên Thiếu Lâm Tự và Nghĩa Thiên Môn đã phân tán đến Xích Ma Đội và Thiên Truy Đội.
Nếu Nghĩa Thiên Đội được cải tổ lại thì ngay từ đầu đã không phải bày ra dáng vẻ khó coi thế này.
Trong tình huống như thế, Gia Cát Thừa Vân lại giao cho các môn phái tự do lựa chọn. Thành thật mà nói, nếu là bản thân thì Nam Cunng Bích cũng sẽ né tránh Nghĩa Khí Đội- nơi không có sự viện trợ của Thất Phái Nhị Môn.
“Chà, ngươi đang quan tâm đến ta, hay là muốn đẩy ta xuống nước đây?”
Nam Cung Bích không nổi cơn thịnh nộ vì y hiểu rằng hành xử của Gia Cát Thừa Vân cũng là thế thái nhân tình (lòng người trên thế gian này). Nam Cung Bích nhận ra rằng chính Nam Cung Thế Gia cũng đàn áp những thế lực yếu kém hơn và leo lên vị trí Võ Lâm Thế Gia.
Việc Gia Cát Thế Gia nhắm đến vị trí của Nam Cung Thế Gia cũng là điều đương nhiên.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại INOVEL6.COM❗)
“Thứ tư, Nghĩa Khí Đội sẽ đi về phía tây. Đội sẽ đi qua Hợp Phì, Tín Dương, Trú Mã Điếm, Hứa Xương và đi lên Trịnh Châu.”
“Đã rõ.”
Nam Cung Bích bật cười như thể biết kiểu gì cũng vậy.
Ở Hợp Phì ngoài Mỗ San Tiểu Súc, còn có Ngân Hạ Trang nổi tiếng nằm giữa Hứa Xương và Trịnh Châu.
Gia Cát Thừa Vân ném Nam Cung Bích vào Mỗ San Tiểu Súc - nơi khiến Nam Cung Thế Gia bước vào con đường diệt môn và Ngân Hạ Trang- nơi đã tiêu diệt Nghĩa Khí Đội.
Lý Nghĩa Tinh luân phiên nhìn Gia Cát Thừa Vân và Nam Cung Bích với ánh mắt phức tạp.
Với toàn lực của Nghĩa Khí Đội hiện tại là quá sức để đối phó với Mỗ San Tiểu Súc và Ngân Hạ Trang.
Tuy nhiên trước quyết định bất hợp lý đó, Nam Cung Bích vẫn không hề phản đối.
Nhìn Gia Cát Thừa Vân đang lộ liễu đẩy Nam Cung Thế Gia vào con đường chết và Nam Cung Bích nhẹ nhàng chấp nhận điều đó khiến Lý Nghĩa Tinh vô cùng đau đầu.
“Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết. Điều gì sẽ xảy ra nếu sau này phái Võ Đang truy hỏi đây?”
Lý Nghĩa Tinh không thể hiểu được Gia Cát Thừa Vân.
Cho dù Nam Cung Thế Gia hữu danh vô thực có lặng lẽ bỏ qua thì phái Võ Đang cũng sẽ không như vậy.
Nếu phái Võ Đang có mối ác cảm thì các môn phái đạo gia của Thất Phái Nhị Môn cũng sẽ đẩy lùi Gia Cát Thế Gia.
“Không lý nào ngay cả phái Võ Đang cũng định ngồi im chứ?”
Không có lý nào lại như vậy, tuy nhiên Lý Nghĩa Tinh cũng không thể ngăn cản chuyện này được. Dù hy sinh một chút nhưng nếu mang lại kết quả tốt thì sẽ chẳng có ai oán trách Gia Cát Thừa Vân cả.
Gia Cát Thừa Vân lần lượt nhìn các đội chủ và nhấn mạnh lưu ý.
“Con đường mà ta vừa nói đã được bàn bạc với Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ vào sáng nay. Nếu đi chệch tuyến đường này thì có thể gián tiếp coi như là mọi người đã có ý định khác, nên mọi người nhất định phải tuân thủ tuyến đường này.”
Các đội chủ im lặng gật đầu.
Mặc dù Gia Cát Thừa Vân diễn đạt khá mơ mồ về “ý định khác” nhưng ai cũng hiểu ẩn ý đó là gì.
Hợp lực với Hoàng Thất là con dao 2 lưỡi.
Bây giờ thì có thể tận hưởng lợi ích, nhưng tốt hơn hết đừng làm gì để bị bắt lỗi và rơi hoàn cảnh thỏ tử cẩu phanh.
Khi cuộc họp khẩn cấp kết thúc, 4 đội chủ quay trở về nơi của mình.
Ngay sau đó, 1500 cao thủ Chính Nghĩa Minh được trang bị vũ khí đã rời khỏi Nam Kinh.
***
Khai Phong
Hoa Thượng Thôn.
Có những người rất giỏi thích nghi ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt.
Hoàng Tiêu và Thạch Nhân chính là những người như vậy.
Lần đầu khi bất ngờ bị ném xuống sống Hoàng Hà, họ đã uống nhiều nước đến mức ngất xỉu.
Tuy nhiên sau đó, họ đã nắm được điểm trọng yếu và không gặp cực khổ như lúc đầu nữa.
Thứ bị dây thừng buộc là eo chứ không phải tay chân.
Khi Hoàng Tiêu và Thạch Nhân bị đẩy xuống sông Hoàng Hà, họ sẽ nổ lực quẫy tay để nhô đầu ra khỏi mặt nước trước.
Lục Đàm Bình ở bên trên nắm lấy sợi dây thừng nên chỉ cần chịu đựng thì sẽ không có vấn đề gì cả.
Dường như những lúc này, chỉ có mỗi Lục Đàm Bình là đau khổ.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại INOVEL6.COM❗)
Sau khi ăn sáng xong, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống đi đến Hiếu Tự Am.
Lục Đàm Bình đứng đợi sẵn, thấy 2 người đến liền buộc sợi dây thừng quanh eo Hoàng Tiêu và Thạch Nhân.
Trước khi Lục Đàm Bình lấy chân đá xuống, Hoàng Tiêu và Thạch Nhân đã tự nhảy.
Động tác vô cùng thuần thục và tự nhiên.
Thẩm Thống nghiêng đầu nghi hoặc.
Trên khuôn mặt Hoàng Tiêu và Thạch Nhân không hề có chút lo lắng hay run sợ nào cả.
Ngày đầu tiên bọn chúng còn mếu máo bám chặt lấy nhau với khuôn mặt trắng bệch.
Thẩm Thống đi đến mép tảng đá, vươn dài cổ ra và nhìn xuống phía dưới.
“Ôi mẹ kiếp!”
Tiếng chửi thề tự động bật ra khỏi miếng Thẩm Thống.
Hai kẻ lừa đảo đang nắm chặt lấy sợi dây thừng và trông có vẻ vui vẻ trong xoáy nước.
Lục Đàm Bình tưởng Thẩm Thống muốn nói kéo chúng lên nên đã chăm chỉ xoay cổ tay.
Tuy nhiên Thẩm Thống đã đá vào Lục Đàm Bình.
“Tên ngu này! Ai nói ngươi kéo chúng lên?”
Lục Đàm Bình lại thả sợi dây thừng xuống và quan sát vẻ mặt Thẩm Thống.
“Công tử, nhìn thì có vẻ như 2 kẻ lừa đảo đang chơi đùa vậy.”
Uyên Xích Hà nhìn xuống dưới tảng đá xác nhận rồi cau mày.
“Hừ! Mấy kẻ lừa đảo này. Bọn chúng như vậy mà lúc leo lên đến đây thì giả vờ như sắp chết đến nơi sao? Đúng là sợ thật đấy. Thẩm lão! Lão xử lý chúng cho tốt đi.”
Uyên Xích Hà bàn giao phần công việc phiền hà cho Thẩm Thống và quay trở về ghế ngồi.
“Lục tử kia. Kể từ bây giờ đừng kéo sợi dây lên cho đến khi lão phu nói.”
“Vâng.”
Thẩm Thống ngồi chồm hổm ở mép tảng đá và quan sát bên dưới.
Khoảng nửa canh giờ (1 tiếng) trôi qua.
Những kẻ lừa đảo dường như đã cạn kiệt sức lực, đầu cứ ngoi lên mặt nước rồi lại chìm xuống.
Nhưng ngươi khổ sở không phải chỉ mình 2 tên lừa đảo.
Lục Đàm Bình - người đã giữ sợi dây thừng bằng cả 2 tay trong suốt nửa canh giờ cũng đã ướt đẫm mồ hôi.
Một lúc sau, đầu của 2 tên lừa đảo đã chìm hẳn xuống mặt nước và không thấy ngoi lên nữa.
Phải đến lúc này Thẩm Thống mới đứng dậy khỏi chỗ.
“Kéo chúng lên.”
“Sao ạ? Vâng.”
Lục Đàm Bình bắt đầu cuộn sợi dây thừng vào bắp tay.
Tuy nhiên đối với người đã dồn sức suốt nửa canh giờ qua thì việc kéo người lên không phải là việc dễ dàng.
Lục Đàm Bình cắn rắng nhưng không kéo được bao lâu đã cạn kiệt sức lực.
Soạt soạt.
Sợi dây mới cuốn được vài vòng đã tuột trở ra.
Lục Đàm Bình lại dùng đôi bàn tay run rẩy kéo sợi dây thừng lên lại.
Tuy nhiên, sức một khi đã mất đi thì không thể hồi phục lại ngay được.
Lục Đàm Bình cố mọi cách để cuộn sợi dây thừng quanh cánh tay, tuy nhiên sợi dây dường như càng ngày càng nặng nề.
Bây giờ, ngay cả việc giữa sợi dây cũng vô cùng khó khăn.
Nhìn thấy Lục Đàm Bình rên rĩ trong khi túm chặt lấy sợi dây, Thẩm Thống tiến lại gần mép tảng đá.
Thẩm Thống nghểnh cổ nhìn xuống và điềm tĩnh nói.
“Lục tử à. Bây giờ ngươi thả ra được rồi đó.”
“Ngài nói thả ra ư?”
“Ngươi còn sức kéo hả?”
“Ồ, à vâng không có.”
“Vậy thì thả ra để chúng còn sang thế giới bên kia nữa. Tên ngu này”
“À!”
Đến lúc này, Lục Đàm Bình mới nhận ra 2 kẻ lừa đảo đã chết rồi.
Nghĩ lại mới thấy thời gian đã trôi qua khá lâu nên bọn chúng hẳn đã chết đuối.
Lục Đàm Bình thả lỏng tay.
Hai sợi dây bị rút xuống tảng đã trong chớp mắt.
“.....”
Lục Đàm Bình ngẩn người nhìn xuống sông Hoàng Hà.
Sức nặng của hai sinh mệnh đã bị chính đôi tay này buông ra chợt đè nặng lên lồng ngực Lục Đàm Bình.
Cảm giác vừa sảng khoái vừa trống rỗng.
Thẩm Thống liền đá vào mông Lục Đàm Bình đang suy ngẫm về cuộc sống vô thường.
“Tên chó này! Tránh ra coi! Vì công tử yếu lòng nên nhà ngươi mới còn sống đó. Nếu là ta thì ta đã giết ngươi 12 lần rồi.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook