Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 60. Không phải hơi kỳ lạ sao?

 

Cuối cùng, khi câu chuyện liên quan đến Ngũ Phong sơn trại kết thúc, Quân Tử Kiếm Lý Uyên Ích nói.

 

"Những người khác có thể trở về. Còn các môn chủ và Uyên thiếu hiệp xin hãy nán lại một chút, ta có chuyện muốn bàn thêm"

 

Từng người một, các gia đình của Lạc Dương ngũ hiệp rời khỏi nhà khách.

 

Một lúc sau, trước mặt các môn chủ Bát Tiên Môn, Đại Uyên Môn, Thất Dương Môn, Lý Uyên Ích mở miệng.

 

"Việc ta sắp nói sau đây có thể sẽ khiến các vị lo lắng. Đêm qua, Chính Nghĩa Minh đã liên lạc với ta. Họ nói rằng dấu vết của Di Minh giáo đã được tìm thấy ở Lệ Châu."

 

Khuôn mặt của mọi người trở nên cứng nhắc khi nghe thấy cái tên Di Minh Giáo.

 

"Chính Nghĩa Minh định sẽ cử Nghĩa Khí đội ra mặt. Nhưng, như các vị đã biết, Di Minh Giáo  chính là kẻ thù của cả võ lâm. Nên chính nghĩa minh hy vọng rằng giới võ lâm Lạc dương cũng sẽ chung tay đoàn kết để giải quyết mối nguy hại này."

 

Bát Tiên Môn Chủ gật đầu nói.

 

"Đây là chuyện đương nhiên. Hai mươi năm trước, cũng nhờ Chính Nghĩa Minh ra tay tương trợ mà Giang Nam mới diệt trừ được tà giáo. Bát Tiên môn chúng ta nhất định sẽ dốc sức"

 

“Đại Uyên Môn cũng sẽ góp một tay.”

 

"Thất Dương Môn chúng tôi cũng thế."

 

Các ánh mắt bắt đầu chuyển hướng sang Uyênh Vũ Bạch.

 

"Ngọa Long Trang cũng sẽ tham gia."

 

Y không chần chừ tuyên bố.

 

Muốn trở thành võ lâm thế gia, Ngọa Long Trang không thể khoanh tay đứng ngoài việc chung của võ lâm tỉnh Hà Nam được. Hơn nữa, nếu như y, con trai của Tham Nguyệt Kiếm khách vang danh thiên hạ một thời Uyên Vũ Long mà lại trốn tránh việc này, chắc chắn sẽ bị người đời chê cười mãi mãi.

 

"Đa tạ. Ta sẽ không bao giờ quên ân tình của các môn phái đã giúp đỡ chuyến này."

 

"Môn chủ quá lời rồi."

 

"Đều là việc nên làm cả."

 

Đột nhiên, Môn chủ Bát tiên môn  lẩm bẩm.

 

“Có lẽ việc chinh phục Ngũ Phong sơn trại phải trì hoãn lại rồi.”

 

"Sao có thể."

 

Thất Dương môn chủ cau mày.

 

"Cho dù có như vậy thì cũng không còn cách nào khác. Diệt trừ Di Minh giáo ưu tiên hàng đầu."

 

“Không phải ngũ Phong sơn chỉ cách Lệ Châu ba ngày đường sao? Sau khi xử lý xong việc ở Lệ Châu, ta tiện thể nhờ Nghĩa Khí minh đến đó quét sạch bọn chúng là được mà?"

 

"Không, không. Không thể lôi Nghĩa Khí Minh vào việc riêng thế được."

 

Lý Uyên Ích kiên quyết từ chối lời đề nghị của Thất Dương môn chủ. Không phải chỉ vì y phân biệt rạch ròi giữa việc công và việc tư.

 

Y còn muốn vấn đề này được các gia đình Lạc Dương ngũ hiệp giải quyết một cách lặng lẽ. Việc lôi kéo sử dụng Nghĩa Khí đội để xử lý tư thù cá nhân mà truyền ra ngoài thì thực sự mất hết thể diện.

 

Y im lặng một lúc, tiếp tục.

 

"Mọi người, trước tiên hãy tập trung vào Di Minh giáo đã. Xử lý Ngũ Phong sơn trại sau cũng chưa muộn. Và trên hết, Di Minh Giáo không phải là đối tượng dễ xơi đến mức chúng ta có để dành tâm trí cho những việc khác."

 

Mọi người không hoàn toàn hiểu những lời của y, nhưng họ đồng ý. Việc Di Minh Giáo vẫn sống sót sau cuộc tổng tấn công của Chính Nghĩa Minh năm nào đã cho thấy sức mạnh đáng gờm của chúng.

 

"Nếu vậy, chúng tôi nên hỗ trợ bao nhiêu người thì tốt?"

 

Lý Uyên Ích  đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho câu hỏi của Thất Dương môn chủ.

 

“Ta nghĩ tốt nhất mỗi môn phái nên cử năm đệ tử tinh nhuệ. Nghĩa Thiên Môn chúng ta sẽ cử mười người."

 

Thế thì tổng quân số sẽ là ba mươi.

 

Mọi người gật đầu như đã hiểu.

 

Trên thực tế, năm người đối với mỗi môn phái là một con số không quá nặng nề.

 

Đương nhiên là nếu họ đều trở về an toàn.

 

***

 

Huyện Trà Bồng.

 

Ngũ Phong sơn.

 

Mới tờ mờ sáng, Ngũ Phong thập kiệt và Khẩu mật phúc kiếm Thẩm Dương Khắc đã tập trung tại Tướng Họa Các. Chính là để thảo luận vấn đề Lạc Dương Ngũ Tổ bị bắt làm con tin.

 

Kể từ khi trở thành phế nhân tàn tật, Thẩm Dương Khắc đã được mời đều đặn đến buổi họp mặt của Ngũ Phong thập kiệt.

 

Tất nhiên, vị trí của lão không bằng bọ họ. 

 

Trại chủ Phong Diễn Tiêu lên tiếng trước.

 

“Xích Hà à, ở đây chỉ có chúng ta tôi nên đệ hãy nói thật vào. Nếu thả đám con tin đấy ra, gia đình họ nhất định sẽ đến trả đũa, đệ tính sao hả?"

 

"Đến lúc đó, hẳn là cũng tiết kiệm được không ít tiền rồi, chúng ta nghỉ ngơi đi."

 

"Nghỉ ngơi hả?"

 

"Mỗi người chúng ta hãy trở về quê hương của mình và đến những nơi chúng ta muốn đến. Hãy gặp lại nhau khi Nghĩa Thiên môn bình tĩnh lại một chút. Chắc là họ không rảnh để bám đuôi chúng ta hoài đâu ha."

 

“Haha, Xích Hà nói đúng đấy. Ngay cả  việc trả thù hay cứu người bọn chúng cũng không dám khua chiêng gióng trống vì sợ mất thể diện mà. Lâu dần rồi bọn chúng sẽ tự buông thôi"

 

Trước những lời của Thẩm Dương Khắc, vẻ mặt căng thẳng của đám sơn tặc cũng dần dần thả lỏng. Lão ta là người có kinh nghiệm nhất ở đây, vì thế nên lời của lão cũng là đáng tin nhất. 

 

Đầu giờ chiều.

 

Thiên Kỳ Đức ném mấy cái bánh bao cứng ngắc và bình nước vào trong nhà giam.

 

"Ăn ngon miệng nha!"

 

Khi cánh cửa đóng lại, Lạc Dương ngũ hiệp vội vàng cho bánh bao vào miệng và nhai ngấu nghiến.

 

Chỉ có năm cái bánh bao to bằng nắm tay trẻ con.

 

“Lũ khốn kiếp. Một bữa ăn mà chỉ có một cái màn thầu. Cảm giác như da bụng sắp dính vào lưng rồi vậy."

 

"Càng uống nước lại càng thấy bụng dạ cồn cào. Mấy tên độc ác này có bỏ thuốc vào nước không vậy?"

 

Hoàng Đông Nghiệp than thở.

 

"Uyên muội, chúng ta bị mắc kẹt ở đây bao nhiêu ngày rồi?" 

 

“Tính đến hôm nay là bảy ngày.”

 

"Haa! Bây giờ thì chắc tin tức cũng đến tai gia đình rồi chứ."

 

"Chỉ có thế thôi sao? Có lẽ đang chuẩn bị tiền để đến. Đại khái chắc là khoảng tuần sau."

 

“Ây, không biết làm sao mà ta nhìn mặt họ nữa. Ngay từ đầu họ đã không đồng ý mà vẫn cứ nhất quyết …?

 

“Còn muội không bị mẫu thân đánh chết là may lắm rồi”.

 

“Bạch phu nhân đáng sợ vậy sao?”

 

"Mẫu thân định ép muội lấy chồng. Có thể y sẽ bán muội cho một thương gia giàu có nào đó. Chình vì muội mà bây giờ chắc hẳn Ngọa Long Trang đang nợ chồng nợ chất rồi."

 

"Ây, đừng nghĩ bậy."

 

Uyên Tuyết Châu mỉm cười bất lực.

 

Tất nhiên, không ai bán con mình vì vài đồng bạc cả, nhưng đôi với cô, bán đi hay ép gả, cũng đều như một cả thôi. 

 

"Vậy muội sẽ từ bỏ giấc mưo hành tẩu giang hồ sao?"

 

Trước câu hỏi của Lý Tiểu Minh, Uyênh Tuyết Châu thở dài.

 

"Haa! Muội thực sự không muốn thế, nhưng muội đã mắc nợ họ quá nhiều. Muội không còn mặt mũi để gặp họ nữa”..

 

"Đừng như thế. Uyên muội nhất định sẽ trở thành một nữ hiệp tuyệt vời. Tin ta đi."

 

"Haha. Đa tạ tỷ."

 

“Đừng suy nghĩ nữa, chúng ta ra ngoài hít thở chút không khí đi.”

 

Chỉ có hai cô gái chân yếu tay mềm nên đám sơn tặc canh gác cũng không ngăn cản. Tất nhiên, hai người chỉ được đi lòng vòng quanh sân sau.

 

Được hít thở không khí trong lành. Gương mặt hai người rạng rỡ hẳn lên.

 

Thật tuyệt khi được bước ra ngoài như thế này sau khi bị giam cầm trong một căn phòng nhỏ chật hẹp suốt cả ngày.

 

Nhìn những đứa trẻ ngồi túm tụm chơi đùa trong sân, Lý Tiểu Minh thắc mắc.

 

"Uyên muội, không phải hơi lạ sao?"

 

"Cái gì?"

 

“Ở đây… giống một ngôi làng ẩn mình trong núi hơn là một sơn trại"

 

Chỉ sau đó, Uyên Tuyết Châu mới hiểu những lời của Lý Tiểu Minh.

 

Nơi đây không khác gì những ngôi làng bình thường cô thấy trên đường.

 

"Cũng có phần như vậy. Nhưng muội chưa từng nhìn thấy sơn trại nào khác nên không thể nói gì được. Rõ ràng đám sơn tặc ở đây còn tàn bạo hơn nhiều so với Tịch Phong trại."

 

Uyên Tuyết Châu, người đau đầu vì số tiền bồi thường một ngàn lượng,  không thèm che giấu thái độ thù địch với Ngũ Phong sơn trại.

 

Tuy nhiên, với Lý Tiểu Minh, người mà một ngàn lượng đối với cô chỉ là tiền lẻ, Ngũ Phong sơn trại này cũng có nhiều điểm tốt.

 

Đáng chú ý nhất trong số này là đám đạo tặc ở đây không bao giờ chạm vào phụ nữ. Dù thành thật mà nói, bản thân cô và Uyên Tuyết Châu đủ xinh đẹp để thu hút sự chú ý của mọi người.

 

Trên đường hành tẩu, gần như lúc nào hai người cũng phải đối mặt với những ánh mắt hau háu, thèm thuồng như diều hâu bị bỏ đói của đám đàn ông tục tĩu. Thậm chí không ít lần bọn chúng còn lôi kéo, định động tay động chân với cô.

 

Vì vậy, khi lần đầu tiên bị bọn cướp bắt đây, cô đã tự hỏi liệu mình có nên tự sát hay không. Cô vẫn luôn nghe những lời đồn về cách mà đám sơn tặc thô kệch này đối xử với phụ nữ.

 

Chẳng phải đám đạo tặc Lục Lâm luôn nói 'hiếp dâm là điều cơ bản và phải nhanh chóng để đỡ mất thời gian' sao!

 

Tuy nhiên, thật kỳ lạ, chưa từng có tên sơn tặc nào ở đây đến gần cô hơn một bước. Cho dù có vẻ như chúng cũng đã bị nhuốm đầy dục vọng khi nhìn cô nhìn thấy chúng chảy nước dãi từ xa.

 

Chính vì lý do này mà cô không hề lo lắng khi ra ngoài với Uyên Tuyết Châu, dù hai người đều đang bị thương đi chăng nữa.

 

Hai cô gái vừa thong dong dạo quanh, vừa thì thầm to nhỏ.

 

"Ồ, giống như những cô gái lên núi đào rau vậy. Tưởng đây là nhà của mình luôn rồi hả?"

 

Hai người ngạc nhiên quay đầu lại.

 

Một tên đạo tặc trẻ đang nằm nghiêng trên một đống rơm lớn đằng xa.

 

Nghĩ rằng không có gì tốt đẹp, hai cô gái vội tăng tốc.

 

Tuy nhiên, đạo tặc kia dường như không có ý định buông tha. Bám theo chộp lấy khuỷu tay Uyên Tuyết Châu. 

 

Cô tức giận hất tay ra, định mở mồm chửi cho hắn một bài cho bõ tức. 

 

“Uyên ca đang ở bên đó, ai muốn đi qua hả?”

 

Hai cô gái nghe thấy cái tên kia liền khựng lại.

 

Thiên Kì Đức hất cằm về hướng ngược lại.

 

"Đi lối đó"

 

Trái lại với dự tính của hắn, Lý Tiểu Minh lại kéo tay Uyên Tuyết Châu, một mạch đi đến phía Uyên Xích Hà.

 

"Này, ngươi có gì muốn nói không?"

 

Bây giờ, nếu cha cô nhìn thấy cô chắc sẽ ngất luôn tại chỗ mất.

 

Uyên Xích Hà phẩy phẩy trướcc mũi.

 

“Hai người vừa đi hốt phân bò hả?”

 

"Không, chúng ta ở trong nhà kho từ lúc đó đến giờ đấy”.

 

Khịt khịt.

 

'Vậy hả? Hèn chi mùi kinh khủng."

 

"..."

 

Khuôn mặt của Lý Tiểu Minh và Uyên Tuyết Châu đỏ bừng vì xấu hổ.

 

Tiểu thư danh môn như hai người mà lại phải nghe một nam nhân nói những lời này!

 

Mà xấu mặt hơn, đó lại là sự thật!

 

Bảy ngày không tắm rửa, họ phản ứng vô cùng nhạy cảm với từ 'mùi'.

 

Uyên Xích Hà vừa nhìn chằm chằm vào họ vừa lẩm bẩm.

 

“Có nên cắt giảm thức ăn không nhỉ? Nghĩ đến Kỳ Đức phải ra vào chỗ hôi hám này mà thấy thương quá."

 

Uyên Tuyết Châu thấy thế liền hét vào mặt cậu.

 

"Cái gì! Một bữa ăn chỉ được một cái màn thầu to bằng nắm tay trẻ con, còn giảm được gì nữa!”

 

"Trời đất! Một nắm tay là to rồi đấy. Đạo sĩ người ta chỉ ăn một hạt đậu thôi ấy. Ta có thấy họ kêu đói bao giờ đâu?"

 

"Đó, đó là vì..."

 

Uyên Tuyết Châu giận dữ, nhưng không thể nghĩ ra lời nào để phản bác..

 

"Bây giờ cô chỉ quan tâm đến việc hôm nay được cho cái gì vào miệng. Nhưng nếu cô biết dạo này Ngọa Long Trang điêu đứng thế nào, ta đoán chắc cô không nuốt nổi thức ăn đâu. Nhỉ?"

 

Uyên Xích Hà phá lên cười như muốn chế nhạo.

 

Uyên Tuyết Châu cảm giác như trái tim đang bị siết chặt, hét lên.

 

"Ngươi nói cái quái gì vậy! Ngươi đã làm gì Ngọa Long Trang của ta! Một ngàn lượng còn không đủ sao! Mau nói đi!"


 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...