Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 61
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 61. Như vậy vẫn chưa đủ sao?
Uyên Tuyết Châu không biết rằng Uyên Xích Hà chính là đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình. Lúc đầu khi Uyên Xích Hà chém xuống từ bầu trời bằng Long Mậu Thiên Thương, Uyên Tuyết Châu không có thì giờ để nhìn, khi Uyên Xích Hà thi triển Vân Long Phong Hổ với Lý Tiểu Minh, Uyên Tuyết Châu đã ngất xỉu trước đó. Tất nhiên cho dù có nhìn thì cũng khó có thể nhận ra vì trình đã quá khác biệt.
Sau đó cũng không có cơ hội để ý.
Ngũ Phong Thập Kiệt ngày thường vẫn gọi Uyên Xích Hà là “Uyên đệ”, “Uyên huynh”, “Uyên ca ca.” Các đạo tặc khác cũng không dám mở miệng gọi tên cúng cơm của hắn nên cũng chỉ gọi là “sư huynh.”
Không chỉ vậy.
Cái chết của năm đạo tặc thuộc Ngũ Phong Sơn Trại cũng góp một phần làm mối quan hệ giữa Lạc Dương Ngũ Hiệp và nhóm đạo tặc trở nên tồi tệ. Vì không thể trò chuyện cùng nhau nên đối với Uyên Tuyết Châu, Uyên Xích Hà chỉ là một đạo tặc trẻ với võ công cao cường.
Ngay khi tên đạo tặc đó nói như thể đã giở trò gì đó với Ngoạ Long Trang thì Uyên Tuyết Châu không thể thấy được gì.
“Sao ngươi không nói! Ta đã nói ngươi nói đi mà!”
Uyên Tuyết Châu- người đã khuất phục trước cái ác, hiện tại quên đi hoàn cảnh của bản thân, dồn ép Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà cười nhạt và hỏi.
“Tò mò sao?”
“Đúng vậy. Vậy nên ngươi hãy nói đi, đó là chuyện gì?”
“Nói suông thì đâu được.”
“Ý, ý ngươi là gì chứ?”
“Trên đời này làm gì có chuyện gì là miễn phí. Nếu ngươi mong muốn điều gì từ ta thì ngươi cũng phải trả cho ta thứ gì chứ?”
Uyên Tuyết Châu nhìn Uyên Xích Hà đầy lạnh lùng.
“Quả nhiên đạo tặc thì cũng có thế mà thôi. Nếu ngươi muốn điều đó từ ta thì tỉnh mộng đi! Ta tuyệt đối không có ý định như vậy với đạo tặc.”
“Ý định như vậy là ý định gì?”
Trước vẻ mặt ngơ ngác của Uyên Xích Hà, Uyên Tuyết Châu nhận ra bản thân đã nhầm lẫn điều gì đó.”
“À, à không có gì. Vậy điều ngươi muốn là gì?”
Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm Uyên Tuyết Châu và nhớ chuyện mười năm trước.
Uyên Xích Hà sáu tuổi.
Uyên Xích Hà sáu tuổi vẫn không hiểu được ý nghĩa của bổn thê (vợ cả) và hậu thê (vợ lẽ). Tất nhiên hắn không hiểu tại sao các sư huynh và sư tỉ lại căm ghét và bắt nạt mình đến như vậy.
Hắn chỉ nghĩ là có lẽ bản thân đã làm gì sai.
Ví dụ như xấu xí, đầu óc ngu ngốc, cơ thể có mùi, hành động chậm chạp nên hay bị người khác mắng chửi.
Uyên Vũ Bạch, Uyên Thừa Bạch, Uyên Tuyết Châu-sư huynh, sư tỉ cùng cha khác mẹ cũng đều bắt nạt Uyên Xích Hà như thể hắn là đối thủ cạnh tranh. Nhưng trong số đó, người bắt nạt hắn kinh khủng nhất chính là Uyên Tuyết Châu.
Mỗi lần Uyên Xích Hà đến gần Uyên Tuyết Châu, nàng ta lại mắng chửi hắn là đồ thô tục, dơ bẩn và đẩy hắn ra.
Uyên Tuyết Châu chín tuổi khi đó hầu như đều bắt chước hành động và lời nói của mẫu thân mình, Bạch Mỹ Chu.
Nàng ta sẽ cấu véo cho đến khi Uyên Xích Hà khóc, nàng ta sẽ không ngừng phun ra những câu mắng chửi kỳ lạ mà Uyên Xích Hà không thể hiểu được ý nghĩa.
Uyên Xích Hà vừa cười vừa nói đầy ác độc.
“Ngươi cũng hãy khấu đầu bái như Dương Võ Kỳ rồi ta sẽ chỉ cho ngươi biết.”
"......"
Uyên Tuyết Châu nhìn tên đạo tặc trẻ với khuôn mặt không nói nên lời.
Nàng ta không thể ngờ được Uyên Xích Hà lại yêu cầu mình khấu đầu bái.
Hơn cả điều đó, tại sao tên đạo tặc kia lại yêu cầu người bị hại như mình khấu đầu bái hắn chứ
Lý Tiểu Minh ngạc nhiên vô thức nắm lấy cánh tay Uyên Tuyết Châu, nhưng cũng chỉ có vậy. Cho dù hai người có thân thiết đến mức nào thì đây cũng là vấn đề Uyên Tuyết Châu phải giải quyết.
“Này, chắc ngươi phát điên rồi nhỉ? Tại sao ta phải khấu đầu bái với một tên đạo tặc như ngươi chứ? Ngược lại người cần làm điều đó không phải là ngươi sao?”
“Vậy là ngươi sẽ không làm sao?”
“Hừm! Cho dù ngươi có nói gì đi chăng nữa, ta cũng sẽ không cúi đầu trước ngươi. Người của Ngọa Long Trang ta không yếu đuối như vậy. Dù ngươi có nói gì thì đó cũng là lời dối trá.”
“Ồ, ngày mai mặt trời sẽ mọc. À! Ngươi không tin sao? Ngươi nói cho dù ta nói gì thì đó cũng là dối trá mà.”
Uyên Tuyết Châu vờ như không nghe thấy gì.
Ngay sau đó Uyên Xích Hà lẩm bẩm như thể đang nói chuyện một mình.
“Nghe nói nữ chủ nhân của Ngọa Long Trang đã mượn một nghìn lượng từ Nghĩa Thiên Môn đúng chứ? Nếu muốn trả số tiền đó hẳn là phải làm việc đến gãy cả xương. Làm sao đây? Giờ đâu còn nơi nào để gia môn ngươi có thể kiếm tiền.”
“Nhảm nhí!”
Ngay khi Uyên Tuyết Châu hét lên, Lý Tiểu Minh vội thì thầm.
“Uyên muội, nếu muội cứ nghe tai này rồi cho ra tai kia và không suy nghĩ thấu đáo thì muội sẽ lại nói mấy lời kỳ lạ đó.”
Uyên Tuyết Châu ngậm chặt miệng.
Ta biết. Ta càng phản ứng thì những lời nhảm nhí của tên đạo tặc kia sẽ càng tồi tệ hơn. Cho dù biết như vậy nhưng ta vẫn không thể khống chế được bởi cơn nóng giận đang dâng trào.
“Ta đã nói với lục lâm ở tỉnh Hà Nam đừng có bỏ qua cho thương bang có mối quan hệ với Ngoại Long Trang.”
“Lục lâm sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngươi chắc.”
“Uyên muội, đừng như vậy. Muội cứ kệ hắn đi.”
Lý Tiểu Minh hy vọng Uyên Tuyết Châu sẽ không khiêu khích tên đạo tặc trẻ kia nữa.
“Chuyện đó thì cứ để mà xem. Chuyện khác thì ta không biết nhưng kể từ hôm nay Bách Tuế Thương Bang sẽ bị cấm ra vào Ngũ Phong Sơn.”
“…”
Uyên Tuyết Châu nhìn chằm chằm Uyên Xích Hà.
Nước mắt trào ra từ đôi mắt độc ác.
Uyên Tuyết Châu muốn xé xác đối phương nhưng không thể.
Nàng ta càng như vậy nụ cười trên khuôn mặt Uyên Xích Hà càng rõ ràng.
Lý Tiểu Minh không thể nhìn thêm được nữa liền ra mặt.
“Này, tiểu huynh đệ, mặc dù việc Uyên muội chĩa kiếm vào ngươi là sai…nhưng ngươi cũng đã quyết định nhận một nghìn lượng bạc từ Ngọa Long Trang rồi mà. Như vậy vẫn chưa đủ sao?”
Lý Tiểu Minh không thể hiểu được tên đạo tặc kia.
Dường như hắn rắp tâm bắt nạt Uyên Tuyết Châu vậy. Hắn đã dễ dàng bỏ qua cho những võ sĩ thương bang giết chết đạo tặc nhưng tại sao hắn lại chỉ hỏi tội mỗi Uyên Tuyết Châu chứ?
Thậm chỉ Uyên Tuyết Châu cũng không gây ra mối đe dọa nào cho hắn dù chỉ một chút.
Tuyết Châu còn không thể đụng vào cổ áo của hắn chứ đừng nói gì làm hắn bị thương, nhưng hắn còn kéo cả Ngọa Long Trang vào chuyện này.
Uyên Xích Hà đáp lời với vẻ mặt thờ ơ.
“Chà, mức bồi thường đó được hay chưa là do người bị hại quyết định chứ. Bây giờ ta đang rất khó chịu đó, sao ngươi lại như vậy hả? Ngươi đang muốn làm cho tâm trạng của ta tồi tệ hơn sao?”
“Không…không phải như vậy. Là ta suy nghĩ nông cạn. Xin thứ lỗi. Ta không có ý khiến tâm trạng ngươi xấu đi.”
Lý Tiểu Minh xin lỗi với khuôn mặt ngạc nhiên.
Trong khi quan sát cuộc cãi vả, ta đã quên mất hoàn cảnh của bản thân. Đây là sơn trại lục lâm được được đồn đại là hung danh và ta đang bị bắt làm con tin.
Uyên Xích Hà vươn vai nói.
“Êy ya! Thời tiết đẹp nhỉ? Có đúng không? Nếu đã xong hết việc rồi thì nhanh đi đi. Các nữ nhân ra ngoài mà không trở về thì nhóm các ngươi sẽ lo lắng lắm đó. Vậy thì đâu được nhỉ? Nhanh trở về để chúng yên tâm đi.”
“…”
Lý Tiểu Minh hít thật sâu với ánh mắt đầy tiếc nuối như thể muốn hít thở không khí trong lành thêm một chút trước khi bị tống trở lại căn phòng hôi hám.
Uyên Tuyết Châu trừng mắt nhìn Uyên Xích Hà cho đến khi bị Thiên Kỳ Đức đẩy đi.
***
Lệ Châu.
Lệ Châu là một trấn nhỏ được phát triển dọc theo bờ sông Liêu Thủy, từ sáng sớm đã chìm trong không khí căng thẳng. Những nhân sĩ võ lâm của chính phái đã ập đến đây như thể tập kích.
Tất cả nhà ăn của khách điếm và phạn điếm đều lấp đầy bởi cao thủ của võ quán chính phái tỉnh Hà Nam và Nghĩa Khí Đội của Chính Nghĩa Minh. Thị trấn đóng băng trước cái nhìn sát phạt tuôn trào từ đôi mắt họ.
Sau khi dùng xong bữa sáng, những nhân sĩ võ lâm di chuyển đến bờ sông Liêu Thủy.
Đi đầu là Công Bách Đại Sư của Thiếu Lâm Tự và năm vị La Hán.
Ngay khi Công Bách Đại Sư dừng bước, Thiết Kim Cương Vạn Bách- Đội Chủ của Nghĩa Khí Đội Chính Nghĩa Minh tiến lại gần.
“Sư huynh, là nơi này sao?”
Tên thế hệ của Thiếu Lâm Tự tuân theo chữ cái của Khai Kinh Kệ (開經偈) Kim Cương Kinh. Đây là cách thức lựa chọn một chữ cái trong bốn câu của Khai Kinh Kệ. Nếu tiên đại (thế hệ trước) gắn chữ cái đó trước pháp danh thì hậu đại (thế hệ sau) sẽ gắn sau pháp danh.
Khai Kinh Kệ như sau.
Vô thượng thậm thâm vi diệu pháp (無上甚深微妙法)
Bách thiên vạn kiếp nan tao ngung (百千萬劫難遭隅)
Ngã kim văn kiến đắc tu trì (我今聞見得修持)
Nguyện giải như lai chân thật nghĩa (願解如來眞實義)
Hiện tại người lớn tuổi nhất Thiếu Lâm Tự chính là Vô Pháp Tiên Tử - tên thế hệ là Vô.
Dưới ngài ấy thì có chưởng môn nhân và các trưởng lão là Huyền Bách, Công Bách, Vạn Bách - tên thế hệ là Bách.
Các vị La Hán sử dụng văn tự, còn những đệ tử trẻ nhất thì sử dụng chân tự.
Đội Chủ Nghĩa Khí Đội Vạn Bách hiện tại chính là sư đệ của Chân Pháp Đường Công Bách Đại Sư, cũng là trưởng lão của Thiếu Lâm Tự.
Công Bách Đại Sư gật đầu rồi nhìn vào một điểm bên bờ sông.
“Một nhà sư bị sử dụng làm vật hiến tế đã được phát hiện ở đó. Bao tải chứa thi thể được xác nhận là đã chế tác ở bố mộc điếm (cửa hàng vải, quần áo) thuộc Lệ Châu. Bọn chúng hẳn là đang ẩn nấp ở Lệ Châu.”
“Quả là những kẻ to gan. Sao chúng dám làm nên chuyện này chứ?”
“Rõ ràng chúng có căn cứ địa ở bờ sông Liêu Thúy.”
“Cho đến hiện tại chúng không để lại bất cứ dấu vết nào, sao đột nhiên bây giờ lại tìm ra được tung tích của chúng chứ?”
“Có thể vì chúng đã giải tỏa hết căng thẳng, cũng có thể vì chúng quá tự tin.”
“Sư huynh có tin vào tin đồn của Di Minh Giáo không?”
“Về việc sử dụng siêu năng sao?”
"Vâng."
“Đó không phải là tin đồn hoàn toàn không có căn cứ. Không biết chừng nó cũng tương tự như ma công.”
“Nam Mô A Di Đà Phật. Ngay cả sư huynh cũng có suy nghĩ như vậy sao? Tông Sư Chính Nghĩa Minh cũng đã nói tương tự như huynh.”
“Phù! Ta đã nghe nói về việc hấp thụ tà khí từ thi thể hoặc nguyên trinh của đồng nam đồng nữ, nhưng rốt cuộc nhận được gì từ cơ thể của nhà sư còn sống chứ? Đó quả thực là một hành vi vô cùng tàn ác và quái dị.”
“Nhưng mà cao thủ của tà phái nếu giành được siêu năng sẽ trở nên mạnh mẽ đến nhường nào chứ ạ?”
“Để xem nào. Ngay cả Tham Nguyệt Kiếm Khách và Kiếm Vương cũng không thể giết chết Nguyệt Hạ Tiên Tử…thì có lẽ nó nằm ngoài sức tưởng tượng.”
Khuôn mặt Vạn Bách trở nên u tối.
Đó cũng là chuyện hai mươi năm trước.
Nếu trong thời gian qua không chỉ võ công mà siêu năng cũng được tăng cường thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Vạn Bách cũng không muốn nghĩ đến chuyện sau đó.
“Lấy tâm là nơi này, sư đệ sẽ phụ trách phía thượng lưu. Ta sẽ điều tra phía hạ lưu.”
“Đệ đã rõ. Nếu phát hiện được điều gì khả nghi, sư huynh cũng đừng quá sức mà hãy liên lạc với đệ.”
“Ta sẽ làm vậy.”
Một lúc sau Nghĩa Khí Đội và các võ quán Lạc Dương tản ra theo hướng thượng lưu và hạ lưu.
***
Bên bờ sông Liêu Thủy.
Ngân Hạ Trang.
Khoảng mười người đang tập trung tại gian nhà chính của Ngân Hạ Trang.
Đó là Ngân Hạ Trang Chủ Tích Chân Kinh và những người đi theo hắn.
Tất cả đều là nhân sĩ võ lâm đã đạt đến đỉnh cao, ánh mắt của từng người đều không tầm thường.
Trong số đó, Đại Lực Quỷ - nam nhân cường tráng trong độ tuổi 50 nói với giọng điệu hơi kích động.
“Thưa Trang chủ, động thái của Quang Minh Trang Viên không hề bình thường. Xét về việc chúng đam mê thu thập thánh vật thì rõ ràng chúng đang nhắm đến vị trí của Thiên Thủ Ma Vương.”
Nghe đến từ “Thiên Thủ Ma Vương, Tích Chân Kinh nhẹ nhàng đặt tách trà đang uống xuống.
Thiên Thủ Ma Vương là vị trí tối thượng, nếu không phải là Giáo Chủ thì không thể leo lên được.
“Chậc chậc! Đại Lực Quỷ à! Ngay cả Nguyệt Hạ Tiên Tử và Hoán Ảnh Thần Ma đã bắt tay nhau cũng không thể giành được vị trí Thiên Thủ Ma Vương. Người biết được thần chú cần thiết cho việc giáng lâm của Thiên Thủ Ma Vương không phải chỉ có mình Giáo Chủ sao?”
Ngay cả có sử dụng bát chú lệnh giống nhau nhưng thần chú của Thập Thủ Ma Binh, Bách Thủ Ma Quân và Thiên Thủ Ma Vương là khác nhau. Đó không phải điều được thực thi chỉ bằng việc dâng hiến một nghìn tế vật. Các Bách Thủ Ma Quân cho dù muốn trở thành Thiên Thủ Ma Vương cũng không thể nào.
“Không phải Giáo Chủ đã biến mất hơn hai mươi năm rồi sao? Không biết chừng ngài ấy đã từng nhúng tay vào Quang Minh Trang Viên.”
“Vào thời điểm đó Giáo Chủ chính là Bách Thủ Ma Quân, tuy nhiên Nguyệt Hạ Tiên Tử và Hoán Ảnh Thần Ma cũng chỉ là Thập Thủ Ma Binh. Giống như Tứ Đại Thần Tướng các ngươi bây giờ. Ngay cả trăm tên Thập Thủ Ma Binh cũng không đánh lại một Bách Thủ Ma Quân.”
Lần này khuôn mặt của Âm Sơn Quỷ đã trắng bệch như thi thể.
“Thưa Trang chủ, xin ngài đừng coi nhẹ lời của Đại Lực Qủy. Sự thật là có rất nhiều Thập Thủ Ma Binh đang được tạo ra ở Quang Minh Trang Viên. Nếu chúng không có tham vọng vị trí ấy thì sao chúng lại làm như vậy chứ?”
Vô Song Quỷ và Vô Ảnh Quỷ ngồi bên cạnh cũng gật đầu.
“Nguyệt Hạ Tiên Tử không phải nữ nhân tầm thường.”
“Chắc là có âm mưu gì đó.”
Ngay khi những kẻ thân cận nhất chính là Tứ Đại Thần Tướng cũng đồng thanh nói như vậy. Tích Chân Kinh không còn coi thường vấn đề này nữa.”
Nếu vậy thì Vô Ảnh Quỷ, ngươi hãy quan sát cẩn thận hơn động thái của Quang Minh Trang Viên.”
“Tuân mệnh.”
Khi Vô Ảnh Quỷ cúi người, thì một nam nhân băng qua sân.
“Trang Chủ, các võ gia của Lạc Dương và Chính Nghĩa Minh đã lật tung ven sông Liêu Thủy. Dường như là chúng đang tìm kiếm bổn trang.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook