Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 63
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 63: Bởi vì như thế vẫn là chưa đủ
Di Minh giáo xét ra cũng coi như là kẻ thù chung của võ lâm giang hồ.
Do dự một lúc, Lí Nguyên Hổ quyết định rằng không cần phải che giấu sự thật nữa.
"Các môn chủ đã đến Lệ Châu để xử lí chuyện của Di Minh giáo rồi."
“ Di Minh Giáo ?”
Uyên Xích Hà nghiêng đầu, không biết đó là gì.
Những tên sơn tặc ở Ngũ Phong sơn trại luôn bận rộn với việc kiếm sống, chẳng mấy khi quan tâm đến chuyện đời.
Cuối cùng, Lí Nguyên Hổ đành phải ngồi “rao giảng” về Di Minh Giáo.
Ngay khi lời giải thích dài dòng của Lí Nguyên Hổ kết thúc, Uyên Xích Hà lẩm bẩm với khuôn mặt lạnh lùng.
"Tức là nó là một giáo phái hả?"
"Đó không chỉ là một giáo phái bình thường, bọn chúng vô cùng ghê tởm và khủng khiếp, coi việc giết chóc như ăn cơm vậy."
Lí Nguyên Hổ hạ giọng cho phù hợp với không khí đáng sợ của câu chuyện.
"Cứ cho là vậy đi, sao vẫn chưa đi vậy? Không muốn đi à?"
"Trời! Làm gì có chuyện đó. Đi! Phải đi chứ!”
Lí Nguyên Hổ vội giật sợi dây từ tay Hoàng Diệu Minh.
Một lát sau, đoàn người của hắn và Lạc Dương Ngũ Hiệp đã nhanh chóng băng qua sân.
Uyên Xích Hà nhìn Uyên Thừa Bạch và Uyên Tuyết Châu với ánh mắt cay đắng.
Hạ Tiểu Bạch tiến đến gần cậu.
"Sao vậy, Uyên ca? Cứ thế để bọn chúng đi vậy sao? Hay là bắt lại nhé?”
"Không cần."
“Vậy tại sao mặt huynh lại như vậy?”
"Như nào hả?"
"Giống như một đứa trẻ bị lấy mất đồ chơi vậy."
"Ta bao nhiêu tuổi rồi? Đồ chơi cái gì chứ. Đừng nói nhảm nữa, chăm chỉ học võ đi. Không biết khi nào sẽ phải rời sơn trại, đến lúc ấy phải biết tự bảo vệ mình chứ”.
"Uyên ca không thể bảo vệ muội sao?"
"Lão già Thái thượng của Nghĩa Thiên môn đó mà tìm đến là đau đầu đấy. Tốt hơn hết là nên tránh đi. Ta thì có thể trốn thoát bằng cách nào đó, nhưng những người khác sẽ không thể thoát khỏi tay ông ta dễ dàng được đâu."
"Hả? Nghĩa Thiên kiếm tôn đó mạnh như vậy sao? Hơn cả Uyên ca hả?"
Trong mắt Hạ Tiểu Bạch, người chỉ mới tiếp xúc với giang hồ rộng lớn, Uyên Xích Hà chính là cao thủ xuất chúng nhất.
"Ta đã từng gặp Lục Lâm vương Phá Thiên ma quân tại Lục Lâm đại hội, thật sự rất đáng sợ. Không hiểu sao ta có cảm giác nếu đánh nhau thì sẽ thua. Lão già Nghĩa Thiên kiếm tôn đó là một trong thiên hạ thập đại cao thủ, cũng phải ngang hàng với Phá thiên ma quân đấy. Cỡ đó là biết rồi đúng không? Lí do tại sao ta lại muốn mọi người tạm thời rời khỏi sơn trại."
"A! Thập đại cao thủ đều là người đáng sợ."
Hạ Tiểu bạch kinh ngạc không thôi. Từ khi sinh ra, cô chưa từng thấy ai có sức mạnh vô song như Uyên Xích Hà.
Vậy mà vẫn có ít nhất mười người mạnh hơn cậu?
Bản thân quả thực chỉ như ếch ngồi đáy giếng.
“Nhưng một ngày nào đó Uyên ca sẽ đánh bại họ. Đúng chứ?"
Giống như cô muốn một giao kèo từ Uyên Xích Hà vậy.
Cậu chỉ cười khẩy, không đáp lời.
Ngay sau đó, Phong Diễn Tiêu đến gần họ.
"Bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ phải đi nhờ vả mấy tên côn đồ ở thôn Phương Hạ. Không biết được khi nào các quan quân của Lạc Dương sẽ tấn công."
"Đại ca, hãy trao thưởng một trăm lượng cho người đầu tiên thông báo cho ta về sự xuất hiện võ giả Lạc Dương ở thôn Phương Hạ. "
"Ý kiến không tồi? Cơ mà…một trăm lượng á, có ổn không đấy?"
"Đương nhiên. Số tiền đó đủ để chúng ăn chơi cả năm đấy."
Phong Diễn Tiêu quay sang Uyên Xích Hà.
"Nhân tiện, Xích Hà, hai ngàn hai trăm lượng này, đệ nghĩ nên làm gì mới tốt đây?"
Đây là số tiền kiếm được nhờ công của Uyên Xích Hà, thế nên hắn muốn để cậu tự sử dụng theo ý mình.
Thế nhưng cậu lại chẳng hề tỏ ra hứng thú. Thậm chí còn nhún vai rồi quay lưng bước đi.
"Hả? Sao vậy? Có chuyện gì khó chịu à?"
"Chắc là tâm trạng có chút bực bội. Nãy giờ mặt cứ bánh bao ngâm nước vậy."
"Ăn 1 ngàn lượng của Ngọa Long trang dễ như ăn cháo mà sao mặt mũi chán chường vậy? Khó hiểu thật chứ?"
Lí Thiết Sơn chen vào.
"Muội cũng không biết. Sau khi người của Ngọa Long trang rời đi, tâm trạng của huynh ấy có vẻ rất tệ. Sau đó thì có tốt hơn một chút, nhưng khi đại ca đến và nói về tiền bạc, mặt huynh ấy lại xụ xuống rồi."
“Dù sao thì, những kẻ ở Ngọa long trang đó chính là vấn đề. Mong bọn chúng toang luôn đi."
"Sắp phá sản rồi đúng không? Nghe nói phía Bách Tuế thương bang đã ngưng hợp tác rồi."
Cả hai đổ lỗi cho Ngọa Long trang về tâm trạng tồi tệ của Uyên Xích Hà, không ngừng tám chuyện mong nơi đó mau mau phá sản, tám đời đều sống trong bần cùng nghèo khổ.
…
Trong khi đó, Uyên Xích Hà đã leo lên đỉnh núi cao nhất của ngũ Phong sơn, yên lặng rồi trên tảng đá khổng lồ quen thuộc.
Cậu thẫn thờ nhìn mây và sương trôi qua phía ngọn núi bên kia.
Tâm trạng thật kỳ lạ khi thấy Uyên Thừa Bạch vội vàng chạy đến cứu muội muội, và nụ cười vui mừng của Uyên Tuyết Châu khi gặp lại hắn.
Đó không chỉ là tức giận như lời Hạ Tiểu Bạch nói.
Nói một cách chính xác, có phải rằng khao khát, tức giận, ghen tị và tất cả các loại cảm xúc khó tả đã trộn lẫn với nhau không?
Thật sảng khoái khi thấy Uyên Tuyết Châu đau khổ, nhưng trong lòng vẫn có chút buồn phiền.
Cảm giác đó không hề nguôi ngoai ngay cả sau khi cô và Uyên Thừa Bạch biến mất.
….
Ngọa Long Trang.
Đó là một nơi mà càng nghĩ tới càng khiến cậu khó chịu và mỏi mệt.
'ha! Mình nên làm gì đây?'
Khi cậu đang thở dài với tâm trạng ủ rũ, tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
Chỉ có một số ít người có thể leo lên đỉnh đầu tiên của Ngũ Phong sơn. Không cần quay đầu lại nhìn, cậu cũng có thể biết đó là ai.
"Này nhóc con, mọi người đang lo lắng lắm lắm đấy."
Đó chính là Cửu mật phúc kiếm Thẩm Dương Khắc.
"Ngươi có sợ Thái Thượng của Nghĩa Thiên môn sẽ tìm đến không?"
"Thay vào đó, ta lại sợ nhà ngươi tức giận hơn đấy”.
"Ta á? Ta có tức giận gì đâu chứ?"
"Haha, thế sao lại ở đây một mình? Những ngày như hôm nay nghỉ ngơi một chút cũng được mà."
“Có tiền cũng nghỉ, trời mưa, tuyết rơi cũng nghỉ, thời tiết đẹp cũng nghỉ mà u ám cũng nghỉ luôn, vậy khi nào mới làm việc hả?”
Thẩm Dương Khắc bật cười.
"Tại sao lại cười?"
“Giờ mới thấy tiểu tử nhà ngươi cũng giống một con người đấy.”
"Không là người chẳng lẽ là quái vật hả?"
“Nếu nhìn vào trình độ võ công của ngươi thì còn hơn cả quái vật nữa.”
"Đừng nói nhảm nữa, mấy ngày nay tu luyện thế nào?"
"Ta đang ở cảnh giới tiến từ “khí” lên “tức” rồi”
“Tức” là giai đoạn mà khi vận khí mà người ngoài nhìn vào không biết có đang thở hay không.
Nếu bạn có thể lọt vào vòng tuyển chọn, thì đó không phải là việc xây dựng kỹ năng bên trong của bạn với chín nghìn ngày hoặc lâu hơn.
"Đừng quá vội vàng mong tích lũy nội lực. Cửu Thiên nữ nhất chân cảnh chỉ có thể lĩnh hội với tấm lòng không vẩn đục."
"Nhớ rồi, nhớ rồi."
Uyên Xích Hà nhìn vào mắt Thẩm Dương Khắc, ngập ngừng nói.
“Thẩm lão. Ờm, có chuyện này…ta…À thôi”.
Khi cậu lắc đầu, Thẩm Dương Khắc lại cười xảo quyệt.
"Đã bảo ngươi đừng cười như thế mà."
"Ngươi cứ nói đi, những gì ngươi định nói ấy."
"Không có gì to tát…nhưng ta đã khiến đám người Ngọa Long trang đó chật vật, nhưng lại vẫn không cảm thấy sảng khoái. Ta đang tự hỏi tại sao lại như thế."
"Không phải là bởi vì vẫn chưa hành hạ chúng đủ sao?"
Đúng là một ma đầu khét tiếng, suy nghĩ của lão già này lúc nào cũng tối tăm.
"Là bởi vì vẫn chưa đủ sao?"
“Đúng đó, nếu ngươi dẫm đạp lên chúng, khiến chúng nếm trải tột cùng đau khổ, cho đến khi chúng đau đớn cầu cứu, lúc đó ngươi nhất định sẽ vô cùng sảng khoái.”
"Ngươi chắc chứ?"
"Thẩm lão đây kinh nghiệm đầy mình mà."
"Việc khiến Ngọa Long Trang chật vật như vậy vẫn chưa đủ sao?"
"Tất nhiên rồi. Không phải chính bọn chúng đã giam giữ ngươi, bỏ mặc ngươi sống chết sao? Phải đạp cho đến khi chúng lăn lộn xin tha mới thôi. Nếu thế thì ngươi mới thấy thoải mái được."
"Vậy sao.."
"Nhất định thế. Ta đảm bảo luôn. Tưởng tượng đi, lúc mà bọn chúng bám lấy ngươi, khóc lóc cầu xin hãy giết chúng đi. Cảm giác ấy thật sự… Aaa. Tuyệt nhất luôn ấy."
Uyên Xích Hà gật đầu.
Điều đó cũng có vẻ đúng.
…
Sáng sớm.
Uyên Xích Hà đang ngồi vắt chân trên chiếc ghế dài trước sân, lớn giọng gọi Hoàng Diệu Minh đi ngang qua.
"Dạ, Uyên ca."
"Ta đang cần chạy một số việc lặt vặt. hãy chuyển thứ này đến các sơn trại xung quanh."
Cùng với lời nói, Uyên Xích Hà đưa ra một tập thư.
"Cụ thể là những sơn trại nào?”
“Quanh Lạc Dương có những trại nào nhỉ?"
"Phía bắc có Thủy Long ở lưu vực sông Hoàng Hà. Phía tây có Danh Sơn trại, phía đông có Cửu Long trại. Phía nam có Tam Ác sơn trại, Tịch Phong trại và Ngũ Phong sơn trại của chúng ta."
Lâu ngày hành nghề thổ phỉ, Hoàng Diệu Minh đã sớm quen thuộc với các sơn - thủy trại ở tỉnh Hà Nam.
“Hãy mang bức thư này đến Thủy Long Trại, Danh Sơn trại, Cửu Long trại, Tam Ác sơn trại và Tịch Phong trại.”
"Chỉ cần chuyển cho các trại chủ là được ạ?"
"Ừ. Rồi họ sẽ tự biết đường lo liệu."
“Uyên ca, nghe nói trại chủ Tam Ác sơn trại dữ tợn lắm, liệu có ổn không?”
Trên gương mặt Hoàng Diệu Minh đầy vẻ lo lắng.
"Đừng lo. Không ai dám động vào ngươi đâu"
"Thật sao?"
“Ừ, sẽ không ai đọc xong lá thư đó rồi mà còn muốn động tay động chân với ngươi đâu. Trừ phi chúng muốn tìm chết."
"Được rồi!"
Hoàng Diệu Minh tin lời của Uyên Xích Hà một cách vô điều kiện.
Đó là vì hắn nghĩ rằng một cao thủ như vậy không có lý nào lại nói linh tinh.
***
Giới võ lâm Lạc Dương đã bị một phen kinh động.
Trong số các thành viên của Nghĩa Khí đội và năm võ gia lặn lội đến Lệ Châu, chỉ có hai người sống sót trở về: đó là Lí Uyên Ích, môn chủ Nghĩa Thiên môn và Ngọa Long kiếm khách Uyên Vũ bạch.
Đối với một danh môn hiển hách như Nghĩa Thiên môn, chuyện này đúng là kinh thiên động địa.
Khi Lí Tiểu Minh bị bắt làm con tin và sau đó được thả, các trưởng lão đã chế giễu Lạc Dương Ngũ Hiệp là Lạc Dương Ngũ Diệp (洛陽五葉, năm chiếc lá rụng của Lạc Dương).
Nhưng cũng một thời gian sau là hết.
Do thảm họa xảy ra ở Lệ Châu, Lạc Dương ngũ hiệp cũng không còn hoạt động sôi nổi nữa. Không khí ở Nghĩa Thiên môn như nhà có tang vì vụ việc này phải trả giá bằng mạng sống của các đệ tử và cánh tay của môn chủ.
Vì tất cả những người thiệt mạng đều thuộc lớp võ giả tinh nhuệ nên cảm giác mất mát của Nghĩa Thiên môn càng lớn hơn.
Lí Uyên Ích, người đã may mắn sống sót trở về, phải đến 3 ngày sau mới có thể tiếp tục xử lí sự vụ.
Buổi tối hôm đó, khi đang ngồi trong thư phòng,y đột nhiên cho gọi Lí Tiếu Minh đến gặp. Nhìn một bên tay áo phất phơ của phụ thân, cô rơm rớm nước mắt.
"Phụ thân, con xin lỗi."
"Ta không sao. Thay vào đó, ta gọi con đến để hỏi một chuyện này. Chắc con cũng đã nghe chuyện ở Lệ Châu rồi."
“Dạ vâng."
"Trang chủ của Ngân hạ Trang là một trong Lục Lâm tam tôn, được gọi là Hỗn Thế Kiếm Vương. Xưa nay thực lực của ta vẫn luôn cao hơn hắn một bậc. Nhưng khi gặp lại hắn ở Ngân Hạ Trang, hắn đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, giống như gia gia của con vậy."
Lí Tiểu Minh chỉ im lặng lắng nghe vì không biết tại sao y lại nói với cô về vấn đề này.
“Không phải vì võ công của hắn cao siêu, hắn thậm chí còn không thể điều khiển nổi nội công của chính mình. Mà đó chính là cảnh giới Thiên ngoại thiên, siêu năng của Di Minh giáo.”
"Siêu năng sao?"
“Phải, bọn chúng hiến tế mạng sống của các tu sĩ để đổi lấy siêu năng.”
“Cái đó có giống như nội công không?”
"Đúng vậy. Theo kinh nghiệm của ta, đó là một loại nội công vượt trội hơn. Nhưng muốn tiến vào cùng cảnh giới với gia gia của con cũng không dễ dàng chút nào. Chỉ có người được chọn mới có thể làm được thôi."
"Ah!"
"Hôm nay, ta đột nhiên nghĩ đến một tên đạo tặc trẻ tuổi đó ở Ngũ Phong sơn trại. Có lẽ hắn ta cũng có sức mạnh siêu năng giống như Hỗn Thế Kiếm Ma. Không biết có phải do chúng đều là người của Lục Lâm hay không."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook