Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 64
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 64: Con tranh cãi với hắn để làm gì?
Lý Tiểu Minh muộn màng hiểu ra tại sao phụ thân lại nói những lời đó. So với tuổi tác thì uy lực của tên đạo tặc quá đỗi xuất chúng khiến Lý Tiểu Minh đã có suy nghĩ “Không biết chừng sẽ như vậy.”
“Làm sao người có thể nhận ra siêu năng của Di Minh Giáo?”
“Hừm! Nếu là nội lực tuyệt đẳng hơn cả sự uyên thâm của chiêu thức thì không đáng để nghi ngờ sao?”
“Nếu như vậy thì sẽ có khác biệt một chút ạ. Bởi vì hắn mặc dù còn trẻ tuổi nhưng lại là sư phụ dạy võ công cho Ngũ Phong Thập Kiệt.”
“Ý con nói không phải siêu năng mà chính là cao thủ võ thuật sao?”
“Chuyện đó con cũng không biết nữa. À! Khi con ở nơi đó thì con có nghe lũ đạo tặc nói thế này, Thiên Chí Thượng Nhân đã ở cùng hắn tận ba tháng ạ.”
“Lẽ nào là Thiên Chí Thượng Nhân của phái Võ Đang sao?”
“Vâng, con nghe nói Thiên Chí Thượng Nhân sau khi bị hắn đánh bại đã ở lại đó 3 tháng.”
“Nếu vậy Thiên Chí Thượng Nhân chắc chắn sẽ biết đó là siêu năng hay chính là uy lực của bản thân tên đạo tặc.”
“Chắc là như vậy ạ.”
Lý Uyên Ích suy nghĩ hồi lâu rồi thở dài.
“Phù! Ta muốn ngay lập tức phục thù cho con nhưng tình hình hiện tại không tốt nên không thể làm như thế được.”
“Không có gì đâu phụ thân. Nhưng nếu Hỗn Thế Kiếm Ma cũng là cao thủ như thế thì bây giờ phải làm sao ạ?”
“Đó là kẻ địch khó nhằn không thể đối phó chỉ bằng một hai môn phái nên Chính Nghĩa Minh sẽ gửi Võ Lâm Thiếp (Là bức thư lấy danh nghĩa Võ Lâm Minh Chủ gửi đi cho các môn phái để triệu tập các anh hùng tinh nhuệ khi có chuyện gấp xảy ra trong Võ Lâm).”
Lý Tiểu Minh giật mình khi nghe thấy “Võ Lâm Thiếp” nhưng rồi nhanh chóng tỏ ra bình tĩnh.
Thấy vậy, Quân Tử Kiếm Lý Uyên Ích nhìn chằm chằm Lý Tiểu Minh.
Cho dù không có việc của Ngũ Phong Sơn Trại thì hẳn nhóc con này cũng sẽ cầu xin được tham gia.
Võ Lâm Thiếp chính là cơ hội chỉ có một lần trong đời đối với những cao thủ mới. Đó sẽ là niềm tự hào suốt phần đời còn lại nếu được xuất hiện tại nơi tập hợp chỉ những nhuệ binh của Thất Phái Nhị Môn và chính đạo môn phái.
Vừa lúc đó một giọng nói lớn từ bên ngoài truyền đến.
“Ngươi có ở bên trong không?”
Đó chính là Thái Thượng Nhân Nghĩa Thiên Kiếm Tôn Lý Nghĩa Tình.
Lý Uyên Ích và Lý Tiểu Minh vội vàng đứng dậy khỏi ghế.
Nghĩa Thiên Kiếm Tôn Lý Nghĩa Tình.
Lão vừa là Thái Thượng của Nghĩa Thiên Môn, vừa là thiên hạ thập đại cao thủ, rất hiếm khi lão mới ra khỏi phòng. Thậm chí còn có tin đồn rằng lão sống ẩn dật trong phòng.
Điều đó cũng đúng một nửa.
Lý Nghĩa Tình thích tu luyện tại nơi ở của mình chứ không phải trong hang động hay phòng đá. Theo tôn chỉ của lão thì nếu lão không ra ngoài và tu luyện thì đó chính là bế quan.
Lý Nghĩa Tình nhìn vào ống tay áo buông thỏng của con trai mình rồi hỏi.
“Cánh tay thế nào rồi?”
“Con đã đỡ hơn rồi.”
Quân Tử Kiếm Lý Uyên Ích cúi đầu như thể không còn mặt mũi.
“Cũng may mắn đó. Không dễ để có thể thoát khỏi đối thủ sử dụng Dĩ Khí Ngự Kiếm Thuật.”
“Con biết thưa phụ thân.”
“Ta đã nghe chuyện. Ta sẽ giải quyết Ngũ Phong Sơn Trại.”
“Sao ạ?”
Lý Uyên Ích ngẩng đầu lên và nhìn phụ thân mình.
Hắn rất ngạc nhiên khi phụ thân nói rằng sẽ chinh phạt Ngũ Phong Sơn Trại trong tình huống hỗn loạn như bây giờ.
“Tên đạo tặc trẻ tuổi đó đã gây ra tổn thương không thể chữa lành cho Tiểu Minh. Ta không thể tha thứ cho tên nhãi đạo tặc đó còn hơn Di Minh Giáo. Dù sao thì Chính Nghĩa Minh cũng sẽ đối phó với Di Minh Giáo, nhưng sẽ mất hơn hai tháng để quần hùng tập hợp lại.”
“Đúng là như vậy nhưng mà…”
“Trước khi quần hùng được tập hợp, ta sẽ xử lý lũ đạo tặc.”
“Con hiểu được tâm ý của phụ thân nhưng bây giờ cũng khá khó khăn để điều động các đệ tử của Nghĩa Thiên Môn.”
“Ai nói là ta sẽ dẫn theo các đệ tử chứ? Một mình ta là đủ rồi. Vô duyên vô cớ ra ngoài cùng các đệ tử thì chỉ lôi kéo sự chú ý của những kẻ hiếu kỳ mà thôi.”
“Phụ thân đi một mình cũng sẽ như vậy mà.”
Lý Uyên Ích rất bận lòng chuyện cha mình đi một mình. Nếu có các đệ tử đi cùng hầu hạ, chăm sóc không chừng sẽ tốt hơn. Hắn không muốn Thái Thượng của Nghĩa Thiên Môn lại phải di chuyển một mình đầy khốn cùng.
“Hừ! Bây giờ ngươi đang coi ta như đồ bỏ đi sao? Ngươi sợ ta đi một mình thì sẽ bị lũ đạo tặc đâm chết có phải không?”
“Làm gì có chuyện đó được ạ. Con chỉ muốn có người đi theo hầu hạ phụ thân mà thôi.”
“Không cần. Ta cũng không phải cao quan đại tước (quan chức cao cấp) phô trương thanh thế, ta chỉ cần một thanh kiếm, một con ngựa là đủ để chu du giang hồ rồi.”
"......"
Lý Uyên Ích không thể nói thêm lời nào.
Thực ra nếu cánh tay trái của hắn còn lành lặn thì hắn đã đi trước rồi. Tuy nhiên đó cũng chỉ là mộng tưởng mà thôi, bởi vì cánh tay hắn đã bị chặt, thậm chí còn bị nội thương.
“Ngươi cứ biết như vậy đi.”
“…Vâng.”
Lý Uyên Ích đáp lời với khuôn mặt như sắp chết.
“Nội Tổ Phụ, người đưa con đi cùng không được sao ạ?”
Lý Tiểu Minh nãy giờ đứng im như chuột chết bỗng lên tiếng.
Căn phòng chìm trong im lặng.
Một lúc sau Lý Uyên Ích mới thận trọng mở miệng.
“Phụ thân, vậy thì người hãy dẫn theo Tiểu Minh đi ạ.”
Lý Uyên Ích cũng muốn để ái nữ đi theo cha mình.
“Được rồi. Làm vậy đi.”
Lý Nghĩa Tình rất yêu thương cháu gái nên không từ chối lời đề nghị của Lý Uyên Ích. Lão quyết tâm rửa sạch mọi cảm giác bị sỉ nhục mà cháu gái mình phải nhận từ Ngũ Phong Sơn Trại.
***
Yển Sư Phía đông Lạc Dương.
Ngọa Long Trang.
Ngọa Long Trang vốn đã suôn sẻ trong một thời gian dài, nhưng giờ đây bầu không khí như bãi tha ma bởi những bất hạnh liên tiếp.
Ngọa Long Kiếm Khách Uyên Vũ Bạch bị trọng thương, và 5 thành viên của Uyên Thị đã tử mạng.
Hai ngày sau đó, Uyên Tuyết Châu đã trở về nhưng những tin tức nghe được từ Lý Tuyết Châu cũng đầy tuyệt vọng.
Nữ chủ nhân Ngọa Long Trang Bạch Mỹ Chu trước tiên đã ngăn chặn sự việc của Uyên Thừa Bạch và Uyên Tuyết Châu bị phát tán ra ngoài. Điều này là vì bà cho rằng nếu chuyện đến tai Bách Tuế Thương Bang thì khế ước có nguy cơ chấm dứt.
Vào giờ ăn trưa.
Bạch Mỹ Chu đang dùng bữa cùng gia đình thì đột nhiên hỏi Uyên Tuyết Châu với vẻ mặt tức giận.
“Nhưng tại sao tên đạo tặc đó lại nói rằng nếu không thể nuốt chửng Ngọa Long Trang chúng ta thì sẽ đứng ngồi không yên chứ?”
Uyên Tuyết Châu còn không thể nuốt trôi thức ăn đang nhai liền vội vàng trả lời.
“Chuyện…chuyện đó con cũng không biết.”
“Rõ ràng là có chuyện gì đó. Chỉ mỗi chúng ta phải trả một nghìn lượng, bây giờ thậm chí còn ngăn chặn chúng ta xúc tiến với thương bang. Bọn chúng là gì chứ? Không phải chỉ là đạo tặc hay sao? Vốn dĩ chúng chỉ là những kẻ chỉ cần nhận được phí thông hành là ổn thỏa, sao giờ lại ngăn chặn không cho Ngọa Long Trang chúng ta làm việc chứ? Không phải vậy sao?”
Bạch Mỹ Chu nhìn Uyên Tuyết Châu với ánh mắt kỳ lạ.
“Con…con cũng không rõ.”
“Con không biết thì ai biết đây? Con đã ở nơi đó tận mười ngày mà giờ cái gì cũng không biết sao?”
“Mẫu thân, con đã bị giam giữ cũng với Lạc Dương Ngũ Hiệp. Nói là mười ngày nhưng thực tế thời gian đối thoại cũng lũ đạo tặc cũng không được bao nhiêu.”
Uyên Thừa Bạch chen vào.
“Mẫu thân, Tuyết Châu nói đúng đó. Ngay cả những người còn lại trong Lạc Dương Ngũ Hiệp cũng nói rằng không thể hiểu được tên đạo tặc đó.”
“Chắc chắn phải có gì đó. Chắc chắn là Tuyết Châu đã đụng chạm vào lòng tự tôn của tên đó. Con nói đã liên tục tranh cãi với hắn sao? Tại sao con lại làm vậy? Đáng lẽ con phải cúi đầu vô điều kiện chứ?”
Uyên Tuyết Châu thở dài và trả lời đầy bức bối.
“Mẫu thân, tên đạo tặc đó nói như thể đã giở trò với Ngọa Long Trang nên con mới tranh cãi với hắn. Con đã nói bao nhiêu lần rồi. Không phải vì cãi nhau với con nên hắn mới như vậy đâu.”
“Cho nên mới nói những lúc như thế thì con cần phải giải quyết thật khôn ngoan chứ? Con tranh cãi với hắn để làm gì?”
Uyên Thừa Bạch cố gắng trấn an mẫu thân mình.
Lời mẫu thân quả không sai.
Lẽ ra ta phải thật bình tĩnh chứ không nên cãi nhau với hắn khi hắn nói những lời kỳ lạ. Nếu ta làm như vậy không biết chừng đã có thể tránh được kết cục tồi tệ nhất. Tất nhiên mọi thứ đều là giả định.
Uyên Tuyết Châu cảm thấy như mình sắp sửa nổ tung.
Rõ ràng ngay từ ban đầu tên đạo tặc đó đã kiếm chuyện với bản thân và Ngọa Long Trang. Chuyện đó Lạc Dương Ngũ Hiệp cũng biết rõ.
Nhưng các thành viên gia đình dường như lại không tin điều đó.
Mọi người đều cho rằng ta đã xúc phạm hắn nên mới xảy ra cơ sự như vậy.
“Mọi người đừng nói nữa mà…”
Uyên Tuyết Châu rưng rưng nước mắt nhưng cuối cùng cố kìm lại.
Lúc này Uyên Thừa Bạch lên tiếng.
“Mẫu thân, có thể tên đạo tặc đó nói vậy để hù dọa thôi. Hắn đâu có thù oán gì với Ngọa Long Trang chúng ta chứ, có lý nào hắn lại làm vậy?”
“Phù! Ta cũng đã suy nghĩ như vậy nhưng trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra…”
“Mẫu thân đừng quá bận lòng. Bọn chúng cũng chỉ là lũ lục lâm của tỉnh Hà Nam mà thôi, rõ ràng là hư ngôn (lời nói dối, gạt người). Một sơn trại nhỏ mới lập được mấy năm thì có thế lực gì được chứ?”
“Dù sao thì Tuyết Châu, con đừng hòng có ý định bước ra ngoài dù chỉ nửa bước. Con nên biết là trong năm nay con phải kết hôn.”
“Con không có ý định kết hôn.”
“Im lặng đi. Vì con mà gia đình ta mới tan nát thế này. Ta không thể nhìn con gây chuyện được nữa. Nữ nhân thì phải nghĩ đến chuyện lấy chồng mới đúng, sao con cứ ngỗ ngược đòi giương kiếm hành tẩu giang hồ chứ? Thế nên mới ra nông nỗi này.”
“Mẫu thân.”
“Đừng có mở miệng nói thêm gì nữa. Con mà còn bước ra bên ngoài thì sẽ cắt đứt quan hệ với Uyên Thị.”
“…”
Uyên Thừa Bạch lắc đầu khi nhìn tiểu muội mặt cắt không còn giọt máu. Hắn cũng muốn đứng về phía tuổi muội của mình nhưng lần này nàng đã gây ra chuyện tày đình. Nghĩ đến món nợ một nghìn lượng mà nàng ta gây nên, Uyên Thừa Bạch gần như bật dậy dù đang ngủ.
Ngay cả ta cũng như vậy thì không biết trong lòng mẫu thân- người dẫn dắt Ngọa Long Trang phải bực bội đến mức nào?
***
Tháng sáu.
Lạc Dương.
Cuộc chiến giữa Bách Tuế Thương Bang và Tam Chấn Thương Bang để chiếm Công Huyền Yêu đã rơi vào trạng thái im ắng.
Lý do là vì Ngọa Long Trang đột nhiên bị tổn hại nặng nề ở Lệ Châu.
Lý Thế Sang - Bang chủ của Bách Tuế Thương Bang đạp mạnh xuống mặt đất và nói “Đáng lẽ ra phải nhanh hơn một chút” nhưng mọi chuyện cũng đã muộn.
Trong khi Ngọa Long Trang đang khựng lại, Võ Môn Quán - phụ tá của Tam Chấn Thương Bang đã lôi kéo lãng nhân (những người lang thang khắp nơi, không có nghề nghiệp ổn định) và tăng cường thế lực.
Trước sự việc đó, Bách Tuế Thương Bang cũng đã chiêu mộ lãng nhân và kìm hãm Võ Môn Quán. Số người ở phía Võ Môn Quán đã quá nhiều nên không thể chỉ tin tưởng vào mỗi Ngọa Long Trang.
Đánh nhau là đánh nhau, còn thương bang thì phải buôn bán.
Ngay khi thời tiết trở nên thích hợp để thương hành, Bách Tuế Thương Bang đã vận hành thương đoàn không ngừng nghỉ.
Vào một ngày nọ, Lý Thế Sang - Bang chủ Bách Tuế Thương Bang nghe được câu chuyện kỳ lạ khi gặp gỡ Lưu Chí Sơn - Bang Chủ của Kiến Hoa Thương Bang.
“Ngài nói sao? Thương bang sử dụng hộ vệ của Ngọa Long Trang thì sau này không thể thương hành sao? Đây là lời kỳ quái gì vậy chứ? Ta không nghe phía Ngọa Long Trang nói gì cả.”
“Có vẻ như ngài không biết chuyện? Thực ra thì Ngọa Long Trang cũng không thể trực tiếp nói ra chuyện như vậy được?”
“Hơ! Ngài đừng làm ta lo lắng nữa, hãy nói mọi chuyện cho ta nghe đi.”
“Không phải trong thương bang bọn ta có một thương đoàn đi lại giữa Thái Nguyên sao? Ba ngày trước, hộ vệ đội trưởng cùng với thương đoàn đó khi đi qua Thủy Long Trại ở Hoàng Hà thì đã nghe được từ Trại chủ của Thủy Long Trại. Từ nay những thương đoàn sử dụng hộ vệ xuất thân từ Ngọa Long Trang sẽ không thể đi ngang qua đó. Có chỉ thị từ Tổng Tuần Sát Lục Lâm rằng nếu có thương đoàn nào sử dụng người của Ngọa Long Trang thì sẽ bị cướp hết hàng hóa.”
“Ô hô! Chuyện quái gì đây chứ? Thật sự là ba ngày trước ngài đã nghe thấy chuyện đó sao?”
“Ta là loại người sẽ nói không thành có chắc? Ta cứ nghĩ Lý Bang chủ cũng đã biết chuyện này…thật sự là ngài không biết sao?”
“Đây là lần đầu tiên ta nghe về nó. Không được rồi. Ta phải trực tiếp xác nhận mới được.”
Lý Thế Sang đứng bậy dậy.
Lưu Chí Sơn bối rối đứng dậy theo, sau đó nói với khuôn mặt lo lắng.
“Ôi trời! Ngài không biết thật nhỉ? Mặc dù đã muộn rồi nhưng tốt hơn là bây giờ ngài vẫn nên lập tức liên lạc với thương đoàn và nói họ đi đường khác. Mặc dù cũng không có gì đảm bảo rằng đường khác sẽ an toàn…”
Lý Thế Sang vội vàng chạy đi mà không kịp đáp lại lời Lưu Chí Sơn.
Lưu Chí Sơn tặc lưỡi khi nhìn dáng vẻ chạy trối chết của Lý Thế Sang.
“Chậc chậc! Hẳn là Ngọa Long Trang đã đụng chạm đến cấp trên của Lục Lâm. Từ bây giờ mỗi lần đi qua ta phải cẩn thận hơn mới được. Dạo này bọn chúng đúng là hống hách, không coi ai ra gì.”
Lý Thế Sang một mạch quay trở về Bách Tuế Thương Bang và gọi Đại hành thủ Lý Uyên Phúc.
Lý Uyên Phúc sau khi nghe những lời của Lý Thế Sang cũng giật mình kinh ngạc.
Hai người lập tức cưỡi xe ngựa của thương bang chạy về phía Ngọa Long Trang để trực tiếp xác nhận chuyện này với Bạch Mỹ Chu.
Sau khi xe ngựa chạy không ngừng nghỉ suốt một canh giờ cũng đã đến được Ngọa Long Trang.
Ngay khi bước vào sân, Lý Thế Sang hét lớn khi nhìn thấy Bạch Mỹ Chu vội vàng ra đón.
“Này! Hôm nay ta đã gặp Lưu Bang chủ của Kiến Hoa Thương Bang và nghe được một chuyện động trời, chắc là Bạch phu nhân phải giải thích rõ ràng chuyện này rồi.”
“Đột, đột nhiên ngài nói vậy là sao chứ ạ?”
Bạch Mỹ Chu nhìn chằm chằm vào Lý Thế Sang và Lý Uyên Phúc với đôi mắt ngạc nhiên như thỏ con.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook