Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 67. Nhân duyên của trời, nhân duyên của đất

 

Lý Tiểu Minh rất bình tĩnh khi leo lên Đệ Nhất Phong Ngũ Phong Sơn (Đình núi cao nhất của núi Ngũ Phong) cùng với nội tổ phụ Nghĩa Thiên Kiếm Tôn Lý Nghĩa Tình. Điều này có thể là do sự tin tưởng tuyệt đối của nàng đối với Nghĩa Thiên Kiếm Tôn.

Lúc ở thôn Phương Hạ, Lý Tiểu Minh có hơi căng thẳng một chút.

Nhưng ngay khi bước vào núi Ngũ Phong, sự căng thẳng đã biến mất. Ngược lại, nàng còn tưởng tượng đến cảnh tên đạo tặc trơ trẽn bị chế áp và quỳ gối xuống.

Khi Lý Tiểu Minh đang ngắm nhìn mây mù ở ngọn núi đối diện cùng với Nghĩa Thiên Kiếm Tôn thì cảm nhận được sự hiện diện của con người.

Lý Tiểu Minh liền quay đầu lại.

Tên đạo tặc táo bạo đó đã một mình leo đến đây.

“Ngươi cũng khá can đảm nhỉ?”

Ngay cả các nguyên lão của Nghĩa Thiên Môn cũng không dám ngẩng đầu trước nội tổ phụ. Nhưng tên đạo tặc kia vẫn trơ tráo ngẩng đầu. Như thể muốn nói rằng “Cứ chiến nhau đi.”

Cuối cùng Lý Nghĩa Tình cũng lên tiếng.

“Ngươi chính là tiểu tử dạy võ công cho Ngũ Phong Thập Kiệt sao?”

“Vâng.”

Uyên Xích Hà lịch sự đáp trả.

Không phải vì đối phương là Nghĩa Thiên Kiếm Tôn mà bởi vì phong mạo giống như thần tiên kia khiến Uyên Xích Hà sinh ra lòng tôn kính.

Nghĩa Thiên Kiếm Tôn là kiểu người mà Uyên Xích Hà chưa từng gặp trước đây. Không chỉ là cao thủ võ công xuất chúng mà khí chất cũng giống với thần tiên.

Trước thái độ nhã nhặn của Uyên Xích Hà, ánh mắt Lý Nghĩa Tình cũng trở nên mềm mỏng hơn.

Trong ánh mắt của Lý Nghĩa Tình- một người sống lâu năm thì bản chất của đạo tặc kia đã được phản chiếu nguyên vẹn.

Đá quý thô kệch, sần sùi nhưng không bị vấy bẩn.

Sự thù địch bởi vì xúc phạm tôn nữ (cháu gái) dần phai nhạt, thay vào đó là cảm giác hiếu kỳ mãnh liệt về đối phương.

“Ngươi học võ công từ đâu? Hẳn không phải từ Lục Lâm.”

“Là võ công gia đình ạ.”

“Ô hô! Quả là một gia đình xuất chúng.”

Lý Nghĩa Tình không hỏi gì thêm.

Không phải tà phái là đủ rồi.

Thông tin cơ bản đã xong, thứ còn lại chỉ cần đấu tay là biết.

Bây giờ chính là lúc vào thẳng vấn đề.

“Ngươi đã bắt tôn nữ của ta làm con tin và tống tiền đúng chứ?”

“À, vâng, tự nhiên lại thành như vậy…”

Uyên Xích Hà nói mập mờ.

Thực ra nếu chỉ có mình Uyên Tuyết Châu thì chuyện đó đã không xảy ra. Người xưa có câu ở gần kẻ ác thì dễ bị gặp họa, Lạc Dương Ngũ Hiệp chỉ là vô tình bị cuốn vào việc báo thù của Uyên Xích Hà mà thôi.

“Đó không phải là điều duy nhất khiến ta khó chịu. Ta nghe nói ngươi đã yêu cầu 100 lượng bạc để chuộc người. Tôn nữ của ta, ái nữ của Môn chủ Nghĩa Thiên Môn mà chỉ có 100 lượng thôi sao? Đó chính là sự sỉ nhục đối với Nghĩa Thiên Môn và ta.”

“À, lại còn như vậy nữa sao?”

Khi Uyên Xích Hà nghiêm túc gật đầu, Lý Nghĩa Tình nói thêm.

“Ngươi bắt tôn nữ của ta làm con tin mà cho rằng ta sẽ không bận tâm sao?”

“Không có chuyện đó ạ. Thực ra tại hạ chỉ nghĩ người ra mặt sẽ là Quân Tử Kiếm thúc.”

Lý Nghĩa Tình cảm thấy kỳ lạ khi đối phương lại gọi môn chủ Nghĩa Thiên Môn là thúc. Nói sao nhỉ? Cảm giác như nhìn thấy đứa trẻ hoàn toàn không biết gì về nhân tình thế thái trên đời này.

“Ngươi tự tin làm đối thủ của Quân Tử Kiếm sao?”

“Một chút ạ.”

“Phụt haha!”

Lý Nghĩa Tình vô thức bật cười.

Thật không ngờ lại có kẻ xem Môn Chủ Quân Tử Kiếm Môn Nghĩa Thiên Môn thành một thúc trong xóm.

“Mặc dù Quân Tử Kiếm không nằm trong Thiên hạ thập đại cao thủ nhưng cảnh giới của hắn không phải tầm thường đâu. Để ta xem ngươi có đủ tư cách nói lời đó hay không.” 

“À…”

Uyên Xích Hà gật đầu với vẻ mặt chuyện gì nên tới cũng phải tới.

Dù sao thì mục đích của Nghĩa Thiên Kiếm Tôn chính là báo thù cho tôn nữ. Đâu thể kết thúc mọi chuyện bằng lời nói được.

Lý Nghĩa Tình quay đầu nói với tôn nữ.

“Con lùi lại sau đi.”

“Vâng.”

Sau khi xác nhận tôn nữ đã lùi đến vị trí an toàn, Lý Nghĩa Tình nhìn Uyên Xích Hà và lầm bầm.

“Hô hô! Chuyện thanh kiếm có thể dính máu của lão phu cũng là 30 năm về trước. Nếu không phải do Quân Tử Kiếm bị thương thì cũng không có chuyện ta sẽ đối mặt với ngươi. Gặp gỡ cũng chính là nhân duyên của trời. Quan hệ chính là nhân duyên của đất. Ta sẽ dùng kiếm để hỏi ông trời xem liệu ta và ngươi có mối quan hệ thế nào.”

Uyên Xích Hà nghe hiểu lời đó chính là “Chúng ta hãy đấu kiếm mà không liên quan đến ân oán.”

Ngay khi Lý Nghĩa Tình chầm chậm rút kiệm ra, Uyên Xích Hà cũng rút phác đao.

Lý Nghĩa Tình chỉa mũi kiếm về phía Uyên Xích Hà.

Xoẹt.

Kiếm phong nổi lên như tia sét và bắn về phía trước.

Uyên Xích Hà vung phác đao theo chiều ngang và vô hiệu kiếm phong.

Ngay giây tiếp theo, Lý Nghĩa Tình tiến lên một bước.

Trong tích tắc, thân hình lão nhảy qua khoảng cách 1 trượng (khoảng 3m) và xuất hiện ngay trước mắt Uyên Xích Hà.

Uyên Xích Hà nhất thời hoảng loạn.

Quay cuồng.

Thanh kiếm của Lý Nghĩa Tình không ngừng chỉa vào toàn thân Uyên Xích Hà.

Thượng, hạ, tả, hữu, trung.

Đây chính là Ngũ Hành Vô Thượng Kiếm vượt qua ranh giới giữa thực chiêu và hư chiêu.

Uyên Xích Hà ngay tức thì đối phó bằng tứ thức Phong Hóa Kiếp Luân 

Nếu không nhờ chiêu thức đó thì hoàn toàn không thể ngăn cản kiếm dồn đến từ mọi phía.

Ngay khi tiểu tử trẻ tuổi không hề lùi lại và chống đỡ, khóe miệng Lý Nghĩa Tình khẽ nhếch lên.

Sau đó, thân kiếm của Lý Nghĩa Tình được bao phủ bởi ánh sáng xanh.

Huyền Thiên Bát Cực Thần Công đã được nạp vào thanh kiếm.

Đây chính là Kiếm Kính (劍勁).

Là cảnh giới mà kiếm khí (劍氣) chứa trong thanh kiếm tràn và phát tán ra bên ngoài.

Nội công của Lý Nghĩa Tình khủng khiếp đến mức bắn ra kiếm kính.

Cheng.

Khoảnh khắc phác đao chạm vào thanh kiếm, Uyên Xích Hà cảm thấy sợ hãi.

Răng cưa của phác đao đã rơi ra.

Chỉ cần mạnh thêm chút nữa thì không biết chừng thân đao đã bị gãy.

Uyên Xích Hà vận toàn bộ nội lực.

Ngay khi Uyên Xích Hà dồn nội lực vào phác đao, thanh kiếm của Lý Nghĩa Tình lại nhảy múa một lần nữa.

Ta ta ta tang.

Cuộc đối đầu nội công khốc khiệt bằng đao kiếm lại tiếp tục.

Nội công của Lý Nghĩa Tình tựa như biển cả.

Uyên Xích Hà thậm chí còn không có thời gian để thở trước kiếm công đang dâng lên như thủy triều.

Kiếm công càn quét.

Khi Uyên Xích Hà chặn kiếm công phía chính diện, vẻ mặt Lý Nghĩa Chính vốn luôn thoái mái bỗng trở nên thận trọng hơn.

Chưa cần nói đến sự tinh tế trong kiếm thuật, công lực kia cũng quá xuất chúng.

Ở đội tuổi non trẻ như vậy mà có khả năng đó sao?

Dù vậy Lý Nghĩa Tình không nghĩ rằng đó chính là siêu năng của Di Minh Giáo.

Nội công của đối phương thuần khiết đến mức kinh ngạc.

Lý Nghĩa Tình cảm nhận được tiên khí đậm đặc hơn cả khi tỉ thí với các cao thủ Hoa Sơn hay Võ Đang trong quá khứ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, căn nguyên của sức mạnh chính là nó.

Nội công thuần khiết, không hề có thủ pháp tà ác.

Đó cũng chính là Đạo Gia Khí Công!

“Đây mà là cảnh giới của Lục Lâm Tam Tôn sao?”

Không biết là hiểu biết của ai, nhưng người đó đã nhìn nhầm rồi.

Nếu là trình độ này đã siêu việt cả Lục Lâm Tam Tôn.

Đến lúc này Lý Nghĩa Tình mới hiểu lời mà tên đạo tặc đã nói. Với trình này thì Quân Tử Kiếm cũng không thể cáng đáng được.

Lý Nghĩa Tình lùi lại một bước, nâng thanh kiếm lên ngang tầm mắt và nhẹ nhàng bày ra Kiếm Quyết Chỉ.

Đó chính là khởi thủ thức của Huyền Thiên Bát Cực Kiếm.

Lý Nghĩa Tình đang cố gắng thi triển Huyền Thiền Bát Cực Kiếm.

Lý Tiểu Minh căng thẳng, vô thức đặt tay lên lồng ngực.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nội tổ phụ nghiêm túc như vậy.

Tên đạo tặc trẻ tuổi kia thực sự là người giỏi giang đến mức đó sao?

Khi Lý Tiểu Minh nhìn tên đạo tặc đang đứng hiên ngang trước mặt nội tổ phụ, trái tim nàng bỗng nhiên đập bình bịch.

Trong mắt Lý Tiểu Minh, Uyên Xích Hà từ “tên đạo tặc hèn hạ” đã trở thành “người vô cùng tuyệt vời”.

Lý Tiểu Minh bàng hoàng nhận ra nàng không muốn tên đạo tặc kia sẽ chết dưới tay nội tổ phụ của mình.

“Không được. Tên kia chỉ là đạo tặc mà thôi!”

Vì chúng sinh thiên hạ, đạo tặc của lục lâm phải biến mất.

Lý Tiểu Minh lắc đầu thật mạnh để xóa đi suy nghĩ điên rồ trong đầu mình.

Trong lúc đó, cuộc đối đầu giữa Lý Nghĩa Tình và Uyên Xích Hà đang đi đến hồi kết.

Ánh sáng xung quanh thanh kiếm của Lý Nghĩa Tình trở nên đậm hơn và sau đó bao phủ toàn thân kiếm.

Kiếm cang.

Là cảnh giới siêu việt phá hủy mọi thứ nó chạm vào.

Lý Nghĩa Tình đang thi triển Huyền Thiên Bát Cực Kiếm bằng kiếm cang.

Bầu trời bị chia cắt, mặt đất nổ tung.

Rẹc rẹc, đoàng đoàng.

Tảng đá mà kiếm cang lướt qua đã bị nứt toạc.

Tứ phương tám hướng đều ngập tràn kiếm linh của Huyền Thiên Bát Cực. Uyên Xích Hà đạp mặt đất và nhảy lên phía bầu trời.

Uyên Xích Hà hoàn toàn không đủ tự tin đối phó bằng Phong Hóa Kiếp Luân.

Uyên Xích Hà lơ lùng trong không trung phóng ngũ thức Can Khôn Phiên Thiên (乾坤飜天) xuống đầu Lý Nghĩa Tình. Đao cang khủng khiếp trải dài đến mức trời đất đảo lộn.

Tuy nhiên cũng không thể phá hủy kiếm cang dày đặc của Huyền Thiên Bát Cực chỉ bằng Can Khôn Phiên Thiên. Nếu cứ thế này rơi xuống mặt đất thì toàn thân Uyên Xích Hà sẽ bị kiếm cang xuyên qua.

Uyên Xích Hà phóng cao hơn về phía bầu trời cùng với tiếng “Hấp!”

Khí đó, Lý Nghĩa Tình buông cánh tay đang nắm lấy kiếm của mình.

Víu!

Thanh kiếm bay đi cùng với âm thanh xé toạc không khí.

Dĩ Khí Ngự Kiếm.

Uyên Xích Hà thất kinh hồn vía xung phác đao ngang dọc và thi triển lục thức Thiên Lôi Vô Vọng (天雷无妄)

Đao khí vươn ra dày đặc, bao quanh thanh kiếm như tấm lưới.

Tuy nhiên ngay khi Lý Nghĩa Tình nhẹ nhàng dùng Kiếm Quyết Chỉ, thanh kiếm đã đâm rách tấm lưới và bay ra ngoài.

Uyên Xích Hà cảm thấy như bị mắc vào Ngoại Thông Thủ (cho dù sử dụng chiêu thức gì thì cũng không thể tránh khỏi thất bại)

“Hừm!

Uyên Xích Hà đột nhiên ném bay phác đao.

Phác đao xoay vòng vòng rồi va chạm vào thân kiếm.

Cheng!

Ngay khi thanh kiếm bật ra, Kiếm Quyết Chỉ của Lý Nghĩa Tình nhẹ nhàng lùi về sau, rồi nhanh chóng vươn ra phía trước.

Thanh kiếm vừa rơi xuống dưới lại bay lên một cách mạnh mẽ.

“Hửm?”

Tuy nhiên, đối thủ vừa rồi còn ở vị trí kia, giờ đã không thấy đâu.

Sau khi nhìn xung quanh trong hoang mang, Lý Nghĩa Tình trông thấy tên đạo tặc đã ở khoảng cách rất xa.

Nhìn dáng vẻ hắn duỗi thẳng hai cánh tay ra sau và chạy thật đúng là kỳ quặc.

Ta nhớ một ngày nọ đã trông thấy khinh thân thuật tương tự như vậy trên đường phố.

Hình như nó được gọi là Phi Yến Bộ, mô phỏng chim én đang bay.

Mặc dù đó là khinh thân thuật không phù hợp với kiếm công thâm hậu nhưng với tốc độ đó thì cũng đáng kinh ngạc.

Sau khi một mạch nới rộng khoảng cách khoảng hai mươi trượng, Uyên Xích Hà dừng lại và hét lên.

“Hộc hộc! Tại hạ vốn dĩ là người dùng kiếm! Nhưng hôm nay lại không mang theo kiếm! Ô ô! Đừng dịch chuyển mà! Lần sau chúng ta hãy chính thức đánh với nhau một trận ra trò nhé!”

Trước khi Lý Nghĩa Tình kịp đáp lại thì Uyên Xích Hà đã xoay người chạy mất.

Lý Nghĩa Tình tiến lại gần Lý Tiểu Minh đang đứng ngơ ngác.

“Nội tổ phụ! Vậy là xong rồi sao?”

“Hừ! Con đã gặp qua tên nào khốn kiếp như thế chưa? Thật là…”

Lý Nghĩa Tình lắc đầu.

Mặc dù có thể đuổi theo nhưng Lý Nghĩa Tình không có hứng thú, cũng không phải là kẻ thù không đội trời chung.

“Chậc chậc! Ta đã định cho tên nhãi đó một đòn chí mạng…”

Tâm trạng bây giờ của Lý Nghĩa Tình như đi đại tiện xong mà không lau đít. (Tục ngữ- lối nói ví von chỉ trường hợp lo lắng, nghi ngờ mình đã bỏ sót cái gì đó)

Lý Tiểu Minh lạnh nhạt nhìn về phía chân núi.

“Đúng là một kẻ đê hèn, kiếm cớ rồi bỏ chạy. Phải vậy không nội tổ phụ?”

“Cũng không hẳn là như vậy.”

“Sao ạ?”

“Cũng có thể lời của hắn là thật.”

“Dạ?”

Đôi mắt Lý Tiểu Minh mở to.

Kiếm và đao khác nhau.

Kiếm phù hợp với đâm, còn đao thích hợp cho chém. Tất nhiên là không phải không thể chém bằng kiếm hay không thể đâm bằng đao. Mặc dù vậy, cách sử dụng của hai thứ đó hoàn toàn khác nhau.

“Nội tổ phụ nghĩ hắn có thể sử dụng linh hoạt đao và kiếm sao ạ?”

Lý Nghĩa Tình gật đầu.

“Trong đao pháp của hắn có rất nhiều hành động đâm. Nên có vẻ hắn có thể linh hoạt giữa kiếm pháp và đao pháp. Ta nghĩ rằng hắn rất thông thạo kiếm pháp.”

“Sao người như vậy lại sử dụng phác đao chứ?”

“Ta không biết. Có lẽ hắn có chiêu thức ẩn giấu trong kiếm pháp, hoặc là hắn vẫn chưa tự tin.”

“Ôi trời, không thể nào. Cao thủ của kiếm lại đối đầu với nội tổ phụ bằng phác đao sao ạ?”

Lý Tiểu Minh không thể tin được.

Tuy nhiên Lý Nghĩa Tình dường như không quan tâm lắm đến chuyện đó.

“Làm gì mà con ngạc nhiên dữ vậy? Người đời có câu Không có răng thì sống bằng lợi mà (Không có cách này thì có cách khác), nội tổ phụ đây cũng có thể sử dụng phác đao đó.”

“Vì là nội tổ phụ nên điều đó mới có khả năng. Đâu phải vô duyên vô cớ mà có câu Vạn Lưu Quy Tông chứ ạ.”

“Tên nhóc đó hẳn cũng có khả năng như vậy.”

Giọng điệu Lý Nghĩa Tình trở nên mềm mỏng.

“Lẽ nào nội tổ phụ thật sự nghĩ rằng hắn có thể sao ạ?”

“Không phải con cũng nghe thấy sao? Chính miệng hắn đã nói hắn là người dùng kiếm còn gì.”

“Nội tổ phụ! Không phải vậy chứ?”

Lý Tiểu Minh dứt khoát phủ định.

Làm sao có thể tin lời của tên đạo tặc nói ra trong khi hắn đang bỏ chạy được?

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...