Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 68:  Làm thế này có thực sự là tốt không?

 

Tuy nhiên, không có sự thay đổi nào trong biểu hiện của gia gia, vì vậy Lí Tiểu Minh cảm thấy rất bức bối.

 

Nó đánh vào ngực tôi.

 

"Ôi trời! Người thực sự tin điều đó sao?"

 

"Lần sau sẽ biết thôi."

 

"Nhưng hắn sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt người nữa chứ?"

 

"Để xem. Hắn sẽ không chạy trốn đâu."

 

Lí Tiểu Minh nheo mắt trước lời nói bất ngờ.

 

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của y, đó không có vẻ gì là đùa.

 

 

Nghĩa Thiên Kiếm tôn Lí Nghĩa Tinh và Lí Tiểu Minh lặng lẽ rời Ngũ Phong sơn. Vì hảo cảm với Uyên Xích Hà, y đã quyết định không đụng đến Ngũ Phong sơn trại.

 

Nhờ vậy, Ngũ Phong sơn trại đã giải tỏa được nỗi lo trả thù của Nghĩa Thiên kiếm tôn. Thế giới ngoài  kia đang ồn ào vì Di Minh Giáo, nhưng Ngũ Phong sơn trại lại yên bình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

***

 

Sáng hôm sau.

 

Mấy tên vô công rỗi nghề ở thôn Phương Hạ hớt hải chạy vào từ cổng sơn trại.

Phong Diễn Tiêu, người vẫn chưa hết căng thẳng sau chuyến ghé thăm của Nghĩa Thiên Kiếm tôn, vội vã ra gặp mặt.

 

Nhưng lần này là một tin vui.

 

Thương đoàn của Bách Tuế thương bang đang nghỉ ngơi tại thôn Phương Hạ, và họ sẽ vượt qua Ngũ Phong sơn vào khoảng giữa trưa. Ngũ Phong Phong thập kiệt quyết định sẽ sơn hành trở lại sau một thời gian dài.

 

Đám sơn tặc hăng hái mài sắc lưỡi đao.

 

"Phí thông hành là một chuyện, nhưng quả nhiên cướp bóc có cái hay của cướp bóc". 

 

Buổi chiều.

 

Một thương đoàn đã tiến vào Ngũ Phong sơn.

 

Hành thủ Bách Tuế thương bang Vương Nhị Khang nói với Đội chủ Thanh Long đội Uyên Võ Đạo đang đi bên cạnh.

 

"Nghe nói ở Ngọa Long trang sắp có hỷ sự sao?"

 

"Ngươi đang nói tới hôn sự của Tiểu trang chủ à?"

 

“Đúng vậy,  nghe nói đối phương là tiểu thư xuất thân từ Dương Gia Trang ở Trịnh Châu?”

 

"Ta cũng biết được như thế."

 

"Ồ! Nếu Ngọa Long Trang và Dương Gia Trang hợp sức thì sớm muộn gì cũng xưng bá khắp tỉnh Hà Nam thôi”.

 

Uyên Võ Đạo cười khẩy.

 

Đó là bởi vì ông tự hào về cuộc hôn nhân của cháu mình.

 

Thành thật mà nói, hắn không thích Bạch Mỹ Chu, nhưng hắn vẫn phải công nhận những gì mà ả đã làm.

 

Cả hai đang hàn huyên, đột nhiên một ngọn giáo dài lao đến cắm xuống ngay trước mũi xe ngựa.

 

Một lá cờ xanh buộc vào mũi giáo.

 

Đó là Ngũ Phong sơn trại.

 

Khi Uyên Võ Đạo phất tay lên, thương đoàn lập tức dừng lại.

 

Đám sơn tặc từ từ bước ra khỏi khu rừng.

 

Uyên Võ Đạo tiến lên một bước, vẫn từ tốn như thường lệ.

 

"Chúng ta là thương đoàn của Bách Tuế thương bang muốn đi qua núi. Các vị đại hiệp Ngũ Phong sơn...."

 

Trước khi hắn kịp nói hết lời, một mũi tên đã không báo trước sượt qua tai hắn.

 

Phập.

 

Trục mũi tên cắm vào cổ thụ khổng lồ ở phía sau, cành cây run rẩy, lá rơi ào ào như trút nước.

 

Uyên Võ Đạo nhìn đám sơn tặc với ánh mắt ngạc nhiên.

 

Một người đàn ông khoảng tứ tuần mà hắn chưa từng gặp bao giờ, vừa nói vừa xoay phác đao đầy ngạo mạn.

 

"Tên khốn kia! Ngươi nghe lời của Ngũ Phong sơn trại bọn ta qua lỗ đít hả? Đã bảo là không được rồi mà vẫn còn cố, chán sống rồi hả!"

 

Uyên Võ Đạo nhìn tên râu rậm với ánh mắt hoang mang.

 

"Ngươi là ai?"

 

"Ta? Ta là phó trại chủ Ngũ Phong sơn trại. Thế nhà ngươi là ai? à, tên là Uyên Võ Đạo gì đó hả? Nghe như đấm vào tai vậy."

 

Uyên Võ Đạo sôi máu, nhưng phải cố kìm nén.

 

Nếu là phó trại chủ, vậy hắn chính là một trong Ngũ Phong thập kiệt nổi tiếng.

 

‘Cuối cùng thì cũng xuất hiện rồi!'

 

Đôi mắt của những tên sơn tặc giống như những kẻ giết người, đầy chướng khí.

 

“Ta là Uyên Võ Đạo, đội chủ Thanh Long đội”.

 

"Đám chó chết kia! Bị điếc hay sao mà dám đâm đầu vào Ngũ Phong sơn? Ngại sống lâu quá à?"

 

Uyên Võ Đạo không thể giữ nổi bình tĩnh trước những lời chửi rủa của Thác Cao Minh. Hắn vốn muốn chào hỏi một cách lịch sự, nhưng có vẻ phía kia nhất quyết không cho hắn cơ hội.

 

Cuối cùng, hắn không chịu nổi đã lớn giọng.

 

"Thế này, cho dù có là Ngũ Phong thập kiệt đi chăng nữa thì không phải cũng quá đáng lắm sao? Thanh Long đội chúng ta là người của Ngọa Long Trang, chỉ cần nghe thấy cái tên này thôi, cả võ lâm Lạc Dương..."

 

“Câm miệng! Nếu cái miệng chó nhà ngươi còn dám thốt ra cái tên bẩn thỉu đó một lần nữa, ta sẽ tiễn ngươi đi về với tổ tiên ngay! Tất cả mau quỳ xuống! Thế thì ta còn xem xét tha cho cái mạng chó của các ngươi!"

 

Đám sơn tặc cũng đồng loạt rút vũ khí ra và hét lên 'Giết!' như thể đang hưởng ứng.

 

Vương Nhị Khang run rẩy nhìn Uyên Võ Đạo với khuôn mặt trắng bệch.

 

"Uyên Đại hiệp, tình hình có vẻ không ổn lắm. Giờ phải làm sao đây?"

 

Uyên Võ Đạo nhìn những tên trộm với ánh mắt khó hiểu.

 

Khi sơn hành như thế này, mục đích là để cướp bóc. Nhưng mọi việc cho đến lúc này có vẻ không theo đúng quỹ đạo thông thường.

 

"Hừ! Võ giả Ngọa Long Trang không thể quỳ gối trước đám sơn tặc Lục Lâm được. Dù không như vậy thì ta cũng khá tò mò về võ công của ngũ Phong thập kiệt đó, nhân tiện đây ta sẽ xem chúng mạnh đến mức nào. Ngài hành thủ, xin hãy lùi lại phía sau một chút"

 

Nghe có vẻ như hắn đã sẵn sàng đánh một trận.

 

Vương Nhị kHang lảo đảo lui về phía sau với vẻ mặt sợ hãi.

 

Uyên Võ Đạo lập tức hét lên.

 

"Các huynh đệ! Chúng ta là Thanh Long đội! Chúng ta là những chiến binh đáng tự hào của Ngọa Long Trang! Hãy giương cao thanh kiếm của mình lên! Trời xanh nhất định sẽ giúp chúng ta!"

 

"Ồ ồ oo!"

 

Hàng chục võ giả Ngọa Long trang cũng đồng thanh hô lên đầy khí thế. 

 

Từ trong đám động đạo tặc, Uyên Xích Hà đột nhiên bước ra, nhìn vào Ngũ Phong thập kiệt, lạnh lùng nói. 

 

"Không có gã nào nguy hiểm cả. Ta sẽ giải quyết tên lắm mồm đó, mọi người cứ thoải mái xử lí đám tép riu kia đi."

 

"Quá đã!"

 

"Đã bao nhiêu lâu rồi ta chưa đi sơn hành nhỉ?"

 

Ngũ Phong thập kiệt vừa nói chuyện vừa rút gươm ra.

 

Hạ Tiểu Bạch lại lí nhí.

 

"Uyên ca, muội run quá. Huynh mau xử lí tên kia đi nhé."

 

"Đừng lo. Hít một hơi đi. Chỉ cần một hơi là xong rồi". 

 

Ngay lập tức, phác đao sắc lẹm lao về phía trước.

 

"Chết tiệt! Sao ngươi dám!"

 

Uyên Võ Đạo, người đã bị tổn thương lòng tự trọng bởi cuộc trò chuyện giữa hai người, đã vung thanh kiếm của mình sét đánh.

 

Xoẹt.

 

Kiếm khí mạnh mẽ dâng lên từ phía dưới, cắt xuyên qua phòng tuyến của Uyên Xích Hà.

 

Sau khi nhẹ nhàng xoay nửa thân rên và đánh bay thanh kiếm, cậu lao đến phía trước Uyên Võ Đạo. Và với bàn tay trái của mình, cậu nhanh như chớp đẩy vào ngực hắn.

 

"Hự!"

 

Khi Uyên Võ Đạo ho khan và lùi lại một bước, tay phải của Uyên Xích Hà đã giật lấy thanh kiếm.

 

Chuỗi hành động đó diễn ra gần như trong chớp mắt.

 

Cùng lúc đó, Hạ Tiểu bạch cũng vừa thở ra một hơi dài.

 

"Ái chà!"

 

Cậu tinh nghịch vung thanh kiếm vừa đoạt được.

 

"Ta đã nói rồi mà. Chỉ cần thở một cái là xong."

 

Uyên Võ Đạo ôm ngực, lảo đảo lùi về phía sau. Có vẻ như hắn đã bị nội thương nghiêm trọng, bước được vài bước liền ngã lăn ra đất. 

 

"Còn không mau quỳ xuống, lũ khốn!"

 

"Lên hết cho ta!"

 

"Ồôô!"

 

Đám đọa tặc Ngũ Phong sơn trại ào ào chạy về phía Thanh Long đội cùng với tiếng reo hò mạnh mẽ.

 

Mất ý chí chiến đấu, Thanh Long đội không thể cầm cự dù chỉ nửa khắc (khoảng 7 phút), nhanh chóng hạ kiếm từng người một.

 

***

 

Lạc Dương

 

Công Huyền.

 

Rằm tháng sáu, vào giữa trưa.

 

Các võ giả Tam Chấn thương bang đang cắm trại ở lối vào Công Huyện.

 

Ở phía đối diện, Ngọa Long kiếm khách Uyên Vũ Bạch đang đứng chỉ huy đam võ giả Bạch Hổ đội và Thương Thiên đội. 

 

Bang Chủ Bách Tuế thương bang Lí Thế Sang tiến đến gần y.

 

"Uyên Thiếu hiệp, chúng ta phải kết thúc trong ngày hôm nay. Sẽ không tốt nếu chúng ta cứ lãng phí thời gian thế này."

 

"Ta biết rồi, bây giờ luôn sao?”

 

"Ừ, đi thôi."

 

Uyên Vũ Bạch tiến lên phía trước.

 

 

Ngay sau đó, một cuộc hỗn chiến nổ ra giữa các võ giả của Tam Chấn thương bang và Ngọa Long Trang.

 

Về số lượng đầu người thì Tam Chấn thương bang nhỉnh hơn một chút, nhưng tinh thần chiến đấu của các chiến binh Ngọa Long Trang mạnh mẽ hơn.

 

Đặc biệt, thanh kiếm của Uyên Vũ Bạch, trải qua thực chiến ở Lệ Châu, đã sắc bén hơn trước rất nhiều, dường như không một ai có thể ngăn cản được.

 

Khoảnh khắc thanh kiếm bật ra, một cơn giông tố mù mịt quét qua không gian rộng lớn.

 

Tam Chấn thương bang vội vàng rút lui, nhưng không thể thoát khỏi lưới kiếm. Các võ giả mỗi người bị một nhát dao vào thắt lưng và vai, ngã ngửa ra sau.

 

Kiếm khí kinh người của Uyên Vũ Bạch tiếp tục quét qua tứ phía.

 

Chỉ khoảng một khắc sau, đám võ giả Tam Chấn thương bang đã sa xẩm mặt mày, kẻ chết người què, vội vàng thả kiếm xin tha.

 

Uyên Vũ Bạch dẫn đầu quân đoàn Ngọa Long trang, mạnh mẽ tiến vào Công Huyện.

 

Tuy nhiên, biểu cảm của y lại không mấy tươi sáng.

 

Việc chiếm lấy Công Huyện bằng vũ lực cũng đồng nghĩa với việc nó có thể bị lấy đi trước một thế lực lớn hơn.

 

Nghĩ đến việc phải nhảy vào cuộc chiến giành giật không hồi kết, y cảm thấy trong lòng như có đá tảng vậy.

 

Khi y vẫn còn đang ủ dột, Uyên Thừa Bạch tiến tới.

 

"Huynh đang nghĩ gì vậy?"

 

"Ta đang nghĩ làm thế này có thực sự là tốt không"

 

"Bang chủ này sẽ tự biết lo liệu thôi."

 

"Người dùng dao chém giết không phải bang chủ, mà chính là Ngọa Long trang chúng ta."

 

"Nhưng nhờ thế mà ta mới bảo vệ được đệ tử của mình. Không phải điều tốt sao?"

 

"Để có thể giữ các đệ tử bên mình, ta sẽ cứ phải chém giết thế này sao?"

 

"Đó là việc mà những võ lâm thế gia khác cũng làm mà. Không phải vậy sao?"

 

"Ừm. Có lẽ thế."

 

Uyên Vũ Bạch cúi đầu.

 

“Ồ, lần này sẽ đến Nam Cung thế gia chứ?”

 

"Ừm."

 

"Chà, bao lâu rồi mới gặp lại nhỉ. Cặp huynh muội kỳ lạ đó ấy."

 

“Phụt."

 

Uyên Vũ Bạch bất giác bật cười.

 

“Trước đây đệ cứ tưởng huynh sẽ thành đôi với tiểu thư đó chứ. Mẫu thân cũng mong thế lắm đấy?"

 

Y cau mày như thể không muốn nghĩ về điều đó.

 

Trước khi rời Ngọa Long trang để đến Nam Cung thế gia, Bạch Mỹ Chu đã tóm lấy y và nhắc đi nhắc lại việc y nhất định phải khiến Nam Cung Nhiên kia gả cho mình. Ban đầu y cũng nghĩ sẽ cố thuận theo ý mẫu thân, vậy mà rốt cục y lại chẳng nói chuyện với Nam Cung Nhiên một câu nào trong suốt mười năm trời.

 

"Thừa Bạch à, ta sợ phụ nữ lắm."

 

“Chậc chậc! Người sắp thành thân rồi mà nói gì không biết!"

 

Uyên Thừa Bạch nhíu mày với khuôn mặt ghen tị, vỗ vai huynh trưởng một cái thật đau rồi quay người bỏ đi.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...