Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 69. Rễ và hoa.

 

Yển Sư Phía đông Lạc Dương.

Ngọa Long Trang.

Ba nam một nữ tụ tập ngồi tại gian nhà chính.

Đó chính là Bạch Mỹ Chu - nữ chủ nhân Ngọa Long Trang, Uyên Vũ Bạch, Uyên Thừa Bạch cùng với đội chủ Thanh Long Đội Uyên Võ Đạo. Mặc dù mới đây họ đã giành chiến thắng trong cuộc chiến với Công Huyền Yêu nhưng vẻ mặt của họ không sáng sủa lắm.

Không biết Bạch Mỹ Chu đã nghe gì nhưng bà lắc đầu.

“Không thể nào. Lũ đạo tặc Ngũ Phong Thập Kiệt sử dụng võ công của bổn trang ta sao? Làm thế nào chuyện đó có thể xảy ra chứ? Không phải tiểu thúc có gì nhầm lẫn chứ?”

Tiếng thở dài thoát khỏi miệng Uyên Võ Đạo.

“Phù! Gia tẩu, mặc dù khá bối rối nhưng đệ cũng không mất trí. Tất cả võ sư Thanh Long Đội đã chiến đấu với Ngũ Phong Thập Kiệt đều nói như vậy. Ngũ Phong Thập Kiệt đã sử dụng Cửu Thiên Kiếm.”

“Chuyện vô lý gì đây chứ? Làm sao lũ đạo tặc có thể sử dụng võ công của Ngọa Long Trang được?”

Bạch Mỹ Chu cao giọng, Uyên Vũ Bạch liền nói.

“Mẫu thân, cũng không phải hoàn toàn không có khả năng. Có thể trong số những đệ tử của bổn trang, có kẻ nào đó đã làm tiết lộ chiêu thức.”

“Các đệ tử đã tiết lộ sao?”

“Hiện tại con cũng không thể nghĩ ra khả năng nào khác.”

Bạch Mỹ Chu tức giận đập bàn.

“Ta đã nói các lãng nhân chính là vấn đề mà. Ta luôn biết sẽ có lúc bọn chúng gây chuyện, nhưng tiết lộ võ công sao? Chỉ vì vài phân tiền mà bọn chúng dám bán đi thứ tựa như mạng sống của mình sao? Lũ điên này.”

Uyên Võ Đạo thận trọng lên tiếng.

“Nhìn cách Ngũ Phong Thập Kiệt đã sử dụng từ nhất thức cho đến tam thức thì thủ phạm có lẽ là một trong số những lãng nhân trực thuộc Địa Đoàn hoặc Thiên Đoàn trong quá khứ.”

Tất cả đều gật đầu.

Các đệ tử khi được thu nạp sẽ được chia làm 3 đoàn: Thiên - Địa - Nhân và được dạy kiếm pháp. Nhân Đoàn chỉ được học đến nhị thức nên chắc chắc không có khả năng làm ra chuyện này.

Phạm vi của thủ phạm đã được thu hẹp tuy nhiên vẫn là vũ lý vị trung (Trạng thái không thể biết con người ở đâu hoặc không thể tìm được hướng giải quyết việc nào đó).

Trong số Thanh Long Đội và Bạch Hổ Đội thì có tổng cộng khoảng ba mươi người xuất thân từ Thiên Đoàn và Địa Đoàn. Không có cách nào tìm ra ai trong số họ đã tiết lộ võ công. Thậm chí có những người ra bên ngoài trong quá trình huấn luyện còn không rõ sinh tử.

Đột nhiên Bạch Mỹ Chu nhìn chằm chằm Uyên Vũ Bạch và Uyên Thừa Bạch.

“Hẳn là các con sẽ không thể nào truyền thụ cả Thiên Long Vô Thượng Thần Công cho các lãng nhân đó chứ?”

Uyên Vũ Bạch liền trả lời.

“Không thưa mẫu thân. Các trưởng lão đã nghiêm cấm chuyện đó nên chỉ dạy Ngọa Long Tâm Pháp mà thôi.”

Ngọa Long Tâm Pháp được tạo ra bởi tổ tiên của Uyên Thị và vượt trội hơn rất nhiều so với Tam Tài Tâm Pháp được lan truyền trong giang hồ.

Đến lúc này Bạch Mỹ Chu mới an tâm một chút.

“Vậy thì may. Tuyệt đối không được dạy Thiên Long Vô Thượng Thần Công cho các lãng nhân.”

“Nếu là người đã lớn tuổi thì cho dù có dạy cũng không có hiệu quả. Đệ đang chọn những đứa trẻ trong Tiềm Long Đội để dạy Thiên Long Vô Thượng Thần Công cho chúng. Các nguyên lão cũng đã cho phép rồi.”

“Được rồi, nếu là những trứa trẻ đó thì không sao. Bởi vì khi chúng lớn lên sẽ trở thành đệ tử chân chính của Ngọa Long Trang.”

Chuyện về việc tiết lộ Cửu Thiên Kiếm đã kết thúc như vậy.

Bạch Mỹ Chu mân mê tách trà một lúc rồi nói với Uyên Võ Đạo.

“À, tiểu thúc, Vũ Bạch đã quyết định tổ chức hôn sự vào ngày đầu tiên của tháng 10. Mong thúc hãy chuyển lời đến các nguyên lão. Nếu để ta trực tiếp thưa chuyện thì cũng được thôi, nhưng thúc biết mà, quan hệ giữa ta và các nguyên lão không được tốt lắm.

“Đệ biết rồi. Hẳn là mọi người sẽ đều vui mừng.”

Các nguyên lão của Uyên Thị mong muốn rằng Bạch Mỹ Chu sẽ trao lại Ngọa Long Trang cho Uyên Vũ Bạch còn bà thì hãy lùi về sau. Tuy nhiên Bạch Mỹ Chu đã chối từ với đủ loại lý do. Mối quan hệ giữa các nguyên lão Uyên Thị và Bạch Mỹ Chu đang trong tình trạng chệch hướng.

***

Huyện Bao Phong.

Ngũ Phong Sơn Trại.

Uyên Xích Hà, Hạ Tiểu Bạch, Hàn Thái Liên và Lý Thiết Sơn đang ngồi trên tấm phản ở sân trước sơn trại. Có vẻ như ba người đang ngồi xem Uyên Xích Hà mài kiếm.

Hàn Thái Liên nhìn với khuôn mặt chán nản và hỏi.

“Ca ca, cái đó ca ca đã cướp từ người gọi là hộ vệ đội chủ của Bách Tuế Thương Bang có đúng không?”

“Ừm.”

“Ca ca không dùng phác đao nữa à?”

“Ta sẽ đổi.”

“Sao ạ? Tại sao ạ?”

“Kiếm thuật rất đáng sợ.”

Mọi người đều ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Uyên Xích Hà.

Lý do đổi vũ khí vô cùng đơn giản.

Thực ra thứ mà Uyên Xích Hà luyện tập trong nhà kho không phải kiếm pháp, cũng không phải đao pháp. Bởi vì luyện tập bằng gậy nên rất khó để xác định chính xác nằm ở phía nào.

Sau đó, Uyên Xích Hà đã học được Hàng Ma Đao Pháp ở sơn trại và nhận được phác đao như món quà. Lúc đó trong số những sơn tặc cũng không có ai dùng kiếm nên tự nhiên Uyên Xích Hà đã dùng phác đao như vậy.

Cửu Thiên Thế Pháp là một võ công kỳ lạ, có thể thi triển bằng đao kiếm, cũng có thể thi triển bằng tay không. Uyên Xích Hà đã quen với việc dùng phác đao nên đã luyện Cửu Thiên Thế Pháp bằng đao pháp.

Hơn nữa, thế giới huyền bí của Cứu Thiên Thế Pháp cũng góp phần quan trọng. Càng luyện lại càng thấy mới mẻ. Sự khác biệt giữa khi luyện tập một mình trong nhà kho với khi sử dụng trên thực tế là một trời một vực.

Vì lý do này, Cửu Thiên Cực Kiếm chỉ được thi triển một lần mỗi khi luyện công. Điều đó cũng có chút gượng gạo vì không phù hợp với phác đao.

Ngay cả dạo gần đây, Uyên Xích Hà cũng không cảm nhận được tính cần thiết của việc phải đổi vũ khí. Vì chỉ cần phác đao thôi là đã không có đối thủ rồi nên Uyên Xích Hà không nghĩ đến việc dùng kiếm trong thực tiễn.

Tuy nhiên suy nghĩ đó đã được thay đổi sau khi đánh nhau với Nghĩa Thiên Kiếm Tôn.

Uyên Xích Hà đã khá ghen tị khi được trải nghiệm sức mạnh chứa đựng tinh túy tựa như Thái Sơn. Dĩ Khí Ngự Kiếm kỳ diệu đó như cú sốc đối với Uyên Xích Hà đến mức trong mơ còn nhớ đến.

Cửu Thiên Thế Pháp ở một mức độ nào đó cũng đã quen tay nên hiện tại Uyên Xích Hà đang muốn đào sâu hơn vào tận cùng của kiếm chính là Cửu Thiên Cực Kiếm.

Hạ Tiểu Bạch nghiêng đầu.

“Đao pháp của ca ca chính là thiên hạ vô địch mà.”

Uyên Xích Hà mỉm cười trước lời của nàng ta.

Trong cây Võ Học, nếu Cửu Thiên Thế Pháp là rễ thì Cửu Thiên Cực Kiếm chính là hoa.

Rễ cũng quan trọng tuy nhiên làm sao có thể sánh với hoa?

“Này, nếu là thiên hạ vô địch thì liệu ta có cần bỏ chạy không hả?”

“Chuyện đó là vì ca ca vẫn còn trẻ nên…”

“Vì muội không tận mắt chứng kiến kiếm công của ông lão ấy nên mới nói vậy. Không đùa được đâu.”

“Vậy rồi ca ca thực sự sẽ chuyển sang dùng kiếm sao?”

“Ừ. Xét cho đúng ra thì võ công của ta không phải là đao pháp. Ta đã thừa hưởng, sử dụng phác đao và đi đến được ngày hôm này. Nhưng vốn dĩ ở gia đình ta thì dùng kiếm từ đời này sang đời khác.”

“À! Đó là lý do mà toàn bộ võ sư của Ngọa Long Trang đều cầm kiếm sao?”

“Phụ thân của ta là một kiếm khách rất nổi tiếng.”

“Thì ra là vậy.”

Đến lúc này Hạ Tiểu Bạch mới nhận ra không phải Uyên Xích Hà đổi vũ khí là do ngẫu hứng.

“Vậy bọn muội cũng đổi sang dùng kiếm sao?”

“Không cần thiết. Cửu Thiên Thế Pháp không đặt ra bất kì giới hạn nào cho vũ khí nên không sao, mọi người không cần theo ta.”

“Ra là vậy. Nhưng nếu giờ bọn muội chuyển sang dùng kiếm như Uyên ca không phải tốt hơn sao? Sau khi nhìn các võ sư Ngọa Long Trang dùng kiếm, muội thấy cũng không đến nổi nào.”

Uyên Xích Hà không phản đối.

“Nếu phác đao mang lại cảm giác sảng khoái, thì kiếm sẽ là mềm mại. Mọi người cứ tìm hiểu thêm rồi tự quyết.”

Lần này Hạ Tiểu Bạch chuyển sang hỏi Hàn Thái Liên.

“Sư tỉ, nữ hiệp trong giang hồ không phải chủ yếu dùng kiếm sao?”

“Đúng vậy. Hầu hết mọi người ở Thất Phái Nhị Môn đều sử dụng kiếm.”

Lý Thiết Sơn chen lời.

“Thực ra phác đao chủ yếu được sử dụng bởi những người thuộc Lục Lâm hay Hạ Ngũ Môn nên đem đến ấn tượng khá xấu xí.”

Hạ Tiểu Bạch sau khi suy nghĩ cẩn thận thì nói với giọng kiên quyết.

“Vậy thì muội cũng sẽ chuyển sang dùng kiếm. Cũng là vì nghĩ cho sau này…”

Mọi người đều không ngăn cản bởi vì Hạ Tiểu Bạch đã nói một lúc nào đó sẽ rời khỏi Lục Lâm.

“Sư tỉ cũng đổi đi. Thế nào?”

“Ừm, nghe cũng ổn đó nhưng mà…”

Hàn Thái Liên bày ra vẻ mặt sắp bị cám dỗ.

Nàng cũng chỉ mới học võ trong một thời gian ngắn nên cho dù có đổi vũ khí thì cũng không ảnh hưởng nhiều.

Hàn Thái Liên sau khi lưỡng lự cũng đã quyết tâm chuyển sang dùng kiếm.

Hai người quyết định ủy thác trưởng thôn Phương Hạ mua hộ thanh kiếm.

Sau khi quyết định chuyển sang dùng kiếm, hai người cảm thấy thích thú hơn với thanh kiếm Uyên Xích Hà đang cầm trên tay. 

Đột nhiên Hạ Tiểu Bạch chỉ vào thân kiếm và hỏi.

“Ca ca, trên thân kiếm viết gì vậy?”

“Ngọa Long.”

“À ha! Là đồ Ngọa Long Trang đưa sao? Trông có vẻ cao cấp đó.”

“Ềy, nếu muội biết mình cũng sẽ chuyển sang dùng kiếm thì ngày hôm đó đã giữ lại rồi.”

“Đúng vậy Kiếm tốt thì đâu phải chỉ cần một hai phân tiền.”

Hàn Thái Liên bày ra vẻ mặt tiếc nuối.

Uyên Xích Hà cười nhạt.

Việc con người sống trong môi trường như thế nào đúng là rất quan trọng. Những gì họ nhìn thấy và học hỏi được từ Lục Lâm chính là cướp bóc cho nên bọn họ xem đồ người khác như là đồ của chính bản thân mình.

***

Rằm tháng bảy.

Tỉnh Hà Nam, Lạc Dương.

Thất Phái Nhị Môn, Ngũ Đại Thế Gia và các minh môn chính phái (chính phái có danh tiếng) đã tập hợp tại Lạc Dương.

Các chưởng môn nhân của Thất Phái Nhị Môn đặc biệt được ở tại khách chính của Nghĩa Thiên Môn. Tuy nhiên các môn phái khác, thậm chí là Ngũ Đại Thế Gia đều phải thuê khách điếm hoặc đình viên ở Lạc Dương.

Chính Nghĩa Minh đã tổ chức Võ Lâm Đại Hội ở Nghĩa Thiên Môn ngay khi Thất Phái Nhị Môn và Ngũ Đại Thế Gia tập hợp tại Lạc Dương. Nếu muốn tập hợp tất cả các môn phái rải rác khắp thiên hạ thì mấy tháng vẫn không đủ, nên Chính Nghĩa Minh cứ vậy bắt đầu đại hội trước.

Sân luyện võ của Nghĩa Thiên Môn.

Ở trung tâm là các chưởng môn nhân của Thất Phái Nhị Môn, bên trái là Ngũ Đại Thế Gia, bên phải là các môn chủ của minh môn chính phái ngồi lần lượt trên ghế.

Khoảng 500 đệ tử đứng hoặc ngồi trên nền đất không đối diện với các chưởng môn nhân.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đầy hai tháng mà đã có tận năm trăm người tập hợp nên cũng có thể coi như là thành công. Có lẽ vì vậy mà biểu hiện của những người lãnh đạo Chính Nghĩa Minh rất bình tĩnh.

Ngay khi Phong Lôi Đao Trương Giang Hổ- minh chủ Chính Nghĩa Minh gật đầu thì Tổng Sự Gia Cát Thừa Vân tiến lên phía trước.

“Ta xin gửi lời cảm ơn đến các vị đồng đạo giang hồ đã tập hợp tại đây. Ta sẽ tóm tắt tình hình và đi vào vấn đề chính. Tháng năm vừa qua, Công Bách Đại Sư của Chân Pháp Đường Thiếu Lâm Tự đã phát hiện ra vết tích của Di Minh Giáo ở Lệ Châu. Sau đó, Nghĩa Khí Đội và ngũ đại võ quán của Lạc Dương đã di chuyển đến Lệ Châu.”

Hơn bảy trăm người tập hợp tại đây nhưng không một tiếng thở mạnh nào phát ra.

Tất cả đều tập trung vào lời Gia Cát Thừa Vân.

“…Chỉ có 2 người còn sống sót đó chính là Nghĩa Thiên Môn Chủ và Ngọa Long Kiếm Khách. Hỗn Thế Kiếm Ma- Trang chủ của Ngân Hạ Trang không hề thua kém Thiên hạ thập đại cao thủ, và các thủ hạ của hắn cũng đạt đến cảnh giới tương tự với các nguyên lão của Thất Phái Nhị Môn. Chính Nghĩa Minh cho rằng bọn chúng đã giành được siêu năng thông qua việc hiến tế những nhà sư còn sống.”

Các quần hùng xì xào vì tin sốc này.

Sức mạnh của Di Minh Giáo quả là đáng kinh ngạc nhưng cách thức giành lấy siêu năng này đúng là tàn độc.

“Ngay cả Hỗn Thế Kiếm Ma của Ngân Hạ Trang cũng biết rằng các hiệp khách của chính phái đang tập hợp ở Lạc Dương. Hẳn là hắn cũng đã chuẩn bị để đối phó với việc này. Nhưng cho dù chúng có đối sách gì chăng nữa, chúng ta cũng sẽ phá vỡ và nâng cao ngọn cờ của Phá Tà Hiển Chánh (破邪顯正). Nếu mọi người có thắc mắc nào liên quan đến việc thảo phạt Di Minh Giáo lần này thì xin hãy đặt câu hỏi.”

Ngay lúc đó Kinh Thiên Nhất Kiếm Mộ Dung Hoàng- Gia chủ của Mộ Dung Thế Gia đã lên tiếng hỏi.

“Di Minh Giáo của hai mươi năm trước không có kẻ nào có thể tiếp cận Thiên hạ thập đại cao thủ. Vậy làm sao chúng ta có thể biết được Hỗn Ma Kiếm Thế của Ngân Hạ Trang đã đạt đến cảnh giới nào bằng siêu năng?”

Gia Cát Thừa Vân khẽ liếc nhìn Quân Tử Kiếm của Nghĩa Thiên Môn.

Câu hỏi này tốt hơn nên để Quân Tử Kiếm trực tiếp giải đáp.

Quân Tử Kiếm Lý Uyên Ích gật đầu và đứng dậy khỏi chỗ.

“Bản thân ta đã từng trực tiếp đánh nhau với hắn ở Ngân Hạ Trang nên ta sẽ cố gắng giải thích. Rất lâu trước đây, ta cũng đã chiến đấu với hắn một lần, nhưng lúc đó hắn kém ta một bậc. Tuy nhiên 2 tháng trước khi giao đấu ở Ngân Hạ Trang, ta không thể cảm nhận sự thay đổi của hắn thông qua chiêu thức. Nhưng khí tức truyền qua thanh kiếm của hắn đã khác xưa. Ngay cả trái tim ta cũng rung lắc dữ dội trước sức mạnh mang tính hủy diệt và khác biệt đó. Trong trận chiến ấy, thậm chí ta đã bị mất một cánh tay.”

Không chỉ Mộ Dung Hoàng và tất cả quần hùng nơi đây đều phát ra tiếng thở dài.

Lần này Bích Lực Đao Bành Mãn Hổ - gia chủ của Bành Gia đã thận trọng lên tiếng.

“Tổng Sự, nếu trong số những kẻ ác của Di Minh Giáo còn có những người khác cũng giống với Hỗn Thế Kiếm Ma…thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Trong số Thiên hạ thập đại cao thủ thì có 6 vị đang ở Thất Phái Nhị Môn. Ta hy vọng rằng bọn chúng sẽ không quá 6 người trình giống như Hỗn Thế Kiếm Ma.”

“Nếu hơn thì sao?”

“Sự hỗn loạn chưa từng có trong lịch sử Võ Lâm sẽ xảy ra. Lòng nhân từ và đạo đức sẽ sụp đổ, những ham muốn xấu xa và ích kỷ sẽ bao trùm cả thiên hạ. Có thể xem như địa ngục đã đến thế giới này.”

Sự im lặng nặng nề ập đến.

Khi bầu không khí lắng xuống, Gia Cát Thừa Vân nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Nhưng tuyệt đối chuyện như vậy sẽ không xảy ra, mọi người đừng quá lo lắng. Lần này chúng ta còn có Nghĩa Thiên Kiếm Tôn cùng đồng hành nên Hỗn Thế Kiếm Ma chắc chắn sẽ tiêu đời. Trước khi các ác quỷ chiếm ưu thế, chỉ cần chúng ta dẫm lên từng kẻ một là được. Mọi chuyện sẽ giống như 20 năm về trước.”

Khuôn mặt vốn trở nên cứng đờ của mọi người lúc này mới được thả lỏng đôi chút.

Bọn họ đều cho rằng mọi chuyện sẽ như hai mươi năm trước nên cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...