Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 70. Đạo cao nhất xích 

Ma cao nhất trượng 

(道高一尺 魔高一丈)

 

Yển Sư phía đông Lạc Dương.

Ngọa Long Trang.

Khoảng hai mươi nhân sĩ Võ Lâm đã tiến đến cổng chính của Ngọa Long Trang. Đó chính là Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên, Hoa Dung Độc Tâm Nam Cung Nhiên và Thương Thiên Đội đi cùng để bảo vệ họ.

Gia chủ Nam Cung Thế Gia Kiếm Vương Nam Cung Bích đã cử các con đến Lạc Dương thay mình. Bọn họ được giao phó việc hành tẩu giang hồ như bản thân hắn đã từng 20 năm về trước.

Một trong số các võ sĩ của Thương Thiên Đội đã gõ nhẹ vào đại môn.

Một lúc sau, nam hạ nhân khẽ mở cửa và thò đầu ra ngoài.

“Cho hỏi các vị đến từ đâu ạ?”

Hạ nhân rất căng thẳng khi nhìn thấy những nhân sĩ Võ Lâm đến đây mà không thông báo trước.

Nam Cung Thiên cau mày trước dáng vẻ đó.

Trong quá khứ không hề như vậy, thời gian qua đã có chuyện gì xảy ra mà lại thay đổi như thế chứ?

Võ sĩ Thương Thiên Đội nói ngắn gọn.

“Chúng ta là người của Nam Cung Thế Gia. Chúng ta đến đây để gặp Uyên Vũ Bạch.”

Đến lúc này hạ nhân mới mở cửa và gập người chào.

“Ôi trời! Thì ra là người của Nam Cung Thế Gia. Tiểu nhân sẽ lập tức vào báo tin, xin mọi người hãy đợi một chút.”

Một lúc sau, nhóm người từ trong nhà đi ra.

Ngọa Long Kiếm Khách Uyên Vũ Bạch hét lên với khuôn mặt mừng rỡ.

“Sư huynh! Sư tỉ! Lâu lắm mới được gặp hai người. Nếu biết sớm hơn thì sư đệ đã đến Lạc Dương rồi. Mọi người vào trong đi.”

Nam Cung Thiên cười và đáp.

“Không sao mà. Ta nghe nói đệ rất bận, người ít bận hơn phải đến chứ.”

“Haha! Bận rộn gì đâu huynh. Chà! xin mời vào.”

Uyên Thừa Bạch quan sát tình hình và chen vào.

“Xin mời vào. Tại hạ là Uyên Thừa Bạch.”

“Được rồi, ngươi cũng khỏe chứ?”

Nam Cung Thiên quay đầu nhìn xung quanh.

Hắn định chào hỏi Bạch phu nhân nhưng không thấy người đâu cả.

Nam Cung Thiên nghiêng đầu nghi vấn rồi nhanh chóng theo Uyên Vũ Bạch vào trong.

Uyên Vũ Bạch dẫn huynh muội Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên vào sảnh tiếp khách.

Chiếc bàn được đặt ở giữa, huynh muội Nam Cung và huynh đệ Uyên Thị ngồi đối diện nhau, 

Nam Cung Thiên nhìn từ trên xuống dưới Uyên Vũ Bạch rồi nói.

“Ta đã nghe chuyện của Ngọa Long Trang rồi. Thân thể đệ không sao chứ?”

“Vâng, đệ đã khỏe rồi.”

“Ra là vậy, Ta không thấy người Ngọa Long Trang ở Lạc Dương Võ Lâm Đại hội nên ta nghĩ đệ vẫn đang điều trị.”

“Chỉ là đệ muốn nghỉ ngơi sau khi hoàn thành nhiệm vụ khẩn cấp mà thôi.”

Uyên Vũ Bạch không thể nói rằng mình đang tịnh dưỡng sau cuộc chiến của Công Huyền Yêu.

“À. Vậy đệ đã có suy nghĩ lần này sẽ làm thế nào để thảo phạt Di Minh Giáo chưa? Bọn ta định xuất phát đến Lệ Châu vào ngày mai hoặc mốt.”

“Lần trước bọn đệ bị thiệt hại nặng nề quá nên lần này định không tham gia.”

“Tiếc quá, nhưng đúng là cũng không còn cách nào.”

“Hai người cũng nhớ cẩn thận nhé. Nếu cứ nghĩ rằng Di Minh Giáo cũng như hai mươi năm về trước thì là đang đánh giá thấp chúng.”

“Ta cũng đã nghe sơ lược từ Quân Tử Kiếm Lý Đại Hiệp rồi. Nghe nói Hỗn Thế Kiếm Ma rất xuất chúng phải không?”

“Không chỉ mình Hỗn Thế Kiếm Ma. Trong số các thủ hạ của hắn cũng không có ai yếu cả. Các đệ tử của Thất Phải Nhị Môn đã bị hạ gục một cách bất ngờ. Nếu không phải chính mắt đệ nhìn thấy thì đệ cũng không thể tin được.”

“Lũ tay sai mà cũng xuất sắc đến vậy sao?”

“Phù! Thôi đừng nhắc chuyện đó nữa. Hên mà đệ mệnh tốt mới còn sống sót quay trở về. Đệ thật sự không muốn đi đến Ngân Hạ Trang lần thứ hai.”

“Dù vậy thì lần này chắc là có kết quả tốt thôi. Bởi vì Nghĩa Thiên Kiếm Tôn cũng sẽ đi cùng.”

“Vậy thì may quá. Nếu không có Nghĩa Thiên Kiếm Tôn thì đệ cũng định can ngăn sư huynh đây.”

“Chậc chậc! Đạo cao nhất xích, ma cao nhất trượng (道高一尺 魔高一丈). Bây giờ đúng là tình hình như vậy nhỉ. Từ bao giờ Di Minh Giáo lại lớn mạnh như thế chứ?”

Uyên Thừa Bạch chen lời.

“Đúng vậy. Ai mà ngờ được ngay cả Quân Tử Kiếm Lý Đại Hiệp cũng bị thảm bại như thế chứ?”

Sau khi tiếp tục bàn về chuyện Di Minh Giáo một hồi lâu thì Nam Cung Thiên hỏi.

“À, trên đường đi ta đã nghe về mối quan hệ không tốt đẹp giữa Lục Lâm và Ngọa Long Trang. Có chuyện gì sao?”

“Nói thật lòng là bọn đệ cũng không biết. Tình huống bây giờ là Ngũ Phong Sơn Trại đang đối đầu với Ngọa Long Trang.”

“Lý do là gì chứ?”

“Bởi vì không biết lý do nên ai cũng cảm thấy bức bối.”

“Nếu lũ đạo tặc gây phiền phức đến mức đó thì không phải nên thảo phạt chúng sao?”

Nam Cung Thiên cảm thấy hơi hoài nghi khi võ gia như Ngọa Long Trang lại chỉ chịu đựng như vậy.

“Thực ra đệ cũng định đến Lệ Châu xong sẽ đi thảo phạt chúng, nhưng lại bị tổn hại nặng nề bởi Di Minh Giáo nên tạm thời đành phải bỏ qua.”

“Di Minh Giáo đúng là phá hỏng nhiều thứ.”

“Lần này chắc việc thảo phạt Di Minh Giáo sẽ thành công thôi nhỉ? Có Nghĩa Thiên Kiếm Tôn và khoảng 500 hiệp khách tham gia mà.”

“Nếu không có gì đặc biệt phát sinh thì hẳn là sẽ như vậy.”

Sau khi trò chuyện được kha khá, Nam Cung Thiên đứng dậy.

“Chắc là ta phải quay trở về Lạc Dương đây.”

“Sư huynh, huynh cứ ở lại đây cho đến khi phải đi Lệ Châu cũng được mà.”

“Không được. Nếu muốn nghe tin tức mới thì ở Lệ Châu vẫn tốt hơn. Những lúc thế này phải chú ý nghe ngóng mới được.”

Lời Nam Cung Thiên cũng có lý nên Uyên Vũ Bạch không giữ người thêm.

Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên uống xong tách trà rồi nhanh chóng rời khỏi Ngọa Long Trang.

Trên đường trở về Lạc Dương, Nam Cung Thiên lầm bầm.

“Đến Ngọa Long Trang mà cũng không thể chào hỏi Thúc mẫu. Hẳn là thúc mẫu có ở nhà mà…”

Nụ cười nhàn nhạt hiện trên khóe môi Nam Cung Nhiên.

Nam Cung Thiên biết đó chính là trào tuế (嘲笑 nụ cười chết giễu) nên đành thở dài.”

“Được rồi. Ta biết Ngọa Long Trang chuyển biến tốt đẹp là cũng nhờ công sức của Thúc mẫu, nhưng không ngờ bà ấy lại cao ngạo đến mức không thể nhìn thấy mặt mũi luôn.”

Không giống với Nam Cung Thiên đang tỏ ra khó chịu, vẻ mặt Nam Cung Nhiên thờ ơ như thể không có gì.

***

Huyện Bao Phong.

Ngũ Phong Sơn.

Hôm nay Uyên Xích Hà cũng leo lên Đệ Nhất Phong Ngũ Phong Sơn.

Chuyển từ dùng phác đao sang dùng kiếm không đơn giản như ta nghĩ. Không biết là ta đã hét “ À cha” bao nhiêu lần mỗi khi vung kiếm như vung phác đao.

Ta biết kiếm và phác đao khác nhau nhưng không ngờ lại khác biệt nhiều đến vậy.

Không chỉ khác nhau giữa một lười và hai lưỡi mà trọng tâm của sức nặng cũng cách biệt rất lớn.

Mặc dù vung vẩy kiếm rất phóng khoáng nhưng ta không ngừng nghĩ rằng “không phải như vậy”. Cảm giác giống như mặc trang phục không phù hợp với thân thể.

Trong đầu ta không ngừng hiện lên suy nghĩ “Hay là mình cứ quay trở lại dùng phác đao nhỉ?”

Tiếng thở dài thoát ra từng miệng Uyên Xích Hà sau khi tập luyện Cửu Thiên Cực Kiếm cả nửa ngày.

“Phù! Không phải thế này.”

Cơ thể và tâm trí không hòa hợp vào nhau.

Uyên Xích Hà đi vào bóng râm và ngây người nhìn những đám mấy lững lờ trôi.

Khi không biết gì thì việc luyện công Cửu Thiên Cực Kiếm còn dễ dàng hơn.

Khi luyện tập với cây gậy, ta còn không cảm thấy bất hòa hợp như thế này.

À không, trước đây khi sử dụng phác đao cũng không đến mức độ này.

Tại sao thi triển kiếm pháp bằng kiếm lại tốn sức như vậy chứ? 

“Chậc chậc! Nếu có Thiên Chí Thượng Nhân ở bên cạnh thì ta đã có thể tha hồ hỏi rồi.”

Nếu vậy thì ta có thể biết được tại sao bản thân lại rối rắm như thế.

Khi Uyên Xích Hà đang ngồi ngẩn ngơ thì nghe thấy giọng nói của Khẩu Mật Phúc Kiếm Thẩm Dương Khắc vang bên tai.

“Công tử, mọi chuyện ổn cả chứ?”

“Không ổn.”

“Khừ khừ, ta cũng đoán như vậy.”

Uyên Xích Hà tỏ ra quan tâm trước lời Thẩm Dương Khắc.

“Lão cũng đoán vậy ư?”

“Người đang sử dụng phác đao mà cầm liễu diệp đao còn cảm thấy gượng gạo, huống hồ công tử còn chuyển sang dùng kiếm thì đương nhiên sẽ trầm trọng hơn.”

“Ý lão nói vì chưa quen nên mới như vậy sao?”

“Ta nghe nói vũ khí đầu tiên mà công tử sử dụng là phác đao, phải vậy không?”

“Ừm.”

“Vậy thì lại càng không dễ dàng. Bởi vì cơ thể đã quen với phác đao.”

“Chính vì vậy nên mới dẫn đến việc thi triển kiếm pháp bằng kiếm còn thấy kỳ cục hơn so với thi triển kiếm pháp bằng phác đao sao?”

“Cũng có thể do uy lực của công tử đã được tăng cường nên cảm thấy khác biệt giữa đao và kiếm rõ ràng hơn. Công tử thấy cầm kiếm di chuyển không thoải mái đúng chứ? Những lúc như vậy công tử đừng vội vàng mà hãy quay trở về lúc ban đầu.”

“Ban đầu?”

“Nếu luyện tập lại Cửu Thiên Kiếm Thế bằng kiếm thì không phải cơ thể sẽ dần trở nên quen thuộc sao? Ta nghe nói rằng toàn bộ người của Ngọa Long Trang đều sử dụng Cửu Thiên Kiếm Thế bằng kiếm.”

“Ồ! Quả là một suy nghĩ không tồi. Quả nhiên là Thẩm lão nhân. Suy nghĩ cũng khác biệt.”

Đến lúc này Uyên Xích Hà mới cảm nhận được con đường mình cần đi.

Có lẽ tốt hơn là đừng cố chăm chăm vào Cửu Thiên Cực Kiếm mà phải tuyện tập lại Cứu Thiên Kiếm Thế trước. Dù sao thì sau này cũng phải thi triển Cửu Thiên Kiếm Thế bằng kiếm, đúng là nhất cữ lưỡng tiện.

“Vậy còn Thẩm lão nhân dạo này thế nào? Lão đã có thể vận khí thổ nạp chưa?”

“Vâng, vẫn không đáng kể, nhưng chắc chắn là được.”

Có lẽ vì vậy nên sắc mặt Thẩm Dương Khắc không tốt lắm.

“Có khi nào lão leo lên đây để nói với ta chuyện đó không?”

“Hừ, hôm qua và hôm nay ta thấy vẻ mặt của công tử không được tốt nên mới đến.”

“Ôi trời! Người đến cả thân mình còn lo chưa xong mà lại còn lo lắng cho ta. Xin đa tạ.”

“Công tử ổn thì ta cũng mới ổn được.”

“Ta biết rồi. Ta sẽ ổn thôi, còn Thẩm lão nhân thì không chắc.”

“Hừ hừ, công tử luôn nói thẳng toẹt những gì bản thân nghĩ nên trò chuyện với công tử thoải mái lắm.”

“Là đang khen hay đang chửi ta vậy?”

“Công tử hãy nghĩ theo chiều hướng tốt đẹp đi. Vậy thôi ta xin phép xuống đây.”

Thẩm Dương Khắc vung vẩy đi xuống núi.

Thẩm Dương Khắc rời đi để không ảnh hưởng đến việc luyện công của Uyên Xích Hà.

Ngay khi Thẩm Dương Khắc biến mất khỏi tầm nhìn, Uyên Xích Hà liền đứng dậy khỏi chỗ.

Và bắt đầu thi triển Cửu Thiên Kiếm Thế bằng kiếm.

Quả nhiên mặc dù vẫn có khác biệt nhưng không quá lớn như khi thi triển Cửu Thiên Cực Kiếm.

Uyên Xích Hà quay trở về sơ tâm (tâm trạng, tấm lòng ban đầu khi thực hiện một việc gì đó), điềm tĩnh thực hiện từng động tác một

Sau khi luyện đi luyện lại Cửu Thiên Kiếm Thế cho đến khi mặt trời lặn, cảm giác gượng gạo đã vơi đi nhiều.

***

 

Tiêu Hồ tỉnh Nam Trực Lệ.

Tại nơi cách Tiêu Hồ (hồ nước ngọt rộng lớn ở phía nam Hiệp Phì) khoảng mười lý* có một trang viên được đề tấm bảng là Mỗ San Tiểu Súc (姥山小縮).

Đêm muộn.

Khoảng một trăm võ giả đã tập hợp trước điện các lớn nhất trong trang viên.

Một lúc sau, hai nữ nhân độ tuổi tứ tuần bước ra.

Những võ giả tập trung nơi đây không dám nhìn thẳng vào mắt hai nữ nhân. Nhìn bề ngoài thì trông như 40 nhưng thực tế cả hai người này đều là lão bà đã trên sáu mươi.

Một trong hai vị nữ nhân đó chính là Nguyệt Hạ Tiên Tử. Bà nói với Vô Sơn Lãng Lãng Lý Mai Hoa đang đứng ở bên cạnh.

“Hôm nay Lãng Lãng chỉ cần đứng xem thôi. Bởi vì ta có món nợ với Nam Cung Thế Gia và Ngọa Long Trang.”

“Phù, ta cũng có nghe chuyện giữa Kiếm Vương và Tham Nguyệt Kiếm Khách. Có vẻ như chuyện xảy ra ở thời Thập Thủ Ma Binh đã gây cho Tiên Tử tổn thương lớn nhỉ?”

“Tất cả là nhờ ơn đức của ta nên bọn chúng mới có danh xưng là Kiếm Vương và Tham Nguyệt Kiếm Khách. Chuyện đã lâu rồi, ta cũng muốn quên đi. Nhưng thế gian cứ nhắc nhở ta chuyện đó hoài.”

“Hôm nay nếu tiêu diệt được Nam Cung Thế Gia thì tâm trạng Tiên Tử sẽ thoải mái hơn một chút.”

“Ta cũng mong như vậy.”

“Nếu Nam Cung Thế Gia biến mất thì Vô Cực Môn sẽ không thể sử dụng sức mạnh ở Nam Kinh được nữa. Hỗn Thiên Kiếm Ma lôi kéo sự chú ý vào đúng thời điểm này, đúng là biết ơn hắn mà. À đúng rồi, Tiên Tử cũng nên xây dựng lại giáo đường chứ nhỉ?”

“Ở đây đã có Mỗ San Tiểu Súc rồi nên ta đang định sẽ xây dựng giáo đường ở Ngọa Long Trang. Vậy thì đâu thể nào báo thù nhẹ nhàng được nhỉ? Ta cũng sẽ phẫu quan trảm tri** tên khốn Tham Nguyệt Kiếm Khách.”

“Nghe ổn đó. Nếu Tiên Tử ra giáo huấn như vậy thì sẽ không ai dám hàm hồ đụng đến Di Minh Giáo.”

Hai nữ nhân trò chuyện vui vẻ hồi lâu như thể không hề sợ hãi Kiếm Vương Nam Cung Bích.

***

Hiệp Phì.

Nam Cung Thế Gia.

Cho đến tận khuya Kiếm Vương Nam Cung Bích vẫn không thể ngủ được.

Không khí nóng bức ban đêm đã cản trở giấc ngủ, nhưng hơn thế nữa là do trong lòng cảm thấy bất an.

Khi nội ngoại công đạt đến cảnh giới siêu phàm nhập thánh giống như Thiên hạ thập đại cao thủ, thì sẽ từng chút một biết được dòng chảy của thiên cơ.

Tối nay Nam Cung Bích cũng như vậy.

Hơn cả giác quan thứ sáu, Nam Cung Bích cảm nhận được một cách rõ ràng điềm báo của vận mệnh.

Sau khi tỉnh dậy rời khỏi giường, Nam Cung Bích đi ra hiên nhà và ngước lên nhìn bầu trời đêm.

Hai ngôi sao đỏ rực gặp nhau.

Đó rõ ràng là hiện tượng của điềm gỡ “chia rẽ vận mệnh đất nước” được gọi là Huỳnh Hoặc Thủ Tâm (熒惑守心: Sao Hỏa uy hiếp vị trí của Sao Thiên Tử)

*( gần 400m)

** (Phẫu quan trảm thi: chỉ việc đào mộ của người đã chết, đưa thi thể ra bên ngoài quan tài, chặt đầu hoặc chặt đứt tứ chi rồi treo trên đường phố).

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...