Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 72. Lão có biết làm thế nào để thực hiện Dĩ Khí Ngự Kiếm không?

 

Huyện Bao Phong.

Ngũ Phong Sơn Trại.

Thất Phái Nhị Môn và Ngũ Đại Thế Gia bất ngờ hỗn loạn bởi sự xuất hiện của Di Minh Giáo, tuy nhiên cũng có nơi không bị ảnh hưởng gì. Đó chính là Ngũ Phong Sơn Trại. Nơi đây vẫn bình yên lạ thường.

Nhờ sự tồn tại của Di Minh Giáo mà sơn trại nhỏ của Lục Lâm đã bị lãng quên. Các đạo tặc cũng không còn lo lắng về chuyện báo thù của các võ gia ở Lạc Dương.

Mùa hè nóng nực đã trôi qua.

Ngay khi mùa thu đến, Ngũ Phong Sơn Trại cũng đã có thay đổi.

Võ lực của Ngũ Phong Thập Kiệt đã vượt qua Độc Tâm Lãng Nhân Hoàng Diệu Minh. Bây giờ họ đã trở thành cao thủ thực thụ. Biết được điều này nên tư thế của Hoàng Diệu Minh ngày càng hạ thấp.

Về phần Uyên Xích Hà thì hiện tại dùng kiếm cũng đã quen tay như dùng phác đao.

Thực ra việc Uyên Xích Hà sớm thích ứng với kiếm cũng là việc đã được dự đoán trước. Hơn nữa, Cửu Thiên Thế Pháp mà Uyên Xích Hà luyện chính là võ công làm chủ cơ thể nên giúp ích rất nhiều trong việc thay đổi vũ khí.

Ngay khi có kiếm trong tay, Uyên Xích Hà đã bắt đầu tu luyện Cửu Thiên Cực Kiếm một cách nghiêm túc.

Vào ngày tuyết đầu mùa rơi.

Khẩu Mật Phúc Kiếm Thẩm Dương Khắc- người bị ghẻ lạnh của Ngũ Phong Sơn Trại trong lúc luyện công Pháp văn Tam Bách Tự thì bước vào Thiện Tĩnh (禪). Nếu chỉ như vậy trong thời gian ngắn thì không có gì ghê gớm.

Nhưng sau tận ba ngày, Thẩm Dương Khắc mới thức tỉnh khỏi Thiện Tĩnh.

Ngay trước khi thức tỉnh, trên đầu lão đã nở ba bông Kim Hoa (金花). Đó chính là cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh (三花聚顶) được nhắc tới trong đạo gia.

 Khi tinh khí thần hòa quyện vào nhau và trở thành một thì sẽ xảy ra hiện tượng như thể đoạn thai hoán cốt từ trong cơ thể. Lúc này, những mảnh giống như kim hoa sẽ lộ ra hình dáng trên đầu, điều này được gọi là Tam Hoa Tụ Đỉnh.

Thẩm Dương Khắc thậm chí còn lấy lại được nội lực đã mất. Nội lực đã bị nhuốm bởi ma lực của lão sau khi trải qua Pháp văn Tam Bách Tự đã được tái sinh thành công lực thuần chánh hòa bình (純正和平)

Trong trường hợp của Thẩm Dương Khắc, giờ đây lão đã trở nên vô cùng mạnh mẽ, đủ có thể gọi là cao thủ tuyệt đỉnh. Cho dù lão có vung liễu diệp đao một cách ngẫu nhiên thì đao phong cũng vươn ra tận một trượng.

Khi Thẩm Dương Khắc tìm lại được công lực của mình, Uyên Xích Hà đã dạy cho lão lục thức của Cửu Thiên Thế Pháp.

Người đã rơi xuống vực sâu khi Thẩm Dương Khắc từ một phế nhân được khôi phục chính là Hoàng Diệu Minh. Hắn ta đã bỏ ăn trong nhiều ngày và chỉ quan sát Thẩm Dương Khắc.

Nếu là Thẩm Dương Khắc trong quá khứ thì đã lập tức chặt đứt một cánh tay của Hoàng Diệu Minh.

Tuy nhiên, không hiểu tại sao mà Thẩm Dương Khắc không hề động vào Hoàng Diệu Minh. Ngược lại, lão chỉ nói lời ngắn gọn “Chăm chỉ lên” với Hoàng Diệu Minh.

Đến lúc này, Hoàng Diệu Minh mới ăn trở lại và siêng năng sơn hành.

Năm mới đã đến.

Ngũ Phong Thập Kiệt có vẻ như bị kích thích bởi Thẩm Dương Khắc nên đã luyện tập không ngừng.

Thẩm Dương Khắc đắm chìm trong việc luyện tập Cửu Thiên Thế Pháp, luôn sống ở sân sau ngay cả trong cái lạnh buốt giá.

Vào cuối chiều, Uyên Xích Hà đang đi loanh quanh ở sân sau thì đột nhiên dừng lại.

Thẩm Dương Khắc già nua đang đổ mồ hôi ròng ròng và vung liễu diệp đao.

Uyên Xích Hà thẩn thờ đứng nhìn lão.

Lão đang thi triển từ nhất thức cho đến lục thức của Cửu Thiên Thế Pháp trôi chảy như nước.

Có lẽ cho đến hè năm ngoái lão vẫn sử dụng phác đao, nên có thể cảm nhận được độ chi tiết trong từng chuyển động của lão.

Nhìn vào đao pháp vừa sảng khoái vừa thanh tao của Thẩm Dương Khắc, không ai có thể tin được lão từng là một ma đầu khét tiếng.

“Công tử, làm gì mà ngài nhìn dữ vậy?”

Thẩm Dương Khắc lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay và tiến lại gần Uyên Xích Hà.

“Chỉ là ta thấy lão nhân già nua như lão mà lại luyện tập chăm chỉ nên nhìn vậy thôi.”

Thẩm Dương Khắc ngay cả đã tìm lại được nội công vẫn gọi Uyên Xích Hà là công tử. Uyên Xích Hà vẫn gọi lão là Thẩm lão như không có gì thay đổi.

“Hừ hừ, đâu chỉ mỗi mình ta. Không phải Ngũ Phong Thập Kiệt và công tử cũng luyện tập kiếm pháp cho đến khi mặt trời lặn hay sao?”

“Bọn ta còn trẻ. Vẫn sống được lâu lắm. Người không biết khi nào sẽ bị triệu hồn đi như Thẩm lão làm gì mà phải đổ nhiều mô hôi như vậy?”

“Công tử không biết rằng người già mà bị lăng mạ là yếu ớt thì sẽ càng buồn hơn hay sao? Ta phải đổ mồ hôi nhiều một chút để còn nhận được đối đãi từ các hậu bối cho đến lúc chết chứ.”

“Ôi trời! Ai mà dám lăng mạ Thẫm lão đây? Mọi người đều phải xem sắc mặt của Thẩm lão mà sống đó.”

“Vậy mới nói. Vì bây giờ ta đã mạnh hơn nên mọi người mới chú ý đến ra. Nếu cơ thể ta ốm yếu, bệnh tật triền miên thì sẽ bị đá hết chỗ này sang chỗ khác như viên đá cuội trong bãi phân thôi.”

“Quả là thế giới tinh thần độc đáo. Ta ghen tị với lão đó.”

“Nói về thế giới tinh thần thì làm gì có ai theo kịp công tử đây chứ? Cướp tiền của thương nhân và võ quán, lại còn chỉ dạy cho lũ trộm cướp võ công quý giá của mình.”

“Về chuyện tiền bạc thì phải ăn để còn sống chứ. Không lẽ cứ nhịn đói chết sao? Người ta nói nếu nhịn đói ba ngày thì sẽ nhảy qua hàng rào nhà người khác còn gì. Ta cũng như vậy thôi.”

“Vậy còn võ công quý giá thì sao? Sao công tử lại dạy cho lũ trộm cướp chứ?”

“Các nghĩa huynh đệ và Thẩm lão cứ thử đi ra ngoài rồi bị kiếm đâm thử đi. Ta lại phải vất vả đi trả thù cho mọi người còn gì. Nghĩ lại thì đây toàn là việc để khiến ta có thể thoải mái hơn thôi.”

“Hừ hừ. Quả nhiên công tử là người độc dị đến mức lão không thể tiếp nhận được. Nhưng lão tôn trọng công tử.”

“Tôn trọng gì chứ? Đừng có cười kỳ cục như vậy. Bây giờ ánh mắt của lão trông khá giống thần tiên, nhưng lão nhất thiết phải có điệu cười đó sao?”

“Ta quen miệng rồi.”

“Thôi được rồi vậy đi. Bây giờ Thẩm lão đã vượt qua bức tường mà mình mong muốn rồi sao? Vì điều đó nên lão cũng đã khổ sở vì bị tẩu hỏa nhập ma còn gì.”

“Ôi trời! Công tử hỏi ta vượt qua bức tường chưa sao? Công tử có biết điều mà ta mong muốn trước đây là gì không? Đó chính là đạt đến cảnh giới của Ngũ Khí Triêu Nguyên*. Vì điều đó mà chưa có gì ta chưa từng thử. Ta đã lấy ăn bất cứ thứ gì nghe nói tốt cho nội công. Khi còn trẻ, ta đã ngu dốt ăn rất nhiều thứ có độc. Tác dụng phụ của việc đó chính là ta đã có những đốm đen trên mặt từ 30 tuổi.”

“Thì ra là bị lão hóa sớm.”

“Nhưng mà bây giờ ta đã đạt được Tam Hoa Tụ Đỉnh còn cao hơn cả Ngũ Khí Triêu Nguyên. Thành thật mà nói thì cho dù ta có chết cả trăm lần thì đây cũng là cảnh giới ta không thể đạt được. Tất cả đều nhờ có công tử. Ân huệ này ta sẽ dùng cả đời báo đáp.”

“Lão còn sống được bao lâu nữa mà nói cả đời? Nói vậy thì có khác gì ăn xong chùi mép chứ?”

“Phụt hừ hừ.”

Thẩm Dương Khắc cười phá lên và hỏi.

“Nhưng mà công tử có tiến triển gì trong kiếm pháp không?”

“Cũng được. Ta đã làm theo như lời Thẩm lão nói, bây giờ thì ta đã có thể sử dụng kiếm tương tự như phác đao.”

“Chúc mừng công tử đã có thể thể hiện thần uy tối cao bằng kiếm.”

“Làm gì mà lão tâng bốc ta như thế? Cứ như bôi mật ong trong miệng vậy.”

“Vì vậy nên mọi người cứ nhìn ta và nói “trong miệng đầy mật ong” đó.”

Thực ra Khẩu Mật trong Khẩu Mật Phúc Kiếm của Thẩm Dương Khắc chính là do lão ăn nói rất giỏi. Nhưng tất nhiên Phúc Kiếm có nghĩa là “trong lòng đang ôm kiếm.”

“Tại sao một người có thể sống bằng miệng như lão lại trở thành trộm cướp nhỉ?”

“Bởi vì cướp bằng kiếm còn dễ hơn. Việc khiến cho người khác cảm thấy vui vẻ là một việc vô cùng mệt nhọc.”

“À ha. Quả là lão già đáng kinh ngạc. Huyết khí tràn đầy.”

“Không phải vậy. Bây giờ huyết khí của ta đã chết hết rồi.”

Nụ cười bình thản hiện trên khuôn mặt Thẩm Dương Khắc.

Điều đó hẳn là đúng một phần. Nếu không như vậy thì một cánh tay của Hoàng Diệu Minh đã ra đi rồi.

Uyên Xích Hà đột nhiên nói như thể tò mò.

“Nhưng mà Thẩm lão này, lão có biết làm thế nào để thực hiện được Dĩ Khí Ngự Kiếm không?”

“Dĩ Khi Ngự Kiếm ư?”

Thẩm Dương Khắc nheo mắt trước lời có phần đường đột đó.

“Có chiêu thức đó mà, ném kiếm và nó dịch chuyển chỗ này chỗ kia đó. Năm ngoái Nghĩa Thiên Kiếm Tôn đã ném kiếm vào ta, lúc đó ta đã vô cùng kinh ngạc.”

“Ực! Công tử đã đương đầu với Dĩ Khí Ngự Kiếm của Nghĩa Thiên Kiếm Tôn sao?”

“Ừm, bởi vì ngạc nhiên quá nên ta cứ vậy mà bỏ chạy. Cứ thử tưởng tượng đến cảnh kiếm bay quay mình như ong mà coi. Bất ngờ đúng không?”

“Trước tiên thì Dĩ Khí Ngự Kiếm không phải một loại chiêu thức đặc biệt nào đó.”

“Không phải chiêu thức ư?”

“Ví dụ như Kiếm Khí Thương Nhân chính là việc rút khí tức từ bên trong cơ thể ra bên ngoài thanh kiếm.”

“Đúng là như vậy.”

“Nói vậy thì Kiếm Khí Thương Nhân đâu phải một chiêu thức. Dĩ Khí Ngự Kiếm cũng tương tự như vậy. Đây là việc chỉ có thể thực hiện khi biết cách xử lý tốt khí tức. Công tử đã từng nghe đến cảnh giới Hư Không Nhiếp Vật (虛空攝物) chưa?”

“Ta không biết.”

“Đó chính là việc dịch chuyển đồ vật bằng khí tức bên trong cơ thể, là thủ pháp giải phóng nội khí và di chuyển đồ vật. Nếu nội công không đạt đến Lô Hỏa Thuần Thanh thì không có khả năng.”

Lô Hỏa Thuần Thanh là từ xuất hiện ở giai đoạn cuối cùng trong thuật luyện đơn khi ngọn lửa bên trong hỏa lò chuyển sang sắc xanh. Đây cũng là từ dùng để chỉ võ công đã đạt đến cảnh giới hoàn hảo, và người ta cũng nói rằng nếu vượt qua cảnh giới Ngũ Khí Triêu Nguyên thì sẽ đến Lô Hỏa Thuần Thanh. 

“Ý của lão là ta hãy luyện Hư Không Nhiếp Vật sao?”

“Vâng, chia khí tức thành hai phần, khí tức bên trong cơ thể và khí tức bên ngoài cơ thể. Theo như ta biết thì việc chứa khí thức bên ngoài cơ thể vào kiếm, liên kết với khí tức bên trong cơ thể rồi dịch chuyển chính là Dĩ Khí Ngự Kiếm.”

“Lão nói có hai loại khí tức, bên trong và bên ngoài cơ thể sao?”

“Vâng, thực ra thì ta cũng nghe điều đó từ sư phụ quá cố của mình nên cũng không biết cụ thể. Sư phụ của ta còn cách biệt rất xa mới đến cảnh giới của Dĩ Khí Ngự Kiếm nên chắc cũng không biết gì hơn.”

“Không đâu, đó đã là một lời giải thích khá tốt rồi. Nghe cũng có lý đó. Chỉ khi hai loại khí tức được liên kết thì mới có thể dịch chuyển được. Giờ thì ta đã biết chắc chắn nó không phải chiêu thức.”

“Người ta nói rằng phải đạt đến cảnh giới Thân Kiếm Hợp Nhất thì mới có khả năng thực hiện Dĩ Khí Ngự Kiếm. Đầu tiên phải cùng kiếm trở thành một, sau đó mới có thể chia khí tức thành hai.”

“Thẩm lão quả là người có hiểu biết.”

“Hừ hừ, không phải ta đã có khoảng thời gian lăn lộn trong giang hồ hay sao? Đa số đều là nghe lỏm từ người khác thôi. Công tử sẽ sớm đạt đến cảnh giới đó thôi.”

“Vậy sao?”

“Còn vậy sao gì nữa? Trong võ học, tinh thần rất quan trọng. Nếu không có niềm tin thì không thể làm được bất cứ điều gì. Mặc dù bây giờ công tử vẫn thấy khá mới mẻ và kỳ lạ nhưng công tử hãy nghĩ rằng mình nhất định có thể làm được giống như việc cá thở trong nước vậy.”

Uyên Xích Hà gật đầu trước lời khuyên chân thành của Thẩm Dương Khắc.

Đối với người luyện tập một mình, không có sư phụ như Uyên Xích Hà thì lời nói của Thẩm Dương Khắc chính là động lực rất to lớn.

“Ta biết rồi. Phải có niềm tin.”

“Đúng vậy. Con người có thể làm thực hiện những gì họ tưởng tượng và tin tưởng. Dù là điều gì đi chăng nữa.”

“Ý lão là hãy tưởng tượng và tin tưởng vào điều đó đúng chứ?”

Phải tượng tượng đến mức nào? Chắc là cũng chỉ đến mức như ta từng sống và nhìn vào gương rồi còn nhìn thấy cả Cửu Thiên Huyền Nữ.

“Vâng. Bởi vì đây là con đường công tử chưa từng đi nên chỉ còn cách tưởng tượng đến nó. Xét theo khía cạnh nào đó thì thứ được gọi là Khí (氣) không phải cũng như vậy sao? Nội công cũng chính là việc tưởng tượng đến thứ vô hình và lôi nó ra thế giới hiện thực. Không phải cứ không nhìn thấy bằng mắt thì tức là không có. Công tử hãy tin tưởng rằng công tử sẽ thực hiện được theo những gì mình tưởng tượng.”

“Cám ơn vì đã nói những điều tốt đẹp với ta.”

“Công tử đừng khách sáo. Trước tiên công tử nên luyện tập từ Hư Không Nhiếp Vật. Phải có khả năng thân ngoại bạt xuất nội khí rồi dịch chuyển đồ vật thì mới có thể thực hiện Dĩ Khí Ngự Kiếm hay bất cứ thứ gì khác.”

“À ha!”

Lời này có thực rất có lý.

Trong lúc đó, Ngũ Phong Thập Kiệt lần lượt xuất hiện ở sân sau.

Uyên Xích Hà chào hỏi mọi người qua ánh mắt rồi tất cả nâng bước đến Đệ Nhất Phong.

Đệ Nhất Phong Ngũ Phong Sơn.

Uyên Xích Hà ngồi xếp bằng trên tảng đá lớn.

Gió thổi dữ dội nhưng Uyên Xích Hà không cảm nhận thấy cơn lạnh vì đã đạt đến cảnh giới Hàn Thử Bất Xâm.

“Hư Không Nhiếp Vật sao…?”

Uyên Xích Hà lôi ra đoản kiếm trong lồng ngực.

Năm ngoái tại từ đường Bao Thị, kẻ bắt cóc đã ném lại nó và bỏ chạy. Uyên Xích Hà ném đoản kiếm về phía trước khoảng một bước chân rồi thực hiện Kiếm Quyết Chỉ.

Ngay khi lập nên ý chí, nội lực sinh ra từ đan điền đã truyền qua đầu ngón tay đầy dữ dội như sóng dữ.

Phập.

“Hửm?”

Đoản kiếm văng ra xa bởi khí tức tỏa ra từ đầu ngón tay.

“Chuyện này!”

Uyên Xích Hà muộn màng nhận ra vấn đề của bản thân.

Trong việc thân ngoại bạt xuất khí tức, bản thân chỉ đơn thuần tống khí tức ra một cách mạnh mẽ.

Người ta nói rằng có rất nhiều loại khí tức trong Cửu Thiên Nữ Nhất Chân Cảnh. Chỉ mỗi khí tức Ngũ Hành thì cũng đã có các loại Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

Đâu chỉ có mỗi vậy.

Còn có nguyên khí (元氣), chánh khí (正氣), tông khí (宗氣: khí trên phần ngực), vệ khí (衛氣, khí ngoài huyết quản), linh khí( 靈氣), kinh khí (經氣, khí của kinh lạc), tà khí (邪氣), âm khí (陰氣), dương khí (陽氣), trọc khí (濁氣)…

Nếu có khí tức khô thì tất nhiên có khí tức dinh dính, có khí tức đẩy thì phải có khí tức kéo.

Uyên Xích Hà bắt đầu suy nghĩ xem khí tức nào là cần thiết cho Hư Không Nhiếp Vật.

Phải kéo.

Sau khi tưởng tượng ra khí tức như vậy, Uyên Xích Hà đẩy kiếm quyết chỉ.

Khí tức như tơ nhện chảy ra.

Thứ mà Uyên Xích Hà tưởng tượng chính là tơ nhện.

Đoản kiếm từ từ dịch chuyển về phía tay Uyên Xích Hà.

Cuối cùng nụ cười sảng khoái hiện trên khóe môi Uyên Xích Hà- người đã thành công trong việc nắm lấy đoản kiếm.

*(五氣朝元: Đây là giai đoạn cao cấp của Nội Đan Thuật khi ngũ hành của thân thể hợp nhất thành một)

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...