Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 73. Điểu Ngự Sư (調御師), sự tồn tại có ích.

 

Mặc dù giáo đường của Di Minh Giáo đã công khai lộ diện, nhưng suốt thời gian qua không xảy ra cuộc xung đột nào.

Một số người cho rằng đó là “Bình yên trước cơn bão”, một số lại cho rằng “Chính Nghĩa Minh đang co mình sợ hãi.”

Sau đó một sự việc gây sốc đã xảy ra vào dịp Nguyên Đán.

Huyền Trang Pháp sư của Di Minh Giáo đã mở pháp hội tại hoàng thất.

Cứ như thể Di Minh Giáo- vốn được Chính Nghĩa Minh tuyên bố là kẻ thủ Võ Lâm, giờ đây đã được đất nước công nhận.

Kể từ đó, mọi người bắt đầu tranh cãi về chính thể của Di Minh Giáo.

Ai đó cho rằng Di Minh Giáo là tà giáo, nhưng cũng không ít người phản đối điều đó.

Trong lúc đó, nhiều thực thể của Di Minh Giáo chưa được biết cho đến hiện tại cũng đã được làm sáng tỏ.

Ví dụ như Di Minh Giáo là tôn giáo mới được kết hợp giữa Phật Giáo và Đạo Giáo.

Những môn đồ của Di Minh Giáo tin rằng Diêm La Vương chính là Điều Ngự Sư của họ (調御師)

Trong Phật Giáo, Điều Ngự Sư chính là sự tồn tại bảo vệ chúng sanh, dẫn dắt và giúp đỡ chúng sanh có thể tự cai quan chính mình.

Trên thế gian có năm loại Điều Ngự Sư. Đầu tiên là cha mẹ, huynh đệ, thân thích; hai là quan pháp[官法] của thế giới mà bản thân đang sống; ba là lời dạy của sư phụ; bốn là Diêm La Vương [閻羅 王] của thế giới bên kia; năm là Phật [佛].

Cũng thật lạ thường khi Di Minh Giáo cố gắng khắc phục những vấn đề hiện tại thông qua Diêm La Vương. Đó là điểm khác biệt với Phật Giáo khi Phật Giáo dựa vào Phật, những điểm còn lại đều đại đồng tiểu dị (khác nhau thì ít mà giống nhau thì nhiều).

Nội dung mang tính Đạo Giáo chỉ là được bổ sung thêm, nên cũng không thể nói rằng Di Minh Giáo là tà ác.

Khi Huyền Trang Pháp Sư ra vào hoàng thất, một cuộc tranh cãi gay gắt đã nổ ra giữa Chính Nghĩa Minh và Di Minh Giáo.

Chính Nghĩa Minh đã cáo buộc rằng “Di Minh Giáo sử dụng người làm tế vật.”

Ngay sau đó giáo đường Di Minh Giáo đã đáp trả “Hãy đưa ra bằng chứng.”

Mặc dù Chính Nghĩa Minh đưa ra thi thể đã được ướp của Dương Nguyên nhưng cũng không có gì chứng minh đó là trò của Di Minh Giáo.

Cuộc tranh luận kéo dài đến mùa xuân với chiến thắng thuộc về Di Minh Giáo.

Ngay từ đầu chuyện này đã là quá sức khi muốn công kích Di Minh Giáo dựa hơi vào hoàng thất.

Chính Nghĩa Minh dù bị thiệt hại nặng nề bởi Di Minh Giáo nhưng vẫn không thể phân định được.

***

Yển Sư phía đông Lạc Dương.

Ngọa Gia Trang.

Ngay khi thời tiết ấm lên, Bạch Mỹ Chu, nữ chủ nhân của Ngọa Long Trang đã cho gọi trưởng tử Ngọa Long Kiếm Khách Uyên Vũ Bạch.

Uyên Vũ Bạch sau khi đến thì lặng lẽ đứng đối điện Bạch Mỹ Chu. Sau khi kết hôn vào mùa thu năm ngoái, hắn đã có thái độ nhã nhặn hơn.

Bạch Mỹ Chu vốn đang nhìn sổ sách liền liếc sang khuôn mặt con trai mình rồi vào thẳng vấn đề chính.

“Khi nào người của Nam Cung Thế Gia sẽ rời đi?”

Không nghe thấy câu trả lời, Bạch Mỹ Chu nhìn thẳng vào con trai với ánh mắt đầy trách móc.

Kể từ năm ngoái tổng cộng hai mươi bảy người của Nam Cung Thế Gia, bao gồm huynh muội Nam Cung Thiên, Nam Cung Nhiên, hai mươi người Thương Thiên Đội, năm người còn sống sót đến từ Hiệp Phì đều đã ở lại Ngoạ Long Trang.

Lý do bọn họ không thể quay trở về Hiệp Phì là vì Nam Cung Thế Gia đã tan hoang không còn lại gì, mặt khác bọn họ cũng sợ hãi Nguyệt Hạ Tiên Tử. Bọn họ không dám trở về vì lo sợ ả vẫn đang nhắm vào Nam Cung Thế Gia.

Bạch Mỹ Chu đã chấp nhận những người Nam Cung Thế Gia không còn nơi nào để đi. Đúng là vì giữa họ có mối thâm giao lâu dài, nhưng hơn cả điều đó Bạch Mỹ Chu đang muốn phòng bị cho thời điểm Nguyệt Hạ Tiên Tử tìm đến Ngọa Long Trang.

Tuy nhiên năm cũ cũng đã qua mà vẫn không có động thái gì đặc biệt, nên tâm trạng Bạch Mỹ Chu cũng đã thay đổi. Ả cho rằng Nguyệt Hạ Tiên Tử đã loại trừ Ngọa Long Trang ra khỏi đối tượng phục thù.

Thực tế mà nói thì Tham Nguyệt Kiếm Khách Uyên Vũ Long cũng đã chết rồi, còn muốn báo thù gì nữa?

Mùa xuân đã đến mà vẫn không thấy Di Minh Giáo hay Nguyệt Hạ Tiên Tử đó động tĩnh gì, Bạch Mỹ Chu càng chắc chắn với lập luận của mình.

“Con biết là từ mùa đông năm ngoái mỗi tháng chúng ta đều phải mượn một trăm lượng bạc từ Bách Tuế Thương Bang đúng chứ?”

“Vâng.”

“Nếu mối quan hệ giữa chúng ta và Lục Lâm được cải thiện thì đó là số tiền có thể trả được chỉ trong vòng vài tháng, nhưng không được quên chúng ta còn món nợ để điều hành Ngọa Long Trang.”

“Mẫu thân, Nguyệt Hạ Tiên Tử vẫn chưa…”

“Đã nửa năm trôi qua kể từ khi Nam Cung Thế Gia sụp đổ rồi. Nếu Nguyệt Hạ Tiên Tử nhắm đến Ngọa Long Trang thì sao có thể yên lặng đến bây giờ. Ngay cả khi Nguyệt Hạ Tiên Tử đến thì cũng vậy. Ban đầu ta nghĩ rằng họ có thể giúp ích cho Ngọa Long Trang nên đã tiếp nhận Thương Thiên Đội, nhưng bây giờ ta không cho là vậy nữa. Nếu Nguyệt Hạ Tiên Tử đến thật thì bọn họ ngăn chặn được chắc?”

“Mặc dù không thể can ngăn được nhưng họ cũng có thể kéo dài thời gian cho đến khi Nghĩa Thiên Kiếm Tôn đến giúp.”

“Con có đảm bảo Nghĩa Thiên Kiếm sẽ giúp chúng ta không?”

“Chính nghĩa đã hứa sẽ bảo vệ võ gia của chính phái mà. Con tin Nghĩa Thiên Kiếm Tôn sẽ đến.”

“Để xem nào... Con có biết Minh chủ của Hiệp Phì hiện tại là ai không? Chính là Mỗ San Tiểu Súc đã thảm sát Nam Cung Thế Gia. Bây giờ ngay cả Chính Nghĩa Minh cũng phải dè chừng Di Minh Giáo. Nếu người của Nam Cung Thế Gia tin tưởng Chính Nghĩa Minh thì bọn họ đã sớm trở về Hiệp Phì rồi. Tuy nhiên bọn họ vẫn ở lại Ngọa Long Trang. Con nghĩ là tại sao chứ? Bởi vì họ không tin tưởng hoàn toàn vào sự bảo vệ của Chính Nghĩa Minh. Vậy mà con vẫn còn cho rằng Nghĩa Thiên Kiếm Tôn sẽ đến đây giúp chúng ta ư?”

“…”

Trước quan điểm sắc bén của Bạch Mỹ Chu, Uyên Vũ Bạch không thể nói lời nào.

Những người còn sống sót của Nam Cung Thế Gia không dám trở về Hiệp Phì là vì họ sợ Nguyệt Hạ Tiên Tử. Và bên cạnh đó là do không tin tưởng vào Chính Nghĩa Minh.

Chính Nghĩa Minh không đưa ra bất cứ biện pháp trừng phạt nào đối với Mỗ San Tiểu Súc đã tàn sát Nam Cung Thế Gia. Không chỉ vậy, Chính Nghĩa Minh còn âm thầm thừa nhận Mỗ San Tiểu Súc trở thành thủ lĩnh ở Hiệp Phì.

Thành thật mà nói cho dù Ngọa Long Trang có bị chà đạp bởi Nguyệt Hạ Tiên Tử thì không biết Nghĩa Thiên Môn có giúp được gì hay không. Ngọa Long Trang cũng không thuộc Thất Phái Nhị Môn nên có lẽ cũng sẽ bị làm ngơ như Nam Cung Thế Gia.

“À không, thực ra đã bị làm ngơ rồi. Nếu ta là Nghĩa Thiên Môn chủ, chắc ta cũng vậy thôi…”

Nụ cười cay đắng xuất hiện trên khuôn mặt Uyên Vũ Bạch.

Di Minh Giáo hiện tại đã khác xa hai mươi năm trước, chúng đang nắm giữ mọi sức mạnh và quyền lực.

Uyên Vũ Bạch đang đắm chìm trong suy nghĩ thì giọng Bạch Mỹ Chu vang bên tai.

“Trước khi mùa hạ đến thì con hãy nói họ rời đi. Họ cũng biết hoàn cảnh gia đình chúng ta hiện tại không khá giả gì nên họ sẽ không phê phán chúng ta không có tín nghĩa đâu.”

“…Vâng.”

Cuối cùng Uyên Vũ Bạch cũng quyết định theo ý mẫu thân mình.

Hắn biết việc gia đình mỗi tháng đều phải mượn một trăm lượng bạc nên không thể nào yêu cầu mẫu thân nuôi sống Nam Cung Thế Gia được.

Uyên Vũ Bạch đi thẳng về phía gian dành cho khách.

Sau đó đúng lúc bắt gặp Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên đang đi dạo trong sân.

“Sư huynh.”

“Mới sáng sớm mà đệ đến đây có chuyện gì sao?”

“Nhân tiện đến gặp huynh thôi. À! Vẫn chưa có tin tức gì về Thúc phụ sao?”

“Ừm.”

Khuôn mặt Nam Cung Thiên tối sầm lại.

Từ khi còn nhỏ hắn đã được dạy rằng giang hồ hiểm ác. Sống chết vô thường, giết và bị giết không phải là điều gì đặc biệt trong cuộc sống. Tuy nhiên thật bi thảm khi chứng kiến huyết tộc bị thảm sát và ngay cả phụ thân cũng mất tích.

“Đệ xin lỗi. Không đâu lại khơi ra chuyện này…”

“Không có gì, ta ổn mà. Ta tin rằng phụ thân vẫn còn sống sót ở một nơi nào đó. Ông ấy không phải là người dễ dàng tử mạng như vậy.”

“Đệ cũng nghĩ như huynh.”

Nam Cung Thiên nhìn chằm chằm bầu trời phía xa một lúc lâu rồi nhìn xuống Uyên Vũ Bạch và hỏi.

“Đệ có chuyện gì nên mới đến đây đúng không? Nhìn mặt đệ là ta biết rồi. Đệ cứ nói đi, không sao đâu. Thúc mẫu đã nói gì sao?”

“Không…không phải đâu huynh. Chỉ là đệ muốn xác nhận khi nào bọn huynh sẽ quay trở về Hiệp Phì thôi.”

“Tạm thời bọn ta không định quay về đó. Dù vậy bọn ta cũng không có dự tính sẽ tiếp tục ở lại Ngọa Long Trang, người của Nam Cung Thế Gia sẽ rời đi trong vài ngày tới, đệ hãy nói với thúc mẫu như vậy nhé.”

“Huynh nói sẽ rời đi sao?”

“Bọn ta cũng không thể làm phiền Ngọa Long Trang mãi được.”

“Dù vậy thì cũng đột ngột quá…Nếu không về Hiệp Phì thì huynh định đi đâu.”

“Lạc Dương.”

“Lạc Dương sao?”

“Ừ, ta dự định ở đó theo dõi tình hình thêm một chút, đến thời điểm thích hợp mới quay về Hiệp Phì.”

“Cũng không cần phải gấp như vậy…”

“Ta biết rõ tình hình của Ngọa Long Trang thế nào, ta không thể gây thêm phiền toái nữa.”

“Phiền toái gì chứ. Không phải như vậy mà.”

Dù vậy thì Uyên Vũ Bạch cùng không thể nói rằng “huynh cứ tiếp tục ở lại đây đi”

Nam Cung Thiên vỗ vai Uyên Vũ Bạch như thể động viên.

“Không sao mà. Đúng lúc có người quen của phụ thân ta ở Thượng Tô Thương Bang nên ta định tạm thời đến đó giúp việc.”

“Làm việc ở thương bang sao?”

“Là hộ vệ khi thương hành. Ta đã quyết định trợ giúp thương hành đi Vũ Hán và Nam Kinh.”

“À! Ra là vậy.”

Uyên Vũ Bạch không thể giấu được vẻ mặt tiếc nuối.

Nam Cung Thế Gia của thiên hạ giờ lại làm hộ vệ cho thương đoàn.

Bởi vì đã mất hết mọi thứ nên không còn cách nào, tuy nhiên càng nghĩ đến điều đó trong lòng Uyên Vũ Bạch lại càng bức bối.

Uyên Vũ Bạch cố gắng bày ra vẻ mặt tươi tắn.

“Nếu là hộ vệ của Nam Cung Thế Gia thì Thượng Tô Thương Bang đúng là có phúc mà. Nếu treo cờ hiệu của Nam Cung Thế Gia thì ngay cả Lục Lâm cũng sẽ tự khắc mở đường. Huynh cứ coi như đang tận hưởng chuyến lữ hành đi.”

“Mối quan hệ giữa Ngọa Long Trang và Lục Lâm vẫn không tốt đẹp sao?”

“Vâng. Đệ đã gửi lễ vật đến Ngũ Phong Sơn Trại nhưng không có phản ứng gì. Đệ cũng không biết bọn chúng muốn gì nữa.”

“Khi ta đi ngang Ngũ Phong Sơn Trại ta sẽ thử tìm hiểu xem sao.”

“Sư huynh, trong Ngũ Phong Thập Kiệt có một tên đạo tặc trẻ tuổi sở hữu uy lực của Lục Lâm Tam Tôn. Hình như hắn có bất mãn với Ngọa Long Trang.”

“Lục Lâm Tam Tôn?”

“Vâng, đệ nghe mọi người nói vậy.”

Nam Cung Thiên nhẹ cau mày.

Mặc dù khá xấu hổ nhưng nếu là uy lực thuộc cấp Lục Lâm Tam Tôn thì Nam Cung Thế Gia hiện tại khó mà cáng đáng nổi. Nhưng lời đã nói ra rồi nên cũng khó mà rút lại.

“Dù vậy thì chắc là vẫn có thể nói chuyện suôn sẻ. Mọi người nói rằng Ngũ Phong Thập Kiệt không phải tàn ác vô nhân đạo. Thực ra thì bọn chúng chỉ quấy rối Ngọa Long Trang thôi.”

“Hừ! Điều này thật quái dị.”

Vẻ mặt Nam Cung Thiên sáng sủa hơn một chút.

Nếu lời Uyên Vũ Bạch là đúng thì ta nghĩ ta có thể tìm hiểu được lý do.

***

Ba ngày sau, người của Nam Cung Thế Gia rời khỏi Ngọa Long Trang và bắt đầu nương tựa vào Thượng Tô Thương Bang ở Lạc Dương. Sự chú ý của thương giới đổ dồn vào Thượng Tô Thương Bang đã giành được Nam Cung Thế Gia.

Ngày đầu tiên của tháng tư.

Bang Chủ Tôn Nguyệt, Đại hành thủ Tôn Minh của Thượng Tô Thương Bang cùng với Nam Cung Thiên đã tập trung lại một chỗ để thảo luận về toàn bộ lịch trình thương hành sắp tới.

Tôn Nguyệt thận trọng mở đầu.

“Nam Cung thiếu hiệp, ta xin lỗi khi nhờ ngài việc này trong khi ngài vẫn chưa biết rõ sống chết của phụ thân mình. Nếu không phải Lục Lâm càn quấy thì ta cũng không nhờ ngài gấp như vậy…”

“Không sao mà. Ngược lại ta còn thấy may mắn khi có thể giúp việc cho thương bang.”

“Cám ơn vì ngài đã suy nghĩ như vậy. Tuy nhiên đây không phải việc dễ dàng. Sau khi Di Minh Giáo chiếm ưu thế thì Lục Lâm cũng trở nên táo bạo hơn…”

Tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng Tôn Nguyệt.

Trong khi Chính Nghĩa Minh đang bận rộn kìm hãm Di Minh Giáo thì Lục Lâm tung hoành như cá gặp nước.

Thất Phái Nhị Môn cũng không lấy Lục Lâm làm đối tượng để hành tẩu giang hồ như trước đây. À không, nói chính xác là không thừa sức để làm điều đó nữa.

Thất Phái Nhị Môn đang mãi mê bảo vệ lãnh địa của mình.

Sau khi Di Minh Giáo được hoàng thất công nhận, không chỉ tà phái mà ngay cả thế lực trung lập cũng ra vào Di Minh Giáo. Trong số đó đã có nhiều cao thủ nhập giáo vào Di Minh Giáo.

Do đó sức mạnh của Thất Phái Nhị Môn đã sút giảm.

Các thương nhân của đại đô thị cũng nhanh chóng lần lượt chuyển từ Thất Phái Nhị Môn sang Di Minh Giáo.

Khách điếm, kỷ lâu, tửu lầu, sòng bạc hay phạn điếm cũng không thể thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Di Minh Giáo.  

Kết quả là những cuộc chiến to nhỏ xảy ra ở khắp mọi nơi.

Đó là trận chiến tranh đoạt giữa các bang phái phụ trách bảo vệ và quản lý có từ trước và các bang phái mới thâm nhập được Di Minh Giáo chống lưng.

Thế giới hỗn loạn, vì vậy đạo tặc cũng tung hoành khắp các ngọn núi, cánh đồng.

Quan lại cũng để mặc cho lũ lục lâm tác oai tác quái.

“Chậc chậc! Ngài nói không dễ dàng sao…?”

Nụ cười cay đắng hiện trên khóe môi Nam Cung Thiên.

Không ngờ lại có một ngày Nam Cung thế Gia phải nghe những lời như vậy, trong khi đối thủ chỉ là lũ lục lâm.

Thấy Nam Cung Thiên cau mày, Tôn Minh liền nói.

“Bang chủ, đối với thương bang như chúng ta thì lục lâm chính là tử thần nhưng đối với Nam Cung Thế Gia thì chỉ là một con chó con mà thôi.”

“À, bởi vậy nên ta mới giao phó việc này cho Nam Cung thế Gia. Chỉ cần nhìn cờ hiệu của Nam Cung Thế Gia thôi thì bọn chúng đã thở không nổi rồi.”

Tôn Nguyệt muộn màng nhận ra vừa rồi mình đã lỡ lời nên vội vàng nói lại.

“Bang chủ, khi nào chúng ta sẽ bắt đầu thương hành?”

“Ba ngày sau. Đây sẽ là chuyến thương hành có quy mô lớn nhất kể từ khi Thượng Tô Thương Bang được thành lập. Bởi vì Nam Cung Thế Gia đảm nhận việc hộ tống nên các thương nhân cũng đổ xô đến.”

“Ta biết rồi. Ta sẽ chuẩn bị sẵn sàng.”

Sau nghi nghe Tôn Nguyệt và Tôn Minh nói chuyện liên quan đến thương lộ, Nam Cung Thiên quay trở về gian dành cho khách.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...