Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 75: Không có gì tốt hơn Lục Lâm lụi bại

 

Hà Nam, Lạc Dương.

 

Trà quán Thanh Từ.

 

Hai nữ tử đang ngồi bên cửa sổ, vừa uống trà vừa nhìn người qua lại. Đó là Uyên Tuyết Châu của Ngọa Long Trang và Lý Tiểu Minh của Nghĩa Thiên môn, người đã được phép ra ngoài lần đầu tiên sau gần một năm trời.

 

Mặc dù đã lâu mới ra ngoài nhưng sắc mặt của Uyên Tuyết Châu không được tốt.

 

Lý Tiểu Minh nghiêng đầu hỏi.

 

“Uyên muội, có tâm sự gì sao?”

 

"Ha! MUội sắp phát điên lên rồi đây. Muội nghĩ mình sẽ sớm bị ép phải thành hôn thôi."

 

"Ôi trời! Thành hôn? Với ai chứ?"

 

"Nghe họ nói là người con thứ hai của Chân Bình thương bang......cảm giác như muội đang bị bán cho bên đó vậy."

 

"Bán cái gì chứ, muội đừng nghĩ bậy."

 

"Bởi vì mẫu thân muội đang điên cuồng muốn mở rộng quan hệ với các thương bang đấy."

 

"Dù thế thì…."

 

"Mặc dù muội đã nói biết bao nhiêu lần rằng muội không thích, nhưng vẫn chẳng có điều gì thay đổi cả, họ vẫn ép buộc muội đấy thôi."

 

"Nếu muội ghét nó đến như vậy, chẳng thà..."

 

Lý Tiểu Minh nói đến đây lại im bặt.

 

Cô nhớ đến việc lần trước trái lời trưởng bối bỏ nhà đi đã mang lại rắc rối lớn đến thế nào..

 

Uyên Tuyết Châu ngơ ngác suy nghĩ về điều gì đó trong giây lát, lại nói.

 

"Mà này, dạo này Chính Nghĩa Minh hiện đang làm gì vậy? Tỷ có nghe ngóng được gì không?"

 

"Cùng không có gì đặc biệt, chắc tạm thời vẫn án binh bất động để theo dõi tình hình thôi."

 

"Chà, gần đây, các pháp sư Di Minh Giáo ra vào hoàng thất như đi chợ ấy..."

 

"Ừm. Giang hồ có câu ‘tam nhân thành hổ”, muội có biết câu đó không"

 

“Lời đồn đại quá nhiều sẽ khiến người ta tin là có thực ư?”

 

"Ừ. Ta nghĩ bây giờ mọi người đang bối rối vì có quá nhiều những lời đồn tốt đẹp về Di Minh Giáo."

 

Uyên Tuyết Châu hạ thấp giọng hết mức có thể.

 

"Nhưng chúng dùng con người làm vật hiến tế đấy."

 

"Suy cho cùng thì đó cũng chỉ là tin đồn chưa được kiểm chứng thôi. Ngoại trừ cái đó ra thì giáo lý của Di Minh Giáo hoàn toàn sạch sẽ. Được hoàng thất đích thân công nhận thì chắc cũng không thể là tà ma ngoại đạo được."

 

"Vậy thì tạm thời sẽ không có cuộc xung đột lớn nào nhỉ?"

 

“Chính Nghĩa Minh thì có thể, vì họ còn phải tìm được bằng chứng xác thực đã, nhưng… các hiệp khách giang hồ sẽ không để yên đâu. Cũng có không ít người có thù oán sâu sắc mà.”

 

"À, giống như Nam Cung thế gia ấy hả?"

 

"Nghĩa Thiên môn của cũng đang mài gươm. Chúng ta đã mất đi không ít đệ tử, ngay cả phụ thân ta cũng bị thương nặng. Không phải chỉ có một hai môn phái như vậy đâu."

 

“Vậy là sẽ không có cuộc chiến nào giữa Chính Nghĩa Minh và Di Minh giáo hả?”

 

"Muội tưởng chỉ có vậy thôi sao? Đấu tranh vì quyền lợi sẽ xảy ra ở khắp mọi nơi. Đã nói là không chỉ có một hai môn phái có thù oán với Di Minh giáo mà. Còn Ngọa Long Trang thì thế nào? Có vấn đề gì không?"

 

"Tại sao không chứ? Dạo này các ca ca muội cứ mất ngủ suốt thôi.”

 

"Tệ đến thế sao?"

 

“Ai cũng nơm nớp lo sợ việc Nguyệt Hạ Tiên Tử gì đó quay lại báo thù, nếu thế thì chắc Ngọa Long Trang chắc chắn sẽ không trụ nổi.”

 

Lý Tiểu Minh gật đầu như thể đã hiểu.

 

Sau khi Nam Cung thế gia sụp đổ, nhiều người dự đoán rằng điều tương tự sẽ xảy ra với Ngọa Long Trang.

 

Uyên Tuyết Châu thở dài, không giấu được vẻ buồn bã.

 

"Haa! Lúc trước là Lục Lâm, giờ lại đến Nguyệt Hạ Tiên Tử, muội không hiểu tại sao Ngọa Long Trang cứ vướng vào những rắc rối thế này nữa."

 

"Cố gắng kiên trì một chút, rồi trời sẽ lại sáng thôi. Chiến thắng luôn thuộc về lẽ phải mà"

 

"Vấn đề là chưa đợi được trời sáng thì muội đã bị bán đi rồi."

 

"Đừng bi quan thế chứ."

 

"Còn tỷ thì sao, ở nhà không nói gì à? Cỡ tỷ chắc mai mối nhiều lắm chứ."

 

"Ha Ha! Chỉ cần một lời nói của gia gia thôi là ta đã được giải thoát rồi."

 

"Nghĩa Thiên Kiếm Tôn sao?"

 

"Ừm. Gia gia bảo tạm thời cứ để vậy đi. Để ta muốn làm gì thì làm."

 

Tất nhiên, Nghĩa Thiên Kiếm Tôn Lý Nghĩa Tinh đã nghĩ đến tên đạo tặc trẻ tuổi xuất chúng ở Ngũ Phong sơn trại. Lý Tiểu Minh biết điều gì đó, nhưng cô không nói với ai. Vì nếu người trong nhà biết chuyện, chắc chắn sẽ náo loạn cả lên mất.

 

"Oa! Muội thực ghen tị với tỷ đấy."

 

"Ghen tỵ làm gì, tự do thì luôn đi kèm với trách nhiệm . Mấy ngày nay ta không thể ngủ ngon giấc vì hai vai nặng trĩu đây này."

 

"Trách nhiệm gì?"

 

Lý Tiểu Minh, người đang nhìn xung quanh, thì thầm.

 

“Gia gia ta có vẻ ưng ý tên tiểu tử đạo tặc ở Ngũ Phong Sơn trại.”

 

"Hả! Chẳng lẽ?"

 

Lý Tiểu Minh gật đầu.

 

"Thật sao? Không tin được luôn ấy!"

 

Nhận thấy mình nói quá to, Uyên Tuyết Châu vội vàng lấy tay che miệng.

 

"Ta chỉ nói cho muội thôi đấy. Ta không biết gia gia nghĩ gì nữa."

 

"Không phải chứ, nhưng mà nam nhân tốt trong thiên hạ này đâu có thiếu, sao cứ phải là tên tiểu tặc đó vậy?"

 

Uyên Tuyết Châu giận run lên.

 

Chính hắn đã hủy hoại Ngọa Long Trang.

 

Kết quả là đến giờ Ngọa Long Trang vẫn sống trong nợ nần, chưa thể hồi phục.

 

"Nhất định là bởi vì người thấy hắn võ công cao cường, dù sao nam nhân cũng chỉ biết võ công mà thôi."

 

"Sao ngài ấy lại biết tên đó? Ngài ấy đã đến núi Ngũ Phong sao?"

 

"Ừ. Ta đã dẫn người đến một lần."

 

"Nhưng mà Ngũ Phong sơn trại vẫn còn nguyên vẹn mà? Lẽ nào, không phải đúng không? Làm gì có chuyện hắn xuất sắc như vậy chứ??"

 

"Đúng vậy. Tiểu tử đó đã chiến đấu với gia gia ta.."

 

“2 người đó đã đánh nhau sao?”

 

Cô không thể hiểu nổi những lời của Lý Tiểu Minh.

 

Nghĩa Thiên Kiếm Tôn lại hạ cố tỷ võ với một tên tiểu tặc ư?

 

Lý Tiểu Minh lấy tay che miệng và thì thầm.

 

"Ta cũng chưa từng thấy chuyện tỷ võ như thế. Tên đó tuyệt đối không phải kẻ tầm thường, mà đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy gia gia nghiêm túc như vậy đó. Tuy nhiên về sau khi thấy Gia Gia thi triển Ngự kiếm thuật thì tên đó đã bỏ chạy, nhưng mà..."

 

"Bỏ chạy sao? Không phải hắn bị thương rồi bỏ chạy đó chứ?"

 

"Ừ. Ngay cả gia gia ta cũng ngạc nhiên, nhưng sau đó ông ấy chỉ cười thôi."

 

Chỉ đến lúc đó, Uyên Tuyết Châu dường như mới biết tại sao Nghĩa Thiên Kiếm tôn lại quan tâm đến hắn ta như thế.

 

Ngự Kiếm thuật là một kiếm pháp mà chỉ có thể được thực hiện bởi những người đã đạt đến đỉnh cao trong kiếm thuật. Việc chạy trốn trước một cao thủ như thế tất nhiên còn khó hơn lên trời.

 

Chẳng phải Lý Uyên Ích - Môn chủ Nghĩa Thiên môn, cũng bị mất một cánh tay sau khi bị trúng Ngự kiếm thuật sao!

 

"Dù vậy thì sao có thể để tỷ gả cho một tên đạo tặc chứ..."

 

"Nhưng sau lần tiếp xúc ấy, gia gia nói rằng tên đó không phải người xấu. Xung quanh người ta cũng thường gọi bọn họ là hào kiệt đấy."

 

Uyên Tuyết Châu bật cười.

 

Nhìn cách nói chuyện, Lý Tiểu Minh dường như có chút thiện cảm với tên đạo tặc đó thì phải.

 

"Ty Tỷ, tỷ không nghe câu ‘không có gì tốt hơn Lục Lâm lụi bại' sao? Đối với Chính Nghĩa Minh, Lục Lâm là kẻ thù phải diệt trừ."

 

"Đâu thểnói thế được, giờ chúng ta đang cùng tồn tại với Di Minh Giáo còn gì. Di Minh Giáo còn là ‘công địch’ (kẻ thù công khai) của Chính Nghĩa Minh còn Lục Lâm đâu có phải. Người ta còn nói rằng Phá Thiên Ma Quân thậm chí còn thỉnh thoảng qua lại với Minh chủ đấy."

 

"Tỷ tỷ, Phá Thiên ma quân ở đẳng cấp khác với tên đạo tặc đó mà. Làm sao mà có thể so sánh một thổ phỉ của sơn trại nhỏ bé với Lục Lâm vương được chứ? Tỷ tỷ, chưa gì tỷ đã đứng về phía hắn ta rồi sao? Ta mới trả tiền chuộc và được thả chưa đầy một năm sao thôi đấy!"

 

"Ai đứng về phía hắn chứ? Ta chỉ nói vậy thôi. Ta đã nói rồi mà. Trách nhiệm trên vai ta nặng nề lắm. Việc thành hôn của ta chỉ bị tạm thời dời lại vì ý thích bất chợt của gia gia thôi."

 

Khi chủ đề trở lại với hôn nhân, tiếng thở dài tuôn ra từ miệng Uyên Tuyết Châu.

 

"Ha! Tỷ tỷ, có lẽ muội sẽ tự lập."

 

"Tự lập?"

 

"Chỉ cần đến một thành phố lớn là có thể dễ dàng tìm được việc làm mà. Làm võ giả hộ tống cho các thương bang cũng được. Đến lúc đó muội sẽ thực sự trở thành một nữ hiệp giang hồ rồi…”

 

"Tại sao muội không nói với mẫu thân? Muội cũng có thể góp tay quán xuyến Ngọa Long Trang giống như các ca ca mà."

 

"Họ nói rằng không cần, rằng Ngọa Long Trang chỉ cần có các ca ca muội là đủ. Tất cả những gì họ muốn ở muội là một cuộc hôn nhân có lợi mà thôi."

 

"Hầy! Những lúc như thế này thật là ghen tị với nam nhân mà”.

 

"Thế đó. Vậy nên nếu sau này muội có biến mất, thế thì tỷ cũng đừng lo, lúc đấy muội đã đi đến một thành phố khác rồi."

 

"Muội đi đâu?"

 

"Muội định sẽ đến Khai Phong. Nghe nói ở đó có nhiều nơi tìm người làm lắm."

 

“Khi ổn định rồi thì nhớ liên lạc với chúng ta. Phải giữ tình nghĩa Lạc Dương Ngũ Hiệp chứ. Biết chưa hả?”

 

"Nhất định rồi. Tỷ tỷ cũng suy nghĩ kỹ đi. Đừng cứ răm rắp làm theo ý người lớn."

 

Lý Tiểu Minh gật đầu với một nụ cười cay đắng.

 

Thành thật mà nói, bây giờ cô cũng không biết trái tim của mình đang ở hướng nào. Là cô chỉ muốn nghe theo lời gia gia thôi, hay thực sự đã có cảm tình với tên đạo tặc trẻ tuổi tuổi xuất chúng đó?

 

***

 

Huyện Trà Bồng

 

Ngũ Phong sơn.

 

Một thiếu niên đang ngồi tựa cằm lên tảng đá trên đỉnh đầu tiên của núi Ngũ Phong.

 

Đó chính là Uyên Xích Hà.

 

Tuy nhiên, sắc mặt cậu không được tốt cho lắm.

 

Hư Không Nhiếp Vật của cậu đã có thể thực hiện một cách tự do, nhưng Dĩ Khí ngự kiếm lại mãi vẫn không có tiến triển.

 

Cậu đã nghĩ rằng nếu chinh phục được Hư Không Nhiếp Vật thành công, cậu cũng sẽ sớm luyện thành Dĩ Khí Ngự Kiếm, nhưng hoàn toàn không phải vậy.

 

"Không phải như vậy."

 

Uyên Xích Hà lắc đầu chán nản.

 

Cho dù có nghĩ về nó bao nhiêu đi chăng nữa, cậu cũng không thể tìm ra cách để có thể tu luyện thành công Dĩ Khí ngự kiếm dựa trên Hư Không Nhiếp Vật.

 

Rõ ràng là đến cả Thẩm Dương Khắc không biết rõ về Dĩ Khí Ngự Kiếm.

 

Miệt mài một hồi đến tận khi mặt trời lặn, Uyên Xích Hà cuối cùng lại uể oải lê bước xuống núi.

 

 

 

Bước vào Tướng Họa Các, cậu giật mình với cảnh tượng trước mắt.

 

Tất cả Ngũ Phong thập kiệt đều tập trung lại một chỗ.

 

Khi ánh mắt của họ đổ dồn về phía cậu, Uyên Xích Hà gãi đầu với khuôn mặt bối rối.

 

"Có chuyện gì vậy?"

 

Hàn Thái Liên nhanh chóng bước tới và giải thích.

 

“Đại ca cùng nhị ca nói muốn xuống núi, cho nên chúng ta tụ tập lại xem nên làm như thế nào.”

 

"Hả? các huynh định xuống núi sao?"

 

Nếu là Hạ Tiểu Bạch và Hàn Thái Liên thì chẳng có gì lạ. Vì trên miệng hai người họ lúc nào cũng treo câu “xuống núi, xuống núi đi!”..

 

Tuy nhiên, trại chủ Phong Diễn Tiêu và phó trại chủ Thác Cao Minh lại nằm ngoài dự đoán. Hai người họ như trụ cột của Ngũ Phong sơn trại, thế nên dù có chuyện bắt buộc phải di dời khỏi sơn trại, họ cũng sẽ là những người xuống núi cuối cùng.

 

Thác Cao Minh nói thay Phong Diễn Tiêu.

 

“Mấy ngày nay đại ca chúng ta có chút phiền lòng. Trong lòng cứ canh cánh chuyện người nhà nên mới muốn xuống núi thôi".

 

"A! Vậy hai người đi đi."

 

"Đó, thấy chưa? Đệ đã nói rồi mà? Nhìn đi. Uyên đệ cũng bảo ta đi đi kìa."

 

Phong Diễn Tiêu nói với vẻ mặt khó xử.

 

"Thân là trại chủ mà lại xuống núi trước đám các đệ, thật là mất mặt mà"

 

"Cũng đâu phải không gặp nhau nữa, hồi hương một thời gian thôi mà."

 

"Không lẽ sau khi tái ngộ rồi, ta lại phải nói rời đi để quay về làm đạo tặc sao."

 

"Oái! Tẩu tẩu mà biết thì sợ sẽ không để huynh quay lại mất, huynh thật sự định làm như vậy sao?"

 

"..."

 

Phong Diễn Tiêu không trả lời.

 

Sự thay đổi đột ngột khiến cả điện các đều yên lặng trong giây lát.

 

Một lúc sau, Phong Diễn Tiêu mở miệng.

 

"Ta phải nói thật. Nếu là ta trước đây, ta nhất định sẽ quay về vì không còn cách nào để sống với gia đình. Nhưng nếu vợ con ta vẫn coi ta là chồng, là cha.. . thì ta muốn sống vì họ."

 

"..."

 

Ngũ Phong thập kiệt biểu cảm ảm đạm.

 

Phong Diễn Tiêu tiếp tục với vẻ mặt bối rối.

 

"Nhưng có lẽ sẽ không có chuyện đó đâu. Mười năm trước ta đã bỏ trốn một mình. Vợ ta có thể đã tái giá, và bọn trẻ cũng sẽ ghét bỏ ta.Chắc chắn là vậy rồi"

 

Thác Cao Minh nói như an ủi.

 

“Dù sao đi nữa, bất kể ai nói gì, đệ sẽ luôn bảo vệ đại ca.”

 

“Ai bảo vệ ai chứ? Đệ lo thân mình trước đi."

 

Hạ Tiểu Bạch, người đang nhìn hai người họ với một nụ cười, tò mò hỏi.

 

“Nhưng với thực lực của Đại ca và Nhị ca, ít nhất cũng có thể giành được vị trí tiêu đầu, phải không?”

 

Lão tam Mã Hành Đao, đáp lại với một nụ cười.

 

"Thế đã là gì. Ta nghĩ phải đến cỡ Tổng tiêu đầu ấy chứ. Nhưng đệ vẫn thấy thích phía thương bang hơn là Tiêu cục"

 

"Nghĩ đến gia đình thì ta cảm thấy ở những nơi như tửu lầu, sòng bạc, khách điếm sẽ thoải mái hơn. Vào Tiêu cục hay thương bang có nhiều việc phải làm lắm."

 

"A! Thì ra là vậy."

 

Phong Diễn Tiêu bỗng dưng hét lên với một cử chỉ cường điệu.

 

"Rất tiếc! Ta chỉ hợp với mấy cái việc tạp nghệ vớ vẩn thôi. Dù sao thì, do hoàn cảnh đưa đẩy cả, nên đừng có chửi bới quá nhiều sau lưng ta vì đã xuống núi trước nhá."

 

“Biết rồi mà."

 

"Tạm biệt, không, chúc vui vẻ."

 

"Các huynh đệ, ta chờ tin tức tốt."

 

Ngũ Phong Thập Kiệt lần lượt nói những điều tốt đẹp với Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh.

 

 

 

Ngày hôm sau, Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh mặc quần áo chỉnh tề và rời khỏi sơn trại.

 

Điều này hẳn đã tác động không ít tới trái tim ưa thích tự do của những người ở lại.

 

Vài ngày trôi qua, Hàn Thái Liên, Lý Thiết Sơn và Hạ Tiểu Bạch cũng đã xuống núi.

 

Đến cuối mùa hè, sơn trại chỉ còn lại Mã Hành Đao, Hứa Lâm Đạt và Uyên Xích Hà.

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...