Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 78
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 78. Cuộc sống vốn không công bằng
Yển Sư, phía đông Lạc Dương.
Ngọa Long Trang.
Từ sáng sớm, giọng nói lanh lảnh của nữ gia chủ Bạch Mỹ Chu đã vang vọng khắp trang viên.
"Tuyết Châu lại ra khỏi nhà nữa à?"
"Muội ấy không đến ăn sáng, thế nên con đã đến thăm và thấy lá thư này. Con nghĩ rằng muội ấy đã rời đi vào lúc rạng sáng."
Uyên Thừa Bạch cẩn thận đưa ra một lá thư.
Đôi mắt của Bạch Mỹ Chu run rẩy khi cô ấy nhận và ả ta đọc bức thư.
"Con bé điên khùng này... Hôm qua ta mới gửi bà mai đến Chấn Bình thương bang, thế mà hôm nay nó lại tự ý đi khỏi nhà là sao chứ? Ca ca con đang ở đâu?"
"Huynh ấy đã đến Bách Tuế thương bang rồi ạ."
"Bách Tuế thương bang? Bên đó lại có chuyện quái gì nữa thế?"
"Chắc là có chuyện xảy ra ở kỹ lầu hay sòng bạc cũng nên. Dạo này có nhiều người gây sự lắm."
“Chậc chậc! Đường đường là gia chủ tương lai của Ngọa Long trang, vậy mà suốt ngày sai nó chạy đi xử lí mấy chuyện lông gà vỏ tỏi ư…"
"Mẹ, đây đâu phải vì Bách Tuế thương bang, mà là vì chính chúng ta đấy. Bên đó muốn giao quyền quản lí cho ai cũng được, nhưng nếu mất việc thì chỉ có chúng ta bị thiệt hại thôi."
“Vậy tình hình bây giờ là Tuyết Châu thì bỏ trốn, còn ca ca con thì đang tối mặt tối mũi chạy việc vặt cho Bách Tuế thương bang sao?”
"Con sẽ cho người đi tìm Tuyết Châu. Đừng làm ca ca phiền lòng nữa."
Trong lòng Uyên Thừa Bạch thất vọng với Bạch Mỹ Chu.
Chính Bạch Mỹ Chu là người đã giao kèo với Bách Tuế thương bang để vay tiền. Và kết quả là Uyên Vũ Bạch phải điên cuồng chạy đôn chạy đáo để thu xếp mọi chuyện.Thế nhưng ả ta vẫn không hài lòng. Dường như từ khi ca ca hắn thành thân, mọi chuyện đã dần trở nên tệ đi thì phải.
"Mau tìm đi. Phải để con bé nhanh chóng xuất giá trước khi nó lại gây ra tai họa gì. Ta suốt ngày phải sống trong lo lắng, thế là quá đủ rồi."
Bạch Mỹ Chu than vãn một hồi liền quay lưng đi vào phòng.
…
Uyên Thừa Bạch ngay lập tức cử Thương Thiên đội đi điều tra tung tích của Uyên Tuyết Châu.
Tuy nhiên đừng nói là Yển Sư, ngay cả lục tung cả thành Lạc Dương lên cũng không thấy bóng dáng cô đâu.
ba ngày sau.
Khoảng nửa đêm, năm nam nhân và một nữa nhân dễ dàng trèo qua bức tường Ngọa Long Trang.
Tiếng cười phát ra từ miệng một nư nhân đang băng qua sân như thể đang đi dạo. Ả ta chính là Nguyệt Hạ Tiên tử.
"Ô hô! Ta thích nơi này đấy. Chúng ta có thể dùng nó làm giáo đường ở tỉnh Hà Nam không nhỉ? Tội lỗi do Tham Nguyệt Kiếm khách gây ra phải trả bằng cái này mới xứng chứ. Hành động cẩn thận chút, đừng làm hỏng trang viên."
"Vâng."
Năm thập thủ ma binh đồng thanh trả lời.
Các võ giả Ngọa Long Trang tỉnh dậy khi nghe thấy âm thanh kỳ lạ.
Một lúc sau, Ngọa Long Kiếm Khách Uyên Vũ Bạch và Uyên Thừa Bạch từ từ đến trước mặt những vị khách không mời mà đến.
Uyên Vũ bạch hỏi với vẻ mặt căng thẳng.
"Các người là ai?"
Thay vì trả lời, Nguyệt hạ Tiên tử hét lên.
"Những kẻ nào không liên quan đến Uyên Vũ Long thì mau biến đi cho khuất mắt ta!"
Trước những lời của ả, trái tim của Uyên Vũ Bạch thắt lại.
Người duy nhất có thể đến Ngọa Long Trang và nhắc đến cha y không ai khác chính là ….
"Nguyệt hạ tiên tử?"
Ngay lúc đó, các võ giả của Ngọa Long Trang vội lùi lại với vẻ mặt kinh ngạc.
Lòng trung thành của họ với Ngọa Long Trang chẳng đáng là bao, thế nên họ không ngu ngốc chọn hy sinh thân mình trước.
Uyên Vũ bạch vội vàng kéo Uyên Thừa Bạch ra sau mình.
Trong khi đó, một số trưởng lão của gia Uyên gia, những người đến muộn và chưa nắm bắt được tình hình đã lên tiếng.
"Các ngươi là thứ chó má nào, sao lại tự ý xông vào tư trang người khác hả?!"
"Ô hô hô!"
Nguyệt Hạ Tiên tử cười như điên dại.
Ngay lúc đó, Uyên Vũ Bạch kéo lấy Uyên Thừa Bạch và chạy vào nhà chính.
Thấy Uyên Vũ Bạch và Uyên Thừa Bạch bỏ chạy, các võ giả Ngọa Long Trang cũng cắm đầu bỏ chạy tán loạn như một bầy châu chấu.
"Thừa Bạch, đệ mau đưa mẫu thân đi trước. Ta cùng phu nhân sẽ theo sau"
"Chúng ta gặp nhau ở đâu?"
"Tại Bách Tuế thương bang. Khi đó chúng ta sẽ bàn kế sách tiếp."
“Được"
Uyên Vũ Bạch và Uyên Thừa Bạch chìm vào bóng tối.
Ngay sau đó, một cuộc chiến đã nổ ra giữa các trưởng lão của Uyên gia và Thập thủ ma binh trong sân.
Nhưng nói đó là một vụ thảm sát thì đúng hơn là một cuộc chiến.
Các trưởng lão Uyên gia thậm chí còn chưa xuất được mấy chiêu đã phải chết dưới kiếm của Thập thủ ma binh.
Trận chiến kết thúc trong chớp mắt.
Ngoại trừ năm người trưởng lão đã trở thành xác chết dưới sàn, tất cả mọi người đều chạy trốn.
Nguyệt Hạ Tiên tử tặc lưỡi lẩm bẩm.
“Chậc chậc! Mấy tên thua cả giun dế này. Ít ra Nam Cung thế gia còn cầm cự được một thời gian, nhưng mấy lão già này còn chẳng kịp rút kiếm. Đúng là những lời đồn đại trên giang hồ phần lớn đều không đáng tin mà.”
Thoát Minh Đao Cao Chân Tích địa diện cho Thập thủ ma binh, thận trọng hỏi.
"Tiên tử, chúng ta nên làm gì bây giờ?"
"Còn làm gì nữa, đi tìm xem còn kẻ nào trốn trong điện các không cho ta."
"Tuân mệnh"
Thập thủ ma binh tản ra tứ phía.
Sau một thời gian, chúng lại tập trung trước mặt Nguyệt Hạ tiên tử.
“Không còn một con kiến nào cả.”
Trước những lời của Cao Chân Tích, Nguyệt Hạ Tiên Tử nhếch mép cười.
"Chà! Các vị huynh đệ này yếu ớt thật đấy. Ngay khi trời sáng, hãy tìm bắt một vài tên Uyên gia lại đây Chúng ta cần tìm ra phần mộ của Uyên Vũ Long."
"Tuân mệnh"
Ngọa Long Trang đang nổi danh tứ phương cứ thế sụp đổ ngay lập tức.
Giới võ lâm cũng không mấy ngạc nhiên vì điều đó đã được dự đoán ở một mức độ nào đó khi Nam Cung thế gia bị xóa sổ.
Ngược lại, câu chuyện đằng sau đó đã trở thành chủ đề bàn tán.
Nguyệt Hạ Tiên tử đã đào xác của Uyên Vũ Long, bẻ xương và ném các mảnh ra khắp nơi.
Kể từ đó, có một câu nói lan truyền khắp thiên hạ rằng “nếu không muốn toàn gia tuyệt tự, tốt nhất đừng đắc tội với Nguyệt Hạ Tiên tử”.
Sau sự sụp đổ của Nam Cung thế gia và Ngọa Long Trang, các môn phái giang hồ cũng không e ngại không dám đối đầu với Di Minh giáo,
Mặt khác, các võ giả của Thăng Thiên đội và Tiềm Long đội sau khi chạy trốn khỏi Ngọa Long Trang cũng đã tản ra khắp nơi.
Thanh Long đội và Bạch Hổ đội ở Bách Tuế thương bang của Lạc Dương cũng bị giải tán. Nguyên nhân là do Bách Tuế thương bang vì lo sợ đắc tội với Di Minh giáo, đã tuyên bố cắt đứt mọi quan hệ với Ngọa Long Trang.
Thanh Long đội lại trở thành những lãng nhân lang thang nay đây mai đó, và Bạch Hổ đội trở lại Bạch Gia Trang ở Trịnh Châu với Bạch Mỹ Chu.
Tiểu gia chủ Uyên Vũ Bạch cùng với đệ đệ Uyên Thừa Bạch, đến lưu lại nhà vợ, Dương Gia Trang ở Trịnh Châu.
May mắn là ở Trịnh Châu không có thế lực của Di Minh giáo nên Dương gia trang đã chào đón hai huynh đệ. Cứ như vậy, gốc rễ của Ngọa Long trang đã được chuyển từ Lạc Dương sang Trịnh Châu.
***
Hà Nam.
Huyện Phương Thành
Đắm mình trong ánh nắng mùa thu ấm áp vào buổi chiều, một lão già và một thanh niên bước vào con phố đông đúc.
Cả hai người họ dường như là người của võ lâm, ông già cầm Liễu Diệp đao, và chàng trai trẻ đeo một thanh kiếm cổ trên eo. Đó chính Uyên Xích Hà và Thẩm Dương Khắc vừa rời Ngũ Phong sơn trại
Uyên Xích Hà lẩm bẩm nhìn dòng người tấp nập qua lại.
“Ái da~ Cứ sống thoải mái như này đúng là thích thật. Không cần phải lo mấy tên gây sự tìm đến quấy rầy."
"Có khi đang đi bộ cũng có rắc rối ập đến đầu ấy chứ."
“Nhưng tại sao Thẩm lão lại đi theo ta vậy?”
“Ha ha, nếu muốn trả ơn công tử trước khi chết, ta phải siêng năng đi theo ngươi khắp nơi chứ.”
"Không phải là bởi vì lão ở trong núi chán nản sao?
“Cũng có một chút”
"Thôi, dù sao lão cũng không phải lão già lẩm cẩm bình thường mà."
Xích Hà vốn không có kinh nghiệm, thậm chí còn không biết đường nên đi cùng Thẩm Dương Khắc đã cho hắn một cảm giác rất thoải mái.
"Công tử, ăn một chút gì rồi đi tiếp chứ?"
"Vậy đi."
Cả hai tiến vào một quán ăn gần đó.
Vì đây đồng thời là quán trọ luôn, nên dù còn sớm nhưng đã rất đông người.
Ngay khi vừa đặt mông xuống chiếc ghế trong góc, tiểu nhị đã nhanh chóng chạy đến.
Thay vì Uyên Xích Hà, Thẩm Dương Khắc đã thay cậu gọi món trước.
Một lúc sau, bàn ăn đã đầy ắp các món gà nguyên con [料子全雞], tương dương đường (羊肉汤), bánh bao thịt cừu hấp [羊肉装镇], thịt lợn, thịt nguội, súp trứng và rau xào.
Hai người ăn thì hơi nhiều.
Đó là lý do tại sao có những người nhìn họ với ánh mắt ghen tị.
Tuy nhiên đối với hai người nhiều tiền này, đây chỉ là một thói quen hàng ngày.
Hai người vừa nói chuyện phiếm vài câu nhạt nhẽo, vừa ăn hết nửa bàn đồ ăn.
Đúng lúc đó, sáu người lao vào với một tiếng động lớn.
Nhìn cách cư xử của họ thì thấy có vẻ là những lãng nhân.
Họ có vẻ ngoài tiều tuỵ, có lẽ vì đã chịu nhiều đau khổ, nhưng đôi mắt lại sáng ngời sự sống.
Ngay khi đến, họ đã tập trung lại chỗ ngồi cạnh cửa sổ và nhìn chằm chằm vào những vị khách đang ngồi.
Ngạc nhiên trước ánh mắt hằn học đó, những vị khách hoảng hốt đứng dậy khỏi ghế.
Có hai bàn, và những người lãng nhân tự nhiên ngồi vào đó.
Cả chủ quán lẫn bồi bàn đều không dám nặng lời mà chỉ lẳng lặng nhận gọi hàng.
Thẩm Dương Khắc tỏ ra không mấy quan tâm, chăm chú ăn và ngước lên hỏi Uyên Xích Hà.
"Công tử, chúng ta qua đêm ở đây thì thế nào?"
"Sao cũng được"
Cậu thờ ơ gật đầu.
Sau khi ăn uống no nê, trời cũng đã sắp tối, con đường trước mắt trở nên mờ mờ ảo ảo.
"Vậy thì chút nữa ta sẽ thuê phòng."
"Lão muốn làm gì thì làm."
Bụng đã no nhưng vẫn còn một nửa thức ăn trên bàn. Hai người đặt đũa, nhàn nhã uống trà.
Xét về những ngày kiếm sống bằng nghề ăn xin với cái gáo vỡ, cuộc sống của cậu bây giờ thoải mái hơn nhiều.
Cậu vô thức bật cười khi nhớ về quá khứ cơ cực đó.
Bất ngờ, một trong những lãng nhân bống nói.
"Không ăn được thì gọi từng ấy món làm gì chứ? Cuộc sống này đúng là không công bằng mà. Có người làm việc chăm chỉ cả ngày cũng khó mua nổi một chiếc màn thầu, nhưng một số kẻ nhàn nhã nào đó lại có thể lãng phí đến mức vứt thức ăn đi."
Sau đó, Thẩm Dương Khắc ngẩng đầu lên và nhìn Uyên Xích Hà.
"Ha ha, cuộc sống này quả thực bất công, có những kẻ còn ỷ mạnh hiếp yếu, cướp đi chỗ ngồi của người khác rồi ngồi đây rao giảng đạo lý kìa."
Trong một khoảnh khắc, sáu lãng nhân ngừng động tác và quay đầu lại.
Tên cầm đầu, Xích Huyết Kiếm Thu Không mở miệng.
"Này lão già, đang nói chúng ta à?"
Uyên Xích Hà phản ứng ngay lập tức với những lời đó.
"Ồ! Người ta gọi là lão già kìa. Này Lão Thẩm, nếu còn tiếp tục ở đây xem ra lão sẽ không sống nổi đến úc trả ơn ta đâu."
Thẩm Dương Khắc nheo mắt lại.
Thu Không tiếp tục.
"Đúng thế, cả ngươi nữa, muốn sống lâu thì câm mõm lại."
Thấy thế, Thẩm Dương Khắc không thể chịu đựng được nữa. Lão đặt đũa xuống và từ từ đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Hừ, dám sỉ nhục công tử, đúng là chán sống mà."
Máu nóng trong người lão như dồn lên mặt.
Sát khí nặng tỏa ra từ người lão khiến các lãng nhân tưởng chừng như nghẹt thở.
"Khụ..."
"Hức!"
Các lãng nhân gục đầu xuống bàn vùng vẫy.
Khi nước bọt đã sủi ra khỏi miệng họ, Uyên Xích hà mới lên tiếng
“Ấy lão Thẩm, lão làm thế là đủ rồi. Cứ tiếp tục có khi không bọn chúng sẽ chết đấy. Mới xuống núi mà đã khiến 6 người chết thì có vẻ hơi tai tiếng, bẻ gãy tay chân để cảnh cáo là được rồi"
"À Xin lỗi, lần sau ta sẽ xử lý gọn gàng."
Được tha mạng, đám lãng nhân không dám ngẩng đầu lên, chỉ nhìn chằm chằm dưới đất, ôm cổ thở hổn hển.
Uyên Xích Hà hỏi Thu Không.
"Tên vừa mới ở miệng chửi chúng ta. tên ngươi là gì?"
"Thu, Thu Không…."
"Mang toàn bộ thức ăn thừa ở đây qua đó."
"Sao ạ?"
Trong một khoảnh khắc, hắn không thể hiểu những lời của Uyên Xích Hà.
"Thức ăn thừa ở chỗ chúng ta vẫn còn tốt lắm. Đừng để lãng phí, đem đến đó ăn đi"
"À, …vâng."
Lúc này Chu Công và năm lãng nhân mới vội vàng đứng dậy bưng thức ăn lên. Vì nhục nhã nên tất cả chỉ biết đầu cúi gằm xuống.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook