Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 79. Còn có người lo sợ sống chết khi đánh nhau nữa sao?

 

Uyên Xích Hà ngồi bên cạnh cửa sổ nhìn các lãng nhân dịch chuyển đồ ăn.

“Vất vả rồi. Đi sang phía bên kia đi.”

“À, dạ…”

Nụ cười gượng gạo hiện trên khuôn mặt Xích Huyết Kiếm Thu Không.

Bây giờ nhìn lại mới thấy, đó không chỉ đơn thuần là san sẻ đồ ăn mà còn là thay đổi vị trí cả đôi bên.

Dù sao thì hắn vẫn cảm thấy may mắn vì mọi việc đã kết thúc như vậy.

Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.

Khi hắn vừa đặt mông xuống ghế ngồi ở góc, Uyên Xích Hà đã gọi.

“Này!”

Thu Không vội vàng chạy đến chỗ ngồi bên cửa sổ.

“Gọi tiểu nhị đi.”

“Vâng.”

Thu Không bước đến chỗ tiểu nhị đang đứng trước quầy thanh toán.

Tiểu nhị vẫn luôn quan sát 2 người từ nãy đến giờ, vội vàng tiến tới.

“Cho ở đây thêm trà đi.”

“Vâng quý khách.”

Tiểu nhị nhấc ấm trà không lên rồi quay đi.

Thu Không đứng co rúm người, khi không thấy Uyên Xích Hà nói gì thêm, hắn liền quay về chỗ.

Và sau đó, Uyên Xích Hà cứ một lúc lại gọi Thu Không.

Sai hắn đi gọi tiểu nhị mang thêm rau, mang thêm rượu hay hâm nóng canh…

Do đó, Thu Không thậm chí còn không biết thức ăn chui vào miệng hay chui vào mũi mình nữa.

Sau đó Uyên Xích Hà còn đứng bên cạnh hắn, hỏi chuyện này chuyện kia.

Bởi vì Thu Không bị giữ lại, nên 5 lãng nhân khác cho dù đã ăn xong cũng không thể rời đi.

Uyên Xích Hà nhìn hoàng hôn bên ngoài cửa sổ rồi hỏi.

“Nhóm các ngươi đang trên đường đi đâu?”

“Tiểu nhân nghe nói ở Lạc Dương có nhiều việc làm cho nên…”

“Việc gì?”

“Nam Dương Thương Bang đang chiêu mộ lãng nhân ạ.”

“Tại sao? Cứ nói hết một lèo đi, đừng để ta phải hỏi nhiều.”

“À, chẳng bao lâu nữa sẽ có một cuộc chiến giữa Nam Dương Thương Bang và Thanh Vân Quán của Lạc Dương. Phía Nam Dương Thương Bang nói rằng ngay khi họ thay đổi hộ vệ võ sĩ trên diện rộng thì Thanh Vân Quán đã gây sự với họ, còn phía Thanh Vân Quán cho biết các đệ tử của Thanh Vân Quán đã bị Nam Dương Thương Bang lăng mạ … chà, dù sao thì việc ai sai trước cũng không quan trọng lắm.”

“Hộ vệ giữa Nam Dương Thương Bang và Thanh Vân Quán thì có liên quan gì sao?”

“Đúng vậy, Nam Dương Thương Bang đã sử dựng hộ vệ võ sĩ xuất thân từ Thanh Vân Quán. Lần này họ nói sẽ chuyển sang dùng hộ vệ của Hồng Bang. Tại hạ nghe nói là xảy ra xung đột trong quá trình đó.”

“À ha! Vậy rồi ngươi định đứng về phía nào?”

“Nghe nói Nam Dương Thương Bang có rất nhiều cao thủ…cho nên tại hạ đang đi đến Nam Dương Thương Bang.”

Hắn đi đến Nam Dương Thương Bang vì ở đó có Kinh Thiên Kiếm Khách Lý Vũ Lượng đệ tử phái Hoa Sơn.

“Không phải những người thích công bằng thì nên đến Thanh Vân Quán sao?”

“Tại hạ đúng là điếc không sợ súng nên đã phạm sai lầm lớn. Mong ngài lượng thứ.”

“Vậy rồi phía Nam Dương Thương Bang trả công ngày bao nhiêu?”

“Tại hạ nghe nói mười ngày thì được một lượng bạc.”

“Nếu là chừng đó thì cũng kiếm được khá nhiều, sao ngươi còn nói cho dù làm việc vất vả đến mức gãy xương cũng khó mua ăn được một cái màn thầu hả?”

“Tại hạ chỉ nói vậy thôi.”

“À, thì ra là nói đại để kiếm chuyện sao?”

“…”

“Dù sao đây cũng là nhân duyên, uống cùng ta một ly rượu đi.”

Uyên Xích Hà rót đầy hoàng tửu vào ly Thu Không.

Thu Không lễ phép nhận lấy ly rượu với vẻ mặt vui mừng.

Ngay khi Thu Không uống hết, Uyên Xích Hà lại rót đầy hoàng tửu vào ly của hắn.

“Này, các bằng hữu cũng lại đây đi, mỗi người uống một ly.”

5 lãng nhân do dự lại gần và từng người uống cạn ly rượu.

“Bản thân ta rất tâm đắc câu nói “Tứ hải giai huynh đệ. Các lãng nhân thúc đây thấy thế nào?”

“Vâng, đúng là như vậy. Tứ hải giai huynh đệ.”

“Vâng, chúng tại hạ cũng có suy nghĩ như vậy.”

Uyên Xích Hà gật đầu với vẻ mặt hài lòng.

“Đúng vậy, chúng ta cũng đâu phải người xa lạ, nên bây giờ mới cùng ăn, cùng uống rượu với nhau. Phải vậy không?”

“Đương nhiên là vậy rồi.”

Thu Không mặc dù cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng vẫn gật đầu vô cùng khoa trương.

Mặc dù ăn riêng nhưng vậy thì sao chứ?

Bây giờ là lúc phải ngon ngọt với người kỳ quái này.

“Các ngươi ăn cho xong đi. Chúng ta đi  trước đây.”

“Vâng, cám ơn ngài.”

“Cám ơn gì chứ. Dù sao thì ta cũng đã ăn rất ngon miệng. Lần sau gặp lại nhé.”

“Sao ạ?”

Trước lời cáo từ “Ta đã ăn rất ngon miệng”, Thu Không vô thức cao giọng.

“Sao? Chúng ta đã cùng nhau ăn rất vui vẻ mà, chắc không phải ngươi định nói chúng ta hãy tự thanh toán bữa ăn này đâu nhỉ? Lẽ nào ngươi định ăn xong là chùi sạch mép đó hả? Thẩm lão và ta tuy không phải miệng cọp, nhưng tự nhiên thấy tâm trạng bực bội ghê.”

“À, à không phải như vậy. Đương nhiên là tại hạ sẽ thanh toán rồi. Bởi vì ngài nói lần sau gặp lại nha nên tại hạ mới ngạc nhiên chút đỉnh thôi ạ.”

Thu Không nhanh ý, vội vàng chấn chỉnh lại bầu không khí.

“Cũng không nhất thiết phải chọn ngày mới gặp được nhau. Có duyên ắt sẽ gặp lại. Nếu không thì chúng ta cùng nhau đến Lạc Dương nhé? Dù sao thì bọn ta cũng phải đi ngang đó.”

“À không cần đâu ạ. Chúng tại hạ định chạy xuyên đêm. Thật ra thì đêm nay chúng tại hạ cũng định ngủ bờ ngủ bụi thội ạ.”

“Quả là những người siêng năng! Nếu muốn kiếm tiền thì phải vậy chứ! Ta biết rồi. Vậy thì lần sau gặp nhé. Chúng ta định ở lại đây một đêm. Này! Ông chủ!”

Trước tiếng gọi của Uyên Xích Hà, ông chủ vội vàng chạy đến.

“Tính tiền cho lãng nhân thúc nhé, à thúc tên là gì nhỉ?”

Uyên Xích Hà nói xong thì liếc nhìn Thu Không.

“Là Thu Không ạ.”

“Tên hay đó. Thu huynh đệ đây đã quyết định thanh toán hết chỗ này. Phải vậy không Thu huynh đệ?”

“Vâng. Đúng là như vậy.”

Ngay khi Thu Không gật đầu, Uyên Xích Hà nói với ông chủ.

“Bọn ta định sẽ ở lại đây một đêm. Lỡ như Thu huynh đệ không thanh toán thì hãy nói lại tới ta. Ta sẽ giải quyết ngay. Thẩm lão đây là chuyên gia của những việc như vậy đấy.”

“Vâng ạ.”

Ông chủ co rúm người lại, quan sát Thu Không và Thẩm Dương Khắc.

Thẩm Dương Khắc phóng ánh mắt sát phạt về phía Thu Không.

“Nếu không muốn phải gặp lại ta thì thanh toán ngay đi.”

Trước ánh mắt đầy sát khí đó, Thu Không gật đầu lia lịa.

“Vâng, tại hạ sẽ thanh toán ngay.”

Đến lúc này, Uyên Xích Hà và Thẩm Dương Khắc mới cùng ông chủ đi lên lầu hai.

Thu Không quay lại chỗ những lãng nhân, ngồi thụp xuống như gục ngã.

Thu Phong Kiếm Đồng Nhân Phế - một trong năm lãng nhân thấp giọng hỏi.

“Thu huynh, thực sự phải thanh toán cả phần bọn người kia ăn sao?”

“Ngay cả sau khi chứng kiến võ công của lão già kia mà đệ vẫn còn hỏi vậy sao? Cứ nghĩ là dẫm phải phân đi, không thì lá lành đùm lá rách cũng được.”

“Mẹ kiếp, chúng ta ăn có mỗi màn thầu và mì. Nhìn đồ ăn bọn chúng mà xem. Nếu mà tính cả hoàng tửu chắc phải gần một lượng bạc đấy.”

“Hắn đã biết tên ta, còn biết chúng ta đang đi đến Lạc Dương nữa, chẳng lẽ chỉ thế mà đệ nói chúng ta bỏ chạy khỏi đây sao? Chỉ vì tiếc một lượng bạc mà bỏ công việc ở Lạc Dương à?”

Đồng Nhân Phế cụp mắt xuống trước lời của Thu Không.

Đúng như Thu Không nói, không thể bỏ qua công việc ở Lạc Dương chỉ vì một lượng bạc được. Đứng trên lập trường của những lãng nhân không biết ngày mai sẽ ra sao thì Lạc Dương quả thật là vùng đất của cơ hội.

Lãng nhân khác cũng thở dài và nói.

“Phù! Chúng ta hãy góp tiền vào trả đi. Sau khi đến Lạc Dương, lăn lộn mười ngày là chúng ta sẽ có một lượng bạc rồi. Bây giờ mỗi người đóng góp hai trăm, ba trăm đồng thì có gì đâu chứ? Coi như đang tẩy uế đi.”

Các lãng nhân khác gật đầu đồng ý.

Thực ra nếu nghĩ đến việc tứ chi vẫn còn nguyên vẹn thì hai trăm, ba trăm đồng cũng không có gì tiếc.

Một lúc sau, Đồng Nhân Phế đang nhai bánh bao nguội trong miệng thì hỏi.

“Nhưng mà huynh nói chúng ta sẽ ngủ bụi là sao hả?”

“Ta nói vậy thì không muốn đi Lạc Dương cùng với họ thôi. Dù có phải ngủ ngoài đường thật ta cũng muốn cách xa họ, càng xa càng tốt. Ta không muốn gặp lại họ lần hai đâu. Ư ư.”

Thu Không run lên.

Những lãng nhân khác không phản đối như thể đồng cảm.

Sáng hôm sau.

Uyên Xích Hà và Thẩm Dương Khắc dùng bữa sáng trễ rồi rời khỏi Tân Hưng Phạn Điếm.

Có lẽ là do gần Lạc Dương nên trên đường đi có khá nhiều lãng nhân.

Uyên Xích Hà đi dọc quan đạo và lên tiếng.

“Nếu là Nam Dương Thương Bang thì hình như sơn trại chúng ta đã gặp rồi. Đúng không?”

“Đó là chuyện trước khi lão nhập sơn nên lão cũng không biết nữa. Tổng đội chủ chính là Kinh Thiên Kiếm Khách Lý Vũ Lượng, đệ tử phái Hoa Sơn đúng không?”

“Đúng vậy, bây giờ ta mới nhớ ra tên Kinh Thiên Kiếm Khách đó. Suýt nữa là ta đã sơ suất chặt đứt 2 cánh tay hắn rồi. Lúc đó ta không thể kiểm soát được sức mạnh của mình.”

“Từng có chuyện như vậy sao? Hắn quả là người may mắn mà.”

“Dù vậy thì hắn đã giữ đúng lời hứa. Không thấy hắn tấn công sơn trại thêm lần nào nữa.”

“Có vẻ như hắn đã bị công tử đánh đập rất dã man nhỉ.”

“Ta không phải người đáng sợ như vậy đâu.”

Trước lời nói đó, Thẩm Dương Khắc chỉ phá lên cười.

Uyên Xích Hà không phải người đáng sợ, tuy nhiên cũng không phải là người ôn hòa.

Nếu như hắn hiền lành thì những đạo tặc của Ngũ Phong Sơn Trại đã không sống nhún nhường, không dám lên tiếng trước hắn như thế.

“Sao lão lại cười? Ta nói sai gì sao?”

“Không phải vậy. Công tử rất nhã nhặn nhưng một khi đã đánh nhau thì chính là kiểu người không màng sống chết.”

“Gì cơ, còn có người lo sợ chuyện sống chết khi đánh nhau nữa sao?”

“Hừ hừ, có rất nhiều người vì lo lắng cho chuyện sau này nên chỉ kết thúc cuộc chiến ở một mức độ phù hợp mà thôi.”

“Đang đánh nhau mà còn lo lắng cho chuyện tương lai gì nữa chứ? Chuyện đó phải làm trước hoặc sau khi đánh nhau mới phải. Đại ca đã nói khi đánh nhau mà lo lắng chuyện không đâu thì sẽ bị đâm chết đấy.”

“Đúng là vậy.”

Thẩm Dương Khắc không khỏi cười thầm trong lòng.

Đó chỉ là lời có thể áp dụng với những người còn yếu kém như Phong Diễn Tiêu mà thôi. Còn nếu đã bước đến cảnh giới như Uyên Xích Hà thì không có chuyện phải chiến đấu điên cuồng như vậy.

Bởi các cao thủ được ca tụng là vì họ luôn giữ đúng giới hạn thích hợp.

Đương nhiên trong cuộc chiến giữa Chính – Tà - Ma thì không có cái gọi là giới hạn thích hợp đó.

“Nhưng mà tại sao Nam Dương Thương Bang lại đột nhiên thay đổi dàn hộ vệ chứ? Ta không thể hiểu được tại sao bọn họ lại xung đột với Thanh Vân Quán, vốn dĩ có mối quan hệ rất tốt đẹp mà.”

“Lão biết để làm gì? Dù là thương bang, hay là võ quán đều không có liên quan gì đến chúng ta.”

Ngay cả khi có cuộc chém giết xảy ra bên cạnh Uyên Xích Hà, nhưng nếu không quan hệ gì đến hắn, hắn cũng chỉ đứng nhìn.

Kỳ lạ là điều đó cũng giống với cách thức hành động thường ngày của Thẩm Dương Khắc.

Thẩm Dương Khắc không còn thắc mắc thêm nữa mà bày ra khuôn mặt hoàn toàn hiểu được.

***

Vốn dĩ đi từ huyện Phương Thành đến Lạc Dương chỉ mất một ngày nhưng Uyên Xích Hà và Thẩm Dương Khắc lại mất đến hai ngày.

Dù sao cũng không có việc gì gấp nên hai người họ cứ đi thong thả.

Lúc đến Lạc Dương là vào giờ ăn trưa nên hai người tìm quán ăn để lấp đầy bụng.

Thẩm Dương Khắc chỉ vào quán ăn có tên Mãn Giang Hồng vô cùng đông đúc khách.

“Công tử, quán kia thế nào? Nhiều khách như vậy thì chắc món ăn ngon đó.”

“Không biết còn chỗ ngồi không đây.”

Uyên Xích Hà nghiêng đầu nghi ngờ rồi đi về hướng đó.

Ngay khi mở cửa quán ăn và bước vào, Uyên Xích Hà đã nức cả mũi. Mùi thức ăn thơm lừng xộc vào mũi. Mấy quán ăn ở huyện Phương Thành đúng là không thể so sánh được.

Trong khi hai người quan sát xung quanh, thì tiểu nhị trong độ tuổi thập đại (10-19 tuổi) bước đến.

“Hê hê, bây giờ không còn chỗ rồi, nhưng nếu quý khách đợi một chút thì sẽ có ghế trống ngay ạ.”

Uyên Xích Hà lưỡng lự coi có nên đi ra hay không, nhưng rồi thấy phiền quá nên đứng dựa vào quầy thanh toán chờ đợi.

Tiểu nhị bận rộn qua lại giữa các vị khách.

Thẩm Dương Khắc đứng thẳng người bên cạnh Uyên Xích Hà như hộ vệ rồi quan sát khắp nơi.

Không biết có phải do sắp có cuộc chiến giữa thương bang và võ quán hay không nhưng đa số khách đều là nhân sĩ Võ Lâm.

Nếu là ngày xưa thì Thảm Dương Khắc đã cướp chỗ rồi.

Tuy nhiên sau khỉ trải nghiệm cuộc sống của một phế nhân thì hắn đã không còn hứng thú với chuyện đó lắm.

Hơn nữa Uyên Xích Hà đang ở bên cạnh, hắn cũng đâu dám làm càn.

Khi đang ngẩn người ra chờ đợi, Thẩm Khắc Dương vểnh tai lên trước câu chuyện của những vị khách.

Đề tài chủ yếu chính là cuộc chiến giữa Nam Dương Thương Bang và Thanh Vân Quán.

Thông qua cuộc trò chuyện giữa hai lãng nhân ngồi gần, Thẩm Dương Khắc và Uyên Xích Hà đã biết được khá nhiều thứ.

Hai lãng nhân đang chăm chỉ tám chuyện hơn là ăn uống.

Nam nhân có chấm đỏ trên trán càu nhàu.

“…Dù sao thì không phải vì Di Minh Giáo nên mới náo loạn sao?”

Ngay sau đó người râu ria rậm rạp nói với giọng điệu điềm tĩnh.

“Dù vậy thì nhờ có họ mà các lãng nhân như chúng ta mới có cơ hội không phải sao? Mặc dù Thất Phái Nhị Môn ghét chuyện này nhưng đây là chuyện chúng ta cần biết ơn mới đúng chứ?”

Khác với tên có chấm đỏ, tên râu ria rậm rạp không có ác cảm đối với Di Minh Giáo.

“Nhưng nếu xét về đại nghĩa…”

“Đại nghĩa có ăn được không? Thành thật mà nói, mọi người đều cho rằng Di Minh Giáo là xấu xa nhưng chưa ai thấy họ giở trò gì ghê tởm cả. Vì Chính Nghĩa Minh nói họ xấu xa nên mọi người mới nghĩ vậy thôi.”

Hắc Ám Đội trong quá khứ cũng rất đáng sợ, nhưng nếu không đối đầu với họ thì sẽ không xảy ra chuyện gì cả. Vì vậy đứng trên lập trường của những lãng nhân, Di Minh Giáo hay Chính Nghĩa Minh thì cũng là một chín một mười, chẳng ai hơn ai..


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...