Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 80. Phải chọn phe cho tử tế.

 

Tuy nhiên Lý Xuân - Nam nhân có chấm đỏ vẫn không nhượng bộ.

“Các cao thủ Di Minh Giáo chính là những ác ma thời trước còn gì. Ngươi đã những thấy những kẻ đó làm chuyện tốt bao giờ chưa?”

Trước lời lẽ đó, Vương Chấn Thanh - nam nhân râu ria rậm rạp cũng không thể phản bác.

Bởi vì trong quá khứ, những ma đầu trong Di Minh Giáo vô cùng khủng khiếp.

“Đúng là vậy. Nhưng dù sao cũng chỉ có Thanh Vân Quán trở nên rối ren mà thôi. Bởi vì phía đó đã phản bội Nam Dương Thương Bang. Không biết chừng, sau Ngọa Long Trang, Thanh Vân Quán sẻ là nơi tiếp theo diệt môn đấy.”

Khoảnh khắc đó, Uyên Xích Hà đang ngủ gật với khuôn mặt chán chường bỗng mở to mắt.

Lý Xuân tự tin nói.

“Không sao đâu. Võ Quán của Lạc Dương đã nói sẽ ra mặt giúp đỡ Thanh Vân Quán mà, nên Thanh Vân Quán sẽ có cơ hội chiến thắng thôi.”

“Bọn họ đủ sức làm đối thủ của Kinh Thiên Kiếm Khách sao?”

“Kinh Thiên Kiếm Khách sẽ không tích cực tham gia vào chuyện lần này. Chẳng lẽ tục gia đệ tử phái Hoa Sơn sẽ giúp đỡ Hồng Bang đứng về phía Di Minh Giáo sao? Mọi người cho rằng Kinh Thiên Kiếm Khách chỉ đang miễn cưỡng giữ đúng chức trách của mình mà thôi.”

“Vậy ý ngươi là chúng ta hãy đến Thanh Vân Quán à?”

“Cứ chờ mà xem, hững người không biết gì chắc chắn sẽ bám vào Nam Dương Thương Bang.Nhưng những người đến từ Lạc Dương hầu hết đều sẽ chọn Thanh Vân Quán.”

“Cũng đúng, dù sao thì Di Minh Giáo cũng sẽ không trực tiếp can dự đến những chuyện vặt vãnh này…”

“Hãy tin lời ta. Hồng Bang đứng trong hàng ngũ của Di Minh Giáo, nhưng đó không phải là thế lực chủ chốt của Di Minh Giáo mà. Chỉ với mình Hồng Bang thì không thể nào đánh bại được Thanh Vân Quán và các võ quán Lạc Dương đâu.”

Vương Chấn Thanh gật đầu trước lời nói tràn đầy tự tin của Lý Xuân.

Các lãng nhân phải lựa chọn thật thận trọng xem sẽ theo phe nào.

Nếu Kinh Thiên Kiếm Khách không ra mặt thì Nam Dương Thương Bang và Hồng Bang không phải là đối thủ của Thanh Vân Quán.

Đối với Uyên Xích Hà thì Ngọa Long Trang chính là đối tượng cậu vừa yêu vừa ghét.

Chỉ cần nghĩ đến Bạch Mỹ Chu và đám huynh đệ cùng cha khác mẹ là Uyên Xích Hà lại run lên, dù vậy Uyên Xích Hà vẫn còn chút kí ức về phụ thân mình. Mặc dù Uyên Vũ Long cũng không chăm sóc Uyên Xích Hà chu đáo, nhưng ít ra ông ấy cũng không khiến hắn đau khổ như những người khác.

Nên khi nghe tin Ngọa Long Trang diệt môn, đôi tai Uyên Xích Hà liền vểnh lên.

Uyên Xích Hà tiến lại gần hai tên lãng nhân.

“Các vị thúc thúc, tại hạ có thể hỏi một chút chuyện được không? Chuyện Ngọa Long Trang đã diệt môn là thế nào vậy?”

Lý Xuân khẽ liếc nhìn cậu thiếu niên đột nhiên chen lời vào.

Nhìn trang phục gọn gàng, sạch sẽ và thanh kiếm đang đeo trên thắt lưng thì có vẻ đây không phải người bình thường.

Vì vậy thay vì tỏ ra khó chịu, Lý Xuân quyết định giải đáp thắc mắc của đối phương.

“Cách đây không lâu, Nguyệt Hạ Tiên Tử đã tiếp quản Ngọa Long Trang. Những người Uyên Thị phản kháng đều đã bị giết chết, sau đó Di Minh Giáo đã xây dựng giáo đường tại Ngọa Long Trang.”

“Những người Uyên Thị sống ở đó đều bị giết chết hết rồi sao?”

“Chỉ vài trưởng  lão bị giết thôi. Mọi người nói rằng nữ chủ nhân của Ngọa Long Trang đã đến tránh ở Bạch Gia Trang, còn những người con thì đã chạy trốn đến Dương Gia Trang.”

“À…”

Trước vẻ mặt phức tạp của Uyên Xích Hà, Lý Xuân nói như thể cảm thấy tiếc nuối.

“Ngươi có mối thâm tình với Ngọa Long Trang sao?”

“Không hề.”

Trước lời phủ nhận ngay tức khắc của thiếu niên, Lý Xuân không nói gì nữa.

Thành thật mà nói thì dạo này việc có mối thâm tình với Ngọa Long Trang không phải niềm tự hào mà chính là nhược điểm, nên đối phương nói vậy cũng là điều dễ hiểu.

Sau khi Uyên Vũ Long bị đào mồ quật cốt  thì những nhân sĩ Võ Lâm đều cảm thấy nhục nhã thay cho Ngọa Long Trang.

“Nhưng mà ngươi cũng đến đây để tìm việc à?”

“Không phải vậy. Tại hạ chỉ là trên đường đi ngang qua thôi.”

Lý Xuân quan sát xung quanh rồi bỗng thầm thì nói.

“Này, nếu như thời gian cho phép thì việc kiếm cơm ở Thanh Vân Quán cũng ổn đó. Phía Thanh Vân Quán đang chiếm ưu thế. Đãi ngộ cũng tốt nữa.”

Khi nghe đến đãi ngộ tốt, Uyên Xích Hà nhớ ngay đến Thu Không. Hắn nói làm việc mười ngày thì Nam Dương Thương Bang sẽ trả một lượng bạc.

“Bên đó trả bao nhiêu ạ?”

“Kiểu gì thì họ cũng sẽ trả hơn Nam Dương Thương Bang năm trăm văn. Bây giờ Nam Dương Thương Bang đang trả một lượng, thì phía Thanh Vân Quán sẽ trả một lượng và năm trăm văn.”

“Tại hạ hiểu rồi.”

Uyên Xích Hà chào nam nhân có chấm đỏ rồi quay lại phía trước quầy thanh toán.

Thẩm Dương Khắc quan sát sắc mặt Uyên Xích Hà rồi thận trọng mở miệng.

“Cuối cùng thì Nguyệt Hạ Tiên Tử cũng đã đụng đến Ngọa Long Trang.”

“Đúng vậy. Bà ta đã im ắng trong một khoảng thời gian dài.”

Mọi người đồn đại rằng, sau Nam Cung Thế Gia sẽ đến Ngọa Long Trang. Quả thật là vậy.

Đó là việc phần nào đã được dự đoán trước, nhưng khi xảy ra trong thực tế tâm trạng Uyên Xích Hà vẫn có chút kỳ lạ.

Khi đó, tiểu nhị tiến lại.

“Quan khách, đã có bàn trống rồi ạ. Xin mời đi lối này.”

Uyên Xích Hà và Thẩm Dương Khắc ngồi xuống ghế mà tiểu nhị chỉ rồi gọi những món đơn giản.

Một lát sau, thức ăn được mang ra, hai người ăn trong im lặng.

Thẩm Dương Khắc vừa ăn vừa liên tục quan sát sắc mặt Uyên Xích Hà. Có lẽ vì nghe tin của Ngọa Long Trang nên Uyên Xích Hà ăn uống không được thoải mái.

Lão cũng mơ hồ hiểu được tâm tình của Uyên Xích Hà đối với Ngọa Long Trang. Khi còn là phế nhân, lão đã nghe chuyện từ Ngũ Phong Thập Kiệt.

Cuối cùng không thể nhìn thêm được nữa, lão liền lên tiếng.

“Công tử, nếu công tử cảm thấy lòng mình không thoải mái thì hãy trợ giúp Thanh Vân Quán đi.”

“Lão muốn nói ta đối đầu với Hồng Bang sao?”

“Nếu làm như vậy mà tâm trạng công tử được giải tỏa thì không phải rất tốt sao?”

“Thôi đi. Hồng Bang không làm gì sai với ta cả.”

Trước dáng vẻ rộng lượng của Uyên Xích Hà, Thẩm Dương Khắc không thể nói gì thêm.

Tuy nhiên một sự việc hỗn loạn đã nổ ra.

Mãn Giang Hồng là nơi tập trung nhiều loại lãng nhân.

Có người muốn đến Thanh Vân Quán như Lý Xuân và Vương Chấn Thanh thì cũng có người muốn trợ giúp Nam Dương Thương Bang. Sơ Giáp và Hồng Văn Quan cũng là những người như vậy.

Sơ Giáp cẩn thẩn quan sát thanh kiếm đeo trên thắt lưng của Uyên Xích Hà rồi thì thầm với đồng liêu.

“Hồng huynh, cái bao kiếm kia không phải chúng ta đã từng thấy ở đâu rồi sao?”

Trước lời của Sơ Giáp, Hồng Văn Quan dời ánh mắt sang bên cạnh.

Hắn nhìn thấy thanh kiếm kiểu xưa treo trên thắt lưng thiếu niên ngồi bàn bên cạnh.

Họa tiết rồng khắc trên bao kiếm không hề xa lạ.

“Hửm? Cái đó…”

Sơ Giáp và Hồng Văn Quan đến từ Lạc Dương và họ đang nhắm đến mục tiêu là Nam Dương Thương Bang. Xét về việc hầu hết mọi người đến từ Lạc Dương đều có xu hướng chọn Thanh Vân Quán thì đây là lựa chọn khá bất ngờ.

Thực ra thì nếu không có thông tin mà Sơ Giáp tìm hiểu được gần đây thì bọn họ cũng sẽ tới Thanh Vân Quán.

Khóe miệng Hồng Văn Quan nhếch lên.

Hắn đã rình rập xung quanh thương bang ở Lạc Dương và từng gặp những võ giả Ngọa Long Trang.

Thanh kiếm kia rõ ràng là thứ mà những người Uyên Thị luôn mang theo.

Hắn đã quyết định đi đến Nam Dương Thương Bang nên phải phân biệt rõ ràng ai là bằng hữu, ai là kẻ thù.

“Hừ hừ, Sơ huynh. Huynh thử nghĩ kỹ xem là đã nhìn thấy ở đâu. Rõ ràng là đồ của một võ gia không biết thân biết phận và sử dụng hoa văn rồng…”

Trước lời nói pha lẫn giễu cợt đó, Sơ Giáp suy nghĩ một lúc rồi nhẹ đập bàn.

“A! là Ngọa Long Trang! Là đám ngốc tin tưởng vào số lượng quân mình nhưng khi vừa nhìn thấy Nguyệt Hạ Tiên Tử thì liền bỏ chạy đó sao?”

Xung quanh trở nên im lặng trước Sơ Giáp đang cao giọng.

Việc lãng nhân có thể tăng giá trị của bản thân khá là đơn giản.

Hoặc là lập công, hoặc là trở nên nổi tiếng.

Việc Nam Dương Thương Bang hứa hẹn sẽ trả ít nhất một lượng bạc nếu làm công trong vòng mười ngày cũng vậy.

Số tiền thực nhận được áp dụng khác nhau tùy theo danh tiếng của lãng nhân.

Trong trường hợp của Sơ Giáp và Hồng Văn Quan vô danh, thì có thể nói rằng bọn họ là số đang ở dưới đáy.

Nên khi nhìn thấy người xuất thân từ Ngọa Long Trang, họ cho rằng đây chính là cơ hội.

Những thế lực thù địch với Di Minh Giáo chính là Chính Nghĩa Minh, Nam Cung Thế Gia và Ngọa Long Trang. Trong số đó thì không quá lời khi nói rằng Ngọa Long Trang chính là nơi có thù hận lớn nhất, bởi họ đã bị cướp mất đại bản doanh và các đệ tử cũng bị phân tán.

Sơ Giáp liếc nhiên thiếu niên và lão già.

Thiếu niên sở hữu thanh kiếm mà những đệ tử đời thứ nhất Ngọa Long Trang sử dụng và lão già vô đạo.

Tiểu tử kia chắc chắn là người Uyên Thị bỏ trốn khỏi Ngọa Long Trang.

Đệ tử Ngọa Long Trang mà đến Nam Dương, chắc hẳn là hắn đến để giúp đỡ Thanh Vân Quán.

Có vẻ như không chỉ mỗi Sơ Giáp và Hồng Văn Quan có suy nghĩ như vậy.

Ánh mắt của một vài lãng nhân đang tán gẫu cùng các đồng liêu cũng trở nên hung hãn.

Sơ Giáp dương dương tự đắc tiếp tục nói.

“Nghe nói Nguyệt Hạ Tiên Tử đã đào xương Uyên Vũ Long dưới nấm mồ lên và ném vào hố phân nhỉ? Vậy mới thấy lũ Uyên Thị cũng mặt dày thật. Bọn chúng đã lấy cái hư danh Tham Nguyệt Kiếm Khách để kiếm ăn bao lâu rồi chứ? Những kẻ xuất thân từ Ngọa Long Trang đúng ra phải thấy nhục nhã và không sử dụng Cửu Thiên Cực Kiếm nữa mới phải…Á!”

Sơ Giáp ngừng nói và ôm lấy miệng.

Cuối cùng khi hắn bỏ tay ra thì một mảnh xương heo cùng với chiếc răng đã gãy dính trong lòng bàn tay hắn.

Máu từ miệng chảy xuống ròng ròng. Sơ Giáp liền bật dậy khỏi chỗ và hét lên.

“Thằng chó nào!”

Uyên Xích Hà nhẹ vẫy tay gọi tiểu nhị.

“Cho ở đây thêm một phần sườn heo đi. Ngon lắm. Ta rất hài lòng.”

“Vâng…”

Trong bầu không khí sạt phạt này, tiểu nhị chạy đi ngay lập tức sau khi nhận món.

Trước âm thanh gọi món sườn heo, Sơ Giáp liền nhìn sang bàn bên cạnh.

Thứ đó!

Có thể nhìn thấy đống xương trên bàn giống với thứ đã làm gãy răng hắn.

“Tên khốn nhà ngươi…”

Khoảnh khắc đó, Uyên Xích Hà lại cầm lấy khúc xương và nhẹ nhàng ném đi.

Cùng với tiếng “Á!”, Sơ Giáp lại ôm miệng bằng hai tay và ngồi thụp xuống.

Phải đến lúc này, Hồng Văn Quan mới nắm được tình hình, hắn liền đứng bật dậy rút ra phác đao ra.

Uyên Xích Hà lại ném xương như thể cảm thấy phiền phức.

Bốp. Rầm

Hồng Văn Quan bị đánh vào trán bằng xương heo, mắt trợn ngược và té nhào về sau.

Đấu khi của Sơ Giáp xẹp xuống trước những đòn công kích liên tục bằng xương.

Hắn nhận ra rằng võ công của tiểu tử này rất xuất chúng và rón rén đến gần Hồng Văn Quan. Hắn đã suy nghĩ đến việc rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Tuy nhiên đó chỉ là mong muốn của hắn.

“Này, lại đây.”

Nghe thấy giọng nói của thiếu niên, Sơ Giáp bất lực quay lại.

Hắn nhìn xung quanh thì thấy các lãng nhân khác đang tập trung ăn uống như thể chưa có gì xảy ra.

Sơ Giáp rũ vai xuống và đi đến trước mặt thiếu niên.

Khi hắn đang mò mẫm cái răng đã gãy bằng đầu lưỡi thì thiếu niên hỏi.

“Ngươi nói Nguyệt Hạ Tiên Tiên tử đã làm gì ở Ngọa Long Trang?”

“Thiếu…thiếu hiệp không phải đệ tử Ngọa Long Trang sao?”

Sơ Giáp nhìn thiếu niên với ánh mắt nghi ngờ.

Lẽ ra tên tiểu tử này phải rõ về Ngọa Long Trang hơn ta chứ, sao hắn lại hỏi ta chuyện đó?

“Ừ, không phải. Vì vậy tốt hơn hết ngươi hãy trả lời đi.”

“Thanh kiếm đó…”

“Là ta cướp được.”

Sơ Giáp cho rằng thiếu niên này cũng là kẻ thù của Ngọa Long Trang nên nhẹ nhõm trả lời.

“Nguyệt Hạ Tiên Tử đã đào mộ Uyên Vũ Long lên để phẫu làm nhục. Nhưng vì chỉ còn mỗi xương nên đã ném tất cả chỗ xương đó xuống nhà xí.”

"......"

Uyên Xích Hà cạn lời trong giây lát và chỉ ngẩn người nhìn chằm chằm nam nhân.

Thực ra, hắn cũng không có tình cảm gì với phụ thân mình.

Cho dù là vậy, giờ phút này Uyên Xích Hà vẫn cảm thấy lồng ngực ngột ngạt.

Sơ Giáp quan sát sắc mặt Uyên Xích Hà hồi lâu rồi thận trọng mở miệng.

“Này thiếu hiệp, bây giờ tiểu nhân đi được rồi chứ?”

“Đúng là tên xấc xược. Chửi người khác cho đã rồi đòi đi à?”

“Xin hãy tha thứ cho tiểu nhân.”

Sơ Giáp vội vàng gập lưng lại.

Uyên Xích Hà nhìn đỉnh đầu của hắn một lát thì hạ giọng nói.

“Ta ăn chửi nhiều quá nên giờ no đến mức không thể ăn thêm được nữa. Bởi vì ta phải bỏ mứa chỗ thức ăn quý giá này nên ngươi hãy để lại một lượng bạc rồi đi đi.”

“Sao ạ? À vâng, đa tạ thiếu hiệp.”

Lo sợ thiếu niên sẽ đổi ý nên Sơ Giáp đành lấy ra một lượng bạc rồi vội vàng quay người đi.

Lãng nhân mà gây sự với cao thủ thì chỉ phải trả một lượng bạc đã là cái giá quá rẻ.

Nếu bản thân ta là thiếu niên kia thì hẳn đã chém bay một cánh tay của kẻ gây sự rồi.

Sơ Giáp cõng theo Hồng Văn Quan đã ngất xỉu và nhanh chóng rời đi.

Khoảng một khắc sau, tiểu nhị mang ra món sườn heo Uyên Xích Hà gọi thêm.

Uyên Xích Hà uể oải ăn như thể đã mất hết khẩu vị.

Thẩm Dương Khắc không thể nhìn thêm đành lên tiếng.

“Công tử, ta sẽ lập tức đi lấy đầu mụ già Nguyệt Hạ Tiên Tử đó…”

“Đủ rồi.”

"sao ạ?"

“Lão hãy đi tìm hiểu xem Thanh Vân Quán đang tập hợp ở đâu. Chơi hoài cũng đâu được gì, chúng ta phải kiếm chút tiền chứ.”

“À, vâng.”

Thẩm Dương khắc đáp lời và đứng bật dậy, sau đó đi đến chấm đỏ và râu ria rậm rạp.

“Các ngươi có biết Thanh Vân Quán đang tập hợp ở đâu không?”

Lý Xuân nãy giờ vẫn theo dõi sự tình liền nhanh chóng trả lời.

“Bọn họ đang tập hợp ở Lưỡng Nhất Khách Điếm.”

“Các ngươi đúng là tốt số đó. Bởi vì nếu muốn sống lâu thì phải chọn phe cho đúng đắn vào.”


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...