Nghe phiên bản audio của truyện:

Tập 81. Thế giới này cũng giống như Lục Lâm

 

Lý Xuân và Vương Chấn Thành gật đầu như chim gõ kiến.

 

"Vâng, vâng. Chúng tại hạ biết rồi."

 

"Được."

 

Thậm chí nếu giờ mà cả hai có đuôi, chắc chắn lúc này chúng đang vẫy loạn xạ. Việc hai cao thủ tầm cỡ thế này gia nhập phe Thanh Vân quán chính xác là một tin tốt nhất trong ngày.

 

Sau khi rời khỏi Mãn Giang Hồng, Uyên Xích Hà và Thẩm Dương Khắc hướng về phía Lưỡng Nhật khách điếm.

 

Trên đường đi, Thẩm Dương Khắc đã kể những gì ông ấy cảm thấy.

 

“Dù sao thì chắc chắn phía Nam Dương thương bang và Hồng bang vẫn còn đang giấu một con át chủ bài”.

 

"Con át chủ bài?"

 

“Nếu không thì bọn chúng sẽ không ngu ngốc đến nỗi cố chấp đâm đầu vào cuộc chiến đã biết trước kết quả như thế này đâu.”

 

Uyên Xích Hà gật đầu.

 

Nếu là các võ quán ở Lạc Dương đã đồng lòng giúp đỡ Thanh Vân Quán, thì sẽ rất khó để Hồng Bang có thể đánh bại họ.

 

"Có Di Minh Giáo ở đằng sau hỗ trợ sao?"

 

“Có khi nào một cao thủ như Nguyệt Hạ Tiên Tử sẽ tham gia vào cuộc chiến này không?”

 

Thẩm Dương Khắc liếc nhìn Uyên Xích Hà.

 

Lão muốn biết liệu cậu có thực sự nhắm đến Nguyệt Hạ Tiên Tử hay chỉ là nói suông.

 

"Cao thủ như vậy sẽ không ra mặt trong một cuộc chiến vớ vẩn thế này đâu. Thế nhưng, tuy không thể bằng Nguyệt hạ Tiên tử, nhưng với tiềm lực tài chính của Nam dương thương bang, chắc chắn các cao thủ xuất hiện cũng không phải dạng tầm thường."

 

Đột nhiên, Uyên Xích Hà trầm giọng.

 

"Thế giới này …."

 

"hả?"

 

"...cũng giống như Lục Lâm vậy. Dù là Chính Nghĩa Minh hay là Di Minh Giáo, tất cả đều đang chiến đấu để có thể thống trị tất cả. Nếu chúng ta không có sức mạnh thì chúng ta sẽ chẳng còn lại gì cả. "

 

"Đúng vậy. Mấy tên đạo đức giả của Chính Nghĩa Minh cứ bô bô nói cái gì mà ‘công lý’,  ‘lẽ phải’,.. nhưng xét cho cùng thì tất cả bọn chúng đều đang chiến đấu vì lợi ích của phe mình mà thôi."

 

"Đúng vậy. Sơn trại và môn phái có khác gì nhau chứ? Nếu như sơn trại thu phí thông hành, các môn phái thu phí bảo kê mà."

 

"haha"

 

"Tại sao lão lại cười?"

 

“Nghe thấy những lời của công tử đúng là sảng khoái quá. Mong rằng công tử sẽ giữ được tư tưởng đúng đắn đó đến cùng”.

 

"Sao vậy? Lão nghĩ ta sẽ thay đổi à?"

 

"Có vẻ như công tử sắp rời khỏi Lục Lâm đúng không?"

 

"Haha! Đối với ta, cả thiên hạ này đều là Lục Lâm, thế thì làm gì có chuyện rời đi hay ở lại chứ?"

 

"À, thì ra là vậy."

 

***

 

Lưỡng Nhật khách điếm.

 

Năm sáu lãng nhân đang túm tụm trước chiếc bàn ở giữa.

 

Họ nói tên và biệt hiệu của mình với một nữ tử khoảng 20 tuổi trông ngây thơ rồi tản ra.

 

Tô Kiều, người đã viết tên của người nộp đơn bằng nét chữ ngay ngắn, ngẩng đầu lên.

 

Trước mặt là một thiếu niên trẻ tiều tụy.

 

Trông gương mặt này thì chỉ khoảng mới mười bảy tuổi

 

Cho dù kiếm sống khó khăn đến đâu, thì vẫn còn quá sớm để bán mạng nuôi thân như thế này.

 

Tô Kiều không thể không hỏi vì lòng trắc ẩn.

 

"Này. Ngươi có biết đây là vị trí gì không?"

 

"Biết chứ."

 

"Tuổi còn quá trẻ thì không thể chấp nhận được. Chúng ta cần những người chiến đấu, chứ không cần người vừa ra chiến trường đã lăn ra chết để chúng ta mất công khiêng về đâu."

 

“19 tuổi rồi mà không được à?”

 

Cậu nheo mắt như thể có vấn đề ở mắt.

 

Cậu đã không nhìn thấy ánh sáng mặt trời trong 10 năm và cơ thể thì nhỏ bé. Vì vậy, cậu ta trông trẻ hơn hai hoặc ba tuổi so với các bạn cùng lứa tuổi và luôn bị đối xử như một đứa trẻ ở bất cứ nơi nào cậu đến.

 

"Ồ, vậy sao? Ta còn tưởng ngươi chỉ khoảng mười bảy thôi đấy."

 

Tô Kiều liếc nhìn thiếu niên với ánh mắt ngạc nhiên.

 

Nhưng khi nhìn kỹ lại, ánh mắt đó lại sâu thẳm, không có vẻ gì của trẻ con.

 

Cô ấy hỏi khi nhúng cọ vào mực.

 

"Tên tuổi và quê quán?"

 

"Uyên Xích Hà. Ngọa Long Trang."

 

Cậu nói là Ngọa Long Trang, vì cậu nghĩ nếu việc mình là đạo tặc tại Ngũ Phong sơn trại bị lộ ra thì sẽ không tránh khỏi một trận phiền phức.

 

Sau khi viết tên và xuất thân của cậu vào quyển sổ dày cộp, cô lại một lần nữa ngước nhìn người trước mặt.

 

Nếu là đệ tử của Ngọa Long Trang, hẳn võ công sẽ cao cường hơn nhiều so với các võ nhân lang thang khác.

 

"Thiếu hiệp có chỗ ở chưa?"

 

"Vẫn chưa."

 

"Vậy thì, ở lại Lưỡng Nhật khách điếm thì sao? Chúng ta có thể cung cấp một phòng cho Uyên thiếu hiệp."

 

Cô là con gái của Vô Tán Quyền Tô Vũ Chấn- quán chủ Thanh Vân Quán.

 

Uyên Xích Hà chỉ vào Thẩm Dương Khắc đứng phía sau và nói.

 

“Ta có người đi cùng, liệu có thể ở cùng nhau không?”

 

Tô Kiều gật đầu sau khi nhìn thấy lão già.

 

"Được, dù sao thì phòng cũng hơi rộng để dùng một mình. Danh tính của người đi cùng là gì?"

 

Không giống như khi hỏi chuyện Uyên Xích Hà, thái độ của cô khá thận trọng. Đó là bởi vì cô nghĩ rằng nếu đã lăn lộn trong võ lâm giang hồ cho đến tuổi đó, thì chắc chắn phải là một cao thủ không thể xem thường.

 

Uyên Xích Hà né sang một bên.

 

Thẩm Dương Khắc tiến lên một bước và trả lời.

 

"Lão phu tên là Thẩm...Thống. Biệt hiệu là Cửu Thiên… Nộ Đao. “

 

Thẩm Dương Khắc vừa lục lại ký ức vừa chắp vá những cái tên lão đã gặp trong Lục Lâm đại  hội.

 

Tô Kiều lần đầu tiên nghe thấy tên và biệt hiệu đó, nhưng cô cũng không biểu lộ cảm xúc. Thế giới này rộng lớn và có rất nhiều người tài giỏi. Có lẽ Cửu Thiên Nộ Đao cũng là một trong số đó.

 

"Ta sẽ bàn bạc với quán chủ về tiền thưởng của hai vị. Hai vị cứ ngồi uống trà một lát đi. ta sẽ viết tên của những người phía sau rồi tìm gặp các vị sau."

 

Uyên Xích Hà và Thẩm Dương Khắc gật đầu, đi đến bàn trà cạnh cửa sổ và ngồi xuống.

 

Vì số lượng người đăng ký không nhiều như dự đoán  nên nhà hàng của quán trọ khá rộng rãi.

 

Uyên Xích Hà, người đang uống trà đột nhiên bật cười sảng khoái.

 

“Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống à?”

 

"Haha, từ giờ ta sẽ cố gắng sống với cái tên đó."

 

"Ta có thể đổi tên mà cha mẹ đặt cho như lão được không nhỉ?"

 

"Không sao đâu. Dù sao Thẩm Dương Khắc cũng là cái tên mà sư phụ đặt cho ta mà. Ta vốn là trẻ mồ côi."

 

trong thâm tâm  Uyên Xích Hà cũng hoan nghênh việc Thẩm Dương Khắc đổi tên. Lão ta xưa nay vốn đã gây thù chuốc oán không ít.  Nếu cứ đi loanh quanh với cái tên đó, hẳn cả ngày sẽ phải bận rộn tìm cách giải quyết rắc rối mất.

 

"Nhân tiện ta cũng nghĩ một biệt hiệu cho công tử đi"

 

“Không thích.”

 

Trước lời từ chối dứt khoát của cậu, Thẩm Dương Khắc cũng không nhiều lời nữa, im lặng ngồi uống trà.

 

Khoảng 2 khắc sau (khoảng 30 phút)

 

Tô Kiều tiến lại gần họ.

 

"Ta nghe nói các đại đệ tử của Ngọa Long trang đã đến Trịnh Châu… Thiếu hiệp đến đây một mình à?"

 

"Đúng vậy."

 

“Công việc của cha ta không tốt lắm. Ta không biết rằng Nguyệt Hạ tiên tử đó lại tàn ác tới vậy."

 

“Sự oán giận thường khiến người ta điên cuồng mà.”

 

Phản ứng của Uyên Xích Hà quá bình thản, khiến cô có phần tò mò.

 

“Uyên Thiếu hiệp có quan hệ như thế nào với Tham Nguyệt Kiếm khách?”

 

"Ta là con trai ông ấy."

 

"À! Là vậy sao."

 

Cô nhìn Uyên Xích Hà với ánh ngạc nhiên.

 

Con cháu trực hệ của Ngọa Long Trang luôn có võ công xuất chúng so với tuổi của họ. Tất nhiên, ngày nay có rất nhiều người coi thường Cửu Thiên Cực Kiếm, nhưng hậu duệ của Tham Nguyệt Kiếm Khách nhất định không thể tầm thường.

 

"Dù sao thì cũng mong hai vị chiếu cố. Chúng ta đã bàn bạc và quyết định trả mức lương tốt nhất cho hai người. 300 văn một ngày. Được chứ?"

 

Uyên Xích Hà gật đầu.

 

Ba trăm văn một ngày tức là mười ngày sẽ được ba lượng. Mức lương này coi như đã cao gấp đôi so với các võ giả khác.

 

Thẩm Dương Khắc nhẹ giọng hỏi.

 

"Ta nghe đồn các môn phái Lạc Dương cũng ra tay trợ giúp, không biết là những nơi nào vậy?"

 

“Là các cao thủ đến từ Bát Tiên Môn, Đại Uyên Môn và Thất Dương Môn.”

 

Lão gật đầu như đã hiểu.

 

Trên thực tế, tất cả bọn họ đều có thù oán với Di Minh Giáo, nhưng lão không nghĩ rằng nó sâu sắc đến mức đó.

 

"Nếu chỉ đối phó với Hồng Bang thì Thanh Vân quán chúng ta là đủ. Nhưng họ đến là để đề phòng trường hợp Di Minh Giáo cũng nhúng tay vào. Họ đều có thù oán sâu sắc với đám Di Minh Giáo đó."

 

“Họ có thể đối phó với Di Minh Giáo sao?”

 

"Ta tin là như vậy, bởi vì ngay cả khi Di Minh Giáo tham gia, chúng cũng sẽ không phái đến cao thủ hàng đầu đâu."

 

"Được. Nhưng khi nào thì giao chiến?"

 

"Ta sẽ cho các vị biết ngay trước khi ra trận. Chắc sẽ không phải đợi lâu đâu."

 

Tô Kiều quay trở lại chiếc bàn ở giữa khi một người lạ bước vào quán trọ.

 

Đó là người của Phong Vân Đội của Thanh Vân quán, từng phục vụ ở Nam Dương Thương bang.

 

Họ đã từng được huy động để chinh phạt Ngũ Phong Sơn trại trong quá khứ, nhưng họ không nhận ra Uyên Xích Hà.

 

Một phần là do cậu ăn mặc gọn gàng tươm tất, trước kia họ lại không được nhìn cậu ở cự ly gần. Nhưng hơn thế nữa, không ai có thể liên tưởng Uyên Xích Hà của Ngọa Long Trang với một tên đạo tặc Lục Lâm chỉ vì trùng họ Uyên cả.

 

***

 

Sau hai ngày, các cao thủ của Bát Tiên Môn, Đại Uyên Môn và Thất Dương Môn đã đến quán trọ.

 

Nhà trọ vốn trống một nửa ngay lập tức đã chật kín người.

 

Không còn phòng trống cho các lãng nhân nên họ đành phải tìm phòng ở một quán trọ khác gần đó.

 

Các cao thủ của ba môn phái tỏ ra đề phòng những võ nhân đến từ Ngọa Long Trang.

Đặc biệt là Hoàng Đông Nghiệp của Bát Tiên Môn,  Ngũ Trung Sơn của Đại Uyên Môn và Tôn Thượng Cực của Thất Dương Môn.

 

Họ cùng sát cánh bên nhau khá lâu dưới cái tên Lạc Dương Ngũ Hiệp. Thế nên tất nhiên họ biết về Ngọa Long Trang rõ như lòng bàn tay.

 

Khi mặt trời lặn, ba người đàn ông và một phụ nữ ngồi đối diện nhau trong quán trọ. Đó là Tô Kiều từ Thanh vân quán,  và Hoàng Đông Nghiệp, Ngũ Trung Sơn, Tôn Thượng Cực đến từ Lạc Dương.

 

Tô Kiều hỏi với vẻ mặt cứng đờ.

 

“Các vị nói Tham Nguyệt Kiếm khách không có con trai nào tên Uyên Xích Hà sao?”

 

Hoàng Đông Nghiệp, người lớn tuổi nhất trong Lạc Dương Ngũ hiệp, gật đầu.

 

"Đúng vậy. Chúng ta đã kết nghĩa huynh đệ với Uyên Tuyết Châu, tiểu thư của Ngọa Long Trang và cùng nhau hành tẩu giang hồ mà."

 

"Ta biết. Lạc Dương Ngũ Hiệp rất nổi tiếng."

 

Tô Kiều lẩm bẩm với vẻ mặt chán nản.

 

Hoàng Đông Nghiệp tiếp tục.

 

"Uyên Tuyết Châu chỉ có hai ca ca. Là Uyên Vũ Bạch và Uyên Thừa Bạch”.

 

"Có khi là huynh đệ cùng cha khác mẹ không?"

 

Tô Kiều nhớ lại khuôn mặt tự tin của Uyên Xích Hà.

 

Cô không thể tin rằng cậu đã mạo danh tên người khác.

 

'Vô lý. nếu thế hắn đã phải ra mặt mấy năm trước rồi chứ?'

 

Bây giờ, Ngọa Long Trang đang bị mọi người chỉ trích, vậy tại sao hắn ta lại chọn đúng lúc này xuất đầu lộ diện!

 

"Chắc chắn là dối trá!."

 

Khi Ngũ Trung Sơn - nhị ca của Lạc dương Ngũ hiệp nói với giọng phẫn nộ khi thấy một người bước xuống cầu thang.

 

Cộp, cộp.

 

Hoàng Đông Nghiệp quay người nhìn lại, bất ngờ trừng mắt.

 

Sau đó, biểu cảm của Ngũ Trung Sơn và Tôn Thượng Cực cũng cứng lại.

 

Khi ba người họ nhìn cậu với ánh mắt ngạc nhiên, Uyên Xích Hà vẫy nhẹ tay đáp lại.

 

"Lâu rồi không gặp. Các ngươi vẫn khỏe cả chứ?"

 

“Thiếu, thiếu hiệp. Sao lại…?"

 

Hoàng Đông Nghiệp hoàn toàn không thể tin được.

 

Tại sao người của Ngũ Phong Thập Kiệt lại ở đây?

 

Ngũ Trung Sơn và Tôn Thượng Cực lập tức  quay đầu lại như thể muốn né tránh ánh mắt của Uyên Xích Hà.

 

"Các ngươi không biết sao? Dạo gần đây ta đang lang thang chu du khắp nơi. Kiểu như hành tẩu giang hồ ấy.

 

Nghe thấy từ ‘hành tẩu giang hồ’, ba thiếu niên liền run rẩy.

 

Đó là bởi vì họ đã nhớ lại những gì đã xảy ra khi họ mới vừa đặt chân ra giang hồ với một trái tim đầy nhiệt huyết. .

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...