Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 83
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 83. Hãy chết đi
Lúc này một tiếng cười ảm đạm vang lên giữa những lãng nhân của Thanh Vân Quán.
“Ha ha ha. Thế giới này sẽ như thế nào khi cái hạng Đại Lực Quỷ đó mà cũng đòi uy hiếp người khác như thế kia chứ? Công tử, cần gì phải dùng dao giết bò để giết gà, Cứ giao hắn cho ta đi.”
“Lão biết tên anh hùng rơm đó sao?”
“20 năm trước hắn từng là một nít ranh giở trò cướp bóc ở tỉnh Hà Nam.”
Đại Lực Quỷ tức run lên, nghiến răng hỏi.
“Tên khốn nhà người là ai?”
Đại Lực Quỷ không thể tin nổi tình huống hiện tại.
Không quá lời khi nói rằng sau huyết kiếp ở Lệ Châu, Ngân Hạ Trang chính là nỗi khiếp sợ của Võ Lâm. Nhưng tên kia lại dám hỗn xược với hộ pháp của Ngân Hạ Trang ta đây sao?
Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống cười run bần bật và nói.
“Kẻ sắp chết như ngươi cần biết điều đó để làm gì hả? Phiền phức quá, nhanh xông vào đi. Công tử của ta rất ghét việc kéo dài thời gian đấy.”
Cùng với lời đó, Thẩm Thống rút liễu diệp đao và hiên ngang bước lên phía trước.
Lão thể hiện qua hành động rằng lão không hề coi đối phương ra thể thống gì.
“Quả là một lão già điên!”
Tuy nhiên Đại Lực Quỷ chỉ mắng chửi chứ không hề dịch chuyển, bởi vì hắn đã chùn xuống bởi khí thế không tầm thường của đối phương.
Trước tiên hắn quyết định theo dõi xem lão già đó xử lý các lãng nhân khác như thế nào. Chỉ cần nhìn cách dùng đao của đối phương thì có thể phần nào nắm được thực lực của lão.
Khi Đại Lực Quỷ chỉ đứng nhìn thì các lãng nhân được chiêu mộ bởi Nam Dương Thương Bang liền đứng chắn phía trước Thẩm Thống.
Dù vậy bước chân Thẩm Thống vẫn không chậm lại.
Khi Thẩm Thống cách khoảng 1 trượng, những lãng nhân rút vũ khí ra và giơ lên.
“Hãy…hãy dừng lại!”
“Sao chứ?”
Khoảnh khắc đó, liễu diệp đao của Thẩm Thống cắt đứt hư không.
Vút! Xoẹt!
Cánh tay cầm vũ khí của các lãng nhân rớt xuống.
Sau khi nhận ra cánh tay của mình đã đứt lìa, các lãng nhân hét lên đầy đau đớn và rút lui.
“á á á á!”
“Ặc!”
Thẩm Thống không ngừng vung đao tiến về phía trước như người nông nhân đang thu gặt mùa màng.
Trong chớp mắt, các lãng nhân đã bị phân tán.
Mặc dù là những lãng nhân kiếm cơm thông qua việc trúng đao kiếm nhưng cũng không thể chịu đựng nổi vết chém vô tình của Thẩm Thống.
Tiếp theo là đến các lãng nhân của Hồng Bang.
Thiết Huyết Đại Kiếm Hồng Đại Thế - bang chủ của Hồng Bang hét lên.
“Giết hắn!”
Tuy nhiên các bang đồ của Hồng Bang chỉ do dự, không dám tiến lên.
Không thể nhìn thêm được nữa, Hồng Đại Thế giương đại kiếm và xông lên phía trước.
Hắn dùng thủ pháp Thiên Địa Lưỡng Đoạn vung đại kiếm từ trên xuống dưới.
“Tên khốn! Ta chính là Thiết Huyết Đại Kiếm Hồng…”
Xoẹt.
Thẩm Thống sượt qua hắn ta, chuôi đao đóng vào trán Hồng Đại Thế.
Hồng Đại Thế gục xuống cùng tiếng rên rỉ.
Võ công áp đảo một cách triệt để!
Các bang đồ của Hồng Bang mất hết nhuệ khí, vô thức né sang trái phải mở đường.
Thẩm Thống một mạch bước đến phía trước Đại Lực Quỷ, nở nụ cười tanh tưởi và nói.
“Khà khà, này Đại Lực Quỷ, xưng vương trong núi không có hổ thì có vui không hả?”
Đại Lực Quỷ chầm chậm rút đao.
Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng đối phương quả là cao thủ, cho dù hắn có tung ra hết lãng nhân và thế lực Hồng Bang cũng không thể đánh bại được đối thủ trước mặt.
“Cho dù ngươi biết bổn tọa chính là hộ pháp của Ngân Hạ Trang nhưng ngươi vẫn xông tới thế này thì quả thật là một lão già to gan. Không chỉ ngươi, ngay cả tên công tử mà ngươi phục tùng kia, ta cũng sẽ giết chế…Hự!”
Xoẹt.
Thẩm Thống bất ngờ vung liễu diệp đao chém Đại Lực Quỷ.
Đại Lực Quỷ vội vàng vung đao để ngăn cản đòn công kích của đối phương.
Cheng.
Khuôn mặt Đại Lực Quỷ trở nên căng thẳng.
Chỉ với một cú va chạm, hắn đã biết được đối phương mạnh đến nhường nào.
Thẩm Thống như cá gặp nước, không chút do dự dồn ép Đại Lực Quỷ.
Đại Lực Quỷ đang định lấy danh tiếng của Ngân Hạ Trang ra uy hiếp đối phương nhưng hắn không có thời gian để mở miệng.
Cheng cheng cheng.
Thẩm Thống liên tục vung đao 5 lần rồi đột nhiên ngừng lại.
“Ngân Hạ Trang cũng không có gì ghê gớm nhỉ? Hộ vệ mà chỉ yếu thế này sao?”
Khoảnh khắc đó Đại Lực Quỷ cảm thấy ớn lạnh sống lưng.
Đối phương rõ ràng không hề khiếp sợ Ngân Hạ Trang.
“Bổn tọa chính là Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo…”
Đại Lực Quỷ trở nên gấp gáp, thậm chí hắn còn lấy cả tên tuổi của Di Minh Giáo ra nhưng chẳng hề có tác dụng nào cả.
Nụ cười hiện trên khuôn mặt Thẩm Thống.
“Giờ thì chết đi.”
Thẩm Thống chầm chậm hạ mũi đao xuống mặt đất.
Đại Lực Quỷ vội vàng dựng đao chắn trước ngực và nhìn vào mũi đao đối phương.
Xoẹt xoẹt.
Đột nhiên trong không trung vang đến âm thanh như thể rắn trườn trong bụi cỏ.
“Hự!”
Đại Lực Quỷ mở to mắt.
Đao khí từ dưới mặt đất đột ngột lao lên nhắm vào đầu gối, thắt lưng và cổ họng Đại Lực Quỷ.
Đại Lực Quỷ vận toàn bộ nội công của bản thân rồi rạch ra một đường đao như tia chớp.
Đó chính là Đại Lực Nhất Thiểm (大力一閃) – thành danh tuyệt kỹ của Đại Lực Quỷ.
Hai luồng đao khí va chạm dữ dội ở giữa.
Đoàng.
Tiếng nổ chói tai vang lên.
Đại Lực Quỷ không thể chịu nổi dư âm cú chấn động liền dừng động tác.
Khi đó mũi liễu diệp đao đang hướng về phía bầu trời liền rơi xuống mặt đất.
Nhị thức của Cửu Thiên Thế Pháp – Long Vũ Thiên Thượng.
Ngay lập lực đao khí xuyên qua ngực Đại Lực Quỷ.
Máu đỏ tuôn trào từ lồng ngực bị thủng một lỗ của Đại Lực Quỷ.
“Ngươi…ngươi dám…không sợ Di Minh Giáo…”
Đại Lực Quỷ không thể nói hết câu, gục đầu xuống.
Thẩm Thống quay người lại sau khi xác nhận cái chết của đối phương.
Khi đó…
Một sự việc không ai có thể ngờ được đã xảy ra.
Đầu và tay chân của Đại Lực Quỷ chầm chậm dịch chuyển như thể vươn vai.
“.......”
Các bang đồ của Hồng Bang ngập ngừng lùi lại phía sau với khuôn mặt như thể đang nhìn thấy ma quỷ.
Đột nhiên bầu không khí trở nên lạnh lẽo, Thẩm Thống liền quay người lại.
Ánh mắt Thẩm Thống và Đại Lực Quỷ chạm vào nhau.
“Hừ! Đúng là sống trên đời thì chuyện quái quỷ gì cũng có thể gặp nhỉ?”
Đôi mắt Đại Lực Quỷ đã hoàn toàn trở nên đen ngòm không có tròng trắng.
Hắc nhãn tối đen như mực vô cảm nhìn vào Thẩm Thống.
Thẩm Thống run lên trước hàn khí buốt giá.
“Ngươi đã học tà thuật từ Di Minh Giáo đúng chứ? Lần này chắc chắn ta sẽ giết chết ngươi.”
Khi đó miệng Đại Lực Quỷ mở ra.
“Gừuuuuu!”
Cùng với tiếng hét chói tai, Đại Lực Quỷ vặn vẹo cơ thể.
Điều đáng kinh ngạc là mỗi lần hắn ta nhảy lên, y phục và lớp da của hắn lại bung bét.
Tất cả võ sư của Hồng Bang và Nam Dương Thương Bang đều sửng sốt lùi về sau trước cảnh tượng kỳ quái đó.
Thẩm Thống cũng hoang mang không kém.
Mặc dù tận mắt chứng kiến nhưng lão cũng không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra với cơ thể Đại Lực Quỷ.
Sau khi toàn bộ y phục rơi xuống, lộ ra thân thể quái dị của Đại Lực Quỷ,
Chiều cao của hắn đã tăng lên khoảng một thước (khoảng 30cm) và khổ người cũng to ra tương tự.
Phần da thịt bị hở ra đỏ rực như dung nham và khói đen tuôn ra từ đó. Nói đúng ra thì trông hắn cứ như quái vật khổng lồ được tạo ra bởi dung nham vậy.
Thẩm Thống há hốc miệng trước cảnh tượng không thể ngờ tới.
Con quái vật kia chính là Đại Lực Quỷ sao?
Nếu không phải Đại Lực Quỷ thì đó là gì chứ?
“Quàoooo!”
Cùng với tiếng hét kỳ quái, Đại Lực Quỷ vươn bàn tay về phía Thẩm Thống đang đứng gần.
Thẩm Thống bất ngờ, vội vàng chặt bàn tay Đại Lực Quỷ bằng liễu diệp đao.
Cheng.
Cùng với âm thanh nặng nề, liễu diệp đạo của Thẩm Thống bị văng ra.
Thẩm Thống kinh ngạc lùi về sau một bước và giơ liễu diệp đao qua đầu.
Ngay sau đó, lão thi triển Long Vũ Thiên Thượng - nhị thức của Cửu Thiên Thế Pháp.
Đao khí sinh ra từ liễu diệp đao cắm vào đầu Đại Lực Quỷ.
Phập.
Khí đen bốc lên từ vị trí đao khí rơi xuống, nhưng tất cả chỉ có vậy.
Đại Lực Quỷ tiến lại gần Thẩm Thống như không hề có chuyện gì xảy ra.
“Grừuuuu!”
Âm thanh như dã thú thoát ra khỏi miệng Đại Lực Quỷ.
“Gì, gì đây? Tên khốn, chết đi! Hãy chết đi!”
Thẩm Thống lùi về sau và không ngừng vung liễu diệp đao.
Phập phập phập.
Mỗi khi bị đao khí cắm vào, khói đen lại tỏa ra từ thân thể Đại Lực Quỷ.
Dù vậy Đại Lực Quỷ vẫn không hề hấn gì.
Thụp.
Lưng Thẩm Thống đã chạm vào bức tường của Nam Dương Thương Bang.
Đại Lực Quỷ dồn đối phương đến bức đường cùng, lần này hắn vung tay như bắt ruồi.
Thẩm Thống sửng sốt dựng liễu diệp đao để ngăn cản bàn tay Đại Lực Quỷ.
Ầm.
“Hự ực!”
Tiếng rên rỉ thoát ra khỏi miệng Thẩm Thống.
Bàn tay lão như bị xé toạc trước cú va chạm không thể tưởng tượng.
Mặc dù chỉ mới chặn một lần nhưng Thẩm Thống có cảm giác như đan điền đã tê liệt.
“Khừ rừuuu…”
Đại Lực Quỷ tung nắm đấm cùng âm thanh kỳ dị.
Thẩm Thống nhanh chóng nắm chặt liễu diệp đao và một lần nữa vận nội lực.
Thẩm Thống chỉ nghĩ rằng mình nhất định phải sống sót.
Lúc này một thanh kiếm từ xa bay đến, đâm vào sống lưng Đại Lực Quỷ.
Phập. Keng.
Thanh kiếm không thể xuyên thủng thân thể Đại Lực Quỷ và lập tức rơi xuống đất.
“Grừ aaaaa!”
Đại Lực Quỷ quay người lại cùng với tiếng rên đau đớn.
Có vẻ như hắn đang muốn tìm đối tượng đã tấn công mình.
Các lãng nhân Thanh Vân Quán giật mình bỏ chạy trong tích tắc.
Uyên Xích Hà chỉ còn lại một mình, chầm chậm vươn tay ra.
Vút.
Thanh kiếm đã rơi xuống do va chạm với Đại Lực Quỷ, lúc này liền bay đến lòng bàn tay Uyên Xích Hà.
“Hư…Hư Không Nhiếp Vật!”
Tô Vũ Chấn trợn tròn mắt.
Đến trong cả mơ hắn không ngờ Uyên Xích Hà lại có thể thi triển cả Hư Không Nhiếp Vật.
Tô Kiều cũng không thể ngậm miệng lại vì quá ngạc nhiên.
Từ Thẩm Thống cho đến Uyên Xích Hà.
Một cuộc đối đầu không thể tưởng tượng được đang diễn ra tại vùng ngoại ô của trấn nhỏ Nam Dương.
Tô Kiều liếc nhìn Lạc Dương Ngũ Hiệp.
Bọn họ trông có vẻ điềm tĩnh như đã biết trước được võ uy của Uyên Xích Hà.
“Thảo nào họ lại nhẫn nhịn như vậy.”
Với trình độ võ công như thế thì không chỉ Lạc Dương Ngũ Hiệp, mà ngay cả các chưởng môn nhân của Thất Phái Nhị Môn cũng phải dè chừng.
Trong lúc Tô Kiều lơ đễnh thì cuộc chiến giữa Đại Lực Quỷ và Uyên Xích Hà đã chạm đến cao trào.
Từ đầu ngón tay của Uyên Xích Hà, Cửu Thiên Thế Pháp nối đuôi nhau phóng ra.
Phi Long Thăng Thiên, Long Vũ Thiên Thượng, Vân Long Phong Hổ, Phong Hỏa Kiếp Luân…
Phập phập phập.
Đại Lực Quỷ xuyên qua cơn mưa rào của kiếm khí và từ từ tiến về phía trước.
Nhìn thấy Đại Lực Quỷ đang dần tiến về phía mình nhưng Uyên Xích Hà không hề lùi bước.
Cuối cùng khoảng cách giữa hai người đã rút xuống còn 1 trượng ( khoảng 3m).
Chỉ cần một bên nhảy lên thì có thể chạm vào thân thể đối phương.
Đầu gối Đại Lực Quỷ nhẹ khụy xuống rồi sau đó tấn công Uyên Xích Hà như tia chớp.
Khoảnh khắc đó, Uyên Xích Hà phóng cơ thể vào hư không.
Bàn tay Đại Lực Quỷ chỉ sượt nhẹ qua gót chân của Uyên Xích Hà.
“Grừ!”
Đại Lực Quỷ liên tục khua tay cùng với âm thanh kỳ quái.
Tuy nhiên Uyên Xích Hà vẫn lơ lững trong không trung chứ không rơi xuống mặt đất.
Thân hình Uyên Xích Hà ở phía trên đầu Đại Lực Quỷ đã thay đổi vị trí đến 9 lần.
Đây chính là Cửu Long Phiên Thân (九龍翻身)- đánh thức con rồng đang ngủ bằng kì kinh bát mạch và thân mạch.
Sau đó cửu thức Lôi Kiếm Phân Hình - chiêu thức cuối cùng của Cửu Thiên Thế Pháp cũng được khai triển.
Đùng Đoàng.
Cùng với tiếng sấm rung chuyển đất trời, kiếm khí của thiên lôi rơi xuống từ bầu trời.
Phập phập phập.
Ngay khi 9 mảnh kiếm khí như tia chớp đâm vào cơ thể, Đại Lực Quỷ co giật.
Uyên Xích Hà chầm chậm hạ xuống phía trước Đại Lực Quỷ đang run rẩy.
"..."
Âm thanh sôi sục phát ra từ miệng Đại Lực Quỷ.
“Hơ!”
Uyên Xích Hà há hốc miệng.
Đáng kinh ngạc là ngay cả khi trúng Lôi Kiếm Phân Hình chứa nội công của bản thân hắn, con quái vật đó vẫn còn sống,

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook