Nghe phiên bản audio của truyện:

Tập 84. Nhưng ngươi là ai?

 

Khói đen bốc ra từ đôi mắt của Đại Lực Quỷ, có lẽ là do hắn quá tức giận. Nhưng chắc do bị choáng nên hắn tạm thời chưa phản ứng được gì, chỉ đứng đó gầm gừ.

 

Uyên Xích Hà cũng không di chuyển ngay lập tức.

 

Cho đến nay, vẫn chưa có ai trúng chiêu của Cửu Thiên Thế Pháp mà vẫn vững như bàn thạch cả..

 

Ngay cả Nghĩa Thiên Kiếm Tôn cũng không thể đối đầu trực diện với Cửu thiên thế pháp.

 

Tuy nhiên, Đại Lực quỷ vẫn không hề nhấn gì ngay cả sau khi tiếp chiêu với cơ thể trần trụi kia.

 

'Tên này rốt cục là thứ quái quỷ gì vậy?

 

Vẫn còn Cửu Thiên Cực Kiếm, nhưng có vẻ như nó cũng không giúp được gì nhiều lúc này.

 

"Gừ uuu….."

 

Âm thanh phát ra từ miệng Đại Lực quỷ càng lúc càng rõ ràng, có lẽ hắn ta đã khôi phục lại sau chấn động.

 

rắc rắc.

 

Những ngón tay của  Đại Lực quỷ khẽ cử động.

 

Đến lúc này, Uyên Xích Hà vẫn chưa thể nghĩ ra chiêu thức để đối phó với địch thủ.

 

Khoảnh khắc tiếp theo,  Đại Lực quỷ lao mình vào Uyên Xích Hà như một tia sét.

 

Đó là một chuyển động  vô cùng nhanh chóng, khác hẳn với bước đi chậm chạp, cứng ngắc từ trước đến nay.

 

Uyên Xích Hà vung kiếm theo phản xạ.

 

Trong vô thức, kiếm công mà cậu sử dụng  là Cửu Thiên Cực Kiếm đệ nhất thức - Huyền Nữ Giáng Lâm

 

Hai bàn tay của Đại Lực Quỷ bật trở lại phía sau.

 

Mũi kiếm liên tiếp vươn ra như tia chớp và chạm vào ngực hắn.

 

Phập.

 

Lần này, mũi kiếm đâm vào sâu khoảng một ngón tay.

 

Ngay lập tức, một tia sáng lóe lên trong mắt Uyên Xích Hà.

 

Gần như cùng lúc, mũi kiếm và Cửu Thiên Khí xuyên qua ngực hắn ta.

 

"Aaaaaa!"

 

Một tiếng thét xé lòng phát ra từ miệng Đại Lực Quỷ.

 

 

Ngay cả sau khi xuyên qua ngực của hắn, Cửu Thiên Khí vẫn còn bay xa hơn khoảng ba trượng (khoảng 9 mét).

 

Ồòoo.

 

Vào thời điểm đó, cậu bỗng nhiên có cảm giác kỳ lạ.

 

Đột nhiên, mạch máu giữa hai mắt nóng lên, lộ ra một cục máu đen kịt như vực thẳm.

 

Bên trong, một con quái vật màu đen có hình dạng giống như Đại Lực quỷ đang quằn quại.

 

“Cái gì, cái gì vậy?”

 

Uyên Xích Hà giật mình lùi lại một bước.

 

Sau đó, bóng tối đột nhiên biến mất, và trước mắt cậu lại là Đại Lực quỷ đang quằn quại trong thế giới thực.

 

"Khặc..."

 

Tiếng rên rỉ từ trong miệng Đại Lực quỷ tựa hồ nhỏ dần, rất nhanh liền yên tĩnh lại.

 

Lúc này hắn mới tắt thở.

 

Trong khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể màu đỏ sẫm của hắn ta biến thành tro bụi và bay ra tứ hướng.

 

 

Trong tro tàn, hàng chục đốm màu xanh dương chui ra và lơ lửng trong không trung.

 

"hả?"

 

Cậu ngạc nhiên, vội vàng vươn tay ra.

 

Tuy nhiên, Đại Lực QUỷ đã nhanh chóng không còn dấu vết gì nữa.

 

Không chỉ Uyên Xích Hà mà cả những võ giả ở hai bên đều chết lặng.

 

Cuộc chiến kết thúc ở đó.

 

Sau khi Đại Lực quỷ biến mất, không còn ai có thể cản đường Uyên Xích Hà.

 

Hồng Bang đã vội vã quay trở lại Khai Phong, không chừa một ai.

 

Tất nhiên, Tiêu Quân Bình và các võ giả Kinh Thiên đội cũng rời khỏi Nam Dương thương bang.

 

 

Bang chủ Nam Dương thương bang Lâm Nguyên Linh đã dập đầu trước quán chủ Thanh Vân Quán Tô Chấn Vũ cả trăm lần và cầu xin sự tha thứ.

 

Tuy nhiên, không đời nào Tô Chấn Vũ, người đã mạo hiểm cả mạng sống của mình cho cuộc chiến, lại có thể dễ dàng vì vài lời nói mà cho qua.

 

Cuối cùng, Lâm Nguyên Linh đành chấp nhận cổ phần của hắn ở Nam Dương thương bang sẽ được chuyển qua Tô Vũ Chấn.

 

 

 

 

Các võ giả đã tập trung trở lại Lưỡng Nhật Khách điếm để được thanh toán tiền công.

 

Trên tất cả các khuôn mặt đều đầy ắp ý cười  vì họ vừa có thể kiếm được tiền mà chẳng cần động đao kiếm.

 

Trong khi Tô Kiều chi trả số tiền đã hứa cho họ, Tô Vũ Chấn đã tìm đến chỗ Uyên Xích Hà.

 

"Xin đa tạ. Nhờ hai vị mà mọi chuyện mới có thể kết thúc thuận lợi thế này."

 

Tô Vũ Chấn cúi đầu lịch sự.

 

Có rất nhiều lãng nhân xung quanh, nhưng không ai lấy làm lạ.

 

Mặc dù là quán chủ Thanh Vân Quán, nhưng y vẫn nằm trong những tầng thấp nhất trong giới võ lâm. Trên thực tế, rất khó để y có thể  gặp được những tên tuổi của Thất Phái Nhị Môn. Và tất nhiên, trước một cao thủ tuyệt thế như Uyên Xích Hà, y càng trở nên nhỏ bé.

 

"À, vâng."

 

Uyên Xích Hà gật đầu đại khái.

 

Y lại quay sang Thẩm Thống, người đang đứng cạnh Uyên Xích Hà.

 

“Thẩm đại hiệp, ta có thể ngồi xuống một lát được không?”

 

Thẩm Thống gật đầu với khuôn mặt điềm tĩnh.

 

Sau khi được sự cho phép, Tô Vũ Chấn đặt mông lên một chiếc ghế gỗ.

 

"Nếu không có hai vị thì ta đã gặp rắc rối lớn rồi. Ta thực sự muốn trao hết tài sản của mình cho hai vị để bày tỏ lòng biết ơn, nhưng hiện tại ta không thể vì vẫn còn rất nhiều người trong gia đình trông chờ vào ta. haha."

 

Y bật ra một tràng cười ngượng nghịu.

 

Y chưa bao giờ ngờ rằng mình sẽ thuê phải những cao thủ mà cả đời cũng chưa chắc có cơ hội gặp mặt thế này.

 

Uyên Xích Hà im lặng nhìn Tô Vũ Chấn.

 

"Vì hai vị đã làm việc trong sáu ngày, nếu đúng như đã hứa thì ta phải trả cho mỗi vị một ngàn tám trăm văn, nhưng... làm sao ta có thể trả như vậy được chứ, bởi chính hai vị đã cứu sống cả Thanh Vân Quán mà. Vì vậy, ta định sẽ trao cho mỗi vị sáu mươi lượng bạc. Như thế… có được không?"

 

Mười tám lượng nhanh chóng tăng lên thành sáu mươi lượng.

 

Tô Vũ Chấn cẩn thận quan sát phản ứng của hai người. Trên thực tế, số tiền đó là chi phí chỉ vừa đủ để đổi lấy sự phục vụ của các trưởng lão Thất Phái Nhị Môn. Ngay cả khi lời đã nói ra rồi, Tô Vũ Chấn vẫn còn khá băn khoăn về số tiền đó.

 

"Được."

 

Uyên Xích hà gật đầu, bằng lòng với 60 lượng bạc.

 

Cậu chưa bao giờ bán kiếm (đánh trận thuê), nên cũng không biết cao thấp, đắt rẻ thế nào.

 

Tô Vũ Chấn lập tức vẫy tay ra hiệu về phía sau.

 

Phong vân đội chủ Vương Nhân Kiệt đã đợi sẵn phía sau, đặt một chiếc hộp gỗ lên bàn.

 

"Đây là một trăm hai mươi lượng bạc. Xin đa tạ hai vị một lần nữa. Ta sẽ không bao giờ quên ân huệ của hai vị, những người đã không tiếc sức mình vì đạo nghĩa giang hồ. Bất cứ lúc  nào hai vị có việc đến Lạc Dương, xin hãy cứ ghé qua Thanh Vân quán, bọn ta nhất định sẽ tiếp đón hai vị nồng hậu"

 

Tô Vũ Chấn một lần nữa cúi đầu.

 

"À, được rồi."

 

Cậu vừa nghĩ vừa trả lời nhàn nhạt.

 

‘Xem ra ngồi một chỗ và kiếm mười lượng mỗi ngày nhàn nhã hơn nhiều so với khi làm đạo tặc Lục Lâm nhỉ?’

 

Sau khi thanh toán xong xuôi, Tô Vũ Chấn hỏi Thẩm Thống.

 

"Ừm, Nhân tiện, Đại Lực quỷ đã chết dưới tay hai vị đại hiệp rồi phải không?”

 

"Đúng vậy."

 

"Làm thế nào mà ..ờm… không biết, hắn có liên quan gì đến sức mạnh của Di Minh Giáo không?"

 

Ý y đang nói đến siêu năng.

 

Người thuộc phe Chính Nghĩa Minh luôn tin rằng "Di Minh giáo có được siêu năng nhờ việc hiến tế các tu sĩ".

 

"Ta không biết."

 

Thẩm Thống không nói dài dòng, vì lão không quan tâm lắm đến các vấn đề của võ lâm.

 

Thấy lão tỏ ra thờ ơ, vì thế dù đang có rất nhiều câu hỏi, Tô Vũ Chấn cũng không dám hỏi thêm.

 

 

 

 

Khi việc thanh toán sắp xong, ba thiếu niên bước vào quán trọ. Đó là Lạc Dương Ngũ Hiệp.

 

Họ không dám đến gần chỗ Uyên Xích Hà mà ngồi ở một khoảng cách xa.

 

Những người thuộc 3 môn phái đến cùng đã rời khỏi Lạc Dương ngay sau trận quyết đấu với Nam Dương thương bang kết thúc, nhưng ba người này vẫn còn ở lại khách điếm.

 

Ba thiếu niên chỉ liếc nhìn Uyên Xích Hà từ xa.

 

Tô Kiều vừa thanh toán xong cho đám lãng nhân, đến gần ba chàng trai trẻ.

 

"Ồ, các ngươi còn chưa đi sao?"

 

Hoàng Đông Nghiệp trả lời với một nụ cười ngượng nghịu.

 

“Ta đến để nghe ngóng mấy câu chuyện thú vị về Đại Lực quỷ ấy mà.”

 

Vốn thông minh, hắn nhanh chóng bịa ra một cái cớ.

 

Tô Kiều liền tin mà không thắc mắc.

 

Nếu là đã theo dõi cuộc chiến với Nam Dương thương bang thì đương nhiên ai cũng có suy nghĩ đó.

 

“Cha tôi ta cũng đã gặng hỏi, nhưng họ lại bảo không biết.”

 

"Quả nhiên là thế."

 

“Nhân tiện, ba người đã gặp Uyên thiếu hiệp ở đâu vậy?”

 

Trước đây cô không mấy quan tâm, nhưng giờ muốn biết nhiều hơn vì võ công của Uyên Xích Hà quá mức nổi bật.

 

"Ừm…ờ…trên đường hành tẩu giang hồ chúng ta tình cờ gặp nhau thôi."

 

Hoàng Đông Nghiệp không tiết lộ danh tính của Uyên Xích Hà.

 

Hắn không thể nói một người vốn xuất thân từ Ngọa Long trang vì sao lại sa vào con đường đạo tặc được.

 

Ngũ Trung Sơn và Tôn Thượng Cực người thì cúi đầu đếm ngón tay, người thì lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Tô Kiều nheo mắt nhìn biểu cảm của ba thiếu niên..

 

Cô có thể lờ mờ đoán được họ đang che giấu một điều gì đó, nhưng không tiện vạch trần.

 

Lỡ như họ gặp Uyên Xích Hà ở kỹ lầu chẳng hạn, chuyện này nếu có thật thì đúng là có hơi khó nói.

 

***

 

Khai Phong, Hà Nam.

 

khoảng giữa trưa.

 

Hai người đàn ông đang đứng trước Tứ Hợp Viện (nhà xây theo kiểu chữ 'ㅁ') nằm hơi xa trung tâm thị trấn. Đó chính là Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh.

 

Khoảng một tháng trước, họ đến thăm ngôi nhà nơi Phong Diễn Tiêu từng sống. Tuy nhiên, nơi đó nay đã biến thành một ngôi nhà hoang. Họ đã hỏi thăm những người xung quanh và tìm đến tứ hợp viện này.

 

"Đại ca, có vẻ là nhà này"

 

"..."

 

Phong Diễn tiêu nhìn ngôi nhà mà Thác Cao Minh chỉ với vẻ mặt phức tạp.

 

Thác Cao Minh im lặng quan sát biểu cảm của hắn.

 

Đã 5 năm kể từ ngày tẩu tẩu hắn đưa theo hai đứa con đi. Những người hàng xóm xung quanh nói rằng chủ nhân của ngôi nhà trước mặt này đã đem cô ấy về vì cô giỏi may vá, nhưng điều đó quả thật rất khó tin.

 

Trước hết, kích thước của Tứ hợp Viện này dường như không đủ lớn để sống hào phóng với những người khác. May vá chỉ là một cái cớ, hắn có cảm giác tẩu tẩu đã được đưa đến đây làm vợ lẽ thì đúng hơn.

 

Có lẽ đó là lý do tại sao sắc mặt  Phong Diễn Tiêu cũng trở nên u ám.

 

Một lúc sau, Phong Diễn Tiêu hỏi với giọng tự tin.

 

"Có vẻ họ cũng chưa chết đói đâu, hay là ta quay về nhé?"

 

"Đại ca, dù gì cũng đã đến tận đây rồi thì ít nhất cũng phải hỏi xem mẹ con họ sống thế nào chứ. Cứ thế quay về thể nào sau này cũng day dứt cho xem”.

 

"Thế à?"

 

Nhìn vẻ mặt của hắn, Thác Cao Minh biết chắc hắn cũng muốn biết chuyện này.

 

"Cứ đi xem thế nào đã."

 

Trong lúc Phong diễn Tiêu vẫn còn đang ngập ngừng thì Thác Cao Minh đi trước một bước

 

Cốc cốc cốc.

 

Thác Cao Minh nhẹ nhàng gõ cửa.

 

Một lúc sau, giọng nói của một cậu bé từ bên trong vọng ra.

 

"Ai vậy ạ?"

 

“Nghe nói có Lâm phu nhân sống trong ngôi nhà này, cái người may vá giỏi ấy, không biết có đúng không?”

 

"Đúng vậy. Huynh đến để giao việc cho mẹ à? Bình thường đều là các cô nương tới mà..."

 

Cậu bé vừa lầm bầm vừa mở hé cửa.

 

Thác Cao Minh lùi một bước.

 

Phong Diễn Tiêu thở dài thườn thượt, bước lên với vẻ mặt bất đắc dĩ.

 

Hắn nhìn cậu bé với vẻ mặt hoang mang.

 

Cậu bé năm tuổi mười hai năm trước giờ đã lớn đến mức không thể nhận ra.

 

Phong Vân Phi, đứa trẻ đang quan sát hai người đàn ông, thận trọng hỏi.

 

"Này. Không phải thúc đến đây để giao việc sao?"

 

"Mẹ nhóc có ở đó không?"

 

Giọng Phong Diễn Tiêu run lên vì căng thẳng.

 

"Có, nhưng thúc là ai?"

 

Đó là khi Phong Diễn tiêu đang ngập ngừng.

 

Cánh cửa phụ gắn liền với cổng trước mở ra, và một phụ nữ trung niên thò đầu ra ngoài.

 

Ánh mắt của người phụ nữ và Phong Diễn Tiêu gặp nhau.

 

Lâm Chi Dĩnh chớp mắt mấy lần như không thể tin được.

 

Phu quân cô, người đã bỏ gia đình mười hai năm trước và bỏ trốn một mình nay đã quay trở lại.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...