Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 92. Phương thức của Trúc Phòng

 

Cách giết người cũng đa dạng như lý do muốn giết người vậy.

Có thể đầu độc, gài bẫy, đánh lén hoặc chiến đấu trực diện đường đường chính chính.

Tuy nhiên Trúc Phòng lại ưa chuộng phương thức phổ biến nhất.

Điều đó có thể là do sở thích của Tam công tử Thẩm Nghênh Xuân - người quản lý Trúc Phòng.

Thẩm Nghênh Xuân thích đánh chết người giữa ban ngày ban mặt, đặc biệt là ở nơi đông người.

Hắn không sợ luật pháp của đất nước hay sao?

Tất nhiên là không, Bởi vì luật pháp thì chỉ áp dụng cho dân thường mà thôi.

Nếu một tên trộm vặt hoặc kẻ lưu manh giết người thì sẽ bị lôi đến quan phủ.

Tuy nhiên, những người có chút sức mạnh trong giang hồ thì khác.

Thậm chí nếu họ đánh chết một ai đó thì còn được tôn sùng và cho là họ “dũng mãnh”.

Tuy nhiên nếu người bị đánh chết có mối quan hệ rộng, chẳng hạn như có cùng huyết thống với thành chủ thì kẻ được khen ngợi là dũng mãnh đó cũng phải bỏ trốn.

Dưới sức ảnh hưởng của Thẩm Nghênh Xuân, những sát thủ của Trúc Phòng cũng thích giết người một cách công khai.

Số lượng sát thủ sẽ được huy động ít hay nhiều phụ thuộc vào võ công của đối phương, nhưng cách thức thì tương tự.

Kiếm chuyện với đối phương rồi đánh chết.

Đó là cách mà Thất Sát Mã Thiên Vũ - sát thủ của Trúc Phòng đã gây ra thị phi ở Dung Hi Lâu đang sử dụng.

“Ngươi là tên khốn nào?”

Trước câu hỏi của Phong Diễn Tiêu, Mã Thiến Vũ cười khẩy và đáp.

“Là khách hàng chứ còn gì nữa. Tên khốn! Chỗ này rượu thì hỏng, đã thế chỉ toàn mấy mụ đàn bà xấu xí, đúng là làm hỏng tâm trạng của ta. Nhanh chóng đi gọi chủ nhân của các ngươi lại đây.”

Một kỹ nữ chứng kiến nãy giờ liền xen vào.

“Nói dối. Hắn đã nốc cạn rượu, hắn đã nói rất hài lòng với Xuân Hương, còn ngồi bên cạnh xoa bóp nữa, rồi đột nhiên hắn làm loạn lên. Xuân Hương tội nghiệp của chúng ta biết phải làm sao đây? Sẽ không chết chứ?”

“Con ả khốn kiếp, ở đâu ra mà dám hỗn láo với ta chứ hả? Tiếp theo là đến lượt ngươi đó, đã biết chưa hả?”

Phong Diễn Tiêu nghẹn lời trước sự uy hiếp của nam nhân.

Cho dù đây có là kỷ lâu đi chăng nữa thì cũng không thể hành hạ một người vô tội như vậy.

“Tên khốn, nếu đã đến kỷ lâu thì cũng ăn nói cho đàng hoàng chứ, sao lại hành động điên rồ như vậy chứ?”

Mã Thiên Vũ cười nhạt và đạp lên đầu kỹ nữ.

“Khà khà! Sao đột nhiên ngươi lại kích động quá vậy? Hay ngươi chính là chủ chứa của tiện nữ này? (Người đàn ông sống bám và giúp đỡ cho hạng gái bán hoa hay gái gọi như chồng.) Có đúng không?”

“Này! Tên chó điên!”

Tức giận trước sự chế nhạo liên tục của đối phương, Phong Diễn Tiêu lao vào tấn công nam nhân như phi hổ.

Mã Thiên Vũ như thể chờ đợi điều này đã lâu, liền rút ra phác đao và vung xuống với sức mạnh một nhát xẻ làm đôi.

Viu.

Phong Diễn Tiêu kinh ngạc, vội vàng lăn sang bên cạnh tránh né.

Tuy nhiên đao của đối phương quá nhanh nên đai quần của Phong Diễn Tiêu đã bị cắt đứt một vết dài.

Dựa vào cảm giác nóng rát thì có vẻ như da thịt cũng đã bị cắt trúng.

Phong Diễn Tiêu không thể giấu vẻ bối rối của mình trước tình huống bất ngờ.

Ngay từ đầu đã khai triển sát chiêu ác độc như thế sao? Đúng là không thể hiểu được.

“Ngươi không có oán hận gì với ta, sao ngươi lại làm vậy?”

Phong Diễn Tiêu đứng dậy, rút phác đao ra giương lên và nhìn chằm chằm vào túy khách.

Sau thất bại của đòn tấn công bất ngờ, Mã Thiên Vũ càng vận thêm khí lực.

Bây giờ Phong Diễn Tiêu cũng đã chuẩn bị tinh thần nên điềm tĩnh đối ứng.

Hai người duy trì khoảng cách thích hợp rồi chầm chậm dịch chuyển về phía trung tâm điện các.

Đột nhiên ánh mắt Phong Diễn Tiêu lóe lên tia khác lạ.

“Tên khốn, không phải ngươi đã uống hết rượu sao?”

Nhưng hiện tại trong ánh mắt nam nhân kia không phải túy khí và mà phừng phừng sát khí.

Hắn đã tỉnh rượu hay là giả vờ say?

Nhìn vào tư thế cầm đao có thể thấy rằng trình của hắn cao hơn những hộ vệ thương bang mà Phong Diễn Tiêu từng đối đầu trong quá khứ.

Chỉ cần nghĩ đến nếu mình phạm sai lầm thì có thể sẽ không được gặp lại gia đình nữa, lòng Phong Diễn Tiêu liền thắt lại.

“Xin lỗi nhé. Ta phải giết chết ngươi.”

Sau khi hạ quyết tâm, Phong Diễn Tiêu từ từ hạ phác đao.

Khởi thủ thức của Phi Long Thăng Thiên.

Mã Thiên Vũ nhìn chằm chằm Phong Diễn Tiêu với ánh mắt kỳ lạ.

Thông thường việc hạ mũi đao có nghĩa là chuyển từ tấn công sang phòng thủ.

Trừ khi học được kiếm pháp hoặc đao pháp tuyệt đỉnh, còn không thì thông thường là như vậy.

Mã Thiên Vũ vặn nửa người trên và che bàn tay trái khỏi tầm nhìn.

Khi hắn đứng thẳng trở lại thì 3 cang châm đã đính trên đầu ngón tay của hắn.

Hắn đang định thi triển Tam Thất Sát - tuyệt kỹ của bản thân.

Mã Thiên Vũ xoay đao một cánh đùa giỡn rồi phóng cang châm đi.

Phong Diễn Tiêu nâng phác đao lên quá đầu và bay người lên.

Ai nói hạ mũi đao là phòng thủ chứ?

Phong Diễn Tiêu vận chân khí bằng Bạch Tự Khẩu Quyết, đây chính là lùi một bước để tiến hai bước.

Phác đao bay lên không trung và nhảy múa.

Cùng với âm thanh yếu ớt, cang châm bay ra ngoài.

Mã Thiên Vũ vội vàng xoay phác đao để hạ gục đối phương bằng khí thế của Thái Sơn Áp Đỉnh.

Đó là chiêu thức để loại bỏ đao khí ở gần.

Rắc.

Khoảnh khắc đó âm thanh lưỡi phác đao bị nghiền nát vang lên bên tai như ảo giác.

Tuy nhiên Mã Thiên Vũ không còn thời gian để kinh ngạc.

Bởi vì phác đao của Phong Diễn Tiêu vốn đang quay tao nhã trên không trung đã bắt đầu rơi xuống đầu hắn.

Ngay cả trước khi tiếng hét phát ra, thân thể của Mã Thiên Vũ bị chia làm hai từ đỉnh đầu xuống dưới háng.

Phụt.

Máu đỏ tuôn ra như suối.

Phong Diễn Tiêu nhìn nam nhân với ánh mắt chua chát rồi chầm chậm quay người lại.

Những tạp phu đang quan sát từ đàng xa, nhanh chóng chạy đến, bắt đầu dọn dẹp chiến trường.

Phong Diễn Tiêu đi bộ đến phòng nghỉ của những hộ vệ võ sĩ rồi dừng lại.

Hắn không phát hiện ra Thác Cao Minh đang điên cuồng chạy đến từ phía đối diện.

Đột nhiên vai trái hắn nhói lên.

Quả là nam nhân vừa rồi rất mạnh.

Lý do bản thân hắn còn sống sót đều nhờ vào Bạch Tự Khẩu Quyết và Cửu Thiên Thế Pháp.

Phong Diễn Tiêu thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên trước mắt xoay mòng mòng.

“Sư huynh!”

Nghe thấy tiếng hét của Thác Cao Minh, Phong Diễn Tiêu dần bất tỉnh.

Ta phải đi về nhà…

***

Khai Phong. Thiên Hương Phạn Điếm.

Đêm muộn, hai nam nhân ngồi đối diện nhau ở căn phòng.

Đó là Tam công tử Thẩm Nghênh Xuân - người phụ trách Trúc Phòng và Lục Sát Công Chấn Đoàn.

Vẻ mặt 2 người đều không tốt,

“Ngươi nói Mã Thiên Vũ đã chết rồi ư?”

“Vâng.”

Công Chấn Đoàn không dám ngẩng mặt lên.

Trong 3 năm gần đây không có ai chết trong khi sát hành, vậy mà hôm nay, kỷ lục đó đã bị phá vỡ.

“Hừ! Ngươi nói Thất Sát đã bị giết bởi tên bệnh hoạn xuất thân từ Ngọa Long Trang sao?”

“…”

Đầu của Công Chấn Đoàn càng cúi sâu hơn.

“Hắn ta là trưởng lão của Thất Phái Nhị Môn à? À không, ở Ngọa Long Trang làm gì có cao thủ đạt đến trình đó. Nếu là Ngọa Long Kiếm Khách Uyên Vũ Bạch thì còn may ra, còn đám còn lại đều là những kẻ thấp kém. Hơn nữa ngươi nói hắn không phải người Uyên Thị sao? Vậy thì hẳn hắn xuất thân là lãng nhân rồi. Thất Sát lại bị giết bởi một kẻ như vậy ư? Mẹ kiếp! Đúng là chuyện không thể tin được mà!”

Rầm.

Thẩm Nghênh Xuân không thể kiềm chế cơn phẫn nộ liền đá mạnh vào bàn.

Công Chấn Đoàn co rúm người, nói bằng giọng thều thào.

“Dù vậy cũng không phải thất bại hoàn toàn ạ. Hắn đã bị trúng độc châm của Thất Sát…”

“Tên khốn kiếp này! Còn dám nói như vậy sao? Ta bị trét phân lên mặt thì phải làm sao đây? Ngươi không thấy danh dự của Trúc Phòng đang rơi xuống vực thẳm à?”

“Xin hãy thứ lỗi cho thuộc hạ.”

Công Chấn Đoàn cúi đầu xuống như thể đụng đến lồng ngực.

Đúng là sự việc lần này đã khiến địa vị Tam Công Tử ở Thiên Hương Phạn Điếm bị lung lay.

Thẩm Nghênh Xuân nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu Công Chấn Đoàn rồi nói.

“Ngươi hãy trực tiếp kết thúc việc này đi.”

“Tuân mệnh!”

Công Chấn Đoàn không do dự đáp.

Bởi vì kẻ kia đã bị trúng độc của Thất Sát nên cứ để yên thì cũng sẽ chết thôi, nhưng cũng không thể chống lại mệnh lệnh của Tam Công Tử.

***

Phong Diễn Tiêu không thể trở về nhà vào đêm hôm đó.

Bởi vì hắn đã lâm vào hôn mê nên phải ở lại Dung Hi Lâu.

Thác Cao Minh cử tạp phu đến nhà Phong Diễn Tiêu thông báo tình hình, còn mình thì ở bên cạnh chăm sóc Phong Diễn Tiêu.

Vào khoảng nữa đêm, y viên đã đến xem bệnh nhưng tình hình của Phong Diễn Tiêu ngày càng xấu đi.

Sáng ngày hôm sau.

Thác Cao Minh đang ngủ gà ngủ gật bên cạnh Phong Diễn Tiêu thì thức giấc bởi âm thanh yếu ớt.

“Hự, Cao Minh…”

“Vâng, đại ca!”

“Phu nhân ta chắc đang đợi nên…”

“Huynh đừng lo lắng chuyện đó. Đại tẩu đã đến đây vào đêm qua rồi.”

“…”

Tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng Phong Diễn Tiêu đang ngây người nhìn lên trần nhà.

“Phù! Đúng là lại làm trò không đâu…”

“Huynh nói vậy là sao?”

“Ta cảm thấy không ổn. Dường như ta lại gây ra chuyện tồi tệ với gia đình vốn dĩ đang sống tốt khi không có ta rồi.”

“Ôi trời! Huynh đừng nói mấy lời yếu đuối như vậy chứ. Việc huynh không có khí lực là do chất độc của tên khốn kia thôi.”

“Độc ư?”

“Huynh không biết sao? Vai huynh đã bị trúng độc châm. Y viên đã đi tìm thuốc chữa nên huynh đừng lo lắng quá. Nếu không được thì chúng ta sẽ đi đến Đường Môn…”

“Đừng có nhắc đến Đường Môn.”

Không đời nào hắn sẽ chạy đến bảo vệ kỹ lâu cho Đường Môn vốn khét tiếng tàn ác đó.

“Nhưng tại sao tên khốn đến kỹ lâu chơi lại giở trò mưu sát như vậy chứ? Sống trên đời đây là lần đầu tiên đệ nhìn thấy độc châm đấy. Dù sao thì hắn cũng không phải người bình thường.”

Thực tế thì ngay cả đối với nhân sĩ Võ Lâm, độc châm cũng là món đồ không dễ gì bắt gặp. Vì vậy Thác Cao Minh ngờ vực cũng là điều dễ hiểu.

“Tên khốn đó là ai chứ?”

“Hiện tại vẫn chưa biết. Mọi người đều nói đó là vị khách lần đầu họ nhìn thấy. huynh, lẽ nào huynh không đoán được ai sao? Chẳng hạn như người có thù oán với huynh chẳng hạn.”

“Nhiều chứ.”

Thác Cao Minh mỉm cười trước câu trả lời không chút do dự của Phong Diễn Tiêu.

Càng nghĩ thì càng thấy câu hỏi ngớ ngẩn.

Kẻ thù của Phong Diễn Tiêu đâu phải chỉ 1,2 người chứ. Đó có thể là người nhà của người đã chết do thuốc mà nghĩa huynh bán, cũng có thể là người có quan hệ với thương bang đã nhận ra khuôn mặt của họ.

“Phù! Trước khi chết mà có thể gặp lại các huynh đệ thì tốt quá.”

“Huynh đừng nói mấy lời xui xẻo như vậy.”

Khác với lời nói ra, Thác Cao Minh nghĩ rằng cần phải gọi từ Ngũ Phong Sơn Trại đến ngay lập tức.

Biết đâu đó lại là điều ước cuối cùng của nghĩa huynh.

Bởi vì nhìn vào ánh mắt xám xịt của Phong Diễn Tiêu thì giống như có thể chết ngay vào ngày mai vậy.

***

Lạc Dương.

Võ Chân khách điếm.

Chính ngọ.

Uyên Xích Hà thức dậy trễ, chầm chậm nâng người trên như thể con ốc sên đang bò.

“A! Đói bụng quá. Không thể nằm lâu hơn được nữa.”

“Ha Ha Ha. Ta đang định xem công tử còn nằm được đến khi nào đấy.”

“Đêm qua ta đã mơ một giấc mơ rất lộn xộn”

“À vâng, hôm qua và cả hôm kia công tử cũng dậy rất muộn.”

“Thẩm lão, lão biết nỗi đau thể xác là gì không?”

Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm Thẩm Thống với vẻ mặt nghiêm túc.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...