Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 93
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 93. Ta phản đối
Lục Thần Thông là 6 loại năng lực đặc biệt được nói đến trong Phật Giáo. Bao gồm Thần Túc Thông, Thiên Nhĩ Thông, Thiên Nhãn Thông, Tha Tâm Thông, Túc Mệnh Thông, Lậu Tận Thông. Nhưng nếu không đạt đến cảnh giới bán thần thì có mơ cũng không thể có được năng lực đó.
“Sao? Công tử bị đau ở đâu hả”
“Được rồi, dù sao lão cũng chỉ là một con người ngốc nghếch thôi.”
Uyên Xích Hà xuống giường.
Trong lòng Xích Hà cảm thấy không yên, có lẽ là bởi cậu nhìn thấy khuôn mặt sắp chết của Phong Diễn Tiêu trong giấc mơ.
“Thẩm Thống.”
“Vâng.”
“Hãy cử người đến sơn trại xem có chuyện gì đặc biệt không? Hãy cho họ biết nơi chúng ta đang ở.”
“Công tử đứng ngồi không yên đến mức đó sao?”
“Dù sao ta cũng đã định báo tin khi đến Lạc Dương còn gì.”
“Ta biết rồi.”
Thẩm Thống nhìn Uyên Xích Hà bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Khi đạt đến cảnh giới giống như Uyên Xích Hà thì sẽ nhìn thấy những thứ mà người khác không thấy. Không biết chừng đã có chuyện xảy ra với Ngũ Phong Thập Kiệt.
“Nếu không có chuyện gì thì mới là kỳ lạ đấy…”
Những người bình thường còn cấu xé nhau mà sống, huống chi là những nhân sĩ võ lâm đầy huyết khí.
Trên đường đi đến nhà ăn, Thẩm Thống hỏi.
“Công tử, nhưng mà công tử định ở lại Lạc Dương đến khi nào?”
“Sao? Chưa gì lão đã nhớ Ngũ Phong Trại rồi à?”
“Nếu công tử định ở lại đây lâu dài thì ta nghĩ tứ hợp viện sẽ tốt hơn khách điếm.”
“Tứ hợp viện ư?”
“Không phải chúng ta thấy rất nhiều ở Lạc Dương sao? Là căn nhà có phòng ở tứ phía, ở giữa là khu vườn. Người ta gọi đó là tứ hợp viện. Công tử nghĩ sao nếu sống ở một nơi như vậy? Khách điếm không phải quá chật chội sao?”
“Sao cũng được.”
Uyên Xích Hà tỏ ra không hứng thú mấy.
Sau khi nghe tin Nam Cung Thế Gia đã rời đến Trịnh Châu, tất cả mọi thứ khác đều trở nên tẻ nhạt.
***
Khai Phong.
Dung Hi Lâu.
Có một nam nhân đang thở dài thườn thượt đằng sau bờ rào dài ngăn cách hậu viên.
Đó chính là Lục sát Công Chấn Đoàn - sát thủ của Trúc Phòng.
Đã hai ngày hắn trốn ở Dung Hi Lâu để kết liễu Phong Diễn Tiêu.
Nhưng hắn không có bất cứ cơ hội nào cả.
Hộ vệ râu ria rậm rạp được gọi là Thác Cao Minh luôn luôn ở bên cạnh canh chừng Phong Diễn Tiêu.
Với tâm tình bức bối, hắn đã sai thủ hạ làm loạn kỹ lâu nhưng vô dụng.
Ngoại trừ lúc đi nhà xí ra, chẳng lúc nào Thác Cao Minh đi ra khỏi phòng.
Nhưng khi đi nhà xí, Thác Cao Minh vẫn gọi hộ vệ khác đến bảo vệ Phong Diễn Tiêu.
Công Chấn Đoàn nhìn ngắm hoàng hôn đỏ rực, tiếng thở dài thoát ra từ miệng
“Phù!”
Cho dù muốn giết chết Phong Diễn Tiêu đến mức phát điên thì hắn cũng chẳng có cơ hội.
Nhưng nếu hôm nay ta không quay trở về hẳn là Tam công tử cũng sẽ không để yên.
“Cứ thế này thì không được rồi.”
Sau khi vắt óc suy nghĩ, Công Chấn Đoàn cũng quyết tâm kết thúc chuyện này. So với việc bị Tam công tử xử lý thì việc đối mặt với Thác Cao Minh có lẽ còn tốt hơn nhiều.
Cách.
Tiếng mở cửa vang vọng từ xa.
Có vẻ như Thác Cao Minh lại định đi nhà xí.
Tuy nhiên vẫn chưa đến giờ các hộ vệ võ sĩ khác đến.
Công Chấn Đoàn mỗi tay cầm một thanh đoản kiếm, từ từ đứng lên.
Qua bờ rào, hắn có thể nhìn thấy tên râu ria rậm rạp đang nhíu mày và quay qua quay lại.
Trông có vẻ rất đau khổ vì cần đi giải quyết gấp nhưng không thấy một hộ vệ nào cả.
Râu ria rậm rạp lại quay vào trong và đóng cửa.
Soạt.
Khoảnh khắc đó, Công Chấn Đoàn nhảy qua bờ rào.
Một khi sát thủ đã lộ diện, một là giết, hai là bị giết.
Bụp bụp.
Công Chấn Đoàn không do dự đạp nhẹ xuống mặt đất và lao đi.
Ngay sau đó, hắn đâm sầm vào cánh cửa đang đóng chặt và nhảy lên như tia chớp.
Rầm!
Và cánh cửa mở toang.
Lén lút thì cũng tốt, nhưng đôi khi cách thức ngu ngốc này lại hiệu quả hơn nhiều.
Quả nhiên khuôn mặt kinh hoàng của tên râu ria rậm rạp đập vào mắt Công Chấn Đoàn.
Thác Cao Minh ngạc nhiên đến mức hét lớn lên.
Vút vút.
Hai bàn tay Công Chấn Đoàn chuyển động thần tốc.
Dư ảnh mờ ảo của 2 lưỡi đoản kiếm bị đẩy về phía râu ria rậm rạp đầy dữ dội.
Đúng là Thác Cao Minh đã hoảng hốt trước sự đột nhập của sát thủ.
Thác Cao Minh ngạc nhiên đến mức nước tiểu són ra cùng với tiếng hét.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.
Người đã từng lăn lộn với thân phận sơn tặc như Thác Cao Minh nhanh chóng lấy lại tinh thần và bắt đầu phòng thủ.
Đương nhiên là bằng tay không, vì y không có thì giờ để rút phác đao.
Xoẹt.
Mỗi khi đoản kiếm sượt qua cẳng tay, máu của Thác Cao Minh lại túa ra.
Thác Cao Minh xoay người tránh đòn chí mạng.
Công Chấn Đoàn không ngừng dồn ép đối thủ của mình, bỗng ngừng lại trong giây lát.
Hắn thoáng nhìn thấy Phong Diễn Tiêu đang nằm với khuôn mặt đen sạm.
Mục tiêu của hắn là Phong Diễn Tiêu chứ không phải tên râu ria rậm rạp này.
Công Chấn Đoàn thu hồi đoản kiếm đang phóng về phía trước, đồng thời gập lưng lại.
Tuy nhiên việc dừng lại trong thoáng chốc đó chính là vấn đề.
Xoẹt.
Đao phong lạnh lẽo kéo đến cùng với âm thanh đáng sợ khi rạch vào bao đựng đao.
Công Chấn Đoàn khẽ quay đầu về nơi gió thổi đến.
Phập.
Một lỗ tròn xuyên qua đầu Công Chấn Đoàn cùng với đòn tấn công sắc lạnh.
“Hộc hộc! Tên khốn này muốn chết sao? Ở đâu ra vậy chứ?”
Âm thanh nho nhỏ vang đến bên tai Thác Cao Minh đang thở hổn hển như sắp hết hơi.
“…Có mùi.”
***
Lạc Dương.
Tại Lạc Dương - cố đô ngàn năm, ai nhìn vào cũng sẽ thấy Uyên Xích Hà là một kẻ chỉ biết ăn chơi.
Uyên Xích Hà thức dậy vào giữa trưa, giải quyết bữa ăn ở khách điếm, đi tham quan những địa điểm nổi tiếng, rồi lại trải qua một ngày ở tửu lâu có bầu không khí vui vẻ.
Nếu sống ở một căn nhà bình thường thì sẽ chẳng có tin đồn gì cả.
Tuy nhiên, do hiện tại đang ở khách điếm nên sẽ không tránh khỏi bị lộ các thông tin như thời gian thức dậy, thời gian ăn uống hay thời gian ngủ.
Nếu ăn uống vương vãi, hay làm ầm ĩ yêu cầu mở cửa vào đêm khuya chắc chắn là những người xung quanh đều đã biết chuyện.
Dù vậy Uyên Xích Hà - kẻ ăn chơi của Võ Chân Khách Điếm cũng không bận tâm.
Thế nào cũng được.
Dù gì thì hắn cũng đã quyết tâm bây giờ là lúc nghỉ ngơi ăn chơi.
Kể từ khi Nam Cung Thế Gia rời đến Trịnh Châu, ngày nào Uyên Xích Hà cũng uống rượu.
Thẩm Thống cứ chạy theo Uyên Xích Hà như hình với bóng.
Ngay khi mặt trời lặn, Uyên Xích Hà đi trước Thẩm Thống, bước vào con hẻm đầy những tửu lâu.
Sau nhiều ngày phám khá, Uyên Xích Hà đã tìm được kha khá nơi.
Thẩm Thống vốn là một người khá kén chọn tửu lâu, liền chỉ vào một nơi.
“Công tử, hôm nay đi đến chỗ kia thì thế nào?”
“Phong Nguyệt Lâu à?”
“Vâng, trong số mấy quán rượu, ta thấy rượu ở đó vị rất ổn.”
“Nhưng đồ nhắm ở đó thì thường thôi…”
“Công tử, rượu mới là ưu tiên hàng đầu chứ?”
“A, ta thực sự không ưng ý đầu bếp ở đó.”
Mặc dù càu nhàu nhưng Uyên Xích Hà vẫn nâng bước về phía Phong Nguyệt Lâu.
Bởi vì quanh đây cũng không còn nơi nào đáng đi cả.
Ngay khi bước vào tửu lâu, Hồng Thích Sở - tiểu nhị độ tuổi 20 nhận ra khuôn mặt họ rồi giả vờ như quen biết.
“Ôi trời! Công tử! Xin mời vào! Ngài đến đúc lúc lắm. Hôm nay tiểu nhân sẽ phụ trách và mang những món ăn ngón cho công tử. Xin hãy tin tưởng tiểu nhân.”
Hồng Thích Sở hưng phấn nói và đánh thùm thụp vào lồng ngực mình.
Uyên Xích Hà sau nhiều ngày ăn chơi, mặt đã dày lên liền phê bình hắn.
“Hồng huynh đệ, ngươi là đầu bếp à? Ngươi có thể chịu trách nhiệm sao? Đừng có ăn nói lung tung, Ta là người khá nhạy cảm đó.”
“Ôi huynh! Là thật đó. Đầu bếp đã được thay đổi rồi. Đệ đã nghĩ về huynh rất nhiều đấy! Có vẻ như tấm chân tình đó đã chạm đến ông trời nên hôm nay huynh thực sự đã quay trở lại rồi.”
Mới hai ngày đã gặp lại nhau mà hắn cứ làm ầm ĩ như mấy năm.
“Ta biết rồi, để ta xem thử tới đâu. À mà đừng có đứng gần quá. Hồng huynh đệ, mùi mồ hôi của huynh đúng là không đùa được đâu.”
“Vâng vâng, xin mời đi lối này. Đệ sẽ dành cho huynh vị trí tốt nhất.”
Hồng Thích Sở cúi người và dẫn khách lên tầng 2.
Chuyện khác thì không biết, nhưng đây đúng là vị trí tốt nhất.
Ngay khi ngồi xuống và quay đầu về phía cửa sổ, con đường đang nhuốm đỏ của Lạc Dương hiện ra trước mắt như một bức tranh.
Trong khi Uyên Xích Hà chìm đắm trong khung cảnh thì Thẩm Thống đã gọi rượu và đồ nhắm.
Hai người kẻ mời người uống, ly rượu cứ đầy rồi lại vơi.
“khà khà, hắn nói đầu bếp đã thay đổi nhỉ? Đồ nhắm bây giờ khá hợp khẩu bị ta đó.”
Trước lời Thẩm Thống, Uyên Xích hà cũng gật đầu với vẻ mặt hài lòng.
Đúng là vị ngon hơn nhiều so với hai ngày trước.
Với hương vị này thì dường như có thể dùng bữa tối tại đây luôn.
“Khà! Rượu ngon! Công tử, mỗi ngày ta đều mong muốn được như ngày hôm nay.”
“Có ai cản lão đâu. Cứ sống như vậy đi, số tiền lão dành dụm được trong thời gian qua cũng kha khá mà.”
“Ý ta không phải là sẽ sống như vậy một mình. Ta muốn sống một cuộc đời nhàn nhã và vui vẻ cùng công tử. Đói thì ăn, muốn đi thi đi, đêm đến thì uống rượu ở tửu lâu, tốt biết bao nhiêu đúng không?”
“Gì? Thẩm lão thì thích rồi đó nhưng ta thì mắc tội gì chứ? Sao ta lại phải sống như thế với một lão già như Thẩm lão? Ta không thích, Ta hoàn toàn phản đối cuộc sống như vậy.”
“…”
Sau khi nghe xong, Thẩm Thống thấy cũng đúng nên không thể phản bác được.
Cứ vậy, hai người tiếp tục nói những điều vô nghĩa.
Lúc này hai nam một nữ theo sau Hồng Thích Sở đi lên tầng 2.
Họ ngồi ở chiếc bàn trống ngay bên cạnh Uyên Xích Hà và Thẩm Thống.
Ngay trước khi ngồi xuống, hai nam một nữ đã khẽ liếc nhìn Uyên Xích Hà và Thẩm Thống. Có vẻ như họ rất bận tâm đến đao kiếm đeo trên thắt lưng hai người.
Nhân sĩ Võ Lâm có một thứ gọi là khí đạo độc đáo.
Nếu chính phái là trong sáng, thanh đạm và uy nghiêm thì tà phái mang lại cảm giác xảo quyệt và nguy hiểm.
Đương nhiên họ cảm nhận được khí tức trong lành, thanh đạm từ Uyên Xích Hà và Thẩm Thống.
Ít nhất thì cũng không phải tà ma ngoại đạo.
Ba người nhìn nhau trao đổi ánh mắt mang hàm ý “không sao” rồi ngồi xuống.
Thực ra bọn họ chính là đệ tử của Nghĩa Thiên Môn, lâu lắm rồi mới lại đến tửu lâu.
Nữ nhân - Bí Phong Tiền Tú Lân lên tiếng trước.
“Cao sư huynh, nhưng mà vừa rồi huynh nói vậy là sao chứ?”
“Vừa rồi sao?”
“Nãy huynh nói đến chuyện thú vị xảy ra ở Khai Phong mà.”
“À, chuyện đó sao? Muội biết ở Thủy Vận Thương Bang có rất nhiều đệ tử môn phái chúng ta mà đúng không?”
“Vâng.”
“Hôm qua, hành thủ của Thủy Vận Thương Bang trên đường đi ngang có ghé qua chỗ chúng ta. Ban đầu nói là đến để chào hỏi, nhưng lúc sau lại nhờ cử người có thể dùng được. Vì vậy ta đã giới thiệu Môn sư đệ.”
“Không phải chuyện đó. Chuyện thú vị cơ.”
“À, gần đây có hai lãng nhân nhận được rất nhiều chú ý ở Khai Phong. Mọi người từng nghe đến Dung Hi Lâu rồi chứ?”
“Vâng.”
“Đương nhiên rồi.”
“Bọn họ là hộ vệ võ sĩ của kỹ lâu ấy, nhưng quá trình trở nên nổi tiếng của họ cũng khá đặc biệt. Một người đã chẻ đôi cao thủ sử dụng độc châm chỉ bằng nhất đao.”
“Ôi trời, chẻ làm đôi như thế này sao?”
Tiền Tú Lân đưa tay từ đầu xuống đến háng.
“Ừ, còn một người khác thì đã đục một lỗ trên đầu cao thủ sử dụng hai đoản kiếm chỉ bằng đao khí.”
“Ềy, phải không?”
Tiền Tú Lân lắc đầu.
Nói chung các đệ tử của Thất Phái Nhị Môn hay Minh Môn đều không muốn tiến vào kỹ lâu. Đương nhiên vì phải suy nghĩ đến thể diện của sư môn. Các lãng nhân đã chiếm những chỗ như vậy.
Chẻ cơ thể người theo chiều dọc hay đục một lỗ trên đầu chỉ bằng đao khí là những việc khó khăn ngay cả đối với nhất đại đệ tử của Thất Phái Nhị Môn. Vậy mà những lãng nhân canh gác kỹ lâu lại làm được điều đó sao?

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook