Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 94: Sát thủ

 

Đúng lúc đó, tiểu nhị Hồng Thích Sở mang rượu và đồ nhắm đến nên cuộc đối thoại cũng tự nhiên bị cũng cắt đứt.

 

Bí Phong Tiền Tú Lân lại một lần nữa nói về việc xảy ra ở Khai Phong.

 

"Sư huynh, những võ nhân ở kỹ lâu ấy, huynh có biết gì về họ không?"

 

Cao Chân Tích gật đầu.

 

"Ừm, Tân hành thủ nói họ đến từ Ngọa Long Trang."

 

"Ôi trời đất ơi? Không lẽ là Ngọa Long Trang ở Yển Sư ư? Nơi được Tham Nguyệt Kiếm Khách dựng lên ấy?"

 

"Đúng vậy. Chính là Ngọa Long Trang đó."

 

"Trời! Nơi đó ngoài Ngọa Long Kiếm Khách còn có những cao thủ như vậy sao? Không thể tin được mà."

 

Tiền Tú Lân vỗ vào khuỷu tay của Tuyệt kiếm Dương Vạn Thừa, người đang ngồi cạnh nàng.

 

“Nghe chưa hả, là Ngọa Long Trang đó?”

 

"Chẹp. Có gì đâu mà tỷ phải ngạc nhiên thế. Thế gian rộng lớn đâu thiếu kỳ tài?"

 

"Sư huynh, những lãng nhân đó, có phải họ Uyên không? Nếu thế thì võ công cao cường cũng chẳng có gì lạ."

 

"Không phải?"

 

"Dạ?"

 

"Sao cơ?"

 

Tiền Tú Lân và Dương Vạn Thừa hỏi lại gần như đồng thời.

 

Nhìn thấy sự ngạc nhiên của họ, có vẻ như cả hai đều nghĩ rằng lãng nhân đó họ Uyên.

 

“Nghe nói không phải là họ Uyên mà là họ Phong.”

 

Tiền Tú Lân mở to mắt.

 

"Phong? Vậy chắc là lãng nhân được Ngọa Long Trang thu nhận rồi!"

 

"Chà! Lúc đó ta nổi da gà luôn. Không ngờ lãng nhân bảo vệ kỹ lâu ấy lại có thể xử lí hai tên gây rồi đó trong một nốt nhạc"

 

Khi cả hai bắt đầu làm ầm lên, Cao Chân Tích tặc lưỡi.

 

"Chậc chậc! Có ích gì đâu chứ."

 

"Tại sao? Chẳng lẽ những lãng nhân đó đã chết rồi sao?"

 

Giọng nói của Tiền Tú Lân cất cao, vô cùng gây chú ý.

 

Uyên Xích Hà và Cửu Thiên Nộ Đao cười thầm trước sự ồn ào của người phụ nữ bên cạnh.

 

"Sư muội, hạ giọng xuống đi. Đâu phải chỉ có chúng ta ở đây đâu."

 

Cao Chân Tích nhẹ nhàng trấn an Tiền Tú Lân đang phấn khích.

 

Vì nàng là người rất quan tâm đến những câu chuyện về anh hùng hào kiệt nên dường như có hơi nhập tâm quá đà.

 

Tiền Tú Lân nhìn xung quanh với vẻ mặt tiếc nuối và khẽ thì thầm.

 

"Tại sao lại vô dụng?"

 

"Trước khi bị chẻ đôi, tên đó đã kịp phóng một châm độc về phía Phong lãng nhân."

 

"Châm độc?"

 

Tiền Tú Lân không khỏi sửng sốt.

 

Châm độc xuất hiện trong cuộc chiến ở kỹ lâu ư?

 

Trước hết, châm độc rất khó để có thể sử dụng nên chỉ những người đã trải qua huấn luyện đặc biệt mới dùng được chúng.

 

Chính là sát thủ.

 

Điều đó có nghĩa là những tên đã xung đột với các võ giả bảo vệ ở kỹ lâu đó chính là sát thủ.

 

"Rồi sao nữa?"

 

"Hộ vệ bị trúng độc dường như đang trong tình trạng nguy kịch."

 

"Ồ! Còn người kia thì sao? Cái người đã phóng đao cang xuyên thủng đầu tên sát thủ ấy."

 

"Nếu không có người đó, Phong hộ vệ kia đã chết rồi. Chính hắn đã ngăn cản tên sát thủ nhảy vào để giết Phong hộ vệ."

 

Dương Vạn Thừa, người đang im lặng lắng nghe liền há to miệng.

 

"Khoan đã! Hai sát thủ định giết hộ vệ họ Phong? Một kẻ dùng châm độc và một kẻ dùng song đoản đao. Tên hộ vệ đó bị trọng thương sau khi trúng châm phải không?"

 

"Đại loại là như vậy."

 

"Chà! Kịch tính đấy, ai lại cử sát thủ vào kỹ lâu cơ chứ?."

 

"Ừm. Chắc lại ân toán tình thù gi. . ."

 

Trong khi Cao Chân Tích đang nói, đột nhiên có người cắt ngang từ bên cạnh.

 

"Chờ một chút, các ngươi nói bọn sát thủ muốn giết hộ vệ họ Phong sao?"

 

Cao Chân Tích, Tiền Tú Lân và Dương Vạn Thừa nhìn thiếu niên bên cạnh với ánh mắt khó hiểu.

 

Nghe lén cuộc trò chuyện của người khác đã đành, đây thậm chí còn chen ngang nữa?

 

Tiền Tú Lân nói với giọng điệu khó chịu.

 

"Cái gì! Ngươi nghe lén chúng ta nãy giờ sao?"

 

"Không phải nghe lén, chỉ là tình cờ nghe được thôi? Thẩm lão, lão nói xem phải không?"

 

Uyên Xích Hà nháy mắt với Thẩm Thống.

 

"Đúng vậy. Các ngươi nói to như thế mà lại đòi người ngồi gần không nghe thấy, có bị điên không hả?"

 

Cao Chân Tích và nhóm của hắn đã nhảy dựng lên trước những lời lỗ mãng của Thẩm Thống.

 

Sao chúng lại dám ăn nói như vậy với các đệ tử Nghĩa Thiên Môn ở Lạc Dương chứ?

 

Mặc dù gần đây đã bị ảnh hưởng ít nhiều do Di Minh Giáo, nhưng Nghĩa Thiên Môn vẫn là môn phái nắm quyền lực tuyệt đối ở Lạc Dương.

 

Khi bầu không khí trở nên hỗn loạn, những thực khách xung quanh họ lặng lẽ lùi về phía sau.

 

Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, tốt hơn hết là nên tránh đi.

Thẩm Thống quét nam bọn họ bằng ánh mắt khinh bỉ.

 

"Ha ha, dám làm lão phu phải ngẩng đầu mỏi cả cổ, nếu còn không ngồi xuống ta thì ta ngay lập tức chặt đứt chân các ngươi."

 

Ba người trừng mắt.

 

Lại dám gây sự với đệ tử Nghĩa Thiên Môn ngay trên địa bàn của họ ư?

 

Tuy nhiên, Cao Chân Tích, người lớn tuổi nhất trong ba người đã cố kìm nén cơn giận đang sôi sục của mình và hỏi.

 

"Chúng ta là đệ tử đời thứ hai của Nghĩa Thiên Môn. Không biết lão tiền bối đây là cao nhân phương nào? Muốn chặt chân chúng chúng ta cũng phải xem bản thân có xứng đáng hay không chứ."

 

Thẩm Thống nhếch mẹp cười.

 

"Haha, Về hỏi Quân Tử Kiếm đi, chắc hắn vẫn còn nhớ tên ta đó. Không ngờ lại có ngày đệ tử đời hai Nghĩa Thiên Môn dám thẳng mặt hỏi tên lão phu, đúng là muốn chết mà…”.

 

Vào thời điểm đó, Uyên Xích Hà đã cắt đứt câu chuyện.

 

“Thẩm lão, nói nhảm đủ rồi đấy. Lão chỉ cần bảo ‘chúng ta nghe thấy vì các ngươi nói quá to’ là được rồi mà”.

 

"À, được được. Chúng ta nghe thấy vì các ngươi nói quá lớn đấy. Người không biết còn tưởng các ngươi đang biểu diễn kịch nói nữa kìa. Có hiểu không hả?"

 

 

"..."

 

Cao Chân Tích nhanh chóng trao đổi ánh mắt với Tiền Tú Lân và Dương Vạn Thừa. Lời nói  và hành vi thô tục của hai người trước mặt quả là khó mà chấp nhận được.

 

Lại còn dám lôi cả môn chủ ra nữa, nếu cứ thế cho qua thì quả thực mất mặt Nghĩa Thiên Môn.

 

Cao Chân Tích nắm lấy chuôi kiếm.

 

Nhưng với âm thanh 'xoẹt', thanh kiếm của Tiền Tú Lân hướng tới Uyên Xích Hà. Tiền Tú Lân ngay từ đầu đã không vừa mắt thiếu niên này rồi.

 

Cách cậu cắt ngang cuộc trò chuyện, và cả cách cậu lôi lão già khó chịu đó vào nữa.

 

Nếu nàng tấn công thiếu niên này trước, lão già kia sẽ do sư huynh và sư đệ xử lí.

 

Thế là không chần chừ, nàng đã tiến lên trước các huynh đệ.

 

Có câu nói rằng thời gian trôi chậm vào khoảnh khắc cuối cùng.

 

Liệu có phải chính là lúc này không?

 

Khi mà tốc độ di chuyển của thanh kiếm cực kỳ chậm.

 

Đến mức nàng có thể thấy rõ các sợi lông tơ trên mu bàn tay cầm thanh kiếm của mình.

 

Ô trời ơi!

 

Dù đã niệm chú Ngũ Hành Vỗ Sơn tận hai lần nhưng kiếm vẫn chưa chạm tới cổ họng thiếu niên trước mặt.

 

Sao lại như thế chứ?

 

Khoảnh khắc nàng đang cảm thấy kỳ lạ, thế giới đột nhiên quay nhanh trở lại.

 

Cơ thể nàng lật ngược về phía sau.

 

"hả?"

 

Trần nhà xa lạ của tửu lầu đập vào mắt nàng.

 

Sau đó, một cú sốc truyền đến như thể ai đó đã dùng nắm đấm đấm vào lưng vậy.

 

Thụp!

 

Cơn đau nhanh chóng truyền đến đại não.

 

'Á! Cao sư huynh và Dương sư đệ nhất định không thể xảy ra chuyện gì... '

 

Bất ngờ thay, Tiền Tú Lân vẫn cầu nguyện cho sự an toàn của huynh đệ giữa cơn hỗn loạn.

 

Tuy nhiên, tình trạng của Cao Chân Tích và Dương Vạn Thừa tồi tệ hơn nàng rất nhiều.

 

Điều này là do đối thủ của họ là Cửu Mật Phúc Kiếm Thẩm Thống, một trong Hà Nam Nhị Hung.

 

Cao Chân Tích bị thương nặng ở trán và Dương Vạn Thừa bị gãy tay.

 

Nếu không phải giờ đây Thẩm Thống đã gần như “rửa tay gác kiếm”, không đồ sát vô tội vạ nữa thì xem ra ngày này năm sau chính là giỗ đầu của họ rồi.

 

 

 

 

 

Đợi 3 người ngồi xuống, Uyên Xích Hà cố nói với giọng từ tốn nhất có thể.

 

"Nào các huynh đệ, chúng ta cứ bình tĩnh lại nói chuyện nhé. Có phải các ngươi vừa nói rằng một hộ vệ họ Phong đã phóng châm độc vào sát thủ đúng chứ?"

 

Cao Chân Tích trả lời, dùng lòng bàn tay ấn vào vầng trán đầy máu.

 

"Không, ngược lại. Tên sát thủ đó đã phóng châm độc vào người hộ vệ.."

 

"À, vậy nên hộ vệ họ Phong đó đang trong tình trạng nguy kịch ư?"

 

"Chính xác."

 

"Tại sao các ngươi lại nghĩ rằng đó là sát thủ?"

 

"Bởi vì châm độc rất khó dùng, thế nên thường thì chỉ có những sát thủ được đào tạo bài bản mới sử dụng loại vũ khí này thôi”.

 

 "A ha! Vậy thì câu hỏi thứ hai. Nhưng tên còn lại dùng song đoản kiếm, tại sao ngươi vẫn nghĩ đó là sát thủ?”

 

Một tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng Cao Chân Tích.

 

"Ài! Chắc chắn chúng đã được lệnh đột nhập vào phòng để trừ khử Phong hộ vệ. Chứ làm gì có vị khách nào tự nhiên cầm đoản kiếm xông vào phòng bệnh nhân chứ?"

 

Uyên Xích Hà gãi đầu.

 

Nghe cũng có lý.

 

"Đây là câu hỏi cuối cùng, vì vậy hãy lắng nghe cẩn thận và trả lời. Những tên sát thủ đó đến từ đâu?"

 

"..."

 

Cao Chân Tích không vội vàng trả lời.

 

Việc chỉ ra ai đó là thủ phạm là cực kỳ nguy hiểm. Chưa kể đó còn là một nhóm sát thủ.  Nếu không cẩn thận có thể sẽ trở thành kẻ thù của chúng, mang họa diệt thân.

 

Uyên Xích Hà vẫn nhìn họ chằm chằm.

 

Có vẻ cậu quyết tâm nếu không nghe được câu trả lời sẽ không để họ đi.

 

Dương Vạn Thừa liếc nhìn Cao Chân Tích.

 

Cánh tay bị gãy của y đau đến mức y cảm thấy nếu không quay về để điều trị ngay lập tức thì coi như bỏ luôn rồi.

 

Phải nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện này bằng cách nào đó.

 

"Ta nghe nói rằng những người sử dụng châm độc đều là người của Xích Huyết Lâu và Trúc Phòng. Còn tên sử dụng đoản kiếm thì không chắc, nhưng ..."

 

Vào lúc đó, Tiền Tú Lân, người đang ngồi ngơ ngác, đột nhiên mở miệng.

 

 "...Cái đó ta biết. Những cao thủ song đoản kiếm ở Tam Đạo Thiên và Trúc Phòng."

 

Uyên Xích Hà hỏi lại như để xác nhận.

 

"Vậy đó là một trong Xích Huyết Lâu, Trúc Phòng hoặc Tam Đạo Thiên đúng chứ?"

 

"Có lẽ là vậy."

 

Thẩm Thống đứng bên cạnh xen vào.

 

"Công tử, ta có quen một tên ở Xích Huyết Lâu, có lẽ hắn sẽ biết Trúc Phòng và Tam Đạo Thiên ở đâu. Chỉ là không biết giờ hắn còn sống hay đã chết mà thôi."

 

Uyên Xích Hà liếc nhìn Thẩm Thống.

 

"Tên đó lớn tuổi hơn lão à? Hay là ít hơn?"

 

“Cũng tầm tầm nhau thôi.”

 

"Thế thì cũng không biết thế nào. Thẩm lão cũng nay sống mai chết mà."

 

"Người võ lâm đã sống được đến tuổi này thì tức là mạng họ dài. Chẳng phải ta vẫn còn sống đó sao?"

 

“Hừ, mong là vậy”.

 

Uyên Xích Hà quay đầu về phía Cao Chân Tích.

 

"Ngươi có biết hộ vệ bị trúng độc đó ở đâu không? Hay là tên của kỹ lâu đó cũng được."

 

"Ta không biết hộ vệ đó ở đâu, nhưng ta biết nơi xảy ra vụ xung đột đó. Đó là Dung Hi lâu, một trong 3 kỹ lâu nổi tiếng nhất ở Khai Phong."

 

Tiền Tú Lân lẩm bẩm một cách mỉa mai.

 

"...một cái ổ gái điếm, có gì hay ho đâu chứ"

 

"Được rồi. Tóm lại nơi đó tên là Dung Hi Lâu, một ổ gái điếm, là một trong 3 kỹ lâu nổi tiếng nhất ở Khai Phong, đúng chứ? Thế đi thôi!."

 

 

 

 

 

Trên đường về nhà trọ, Uyên Xích Hà nói.

 

“Lão Thẩm, dẹp cái Tứ hợp viện gì đó đi. Chúng ta sẽ rời đi lúc bình minh, nên hãy đóng gói hành lí sớm đi. Giống như giấc mơ đêm qua, ta nghĩ đã có chuyện gì đó đã xảy ra với đại ca rồi."

 

"Phải, hai người họ chắc là Phong huynh đệ và Thác huynh đệ rồi."

 

Thẩm Thống đã thay đổi xưng hô với họ sau khi Ngũ Phong Thập Kiệt xuống núi. Đó là bởi vì họ đã bỏ lại sơn trại phía sau để sống một cuộc sống bình thường thì không thể dùng những cái tên liên quan đến Lục Lâm được nữa.

 

"Ta cũng nghĩ thế…”

 

Việc nói rằng xuất thân từ Ngọa Long Trang có lẽ là do Cửu Thiên Thế Pháp mà họ đã học được. Cậu cứ nghĩ là hai người họ đang sống tốt ở Khai Phong, nhưng làm thế nào mà lại vướng cả vào sát thủ thế này?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...