Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 96
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 96. Ngươi đã xúc phạm ta.
Khai Phong.
Dung Hi Lâu.
Vào giữa trưa, vài người đã tìm đến nơi ở của những hộ vệ võ sĩ.
Thác Cao Minh đã gọi đại tẩu và những đứa trẻ đến. Tình trạng của Phong Diễn Tiêu đã xấu đến mức phải sắp xếp cuộc gặp gỡ cuối cùng với gia đình.
Dù vậy, trước mặt gia đình, Phong Diễn Tiêu vẫn gắng gượng ngồi dậy.
Lâm Chi Dĩnh - vợ Phong Diễn Tiêu nói với vẻ mặt bĩnh tĩnh.
“Chàng cứ nằm xuống đi.”
“Ta không sao. Ta vẫn ổn…”
Nhưng khác với lời nói, mồ hôi túa ra từ trán Phong Diễn Tiêu.
Dù vậy Phong Diễn Tiêu vẫn hy vọng người nhà sẽ nhớ đến mình với dáng vẻ ngồi dậy đầy kiên quyết.
Phong Diễn Tiêu nghĩ rằng sau ngày hôm nay có khi sẽ không thể gặp lại nhau nữa.
Cho dù ai có nói gì, Phong Diễn Tiêu cũng không muốn trưng ra bộ dạng thảm hại của mình,
“Các con cũng phải chào hỏi phụ thân chứ.”
Trước lời thúc dục của Lâm Chi Dĩnh, Vân Phi và Hy Diễn ngập ngừng mở miệng.
“Bọn con đang sống rất tốt. Con mong phu thân sẽ nhanh chóng hồi phục.”
“…Phụ thân, khi nào thì người về nhà ạ?”
Không giống như anh trai lớn, Hi Diễn 13 tuổi không biết về tình trạng tồi tệ của Phong Diễn Tiêu. Vì vậy chỉ nhìn chằm chằm vào Phong Diễn Tiêu và hỏi khi nào phụ thân có thể về nhà.
“…Ta sẽ về sớm thôi. Cho đến lúc đó, các con phải nghe lời mẫu thân nhé.”
“Vâng.”
Phong Diễn Tiêu chăm chú ngắm nhìn gia đình mình, khuôn mặt bỗng trở nên méo mó.
Sau đó lập tức lấy tay che miệng lại.
“Ọc, khụ khụ!”
Máu đen chảy ra giữa lòng bàn tay.
Lâm Chi Dĩnh kinh ngạc lập tức lại gần, Phong Diễn Tiêu xoay người như cự tuyệt.
“…Được rồi, nàng về đi. Ta xin lỗi.”
“Thiếp sẽ lại đến.”
Lâm Chi Dĩnh dắt theo các con đi ra ngoài.
Thác Cao Minh đang đứng đợi ngoài hiên liền gọi hộ vệ võ sĩ ở gần đó.
“Thần huynh, đừng để bất cứ ai lảng vảng quanh đây trong khi ta đưa đại tẩu và các cháu ra ngoài. Nếu bất cứ ai vào phòng mà không có sự cho phép của ta thì Thần huynh hãy giết chết kẻ đó. Đã rõ chưa?”
“Vâng. Xin huynh đừng lo lắng.”
Thần Định Thủ gật đầu lia lịa.
Hắn hiểu rõ tâm tính và võ công của Thác Cao Minh nên không dám nghĩ đến điều gì khác.
Thác Cao Minh đi đầu, theo sau là Lâm Chi Dĩnh và hai đứa trẻ.
Mặc dù là kỹ lâu nhưng hiện tại vẫn chưa bắt đầu mở cửa nên sân trong vẫn rất vắng vẻ.
Thác Cao Minh tạm biệt 3 người ở trước kỹ lâu rồi nhanh chóng chạy về nơi ở. Mặc dù đã giao phó cho Thần Định Thủ nhưng Thác Cao Minh vẫn rất nóng lòng.
Thác Cao Minh khi vừa đến nơi ở thì hét lên.
“Dừng lại!”
Sang Chế Dung - bang chủ Tứ Hải Thương Bang đang định mở cửa phòng thì quay đầu lại.
Một chút khó chịu hiện trên khuôn mặt Sang Chế Dung.
Một hộ vệ võ sĩ mà lại dám nói chủ nhân phải làm thế này thế kia sao, đúng là khiến tâm trạng hắn trở nên tồi tệ mà.
“Thác hộ vệ, ngươi đang nói với ta đó à?”
Thác Cao Minh phóng ánh nhìn rực lửa về phía Thần Định Thủ.
Thần Định Thủ mếu máo nói.
“Thác huynh, ta có ngăn cản rồi nhưng bang chủ lại nói muốn vào xem tình trạng Phong huynh nên…”
Ánh mắt Thác Cao Minh chuyển tử Thần Định Thủ sang Sang Chế Dung.
Thành thực mà nói thì không thể đổ lỗi cho Thần Định Thủ trong tình huống này.
“Bang chủ, tiểu nhân sẽ dẫn đầu.”
Cùng với lời nói, Thác Cao Minh bước lên hiên nhà.
Sang Chế Dung bực bội nhìn Thác Cao Minh rồi nói.
“Ta hỏi ngươi nói vậy với ta sao?”
“Đúng vậy. Không có sự cho phép của tiểu nhân, bất cứ ai cũng không thể gặp Phong huynh.”
“Quá thể! Ngươi nghĩ ngươi là ai chứ hả?”
“…”
“Ta mới là chủ nhân của nơi này. Ngươi hay Phong hộ vệ tất cả đều là người mà ta đã thuê. Vậy mà chủ nhân như ta lại phải nghe theo chỉ thị của ngươi sao? Ngươi nghĩ ngươi nói vậy mà nghe được hả?”
“Bang chủ đúng là chủ nhân của kỹ lâu nhưng không phải chủ nhân của ta hay Phong huynh.”
“Hô hô. Cái tên này. Vậy rồi chủ nhân như ta muốn xem tình trạng của người ta đã thuê, sao người phải ngăn cản.”
“Tiểu nhân chưa từng nói sẽ ngăn cản ngài. Tiểu nhân chỉ nói ta sẽ đi trước mà thôi.”
“Trước đó rõ ràng ngươi đã nói “Dừng lại” không phải sao?”
“…”
“Võ công xuất chúng nên ngươi không coi ai ra gì, kể cả chủ nhân, phải không?”
“Không phải như vậy…”
“Không phải gì mà không phải. Chỉ là lãng nhân mà lại hống hách kiêu ngạo. Chậc chậc!”
Thác Cao Minh nhìn Sang Chế Dung với ánh mắt sôi sùng sục.
“Ánh mắt đó là sao? Bây giờ ngươi đang uy hiếp ta đó hả?”
Ngay khi Sang Chế Dung hét lên, 5 tùy thân hộ vệ của lão liền nhảy lên hiên nhà.
Hộ vệ trưởng Lưu Tinh Kiếm Khang Văn rút kiếm và chĩa xuống phía dưới.
Có nghĩ là đừng lại gần thêm nữa.
Các tùy thân hộ vệ hành động như thể Thác Cao Minh đang làm hại Sang Chế Dung.
Thác Cao Minh nhún vai và lùi lại một bước.
Những tùy thân hộ vệ này có xuất thân từ danh môn, được Sang Chế Dung đặc biệt thuê về nên vượt trội hơn hẳn khi so với các lãng nhân.
Tuy nhiên Sang Chế Dung không thỏa mãn chỉ với điều đó.
Không biết do lòng tự tôn của lão bị tổn thương, hay lão còn mục đích gì khác mà lão vẫn dồn Thác Cao Minh đến cùng.
“Các ngươi còn đang làm gì nữa? Các ngươi muốn giương mắt đứng nhìn tên Thác hộ vệ kia khinh thường ta sao?”
Trước lời Sang Chế Dung, 4 tùy thân hộ vệ còn lại cũng rút kiếm ra.
Khang Văn đại diện các hộ vệ nói.
“Thác hộ vệ đừng kháng cự, xin hãy làm theo những gì bọn ta yêu cầu. Càng có hiểu lầm thì càng nên làm như vậy.”
“Làm theo những gì bọn ta yêu cầu” có nghĩa là hãy trở thành tù nhân.
Thác Cao Minh cắn chặt môi.
Hắn không ngờ chỉ vì câu nói “dừng lại” trong lúc nóng lòng lại dẫn đến kết quả thế này. Nếu bản thân bị lôi đi thì ở đây sẽ không còn ai canh gác cho Phong Diễn Tiêu nữa. Tất cả những nổ lực cho đến hiện tại đều trở thành công cốc.
Ngay lúc Thác Cao Minh đang suy nghĩ nên đấu một trận hay cứ để bị bắt đi.
Lách cách.
Đột nhiên Phong Diễn Tiêu mở cửa và đi ra bên ngoài.
“Thác đệ, đệ hãy đi đi. Dù sao ta cũng sắp chết rồi. Đừng vì ta mà bị mắng chửi không đâu. Khụ khụ!”
Máu độc trào ra ngoài cùng với tiếng ho của Phong Diễn Tiêu.
“Đại ca!”
Ngay khi Thác Cao Minh vươn tay ra đỡ, Phong Diễn Tiêu liền hất ra.
“Ta đã nói đi đi mà! Đệ còn muốn ta cắn lưỡi chết thì mới chịu đi hả?”
Ngay sau đó Phong Diễn Tiêu dựa vào tường thở hổn hển như đã cạn kiệt hết khí lực.
Trước sự ồn ào đó, ngay cả những hộ vệ của Dung Hi Lâu vốn phân tán khắp nơi cũng dần tập trung lại.
Sang Chế Dung hét về phía những hộ vệ của Dung Hi Lâu đã kéo đến.
“Các ngươi hãy chặn phía sau lại để tên Thác hộ vệ không thể chạy mất. Hắn ta đã khinh miệt ta, vì vậy hắn không thể rời khỏi đây cho đến khi trả giá.”
“Vâng!”
Trước lời Sang Chế Dung, các hộ vệ Dung Hi Lâu rút kiếm ra.
Dù sao họ cũng chỉ là những lãng nhân kiếm tiền nên phải tuân thủ mệnh lệnh Sang Chế Dung vô điều kiện.
“Hơ!”
Tiếng cảm thán thoát ra khỏi miệng Thác Cao Minh.
Trước lời của Sang Chế Dung, tất cả đồng liêu đều không hỏi han hay phân định điều gì đều rút kiếm ra.
Trong đó có cả Thần Định Thủ - người đã chứng kiến mọi chuyện.
Người ta nói mệnh lệnh của vật chủ thì quan trọng hơn là ai đúng ai sai. Ngay cả những tùy thân hộ vệ - đệ tử của danh môn cũng cảm thấy như vậy. Dù ở đâu cũng không có sự thỏa hiệp.
“Đúng là mấy tên trộm cướp mà.”
Thác Cao Minh lẩm bẩm rồi từ từ rút phác đao.
Không biết tại sao nhưng Sang Chế Dung có vẻ như sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.
Lời nói “dừng lại” trong gấp gáp mà lại là sai phạm to lớn đến mức này sao?
Đến mức phải giết cả người ư?
Càng nghĩ lại càng thấy cạn lời, nhưng những kẻ có uy quyền thường không có đạo lý như vậy.
“Mẹ kiếp! Dù có chết thì ta cũng không chết một mình.”
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Xa xa truyền đến tiếng cười khanh khách quen thuộc.
“Ư hư hư hư! Lại là tình huống gì nữa đây. Có mùi hôi thì phải, đúng là bốc mùi mà! Phải vậy không công tử?”
Uyên Xích Hà càu nhàu trước lời của Thẩm Thống.
“Thẩm lão, đừng có than vãn về mùi hôi nữa. Hãy dọn sạch mấy thứ đó đi. Kỹ lâu gì mà như vậy chứ? Có đúng là đã đến Dung Hi Lâu không vậy? Ta nghe nói đó là sào huyệt của của kỹ nữ, một trong 3 nơi đứng đầu ở Khai Phong mà.”
Phong Diễn Tiêu vừa rồi còn như sắp chết, lúc này trợn to mắt.
“Các ngươi tiêu đời rồi….”
Ngay sau đó Thác Cao Minh cắm phác đao đang cầm xuống dưới sàn rồi hét lên.
“Oa! Mẹ kiếp! Ta tưởng ta chết thật rồi chứ! Thẩm lão, Uyên đệ! Mọi người đã thấy lũ này đang làm gì rồi đúng không? Ta đã oan ức và tức giận đến nổi không thể giữ được phác đao trong tay đây này! Hãy làm gì đó với lũ chó này đi!”
Thẩm Thống vừa băng qua sân vừa nói.
“Vốn dĩ nếu là hổ từ núi xuống thì sẽ bị lũ chó coi thương mà. Hừ! Mấy con chó này. Người bắt chó đã đến rồi đây. Hãy lặng lẽ bỏ vũ khí xuống đi.”
6 hộ vệ võ sĩ của kỹ lâu đứng ở trong sân liền lao về phía Thẩm Thống.
“Lão điên này!”
“Đúng là già rồi nên lẩm cẩm mà!”
Thẩm Thống bước đi như thể đi dạo và vung liễu diệp đao.
Cùng với tiếng hét “Á!”, những hộ vệ võ sĩ lần lượt đánh rơi vũ khí xuống sàn.
Cả 6 hộ vệ võ sĩ đều run rẩy nắm lấy cổ tay máu chảy ròng ròng của mình.
Thẩm Thống bước đến điện các liền nhìn lên những tùy thân hộ vệ trên hiên nhà và nói.
“Lão phu lên đó nhé? Hay các ngươi xuống đây?”
Trưởng Hộ vệ Khang Văn hỏi với vẻ mặt căng thẳng.
“Lão tiền bối là ai?”
“Ha ha! Sao? Mấy tên khốn các ngươi định bắt ta cầu xin tha thứ hả?. Sư phụ dạy võ cho lũ người như các ngươi là tên khốn, sư môn thu nhận lũ khốn các ngươi làm đệ tử cũng khốn nạn luôn. Sao, còn nhẫn nhịn nổi nữa không? Vậy thì lập tức lao xuống đây để taa giết sạch lũ các ngươi luôn thể.”
“Ken két!”
Khang Văn nghiến răng rồi hét lên với tùy thân hộ vệ
“Còn nhìn gì nữa? Giết chết lão già kia đi! Ngay lập tức!”
Dứt lời, Khang Văn lao xuống dưới, 4 người còn lại cũng theo sau.
Sang Chế Dung bị bỏ lại một mình trên hiên nhà, nhìn Thác Cao Minh với ánh mắt rối rắm.
Hắn có dự cảm không lành.
Các tùy thân hộ vệ đúng là cao thủ, tuy nhiên có vẻ họ không phải đối thủ của lão già kia.
Thác Cao Minh nói với Sang Chế Dung đang tỏ ra bất an.
“Lão thấy thế gian này đơn giản lắm đúng chứ? Mọi người đều nằm dưới chân lão. Nhưng giờ thì sao đây? Hôm nay xem ra lão giẫm phải phân rồi. Nếu muốn giữ lại mạng thì chắc lão phải bò như chó đó.”
“Nhảm nhí.”
“Lẽ nào lão tin tưởng đám tùy thân hộ vệ kia sao? Có lẽ chúng sẽ bị đánh tơi bời trước khi ta nói xong cũng nên. Bắt đầu rồi. Nhìn đi, Một, hai, b,. Bây giờ chỉ còn lại hai thôi. À không, bốn, năm. Kết thúc rồi.”
Sang Chế Dung nhìn xuống sân, mặt biến sắc.
Đúng như lời Thác Cao Minh nói, các tùy thân hộ vệ đã nằm rải rác trên mặt đất chỉ trong chớp mắt.
Một lúc sau, những hộ vệ võ sĩ của Dung Hi Lâu và các tùy thân hộ vệ của Sang Chế Dung quỳ gối thành hàng ngang trước điện các.
Chỉ còn Sang Chế Dung một mình trên hiên nhà đầy lúng túng và nhìn xung quanh.
Đương nhiên Thác Cao Minh, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống đều không thèm bận tâm đến lão.
Toàn bộ quan tâm của họ đều đổ dồn vào Phong Diễn Tiêu.
Sau một lúc trò chuyện với Phong Diễn Tiêu, Uyên Xích Hà quay lại nhìn Thẩm Thống.
“Thẩm lão, lão nhanh chóng đi tìm người của Xích Huyết Lâu đi. Ta phải biết đó là trò của những tên khốn nào.”
“Vâng.”
Ngay khi Thẩm Thống định rời đi.
Sang Chế Dung do dự rồi thận trọng mở miệng.
“Này, nếu như ngươi muốn đi tìm sát thủ thì ta có thể giúp ngươi.”
“Thật sao? Nếu ngươi dám nói dối thì ta sẽ khiến ngươi sẽ phải chết thật đau khổ.”
Ngay khi Thẩm Thống trừng mắt, Sang Chế Dung gật đầu lia lịa.
“Là thật.”
Sang Chế Dung thật lòng muốn giúp bọn họ.
Dù sao thì nếu những kẻ kia đi tìm Trúc Phòng thì yêu cầu giết người của Chu Diệp Chấn cũng sẽ bị lộ ra.
Nếu vậy thì phải động thủ trước.
Tiết lộ rằng những trò mà Chu Diệp Chấn làm là do yêu cầu của Trương Môn Hộ - một người buôn bán vải.
Và chỉ cần xử lý Chu Diệp Chấn trước khi hắn cắn lại mình là xong.
Dù sao chỉ cần tra khảo Trương Môn Hộ là có thể xác nhận sự thật.
Bởi vì hắn đã từng trao đổi với Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang nên giờ chỉ cần liên lạc là được rồi.
Ực.
Sang Chế Dung nuốt nước miếng khan xuống cổ.
Hắn nghĩ rằng kể từ bây giờ chính là tốc chiến tốc thắng và cảm thấy trong miệng bỏng rát.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook