Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 97
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 97: Muốn người khác đối đãi tử tế…
Bang chủ Tứ Hải thương bang Sang Chế Dung chậm rãi mở miệng.
“Hôm qua, chủ nhân của Thiên Hương khách điếm đột nhiên muốn gặp ta, vì vậy ta mới ra gặp hắn. À, hắn ta cũng coi như là một cao thủ, tên là Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang.”
Cửu Thiên Nộ Đao vẫy tay như thể đang rất bức bối.
"Mau mau mau, gì mà nói nhiều vậy hả? mấy tên tạp nham khốn kiếp kia đó thì liên quan gì?"
Sang Chế Dung nhún vai ra vẻ không guwey.
Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang mà lại gọi là “tên tạp nham” ư? Xem ra ma đầu trước mặt cũng không phải dang vừa. Hắn dặn lòng phải thật cẩn thận.
"Vâng, vâng. Ta đề cập đến hắn ta bởi vì đó là chủ nhân của một nhóm sát thủ tên là Trúc Phòng."
Trong phút chốc, trong mắt Thẩm Thống lóe lên một tia sáng.
Bởi vì Trúc Phòng là một trong những tổ chức mà lão phải tìm.
"Hắn ta đòi Tứ Hải Thương Bang ta phải bổi thường. Bởi vì một võ giả ta ủy thác đã gây thiệt hại nghiêm trọng cho Trúc Phòng..."
“Ai?”
"Là Chu Diệp Chấn. Hắn ta đủ tàn nhẫn để được gọi là sát thủ. Thực ra, khoảng mười ngày trước, hắn ta đã đến gặp ta và nói những điều kỳ lạ."
"Kỳ lạ thế nào?"
"Trương Môn Hộ, một thương nhân buôn vải, đã yêu cầu hắn… giết Phong đại hiệp, nhưng hắn nói rằng hắn không biết phải làm gì. Ta đã mắng hắn đừng có nói mấy lời vớ vẩn nữa. Trương Môn Hộ và Phong đại hiệp đều giúp đỡ ta trong công việc mà."
"Hả! Trương Môn Hộ?"
Thác Cao Minh, người đang lắng nghe phía sau, nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi.
Hắn nhớ đến việc Phong Diễn Tiêu đã từng khó chịu với tên họ Trương này thế nào.
Đó là lý do tại sao bọn họ mới phải cất công tìm một tứ hợp viện cách thật xa nhà tên lão.
Nhưng không ngờ lão lại dám làm ra một việc như vậy!
Thác Cao Minh hỏi thay Phong Diễn Tiêu đang rũ rượi ở giữa sàn nhà.
“Tên đó có nói tại sao Trương Môn Hộ lại muốn giết Phong huynh không?”
"Ừm. Hắn nói là lão muốn chiếm vợ của Phong đại hiệp đây làm vợ lẽ. Nếu như Phong đại hiệp chết rồi, thì người phụ nữ đó sẽ đến với lão ta..."
Phong Diễn Tiêu vô cùng tức giận nhưng kêu không thành tiếng, chỉ phát ra được mấy tiếng rên rỉ.
"Tên chó chết Trương Môn! Khốn kiếp! Còn ngươi, Sang Chế Dung! Nếu những gì ngươi vừa nói có nửa lời dối trá, ta thề sẽ không để ngươi chết thanh thản!"
"Trời ơi! Thác đại hiệp! Đó là sự thật! Ta không dám nói dối nửa lời đâu!"
Sang Chế Dung run rẩy phân trần.
Thẩm Thống quay sang Uyên Xích Hà.
"Công tử, nếu thực sự là chủ nhân của Trúc Phòng thì chắc chắn sẽ có thuốc giải độc. Nhân tiện, ta sẽ đi kiểm chứng xem lời nói của lão già này có đúng hay không."
"Đi nhanh đi. Phong ca sắp hết hơi luôn rồi."
"Được. Trong khi chờ đợi, Thác huynh, hãy tìm Chu Diệp Chấn. Lời của lão già này chưa chắc đã tin được đây."
"Được rồi, lão đi nhanh đi. Ta sẽ xử lí tên Chu Diệp Chấn."
Thác Cao Minh vừa dứt lời, Thẩm Thống liền dậm chân, bay vút lên trời.
Đó là một khinh công chỉ có thể được sử dụng khi nội lực ở mức thượng thừa.
Chỉ trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng lão đâu nữa.
Thấy vậy, nước da của những hộ vệ trở nên tái nhợt. Bởi vì ngay cả trưởng lão của thất phái nhị môn cũng chưa chắc sở hữu khinh công cao cường thế này.
"Sang Chế Dung. Tên Chu Diệp Chấn đang ở đâu?"
Sang Chế Dung cúi đầu, lí nhí trả lời câu hỏi của Thác Cao Minh.
“Cái đó…ta không biết. Ta hiếm khi nhìn thấy hắn vào ban ngày. Hắn thường đến Tổng đoàn lúc tối muộn hoặc nửa đêm”.
Thác Cao Minh đi xuống sân nơi có những hộ vệ.
"Các ngươi có biết Chu Diệp Chấn ở đâu không?"
"Không, không biết."
"Chúng tôi không biết gì về hộ vệ của Tổng đoàn cả."
Thác Cao Minh tiếp tục đến gần những hộ vệ của Sang Chế Dung.
Vì họ theo Sang Chế Dung như hình với bóng nên vẫn luôn ở lại trong viện.
Thác Cao Minh nhìn thẳng vào Trưởng hộ vệ.
“Ngươi có biết Chu Diệp Chấn ở đâu không?”
"Ta không biết. Ngoại trừ việc hắn bảo vệ ngoại viện..."
“Chết tiệt, vậy thì ai biết Chu Diệp Chấn ở đâu chứ?”
Thác Cao Minh lắc đầu và quay trở lại.
"Uyên đệ, giờ ta ra ngoài và tìm Chu Diệp Chấn. Chắc sẽ không dễ đâu, nhưng ta cũng đâu thể ngồi yên được”
"Được, vậy huynh đi đi, lão ta nói buổi tối hắn sẽ quay lại Tổng đoàn, thế nên huynh cũng đừng quá sức."
"Được. Ta đi đây."
Thác Cao Minh đi xuống sân và đến trước mặt Trưởng hô vệ Khang Văn.
"Ta không biết mặt Chu Diệp Chấn, thế nên ngươi phải giúp ta. Đi thôi."
Khang Văn liếc sang Sang Chế Dung.
Sang Chế Dung gật đầu.
Khang Văn cau mày như thể không muốn bởi gân cổ tay y vừa mới bị cắt lìa xong đây.
Tuy nhiên, y không thể làm trái lời Thác Cao Minh.
Cuối cùng, y đành phải rũ vai đi theo.
Đến khi cả hai biến mất, những người hộ tống đang quỳ trong sân mới chần chừ đứng dậy.
Thần Định Thủ, một hậu vệ đang luân phiên nhìn Uyên Xích Hà và Sang Chế Dung, hỏi một cách thận trọng.
"Ừm. Ta cần được điều trị.. ta có thể đi được không?"
"Đi đi."
Uyên Xích Hà thờ ơ đáp lời.
Dù sao họ cũng đã bị cắt gân, muốn cầm đao cũng chẳng được nữa chứ nói gì đến gây náo loạn.
Khi những hộ vệ rời đi, điện các trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở khó khăn của Phong Diễn Tiêu.
Không biết bao lâu đã trôi qua
Sang Chế Dung, người đang đứng như một tấm bình phong, do dự mở miệng.
"Ờm, thiếu, thiếu hiệp......Công việc ở thương bang bận rộn. Bây giờ ta có thể đi được không?"
"Này lão già."
"Thiếu hiệp nói đi."
Sang Chế Dung cảm thấy vô cùng tức tối trước những lời hỗn láo của tiểu tử trước mặt, nhưng lão đã kìm lại.
"Muốn được đối đãi tử tế thì phải đối đãi tử tế với người khác trước."
"..."
Lông mày của Sang Chế Dung run lên.
Sự tiếp đãi chỉ dành cho những người có sức mạnh. Sức mạnh đó xuất phát từ tiền bạc hoặc vũ lực.
Ví dụ, sở dĩ tiểu tử trước mặt dám làm ăn nói xấc xược với lão, là bởi vì cậu đang đeo kiếm bên hông. Nói cách khác, chính là vì có sức mạnh.
Nếu có sức mạnh lớn hơn đối thủ thì tình thế sẽ đảo ngược. Và để có thể trả lại những lời xúc phạm của tên khốn trẻ tuổi đó và đám võ nhân kia, lão phải cố nhẫn nhịn.
“Ta có thể đi không?”
Ngay khi trở về, lão nhất định sẽ thuê những cao thủ xuất chúng hơn và khiến bọn họ trả giá.
Uyên Xích Hà liếc sang Sang Chế Dung.
"Nhìn mặt ngươi cứ như vừa ăn phải phân vậy. Đi đi cho khuất mắt ta."
Sang Chế Dung nắm chặt tay, sải bước ra khỏi điện mà không nhìn lại.
***
Khai Phong.
Thiên Hương khách điếm.
Khoảng giờ ăn trưa, khách hàng đổ xô đến nơi này. Tiểu nhị bận rộn đi quanh các bàn, nhận đơn đặt hàng và giao chúng cho nhà bếp.
Bữa trưa yên bình bỗng kết thúc với một tiếng “rầm”.
Ai đó đã rơi từ tầng hai xuống.
Không, đúng hơn là bị ném mạnh xuống bàn.
Bị bất ngờ trước tình huống bất ngờ, thực khách chạy tán loạn như cào cào.
Khách điếm bỗng chốc trở nên vô cùng hỗn loạn.
Dẫm lên đống đổ nát của chiếc bàn, một người đàn ông bê bết máu cố gắng đứng dậy.
Hắn ta là chủ nhân của Thiên Hương khách điếm,Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang.
"Khụ!"
Miệng hắn ta tràn ra máu đỏ sẫm, đôi môi co giật.
"Tại sao ngươi lại làm thế với ta? Ta đã rời bỏ giang hồ rồi mà. Cho ta biết lý do đi."
Tất nhiên, nhìn bề ngoài thì đúng là hắn ta đã rời bỏ giang hồ. Những người không rõ chi tiết chỉ biết hắn ta là chủ sở hữu của Thiên Hương khách điếm mà thôi.
Thẩm Thống bay xuống từ lầu hai, nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ.
"Xích Độ Quang. Có phải ngươi định giết võ giả hộ vệ của Dung Hi lầu vài ngày trước không?"
"Đúng thế."
Hắn không phủ nhận.
Khí thế của đối thủ quá áp đảo khiến hắn cảm thấy muốn bỏ cuộc.
"Ngươi cũng biết hộ vệ đó đã trúng độc châm đúng chứ? Lập tức đưa thuốc giải ra đây, bằng không ngươi sẽ chết ngay lập tức."
“Nếu giao ra thuốc giải, ngươi sẽ tha cho ta chứ?”
Xích Độ Quang nhìn lão già trước mắt với đôi mắt tuyệt vọng.
"Đương nhiên. Ta tới để lấy thuốc giải chứ không phải để giết ngươi."
"Được. Đừng có nuốt lời."
Mặt hắn ta lóe lên tia sáng giống như sống lại sau khi chết.
Hắn không biết lão già đó có giữ lời hứa hay không, nhưng hắn vẫn hài lòng. Hắn đã nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ bị đánh chết, nhưng ít ra bây giờ còn có chút huy vọng, dù là rất nhỏ nhoi!
Sau khi đến Trúc Phòng, Xích Độ Quang lấy ra một bình nhỏ từ dưới bàn.
"Uống một giọt thuốc này, độc sẽ được giải trong vài ngày tới."
Thẩm Thống giật lấy chiếc bình.
Sau khi quay người đi, lão lại đột nhiên quay lại như nhớ ra điều gì.
“Có phải tên thuê giết người là Chu Diệp Chấn của Tứ Hải Thương Bang không?”
"Đúng vậy."
"Ngươi có biết gì thêm về giao dịch của hắn không?"
“Ta không biết gì ngoại trừ việc hắn ta muốn giao dịch bằng 700 lượng bạc.”
Thẩm Thống nhìn chằm chằm vào Xích Độ Quang.
Nhìn lão không giống một kẻ đang nói dối.
Nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, lão lại nhớ đến cái mặt bóng loáng dầu của Sang Chế Dung.
“Tại sao hôm qua ngươi lại đến tìm Sang Chế Dung?”
"Một tên như Chu Diệp Chấn thì lấy đâu ra 700 lượng để trả chứ? Đó chắc chắn là tiền của Sang Chế Dung. Thế nên ta mới đến gặp hắn để đòi chút tiền bồi thường. Hai sát thủ ta tốn bao công sức đào tạo nuôi dưỡng đã phải bỏ mạng đấy…”.
Nếu Thẩm Thống là người của chính phái thì hẳn đã rút kiếm cắt đứt cổ họng hắn khi hắn dám đòi tiền bồi thường cho đám giết người thuê rồi. Nhưng đương nhiên, lão là một ma đầu và câu chuyện này trái lại khiến hắn thấy có phần thú vị.
“Vậy ý ngươi là Sang Chế Dung đã đưa tiền cho Chu Diệp Chấn?”
"Gần như chắc chắn. Hơn nữa, Chu Diệp Chấn cũng giống như tay chân của Sang Chế Dung. Không đời nào hắn ta lại thực hiện giao dịch mà không có sự cho phép của Sang Chế Dung. Nhưng lão ta đúng là cáo già. Hôm qua vì không có bằng chứng nên ta cũng chẳng đòi được gì.”
"Ngươi không giấu giếm gì nữa đấy chứ? Nếu ta nghe được bất kỳ điều gì khác với những gì ngươi nói, ta nhất định sẽ quay lại. Và lúc đó ta sẽ không tốt bụng như hôm nay nữa đâu."
"Ta đã nói tất cả những gì ta biết rồi. Tầm này thì còn giấu diếm gì nữa chứ?"
"Hừ!"
Thẩm Thống cười lạnh rồi lao qua cửa sổ.
Xích Độ Quang thất thần ngồi xuống ghế.
"Haa! Rốt cuộc hắn là ai vậy? Trông như một tên trộm, vậy mà...…."
Râu dài và khuôn mặt cứng rắn như Hạ Ô Môn, nhưng võ công lại xuất chúng như Thất Phái Nhị Môn. Không, thậm chí còn có vẻ cao cường hơn. Ngay cả Quân Tử Kiếm Lý Uyên Ích, cao thủ mà hắn chỉ dám ngưỡng vọng từ xa cũng không xuất quỷ nhập thần đến vậy..

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook