Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 99
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 99. Ổ tệ nạn
Phong Diễn Tiêu lẩm bẩm trong lúc thu lại phác đao đẫm máu.
“Đệ nói đúng. Sẽ không có chuyện lần sau chúng ta lại may mắn thế này. Nếu trở nên yếu ớt thì sẽ bị kẻ khác nuốt chửng thôi, ta đã nghĩ gì vậy không biết…”
Phong Diễn Tiêu đã định tha mạng cho Trương Môn Hộ vì sợ phu nhân mình không thoải mái. Nhưng nghĩ đến việc có thể sẽ không thể gặp lại vợ con lần thứ 2, sự do dự đã biến mất.
Mặt khác, Sang Chế Dung - bang chủ Tứ Hải Thương Bang kinh ngạc đến mức không dám thở mạnh trước vụ giết người đột ngột này.
Hắn không ngờ Phong Diễn Tiêu lại chém đầu một người bình thường chứ không phải nhân sĩ Võ Lâm.
Ngay cả những nhân sĩ Võ Lâm của chính phái cũng sẽ không giết chết người bình thường, trừ khi bị bắt quả tang tại chỗ khi đang hành sự.
Hơn nữa các lãng nhân cũng không thể giết chết một người bình thường lộ liễu như vậy. Giết người thì cũng phải bí mật chứ. Điều này là do thế giới gọi là giang hồ cũng không thể nào tách biệt rạch ròi với quan phủ.
Nhưng những người này lại giết người không thương tiếc.
Nhận thức về “Những kẻ nguy hiểm” đang muộn màng hình thành trong đầu Sang Chế Dung. Trước đây chúng chỉ là những lãng nhân đáng dùng xuất thân từ Ngọa Long Trang, nhưng hiện tại có thể coi bọn họ là các dã thú cũng chẳng sai.
Thác Cao Minh liếc nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Sang Chế Dung rồi nói.
“Sang bang chủ. Có vẻ như lão không hài lòng về bọn ta nhỉ, nhưng cố chịu đựng vài ngày đi. Bọn ta cũng chẳng ưa gì lão đâo. Nhưng vì bị thương khi làm việc tại đây nên bọn ta sẽ ở lại cho đến khi điều trị xong. Lão có bất mãn gì không? À mà dù có thì lão cũng không thể làm gì khác đúng chứ.”
Thác Cao Minh rất ghét Sang Chế Dung nên quyết tâm tận dụng tối đa Dung Hi Lâu. Không phải chỉ để khiến lão tức giận mà là còn vì không có nơi nào tốt hơn để 4 người ở lại như nơi này.
Thác Cao Minh đã nghĩ đến việc ở lại tứ hợp viên của Phong Diễn Tiêu. Nhưng suy nghĩ đó không được bao lâu. Nơi đó quá chật chội để Uyên Xích Hà và Thẩm Thống lưu lại.
“Không không. Cứ ở lại như các ngươi mong muốn.”
Sang Chế Dung nói như thể mang lòng tốt trợ giúp, nhưng thực ra bên trong lão rất vui sướng.
Đó chính là việc Sang Chế Dung mong cầu khẩn thiết bằng cả tấm lòng. Phải giữ chúng lại thêm vài ngày cho đến khi cao thủ của Nguyệt Hạ Giáo Đường đến, nên việc chúng muốn ở lại còn khiến Sang Chế Dung thấy biết ơn.
Sang Chế Dung cho gọi các thuộc hạ xử lý thi thể Trương Môn Hộ.
Lão ta sẽ có được Bố Mộc Điếm của Trương Môn Hộ nên đây cũng không phải việc vất vả gì.
Sang Chết Dung sau khi xử lý xong tàn cục thì rời đi. Thẩm Thống nhìn theo bóng lưng khuất dần của lão ta. Khuôn mặt Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang chợt sượt qua đầu Thẩm Thống.
-Lãng nhân như Chu Diệp Chấn lấy tiền đâu ra để yêu cầu giết người chứ? Tất cả hẳn đều là tiền của Sang Chế Dung. Vì vậy ta đã gặp lão ta để moi thêm chút tiền bồi thường. Tận hai sát thủ mà ta tốn công nuôi dưỡng đều đã chết…-
Xích Độ Quang nói rằng Chu Diệp Chấn giống như tay chân của Sang Chế Dung vậy.
Điều này khác với những gì Sang Chế Dung nói.
Sang Chế Dung nói như thể Chu Diệp Chấn cũng chỉ là một trong những hộ vệ bình thường của lão ta.
“Theo những gì ta thấy thì thương bang chính là một ổ tệ nạn…”
Từ trước đến nay Thẩm Thống nghĩ rằng họ chỉ là những người buôn bán.
Tuy nhiên sau khi điều tra về Trúc Phòng hay yêu cầu giết người của Trương Môn Hộ và Chu Diệp Chấn thì lão thấy thương bang cũng chẳng khác gì tà phái.
Cho dù ở đây có xảy ra chuyện gì thì cũng không phải chuyện đáng ngạc nhiên hay cũng không phải chuyện mới mẻ gì. Bởi những thương nhân là những kẻ luôn chiến đấu sống chết vì lợi nhuận giống như các bang phái của Võ Lâm.
Vậy thì tên Sang Chế Dung kia đã dính líu đến vụ này tới mức nào chứ?
Ngay khi suy nghĩ thương bang chính là ổ tệ nạn, mọi hành động lớn nhỏ của Sang Chế Dung đều khiến Thẩm Thống cảm thấy bất thường.
Thẩm Thống nghĩ lại từ lúc lần đầu tiên gặp Sang Chế Dung cho đến hiện tại.
Chợt khóe miệng của Thẩm Thống - người tự xưng đã lăn lộn trong giang hồ một khoảng thời gian dài khẽ nhếch lên.
“Công tử, ta nghĩ ta cần phải đi ra đây một tí.”
“Đi đâu cũng được. À, mặc dù ta không biết lão định đi đâu nhưng thôi lão cứ ở đó sống luôn đi. Thẩm lão cũng phải tận hưởng quãng thời gian còn lại của đời mình chứ. Không biết lão sẽ ra đi khi nào còn gì. Dạo này mỗi khi không nhìn thấy Thẩm lão vào buổi sáng, ta lại nghĩ có khi nào lão đang ngủ thì đi luôn không đấy.”
Uyên Xích Hà vừa nói vừa chỉ tay lên trời.
“Ha ha ha, cho dù ta có chết thì cũng không phải lúc này. Ta phải nhìn thấy công tử bay vùn vụt lên bầu trời kia rồi mới chết được chứ. Lần này ta đi không mất nhiều thời gian vậy đâu. Vậy thì công tử hãy bảo trọng.”
Thẩm Thống tỏ ra cung kính rồi biến mất như một cơn gió.
Uyên Xích Hà nhìn theo bóng lưng dần biến mất của Thẩm Thống thì tặc lưỡi chậc chậc.
Thác Cao Minh lại gần và nói.
“Uyên đệ, đệ thực sự mong Thẩm lão không trở về sao?”
“Đệ nghĩ một lão già không còn sống được bao lâu như lão ấy đang quá sức để tỏ ra mình ổn.”
Nụ cười hiện trên khuôn mặt Thác Cao Minh.
Hắn đã nghĩ Uyên Xích Hà cố giữ khoảng cách vì không thích Thẩm Thống nhưng dường như không phải vậy.
“Không phải đệ như vậy vì thích lão chứ?”
“Có lý nào lại vậy…Việc của đệ đã đủ phiền phức rồi, làm gì có chuyện thích lo lắng cho người khác chứ?”
“Chuyện đó thì ta không biết. Nhưng trước khi Thẩm lão chìm vào giấc ngủ thật thì đệ cũng đừng xua đuổi lão quá đấy.”
“Đệ biết rồi.”
Vì đó là lời của nghĩa huynh nên trước tiên Uyên Xích Hà cứ tiếp nhận.
***
Yển Sư phía đông Lạc Dương.
Nguyệt Hạ Giáo Đường.
Hiện tại Nguyệt Hạ Giáo Đường chính là một trong số danh vật (địa danh nổi tiếng) của Lạc Dương.
Đó chính là vì lịch sử quanh co của nó. Đây là nơi mà ban đầu Tham Nguyệt Kiếm Khách đã tiêu diệt Di Minh Giáo rồi dựng nên nhưng hiện tại nó lại trở thành giáo đường của Di Minh Giáo.
Nguyệt Hạ Tiên Tử đã công bố về Nguyệt Hạ Giáo Đường cho cả thiên hạ biết để tưởng nhớ về điều đó. Không giống như những giáo đường bí mật khác, người ngoại đạo có thể ra vào nơi đây.
Ngay sau đó, Nguyệt Hạ Giáo Đường tấp nập người đến xem lịch sử phản chiến và lòng hiếu kỳ về nội phủ Di Minh Giáo - nơi hiện đang nắm giữ quyền bá chủ.
Lý Hoa Thủ - đại hành thủ của Tứ Hải Thương Bang đã dùng tiền để gặp được Tiêu Thủ Ma Kiếm Chân Giai Hy - trưởng lão của Nguyệt Hạ Giáo Đường. Đã 2 ngày kể từ khi Lý Hoa Thủ nhận chỉ thị của Bang chủ Sang Chế Dung và rời khỏi Khai Phong.
“Ý ngươi là những kẻ sống sót của Ngọa Long Trang hiện đang có mặt ở Khai Phong, chúng vô cùng tàn ác nên ngươi muốn ta loại bỏ chúng sao?”
Chân Giai Hy nhìn chằm chằm thương nhân già mang tên Lý Hoa Thủ đang ngồi đối diện mình.
“Vâng. Nếu trưởng lão làm điều đó, ta sẽ đưa trưởng lão 30 ngàn lượng coi như thành kim (tiền quyên góp quỹ).”
“Ta nghe nói thương bang có thuê các lãng nhân để xử lý công chuyện mà, sao ngươi phải lặn lội đến tận đây?”
Chân Giai Hy mới trong độ tuổi 40 nhưng đã không ngần ngại nói.
Một tia cay đắng sượt qua khuôn mặt Lý Hoa Thủ- người đã ngoài 60.
Tuy nhiên hắn vẫn bình tĩnh đưa ra câu trả lời mà mình đã chuẩn bị.
“Võ công của bọn chúng vượt trội đến mức bọn ta không thể đảm đương được. Chưa gì đã có 10 hộ vệ của thương bang bị đánh bại rồi. Ban đầu ta cũng đã nghĩ đến Thất Phái Nhị Môn nhưng đối thủ lại là những kẻ còn sống sót của Ngọa Long Trang…nên ta đã tìm đến Nguyệt Hạ Giáo Đường.”
“Hô hô. Ngươi suy nghĩ đúng đắn lắm. Nếu là Thất Phái Nhị Môn thì hẳn là không đánh nhau với người xuất thân từ Ngọa Long Trang. Nhưng mà ngươi nói muốn Thập Thủ Ma Binh giúp đỡ sao?”
“Vâng, Bang chủ đã nói phải là Thập Thủ Ma Binh thì mới có thể giải quyết được việc này.”
“Hừm, vậy sao?”
Cạch cạch cạch.
Chân Giai Hy dùng tay gõ nhẹ xuống mặt bàn.
Khác với quá khứ, các trưởng lão hiện tại đều là thập thủ ma binh. Nếu vậy thì không cần nhờ đến người khác, một mình ta đi là được rồi.
Điều mà Chân Giai Hy đang suy nghĩ chính là có cần phải báo cáo chuyện này lên trên không?
Nếu thông báo cho trên thì phải cống nạp toàn bộ 30 ngàn lượng. Tuy bản thân có thể nhận được một khoản tiền thường nhỏ nhưng đa số đều bị giáo đường thu về.
“Ngươi đã từng thảo luận vấn đề này với người khác trong giáo đường chưa?”
“Chưa ạ. Ngay khi đến giáo đường vào ngày hôm nay ta đã nói với trưởng lão đầu tiên.”
Chân Giai Hy gật đầu.
Vậy là được rồi.
Chân Giai Hy quyết định yên lặng xử lý chuyện này và độc chiếm 30 ngàn lượng.
Nếu chỉ là người của Ngọa Long Trang thì không cần huy động các thủ hạ.
“Lão già và thanh niên, cùng với 2 hộ vệ kỹ lâu, tất cả là 4 người đúng chứ?”
“Đúng là vậy.”
“Bổn nữ sẽ giải quyết chuyện này. Hãy giữ im lặng với những người khác, ngươi hiểu ý ta chứ?”
Chân Giai Hy nhìn Lý Hoa Thủ với ánh mắt u ám.
Lý Hoa Thủ trước sát khí đáng sợ liền gật đầu lia lịa.
“Được, được, ta hiểu rồi.”
“Quá trình gia nhập Di Minh Giáo sẽ được thảo luận riêng sau khi giải quyết xong chuyện này.”
Chân Giai Hy vừa nói vừa đứng dậy khỏi chỗ.
Chân Giai Hy muốn nhanh chóng kết thúc trước khi các trưởng lão khác đánh được mùi và xen vào.
***
Lưu Xuyên Trấn.
Lý Gia Trang.
Ngay khi mặt trời lặn, đèn bên trong Lý Gia Trang được bật lên.
Nụ cười mãn nguyện hiện trên khuôn mặt Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang khi lão ta nhìn thấy ánh đèn từ bên trên bờ rào.
Người dân trong làng cho lão biết vị trí của Lý Gia Trang và người đó đã nói rằng Lý Gia Trang là nơi không có người sinh sống. Vì vậy, người đang bí mật lẫn trốn tại nơi đây chính là Chu Diệp Chấn.
Xích Độ Quang cắt ngang bóng tối, bay người vào bên trong ngôi nhà như một con dạ điểu.
Chu Diệp Chấn đang nằm xiêu vẹo trên giường liền bật dậy như thể bức bối.
Sang Chế Dung đã nói với hắn rằng chỉ cần hắn trốn ở Lý Gia Trang 3 ngày thì lão sẽ liên lạc lại, nhưng hiện tại vẫn bặt âm vô tín.
Có gì không hay đã xảy ra sao?
Bởi vì không thể biết được thông tin bên ngoài nên Chu Diệp Chấn cảm thấy như phát điên.
Chu Diệp Chấn xuống giường, cầm lấy bình rượu và tu ừng ực. Đó là rượu mà hắn đã mua ở một tửu lâu gần đây vào ban ngày. Hắn thậm chí không cảm nhận được vị rượu vì trong lòng không thoải mái.
“Ềy! Chết tiệt! Làm sao mình có thể quay về đây?”
Khi đó Xích Độ Quang mở cửa bước vào và nói.
“Ngươi muốn biết sao?”
“Hơ!”
Choang.
Chu Diệp Chấn kinh ngạc đến mức đánh rơi bình rượu trong tay.
Hắn ngay lập tức nhận ra tại sao Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang - chủ nhân của Thiên Hương Phạn Điếm lại xuất hiện ở đây.
“Xích đại nhân! Xin… xin ngài hãy tha mạng cho tiểu nhân.”
“Ha ha ha. Nếu ta tha mạng cho ngươi thì ta sẽ được gì chứ? Sang Chế Dung đã nói sẽ đưa ta 20 ngàn lượng đấy.”
“Làm ơn xin hãy tha mạng cho tiểu nhân! Tiểu nhân sẽ làm bất cứ điều gì ngài ra lệnh!”
Chu Diệp Chấn thậm chí còn không dám kháng cự và chỉ nằm rạp xuống mặt đất.
Vì hắn biết Xích Độ Quang là cao thủ mà hắn không thể đối đầu.
Tuy nhiên Xích Độ Quang không phải là người sẽ bị lung lay bởi những lời van nài như vậy.
Lão chậm chậm rút ra ngưu vĩ đao.
Đúng như tên gọi “thanh đao đuôi bò”, thân ngưu vĩ đao mỏng hơn so với liễu diệp đao, lấp lánh ánh sáng.
“Xin, xin hãy tha mạng cho tiểu nhân!’
Chu Diệp Chấn hoảng loạn lùi về sau.
Tuy nhiên chẳng mấy chốc lưng Chu Diệp Chấn đã chạm vào bức tường.
Xích Độ Quang nhẹ nhàng di chuyển theo và đặt ngưu vĩ đao dưới cằm Chu Diệp Chấn.
“Nói đi. Thứ mà Sang Chế Dung đang nhắm đến là gì. Nếu ta hài lòng với những gì người nói, ta có thể tha mạng cho ngươi.”
Xích Độ Quang nhìn chằm chằm Chu Diệp Chấn.
Tất nhiên đó chỉ là lời nói dối.
Cho dù lão nghe thấy điều gì thì vận mệnh của hắn vẫn sẽ không thay đổi.
Lão hỏi chỉ vì muốn moi thêm tiền từ Sang Chế Dung mà thôi.
Khuôn mặt như sắp chết của Chu Diệp Chân lóe lên tia sống.
Chỉ cần suy nghĩ một chút thì cũng biết đó là lời nói dối trắng trợn, nhưng một người bị dồn vào bước đường cùng như Chu Diệp Chấn lại không nhận ra điều đó.
“Là…là Bố Mộc Điếm của Trương Môn Hộ. Mục đích của Sang Chế Dung chính là sau khi nhận ủy thác của Trương Môn Hộ và giết chết Phong Diễn Tiêu, lão sẽ lấy điều đó làm cớ để cướp Bố Mộc Điếm.”
Nụ cười đắc ý hiện trên khuôn mặt Xích Độ Quang.
Ngay khi biết được mục đích của Sang Chế Dung, những khúc mắc trong thời gian qua đều đã được giải đáp.
Đến lúc này Xích Độ Quang đã hiểu tại sao lão khốn đó lại dương dương tự đắc trước mặt mình.
Sang Chế Dung muốn ta tiết lộ chuyện Trương Môn Hộ chính là người đã yêu cầu giết người.
“Ta biết ngay là có điều gì đó mà. Ngươi đã kể cho ta nghe câu chuyện hữu ích nên ta sẽ để ngươi ra đi mà không đau đơ…”
Lời còn chưa dứt sau lưng đã truyền đến giọng cười thê lương.
“Ha ha ha. Con chuột đáng yêu này. Ta còn đang tự hỏi ngươi đi đâu mà vội vội vàng vàng như thế, thì ra là muốn đưa ta đến gặp tên họ Chu kia.”
Xích Độ Quang nhanh chóng quay lại và há hốc miệng.
Đó chính là lão già đánh hắn như chó vào 2 ngày trước, lão ta đang đứng với thanh liễu diệp đao vác trên vai.
“Ta…ta thực sự không biết. Sau khi ngươi rời đi, Sang bang chủ đã đến tìm ta nên…”
“Đủ rồi, nếu ngươi không muốn chết thì tốt hơn đừng có tiếp tục nhúng tay vào chuyện này, hiểu chứ?
Thẩm Thống vốn là người xuất thân từ Tà Phái nên ban phát lòng tốt cho Xích Độ Quang.
Bởi vì đao kiếm không có tội, tội là ở kẻ cầm kiếm trong tay và vung kiếm.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook